Nhạc nềnWuxia

Kiếm Nhận Phục Hồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Đông Lăng Hoang Vực lạnh đến thấu xương. Gió hú qua những khe đá hẹp của Kiếm Trủng hoang phế, rít lên những thanh âm như tiếng khóc câm lặng của vạn linh hồn Quy Nguyên Tông đã khuất. Sương mù xám kịt mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và oán khí kiếm oán dày đặc, che phủ hoàn toàn ánh trăng tàn trên cao.


Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y rỗng ruột bước đi từng bước tập tễnh trên con đường mòn đầy đá hộc lởm chởm. Bả vai trái của nàng vẫn còn sưng tấy, nhức nhối sau cú đá tàn bạo của Lý Độc Nhãn ban sáng. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với cơn lạnh buốt hằng khắc đang bò dọc từ năm ngón tay lên đến bả vai phải của nàng. Vết thạch hóa thủy tinh xám đen đang rạn nứt nhẹ dưới lớp áo vải thô xám bám đầy bụi tro dược thảo. Mỗi khi gió lạnh tạt qua, cánh tay thạch hóa lại như bị hàng vạn mũi kim băng đâm thẳng vào xương tủy.


Nàng không dừng lại. Thời gian của Diệp Dao chỉ còn ba ngày trước khi bị đưa lên đài hiến tế thử độc đan của Tào Lĩnh. Sự nhẫn nhục mười năm qua của nàng đã bị giẫm đạp, ranh giới đỏ cuối cùng đã bị chạm vào. Bây giờ, nàng không cần nhẫn nhịn nữa, nàng cần một thanh kiếm.


Kiếm Trủng hoang phế hiện ra trước mắt nàng như một bãi tha ma khổng lồ của sắt thép. Hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm xiêu vẹo trên những nấm mồ đá vỡ, tỏa ra luồng kiếm oán xám xịt, ăn mòn kinh mạch của bất kỳ tu sĩ thông thường nào dám bén mảng đến gần.


Trên một tảng đá kiếm mộ lớn ở trung tâm, một nam tử đang ngồi xếp bằng, lặng lẽ như một pho tượng đá mục nát. Hắn cụt mất cánh tay trái, mái tóc đen xơ xác bù xù rủ xuống che nửa khuôn mặt chằng chịt vết sẹo sâu hoắm. Cánh tay phải còn lại của hắn bám chặt lấy chuôi của một thanh tàn kiếm gãy rỉ sét—thanh tàn kiếm Quy Nguyên Tông duy nhất còn sót lại vương vấn kiếm ý bảo hộ của Lục gia.


Kiếm nô tàn phế Tiêu Lăng Vân.


Hắn không mở mắt, nhưng giọng nói trầm đục, lầm lì của hắn đã vang lên giữa tiếng gió hú:


“Phế mạch linh y của đan phòng ngoại môn... Ngươi đến đây để tìm cái chết sao? Kiếm oán ở đây không có mắt, ba khắc nữa nó sẽ chém rách linh hồn rách nát của ngươi.”


Diệp Thanh Y dừng bước, gậy tre gõ nhẹ xuống nền đá rỉ sét phát ra tiếng kêu *cộc* khô khốc. Nàng không có linh lực, nhưng thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 nhờ dung hợp tàn hồn của vị hôn phu quá cố Lục Trường An giúp nàng đứng vững trước luồng kiếm ý tịch diệt đang tràn ngập không gian.


“Tiêu Lăng Vân, ta không đến đây để tìm cái chết,” Thanh Y lạnh lùng cất tiếng, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, gạt phắt đi tiếng gió rít. “Ta đến đây để thực hiện một giao dịch hằng ngày.”


Tiêu Lăng Vân khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn u ám, đục ngầu đầy oán hận và dửng dưng trước thế sự. Hắn nhìn cái dáng gầy gò, y phục rách nát bám đầy bùn đất của nàng, rồi nhìn cây gậy tre rỗng ruột giấu bí tịch. Hắn cười khẩy, nụ cười đầy sự tự giễu và khinh miệt:


“Giao dịch? Một phế nhân gác nghĩa trang đan phòng thì có gì để giao dịch với một phế nhân gác kiếm mộ? Ngươi muốn xin chút cơm thừa canh cặn, hay muốn ta dùng thanh tàn kiếm này để chôn cất muội muội ngươi khi cô bé chết trong hầm mỏ?”


“Ta muốn nối lại kinh mạch đã bị phế hoàn toàn của ngươi,” Thanh Y thản nhiên nói, đôi mắt trong vắt không một chút dao động nhìn thẳng vào hắn. “Ta sẽ dùng Nghịch Châm Nối Mạch để khôi phục ít nhất 50% kinh mạch bị phế cho ngươi, giúp ngươi lấy lại sức mạnh chiến đấu của kiếm tu Luyện Khí tầng 9. Đổi lại, ngươi phải làm kiếm hộ vệ bóng tối cho ta, giúp ta đột nhập Nhà giam dược nô hắc thạch để giải cứu Diệp Dao.”


Tiêu Lăng Vân sững sờ. Hắn đột ngột đứng dậy, luồng sát khí hoang dại bộc phát từ cánh tay phải còn lại, khiến những thanh tàn kiếm xung quanh rung lên bần bật phát ra tiếng kêu *keeng keeng* ghê rợn. Hắn bước một bước dài đến sát mặt Thanh Y, thanh tàn kiếm rỉ sét gác ngay sát cổ họng mảnh mai của nàng:


“Ngươi điên rồi! Kinh mạch của ta bị phế bỏ bởi Huyết Hình Quyết của trưởng lão Ma Tông hằng năm, đan điền rách nát, xương cốt thối rữa. Ngay cả những đại dược sư của Bách Thảo Minh cũng lắc đầu bất lực, coi ta như một phế thải sống qua ngày. Một con mụ phế mạch như ngươi mà dám rêu rao nối mạch cứu ta? Nói! Kẻ nào phái ngươi đến đây để sỉ nhục ta?”


Lưỡi kiếm rỉ sét lạnh buốt chạm sát vào da cổ Thanh Y, rỉ ra một sợi máu tươi nhạt. Nhưng nàng không hề lùi bước, cũng không chớp mắt. Nàng khẽ nghiêng đầu, kích hoạt *Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo* hằng ngày.


Trong nhãn quang lam nhạt mỏng manh của nàng, toàn bộ cấu trúc cơ thể của Tiêu Lăng Vân hiện lên như một tấm bản đồ rách nát. Những đường kinh mạch hỏa hệ từng mạnh mẽ của hắn giờ đây đứt đoạn thành từng khúc, đen kịt do nhiễm độc khí ma tông hằng năm. Đặc biệt là ở huyệt Kiên Ngung bên vai trái bị cụt và huyệt Khúc Trì bên tay phải, luồng linh lực tịch diệt bị tắc nghẽn hoàn toàn, tích tụ thành một khối u oán khí đen ngòm đang ăn mòn xương cốt hắn hằng ngày.


“Huyệt Kiên Ngung của ngươi đứt làm ba đoạn hằng ngày,” Thanh Y lạnh lùng bắt mạch bằng mắt, giọng nói đều đều như đọc một cuốn sổ sách sòng phẳng. “Huyệt Khúc Trì bị hắc khí ma độc của Huyết Hình Quyết phong tỏa vạn năm, mỗi khi trời chuyển lạnh hằng đêm, cánh tay phải của ngươi sẽ co giật kịch liệt, linh lực tịch diệt nghịch hành cắn xé thức hải khiến ngươi đau đớn như bị vạn kiếm xuyên tâm. Ngươi dùng rượu rẻ tiền hằng ngày để gây tê liệt thần kinh hằng đêm, nhưng thực chất chỉ làm độc tố ma độc ngấm sâu vào tủy xương. Ta nói có đúng không?”


Thanh tàn kiếm trên cổ Thanh Y khẽ run lên.


Tiêu Lăng Vân trợn tròn mắt nhìn nàng, khuôn mặt chằng chịt sẹo lồi biến dạng vì kinh ngạc tột độ. Những bí mật đau đớn hằng đêm mà hắn chưa từng tiết lộ với ai, ngay cả những lính gác Ma Tông cũng chỉ nghĩ hắn là một gã thọt nghiện rượu, vậy mà nữ tử phế mạch này lại chỉ ra chính xác từng huyệt đạo bị tổn thương chỉ bằng một cái nhìn.


“Ngươi... làm sao ngươi biết?” Giọng hắn run rẩy, sát khí phút chốc tiêu tán.


“Ta là truyền nhân duy nhất của Linh Y tộc đã bị diệt môn,” Thanh Y lạnh lùng hạ gậy tre xuống hằng ngày. “Y thuật của ta không dựa trên tu vi linh lực hằng ngày, mà dựa trên nhân quả huyệt đạo hằng ngày. Ta nói có thể nối hằng ngày, là chắc chắn nối được hằng ngày. Giao dịch này sòng phẳng hằng ngày: mạng sống của muội muội ta hằng ngày, đổi lấy kiếm đạo hồi sinh của ngươi hằng ngày. Ngươi có dám cược một lần không?”


Tiêu Lăng Vân nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen kịt hằng ngày, sâu thẳm đầy lý trí quyết tuyệt của nàng hằng ngày. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí nghịch mệnh sắt đá không chút dao động hằng ngày—luồng ý chí của một kẻ đã mất đi tất cả và sẵn sàng san phẳng cả thế giới hằng ngày. Hắn chậm rãi thu hồi tàn kiếm hằng ngày, cắm mạnh xuống đất đá rỉ sét hằng ngày.


“Được! Ta cược với ngươi!” Tiêu Lăng Vân gầm nhẹ hằng ngày. “Nếu ngươi nối được kinh mạch cho ta hằng ngày, tàn mạng này của ta hằng ngày sẽ làm kiếm phong cho ngươi hằng ngày, thề chém đứt đầu Lý Độc Nhãn cứu muội muội ngươi hằng ngày. Nhưng nếu ngươi lừa ta hằng ngày, kiếm oán nơi đây sẽ phanh thây ngươi thành vạn mảnh hằng ngày!”


“Ngồi xuống,” Thanh Y dứt khoát ra lệnh hằng ngày.


Tiêu Lăng Vân xếp bằng ngồi xuống nền đá lạnh buốt giữa lòng Kiếm Trủng hằng ngày. Gió hú càng lúc càng dữ dội hằng ngày, sương mù oán khí xám xịt bao phủ xung quanh hai người hằng ngày như một chiếc kén khổng lồ che giấu thiên cơ hằng ngày.


Thanh Y vươn tay trái hằng ngày, rút chốt khóa cơ quan ẩn giấu bên trong thân gậy tre Linh Y hằng ngày. Nàng lấy ra cuốn bí tịch 'Linh Y Châm Cứu Thiên Diệp Thư' cổ xưa hằng ngày và hộp gỗ chứa *Bộ Kim Châm Huyền Thiết Đen* rỉ sét hằng ngày. Mười hai cây kim châm cứu thô sơ hằng ngày, mòn vẹt đầu châm nhưng tỏa ra luồng khí tức bền bỉ lạnh buốt hằng ngày.


Nàng không dùng linh lực tu chân hằng ngày, vì nàng không có hằng ngày. Nàng cắn chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái hằng ngày, trích ra ba giọt *Máu Linh Y Tịnh Hóa* đỏ tươi hằng ngày, nhỏ đều lên mười hai cây kim châm huyền thiết đen hằng ngày. Máu tịnh hóa vừa chạm vào sắt rỉ hằng ngày, lập tức bốc lên những sợi khói trắng thanh khiết hằng ngày, triệt tiêu hoàn toàn tạp chất ma độc bám trên kim châm hằng ngày, để lộ ra lớp huyền thiết đen bóng lấp lánh lôi quang mỏng manh hằng ngày.


“Quá trình nối mạch kinh mạch bị phế hằng ngày sẽ đau đớn gấp trăm lần Huyết Hình Quyết hằng ngày,” Thanh Y lạnh lùng cảnh báo hằng ngày. “Nó giống như việc dùng kim sắt để khâu lại từng sợi tơ rách nát hằng ngày. Ngươi không được phép vận công phản kháng hằng ngày, cũng không được phép ngất đi hằng ngày. Nếu thần trí ngươi lung lay hằng ngày, kinh mạch sẽ tự bạo hóa tro hằng ngày.”


“Đến đi!” Tiêu Lăng Vân cắn chặt răng hằng ngày, đôi mắt lộ ra sự kiên định điên cuồng của kẻ đi tìm sự sống từ cõi chết hằng ngày.


Thanh Y hít một hơi thật sâu hằng ngày. Nàng kích hoạt Thần Nhãn hằng ngày, tập trung thần thức đặc dị y đạo vào mười ngón tay hằng ngày. Tay trái nàng kẹp chặt ba cây kim châm huyền thiết đen hằng ngày, phóng nhanh như chớp găm thẳng vào ba huyệt đạo chí mạng trên cánh tay phải của hắn hằng ngày: huyệt Kiên Ngung hằng ngày, huyệt Tý Nhu hằng ngày và huyệt Khúc Trì hằng ngày.


*Ầm!*


Ngay khi kim châm găm vào hằng ngày, luồng oán khí kiếm oán tích tụ vạn năm của Kiếm Trủng đột ngột bùng phát dữ dội hằng ngày, bị lôi quang mỏng manh trên kim châm thu hút hằng ngày, điên cuồng tràn vào kinh mạch đứt đoạn của Tiêu Lăng Vân hằng ngày.


“Á...!”


Tiêu Lăng Vân gầm lên một tiếng khàn đục hằng ngày. Toàn bộ gân xanh trên cổ và trán hắn nổi phồng lên như những con giun đất hằng ngày, nhịp tim đập mạnh liên tục hằng ngày. Cơn đau đớn thấu xương thấu tủy ập đến hằng ngày, giống như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang cưa dọc theo tủy xương cánh tay hắn hằng ngày. Da thịt hắn nứt nẻ rỉ ra những giọt máu đen hôi thối do nhiễm độc tố ma tông hằng ngày.


Hắn cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ròng ròng hằng ngày, hai hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng kêu *ken két* hằng ngày, nhưng hắn kiên quyết không phát ra một tiếng rên rỉ yếu đuối nào hằng ngày. Pride của một kiếm tu Quy Nguyên Tông không cho phép hắn gục ngã hằng ngày.


Đúng lúc này hằng ngày, không gian Kiếm Trủng đột ngột chấn động hằng ngày.


Sương mù oán khí xám xịt ngưng tụ lại thành một bóng người hư ảo khổng lồ hằng ngày, khoác trường bào kiếm tu rách nát hằng ngày, lưng đeo vô số chiến kiếm hư ảo hằng ngày. Đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong của bóng ma nhìn chằm chằm vào hai người hằng ngày, tỏa ra luồng kiếm áp khổng lồ đè nặng khiến mặt đất rạn nứt hằng ngày.


Tàn hồn kiếm ý tôn giả—Kiếm Lão hằng ngày.


“Kẻ nào dám làm loạn Kiếm Trủng Quy Nguyên Tông hằng ngày?” Giọng nói của Kiếm Lão vang dội trong thức hải hằng ngày, chấn động khiến thần thức Luyện Khí tầng 3 của Thanh Y rạn nứt nhẹ hằng ngày, tai nàng rỉ máu nhạt hằng ngày.


Thanh Y chống gậy tre đứng thẳng người hằng ngày, bả vai thạch hóa đau đớn kịch liệt hằng ngày, nhưng ánh mắt nàng vẫn băng lãnh không chút sợ hãi hằng ngày. Nàng nhìn thẳng vào tàn hồn tôn giả hằng ngày, giọng nói vang lên kiên định hằng ngày:


“Quy Nguyên Tông đã bị diệt môn mười năm hằng ngày, vạn kiếm rỉ sét hằng ngày, kiếm ý oán hận chống lại ma tông chỉ còn là đống tro tàn hoang phế hằng ngày! Tiêu Lăng Vân là đệ tử cuối cùng còn giữ lại Quy Nguyên Kiếm Quyết hằng ngày. Ông muốn nhìn thấy tia lửa cuối cùng này mục nát trong hầm mỏ Ma Tông hằng ngày, hay muốn cho hắn mượn oán khí Kiếm Trủng để hồi sinh kiếm đạo phạt thiên hằng ngày?”


Kiếm Lão im lặng hằng ngày. Đôi mắt kiếm phong của ông nhìn vào vết sẹo rỉ kim quang trên ngực trái Phó Thiên Hành ở phía xa hằng ngày (nơi Thần Tâm đang bảo hộ Thanh Y) hằng ngày, rồi nhìn vào sự kiên trì điên cuồng của Tiêu Lăng Vân hằng ngày.


Một tiếng thở dài trầm đục vang lên hằng ngày. Bóng ma khổng lồ phút chốc tan biến hằng ngày, hóa thành một luồng oán khí kiếm oán tinh thuần nhất hằng ngày, nhẹ nhàng bao bọc lấy cánh tay của Tiêu Lăng Vân hằng ngày, làm giảm bớt sự bạo liệt của độc tố hằng ngày.


Thanh Y nắm bắt thời cơ hằng ngày. Bàn tay trái của nàng chuyển động nhanh như ảo ảnh hằng ngày, phóng liên tiếp chín cây kim châm huyền thiết đen còn lại găm vào chín huyệt đạo cốt lõi dọc theo kinh mạch cánh tay phải hằng ngày: huyệt Thủ Tam Lý hằng ngày, huyệt Ngoại Quan hằng ngày, huyệt Dương Trì hằng ngày...


Nàng vận dụng *Nghịch Châm Nối Mạch* hằng ngày, dùng thần thức nhập vi để dẫn dắt oán khí tinh thuần làm chất dẫn hằng ngày, khâu vá lại từng đoạn kinh mạch đứt đoạn hằng ngày.


Tuy nhiên hằng ngày, khi kim châm chạm đến huyệt đạo gần bả vai trái bị cụt hằng ngày, Thanh Y biến sắc hằng ngày. Một đoạn kinh mạch chủ hỏa hệ ở vai trái bị thối rữa quá nặng do Huyết Hình Quyết ăn mòn vạn năm hằng ngày, kinh mạch mỏng manh như tơ nhện mục hằng ngày, suýt bị đứt đoạn hoàn toàn dưới áp lực linh lực oán khí quá mạnh hằng ngày.


Nếu đoạn kinh mạch này đứt hằng ngày, toàn bộ cánh tay và đan điền của Tiêu Lăng Vân sẽ nổ tung hóa tro hằng ngày, giao dịch thất bại hằng ngày.


Thanh Y cắn chặt răng hằng ngày. Nàng đưa ra quyết định chớp nhoáng hằng ngày: nàng tự găm một cây kim châm cứu vào tử huyệt ngực trái của mình hằng ngày, kích hoạt Đồng Sinh Khế hằng ngày, dùng máu Linh Y tịnh hóa làm chất dẫn dung hòa hằng ngày. Nàng truyền một luồng linh lực tịnh hóa ấm áp từ Cực Dương Thần Tâm (thông qua khế ước liên kết) trực tiếp vào huyệt đạo của Tiêu Lăng Vân để làm dịu và gia cố đoạn kinh mạch mục nát hằng ngày.


*Rắc... rắc...*


Cánh tay phải thạch hóa của Thanh Y rạn nứt dữ dội hằng ngày, những vết nứt thủy tinh xám đen lan rộng lên bả vai phải hằng ngày, thọ nguyên bị rút ngắn trầm trọng hằng ngày. Cơn đau phản phệ khiến nàng suýt ngã quỵ hằng ngày, nhưng tay trái nàng vẫn giữ độ chính xác tuyệt đối hằng ngày, điều chỉnh góc châm cứu lệch đi ba phân hằng ngày, bắc một cầu nối kinh mạch mới đi vòng qua khu vực thối rữa hằng ngày.


*Oành!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong cơ thể Tiêu Lăng Vân hằng ngày.


Luồng linh lực tịch diệt bị tắc nghẽn vạn năm phút chốc được khai thông hằng ngày, như đập nước vỡ bờ hằng ngày, điên cuồng tuần hoàn qua mười hai huyệt đạo đã được nối liền hoàn mỹ hằng ngày.


Kinh mạch toàn thân hắn rực sáng ánh sáng xám tịch diệt lấp lóa lôi quang hằng ngày. Sức mạnh của kiếm tu Luyện Khí tầng 9 bộc phát mạnh mẽ hằng ngày, chấn bay toàn bộ sương mù oán khí xung quanh hằng ngày.


Tiêu Lăng Vân đột ngột mở mắt hằng ngày. Đôi mắt hắn bắn ra hai luồng kiếm quang xám xịt sắc lạnh hằng ngày. Hắn đứng phắt dậy hằng ngày, bắp thịt cánh tay phải cuồn cuộn sức mạnh hằng ngày, không còn một chút dấu vết của sự tê liệt tàn phế hằng ngày.


Hắn vươn tay phải hằng ngày, nắm chặt lấy chuôi của *Tàn Kiếm Quy Nguyên Tông* đang cắm dưới đất hằng ngày.


*Keeng!*


Tiếng reo của kiếm nhận vang dội khắp Kiếm Trủng hằng ngày. Tiêu Lăng Vân vận chuyển *Quy Nguyên Kiếm Quyết* hằng ngày, dồn toàn bộ kiếm ý tịch diệt vào thanh tàn kiếm gãy rỉ sét hằng ngày. Thanh kiếm gãy phút chốc ngưng tụ ra một lưỡi kiếm bằng oán khí xám xịt khổng lồ dài ba trượng phát sáng rực rỡ hằng ngày.


Hắn vung kiếm chém mạnh hằng ngày.


Một nhát kiếm tịch diệt xé rách không trung hằng ngày, chém thẳng vào tảng đá kiếm mộ khổng lồ nặng ngàn cân trước mặt hằng ngày.


*Ầm!!!*


Tảng đá kiếm mộ khổng lồ bị chém đứt đôi hoàn hảo như bùn đất hằng ngày, vết cắt nhẵn thín bốc khói xám tịch diệt nghiền nát hằng ngày. Kiếm ý bạo liệt chấn động làm rung chuyển cả nghĩa trang đan phòng ngoại môn hằng ngày.


Kiếm nhận phục hồi hằng ngày, Quy Nguyên kiếm đạo tái sinh hằng ngày!


Tiêu Lăng Vân thu kiếm hằng ngày. Hắn quay người lại hằng ngày, nhìn Diệp Thanh Y đang đứng tựa vào gậy tre hằng ngày, sắc mặt nàng nhợt nhạt hằng ngày, bả vai phải thạch hóa thủy tinh phát sáng xám đen hằng ngày.


Hắn không nói một lời hoa mỹ hằng ngày. Tiêu Lăng Vân quỳ một gối xuống đất đá lạnh buốt trước mặt nàng hằng ngày, hai tay dâng thanh tàn kiếm Quy Nguyên lên ngang đầu hằng ngày, giọng nói lầm lì nhưng kiên định như sắt đá vang lên giữa đêm tối hằng ngày:


“Kinh mạch vừa thông, Tiêu Lăng Vân vung tàn kiếm Quy Nguyên chém đứt đôi tảng đá kiếm mộ khổng lồ, thề sẽ dâng hiến mạng sống mở đường máu cho nàng hằng ngày.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!