Nhạc nềnWuxia

Ranh Giới Đỏ Bị Chạm Vào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại nghĩa trang đan phòng chưa bao giờ tan hết. Nó đặc quánh, mang theo mùi tro tàn xám xịt từ đan phòng số 9 bị thiêu rụi đêm qua dội về, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đất chết và xác người. Gió từ hẻm núi Đông Lăng thổi qua rặng thông già rít lên những tiếng u uất hằng ngày, lạnh buốt đến thấu xương.


Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y đứng dưới bóng một cây thông già rách nát. Cánh tay phải của nàng giấu trong ống tay áo xám thô rộng, hoàn toàn đông cứng và xám đen như một khối thạch hóa thủy tinh. Nỗi đau âm ỉ từ vết nứt thạch hóa vẫn âm thầm gặm nhấm kinh mạch nàng, nhưng gương mặt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu, không một tia gợn sóng.


Ngay phía đối diện nàng, Tô Diệu bước ra từ sau rặng thông già. Nữ tu y đạo ngoại môn đầy đố kỵ nâng chiếc Kính soi linh khí cầm tay lên, nụ cười trên khuôn mặt sắc sảo đầy vẻ đắc ý và tàn nhẫn. Luồng ánh sáng lam nhạt mỏng manh từ chiếc kính chiếu thẳng vào Sử Tiến—gã chạy vặt đang run rẩy ôm túi Oán Linh Tinh Thạch vừa giao dịch.


“Bắt quả tang rồi nhé, Diệp Thanh Y!” Tô Diệu cười khẩy, giọng nói rít qua kẽ răng đầy vẻ đắc thắng. “Một phế nhân gác nghĩa trang và một gã chạy vặt hèn mọn, dám lén lút giao dịch đan dược cấm ngay dưới mắt ta. Để xem lần này Tào Lĩnh chưởng sự sẽ lột da các ngươi thế nào!”


Sử Tiến hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu, gối chân gã nhũn ra, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất bùn. Gã nhìn Thanh Y bằng ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Thanh Y vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, giả câm giả điếc hằng ngày, nhưng bàn tay trái đang chống gậy tre của nàng đã âm thầm siết chặt. Thần thức đặc dị y đạo của nàng đã khóa chặt huyệt thái dương của Tô Diệu. Nàng chỉ cần nửa khắc để phóng độc châm kết liễu nữ tu này trước khi nàng ta kịp hét lên.


Thế nhưng, ngay khi sát cơ của Thanh Y chuẩn bị bộc phát, một tiếng động trầm đục, nặng nề từ phía lối vào nghĩa trang đột ngột vang lên.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Đó là tiếng bước chân của hàng chục vệ binh mang giáp nặng, kèm theo tiếng xích sắt kéo lê trên đá hộc nghe rợn người. Tiếng roi da tẩm độc quật vào không khí kêu *vút vút* xé rách màn sương mù xám xịt.


Tô Diệu giật mình, vội vàng thu hồi Kính soi linh khí, gương mặt đắc ý lập tức biến thành sự kinh hoàng. Nàng ta vội vã lùi lại, cúi đầu khúm núm nép vào bóng tối của rặng thông già. Sử Tiến cũng nhanh như chuột ngày, lách người trốn sau một tấm bia mộ đổ nát.


Dẫn đầu toán vệ binh là một gã đàn ông trung niên một mắt, đeo băng đen che nửa khuôn mặt chằng chịt vết sẹo lồi ghê rợn. Gã mặc áo da thú bết máu khô đen kịt, tay cầm một chiếc kìm sắt nung đỏ khắc phù văn ma độc phát ra ánh sáng đỏ rực hừng hực.


Cai ngục tàn ác của Nhà giam dược nô—Lý Độc Nhãn.


Lý Độc Nhãn không thèm liếc nhìn Tô Diệu lấy một cái. Gã sầm sập bước đến trước mặt Diệp Thanh Y, luồng linh áp của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 bộc phát, đè ép khiến cỏ dại xung quanh rạp xuống. Gã giơ cao một cuộn giấy da thú màu đỏ máu—lệnh bắt giữ trực tiếp từ Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh.


“Tào Lĩnh chưởng sự có lệnh khẩn!” Giọng Lý Độc Nhãn khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau. “Đợt luyện chế Huyết Tủy Đan mới gặp trục trặc do thiếu lò thử thuốc có thể chất thuần âm. Phế mạch bẩm sinh Diệp Dao ở lán nô dịch ngoại môn có thể chất hoàn mỹ để thử thuốc. Lập tức áp giải về Nhà giam dược nô hắc thạch để chuẩn bị hiến tế!”


*Oành!*


Một tiếng nổ vô hình như vừa đánh thẳng vào thức hải của Diệp Thanh Y.


Nỗi kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng dâng lên như sóng thần, suýt chút nữa đã đánh sập đạo tâm kiên định của nàng. Diệp Dao! Đứa em gái mười hai tuổi yếu ớt, người thân duy nhất còn lại của nàng trên đời này, ranh giới đỏ tuyệt đối mà nàng thề sẽ bảo vệ bằng cả tính mạng, giờ đây lại bị chọn làm củi sống để thử nghiệm loại độc đan tàn bạo của Tào Lĩnh!


Nàng biết rất rõ bản chất của cái gọi là "lò thử thuốc". Dược nô bị ép uống độc đan biến dị sẽ phải chịu đựng sự ăn mòn kinh mạch hằng giờ hằng khắc, da thịt thối rữa, đan điền rách nát, cho đến khi thọ nguyên và huyết nhục bị vắt kiệt hoàn toàn để Đan Các thu hoạch. Đó là một cái chết đau đớn, nhục nhã và không thể luân hồi.


Không đợi Thanh Y kịp phản ứng, hai tên vệ binh Ma Tông đã thô bạo lôi Diệp Dao ra khỏi lán nô dịch rách nát gần đó. Cô bé gầy gò, sắc mặt xanh xao do trúng độc lâu ngày, đôi mắt to tròn đượm vẻ sợ hãi tột độ nhưng khi nhìn thấy tỷ tỷ, cô bé cố gắng cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc.


“Tỷ tỷ... cứu em...!” Giọng Diệp Dao run rẩy, nhỏ lệ.


Diệp Thanh Y không thể nhẫn nhịn được nữa. Vẻ ngoài câm điếc hèn mọn hằng ngày phút chốc nứt vỡ. Nàng rũ bỏ sự cam chịu giả tạo, lao về phía trước. Nhưng nàng biết, nếu nàng bộc lộ thần thức và y thuật lúc này, cả hai tỷ muội sẽ lập tức bị Mạc Phù Trần và Tào Lĩnh phát hiện, chết không có chỗ chôn.


Nàng phải diễn. Nàng phải dùng sự hèn mọn của một phế nhân để tìm kiếm một cơ hội mỏng manh.


Thanh Y giả vờ hốt hoảng, chống gậy tre loạng choạng lao đến, rồi quỵ ngã ngay dưới chân Lý Độc Nhãn. Tay trái run rẩy của nàng thò vào ngực áo, rút ra toàn bộ số linh thạch phế thải rách nát mà nàng tích lũy được từ các giao dịch ngầm hằng ngày. Nàng dâng hai tay lên, đôi mắt đỏ ngầu rỉ nước mắt, liên tục dập đầu xuống đất bùn tanh hôi, miệng ú ớ không thành tiếng, cầu xin gã cai ngục tha cho em gái.


Lý Độc Nhãn cúi xuống nhìn những viên linh thạch phế thải bám đầy bùn đất, rồi nhìn khuôn mặt khờ khạo, dơ bẩn của Thanh Y. Gã cười khẩy, nụ cười đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn.


“Linh thạch rác rưởi này mà đòi mua mạng dược nô của chưởng sự sao?”


*Bốp!*


Lý Độc Nhãn vung chân đá mạnh vào bả vai trái của Thanh Y. Lực đá của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 khiến cơ thể gầy gò của nàng văng xa vài trượng, đập mạnh vào một tấm bia mộ đá vỡ. Những viên linh thạch phế thải văng tung tóe, chìm nghỉm vào vũng bùn đen kịt.


Cánh tay phải thạch hóa của nàng đập vào đá hộc, những vết nứt thủy tinh màu xám đen rạn rộng hơn, mang theo cơn đau thấu xương thấu tủy truyền thẳng vào thức hải. Nhưng nỗi đau thể xác đó không bằng một phần mười nỗi uất hận đang thiêu đốt lồng ngực nàng.


“Giải đi! Đứa nào dám cản đường, lập tức chém chết!” Lý Độc Nhãn lạnh lùng ra lệnh.


Diệp Dao bị hai tên vệ binh xích chặt tay chân bằng xích sắt phong ấn linh lực, kéo lê đi trên con đường đá dốc dẫn về phía ngục tối. Cô bé ngoái đầu lại, nước mắt chảy dài trên đôi má gầy gò: “Tỷ tỷ... Dao Nhi không sợ... tỷ đừng khóc...!”


Bóng dáng nhỏ bé của em gái dần biến mất sau màn sương mù xám xịt của nghĩa trang.


Tô Diệu đứng trong bóng tối rặng thông, nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt đầy khoái trá. Nàng ta khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi lặng lẽ rút lui, quyết định sẽ báo cáo vụ giao dịch cấm của Thanh Y cho Tào Lĩnh sau khi đợt hiến tế hoàn thành để triệt để dìm chết con mụ phế mạch này.


Nghĩa trang đan phòng hoang tàn trở lại sự im lặng chết chóc. Chỉ còn lại tiếng gió rít gầm rú qua hẻm núi Đông Lăng.


Diệp Thanh Y từ từ bò dậy từ đống bùn đất. Nàng không khóc. Nước mắt của kẻ yếu chỉ là chất dinh dưỡng cho sự tàn bạo của ma tông. Đôi mắt nàng lúc này không còn một chút ấm áp, chỉ còn lại một màu đen kịt, sâu thẳm và lạnh buốt như vực thẳm Hắc Ngục.


Ranh giới đỏ tuyệt đối của nàng đã bị chạm vào.


Nàng nắm chặt cây gậy tre Linh Y, tay trái run rẩy lau sạch vết máu trên khóe môi. Nàng không thể chờ đợi thêm nữa. Nàng phải san phẳng nhà giam dược nô, giết chết Tào Lĩnh và Lý Độc Nhãn để cướp lại em gái.


Nhưng nàng không thể hành động mù quáng. Nhà giam dược nô hắc thạch là một tử địa canh phòng nghiêm ngặt, bất kỳ hành động cưỡng ép đột nhập nào của một phế nhân cũng sẽ dẫn đến cái chết tức thì.


Nàng cần thông tin. Và nàng phải trả giá.


Thanh Y bước đến bên tấm bia mộ nơi Sử Tiến đang trốn. Gã chạy vặt vẫn đang run cầm cập, mặt mày xám ngoét.


“Sử Tiến,” giọng Thanh Y khàn đặc, nhưng lạnh lùng và uy nghiêm đến mức khiến gã chạy vặt phải giật mình dựng tóc gáy. “Ta cần bản đồ chi tiết của Nhà giam dược nô hắc thạch, sơ đồ bố phòng trận pháp và thói quen tuần tra của Lý Độc Nhãn. Ngay lập tức.”


Sử Tiến nuốt nước bọt cái ực, run rẩy lắc đầu: “Diệp cô nương... nơi đó là tử địa hắc thạch... có trận pháp báo động ma hỏa... Ta không dám... Nếu bị phát hiện, ta sẽ bị lột da...”


Thanh Y không nói lời thứ hai. Nàng vươn tay trái, găm một cây kim châm huyền thiết đen rỉ sét sát vào huyệt đạo đùi của gã. Luồng oán khí lạnh buốt từ cây kim khiến chân gã lập tức tê dại, không còn chút cảm giác.


“Sòng phẳng hằng ngày,” Thanh Y lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã. “Mạng của ngươi hằng tháng cần thuốc giải độc của ta để không bị liệt. Hôm nay, ngươi giúp ta có bản đồ, ta sẽ cho ngươi thuốc giải hoàn toàn cho nửa năm tới. Nếu từ chối, kinh mạch đùi của ngươi sẽ thối rữa ngay tại đây trong vòng ba khắc.”


Sự tham lam và nỗi sợ chết giằng xé trên khuôn mặt Sử Tiến. Cuối cùng, gã cắn răng gật đầu. Gã thò tay vào đáy túi giấu đồ, rút ra một cuộn da thú cũ nát, bám đầy bụi than.


“Đây... đây là bản đồ cấu trúc ngầm của nhà giam mà ta lén vẽ được khi đi giao đan dược phế phẩm hằng ngày,” Sử Tiến run rẩy đưa cuộn da thú bằng cả hai tay. “Lý Độc Nhãn canh giữ ở tầng một hằng ngày, gã sử dụng xích sắt phong ấn linh lực cực mạnh để xích dược nô hằng ngày. Lối vào có trận pháp báo động hắc thạch hằng ngày, bất kỳ dao động linh lực lạ nào cũng sẽ kích hoạt ma hỏa tự bạo hằng ngày...”


Thanh Y giật lấy cuộn bản đồ, tay trái ném cho gã một lọ gốm chứa thuốc giải độc. “Cút đi. Giữ mồm giữ miệng nếu muốn sống.”


Sử Tiến nhận lấy lọ thuốc, chạy trối chết ra khỏi nghĩa trang đan phòng như bị quỷ đuổi hằng ngày.


***


Đêm hôm đó, sương mù bao phủ dày đặc hơn bao giờ hết hằng ngày.


Diệp Thanh Y khoác chiếc áo choàng xám rách nát, một mình lặng lẽ tiếp cận khu vực ngoại vi của Nhà giam dược nô hắc thạch hằng ngày. Nơi đây là một tòa tháp đá đen khổng lồ xây bằng đá hắc thạch, chìm sâu dưới lòng đất ngoại môn hằng ngày. Những sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh tháp đá hằng ngày, lấp lóa những phù văn ma tông màu đỏ máu phát ra luồng linh áp ngột ngạt hằng ngày.


Nàng ẩn mình sau một tảng đá lớn, kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hằng ngày. Đôi mắt trong suốt của nàng phát ra ánh sáng lam nhạt mỏng manh hằng ngày, nhìn xuyên qua màn sương độc và vách đá đen hằng ngày.


Trước mắt nàng hằng ngày, cấu trúc trận pháp của nhà giam hiện lên rõ ràng hằng ngày. Những đường vân linh lực màu đỏ rực của trận pháp báo động hắc thạch đan chéo nhau như một lưới nhện khổng lồ bao phủ toàn bộ lối vào hằng ngày. Bất kỳ sinh linh nào chạm vào hằng ngày, hoặc bất kỳ dao động linh lực nào vượt quá Luyện Khí tầng 1 hằng ngày, đều sẽ kích hoạt trận pháp tự bạo ma hỏa hằng ngày.


Thanh Y muốn thử nghiệm giới hạn của trận pháp hằng ngày. Nàng lén rút một cây kim châm huyền thiết đen hằng ngày, vận dụng một chút thần thức đặc dị hằng ngày, phóng một luồng Ảo Thuật Châm Cứu mỏng manh hướng về phía một tên vệ binh đang đứng gác cửa hông hằng ngày, hòng làm nhiễu loạn thần trí của hắn để hắn mở cửa hằng ngày.


Thế nhưng hằng ngày, ngay khi luồng thần thức của nàng vừa tiếp cận phạm vi mười trượng quanh tháp đá hằng ngày, những phù văn hắc thạch trên tường đột ngột rực sáng hằng ngày. Một luồng linh áp phản chấn cực mạnh thuộc tính hỏa dội ngược trở lại hằng ngày, bẻ gãy hoàn toàn luồng ảo thuật mỏng manh hằng ngày.


*Phốc!*


Thanh Y bị chấn động ngược hằng ngày, lồng ngực nghẹn ứ, nàng vội vàng thu hồi thần thức hằng ngày, lùi sâu vào bóng tối tảng đá hằng ngày. Khóe miệng nàng rỉ ra một sợi máu đen nhạt hằng ngày. Trận pháp báo động hắc thạch quá nhạy bén hằng ngày, cưỡng ép đột nhập bằng ảo thuật hay ẩn tức đều sẽ thất bại hoàn toàn hằng ngày.


Nàng thu hồi nhãn quang hằng ngày, phân tích các constraints vật lý hằng ngày:


“Nhà giam hắc thạch có trận pháp liên kết trực tiếp với mạng sống của Lý Độc Nhãn hằng ngày. Nếu gã không tự tay mở cửa hằng ngày, hoặc nếu không có một vụ bạo động đủ lớn để làm tê liệt nguồn cung cấp linh lực của tháp đá hằng ngày, ta sẽ không thể bước vào hằng ngày.”


Hơn nữa hằng ngày, qua Thần Nhãn hằng ngày, nàng nhìn thấy Diệp Dao đang bị giam giữ ở tầng sâu nhất hằng ngày. Cô bé bị xích chặt vào một cây cột hắc thạch bằng những sợi xích sắt phong ấn linh lực cực kỳ nặng nề hằng ngày. Lý Độc Nhãn đang đứng bên cạnh cô bé hằng ngày, tay cầm chiếc kìm sắt nung đỏ, liên tục tra tấn và ép cô bé phải uống những viên độc đan thọ nguyên biến dị màu tím đen hằng ngày.


Vết sẹo tội ấn màu tím đen trước ngực Diệp Dao đang phát sáng dữ dội hằng ngày, ăn mòn sinh mệnh lực của cô bé từng giờ hằng ngày.


“Dao Nhi... hằng ngày,” tim Thanh Y rỉ máu hằng ngày, tay phải thạch hóa của nàng siết chặt đến mức các khớp xương kêu *rắc rắc* hằng ngày.


Nàng buộc phải tìm cách hóa giải những sợi xích sắt phong ấn linh lực đó hằng ngày. Chúng được đúc bằng huyền thiết nặng nề hằng ngày, đao kiếm thông thường không thể chém đứt hằng ngày. Để ăn mòn chúng không tiếng động hằng ngày, nàng cần một chất kịch độc cực mạnh hằng ngày.


Nàng nhớ đến hồ nước đen kịt dưới đan phòng: *Rêu Độc Lão Quy* hằng ngày. Chất độc axit từ lớp rêu xanh thẫm mọc trên mai con rùa đá cổ vạn năm hằng ngày có khả năng ăn mòn mọi loại kim loại sắt thép hằng ngày. Nàng phải lén thu thập rêu độc để chế tác ra loại độc dịch ăn mòn xích sắt hằng ngày.


Nhưng một mình nàng không thể đối đầu với toàn bộ vệ binh nhà giam hằng ngày. Nàng cần một đồng minh hằng ngày, và nàng cần một vụ bạo loạn khổng lồ hằng ngày.


“Thiết Huyết hằng ngày... và các phu mỏ hằng ngày,” ánh mắt Thanh Y lấp lóe tia sáng lạnh lùng hằng ngày. “Lực lượng phu mỏ phế mạch bị bóc lột dã man dưới mỏ quặng hằng ngày, họ đã tích tụ oán hận vạn năm hằng ngày. Chỉ cần ta giúp họ kích hoạt một vụ bạo loạn sập mỏ tại hầm số 4 hằng ngày, toàn bộ vệ binh ngoại môn hằng ngày, bao gồm cả Lý Độc Nhãn hằng ngày, sẽ buộc phải kéo đến đàn áp hằng ngày. Đó sẽ là cơ hội duy nhất để ta đột nhập nhà giam cứu Dao Nhi hằng ngày.”


Nàng đã vạch ra một kế hoạch đột kích ngầm hoàn chỉnh hằng ngày: chế tác độc dịch ăn mòn từ Rêu Độc Lão Quy hằng ngày, liên kết với Thiết Huyết để chuẩn bị bạo động mỏ quặng hằng ngày, và dùng độc châm huyền thiết đen để phế bỏ đạo cơ của Lý Độc Nhãn hằng ngày.


Thời gian hiến tế thử thuốc chỉ còn lại ba ngày ngắn ngủi hằng ngày. Đây là cuộc đua sinh tử hằng ngày.


Diệp Thanh Y quay lưng bước đi hằng ngày, bóng dáng gầy gò của nàng chìm dần vào màn sương mù xám xịt của nghĩa trang đan phòng hằng ngày.


Trong mật thất tối tăm dưới nghĩa trang hằng ngày, nàng ngồi bên chiếc bàn đá hằng ngày, tay trái lăm lăm Bộ Kim Châm Huyền Thiết Đen rỉ sét hằng ngày. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm về phía Nhà giam dược nô hắc thạch hằng ngày, sát khí lạnh buốt bùng phát chưa từng có hằng ngày. Nàng thề hằng ngày, sẽ san phẳng nhà giam dược nô hằng ngày, giết sạch những kẻ dám chạm vào muội muội của nàng hằng ngày, bắt chúng phải trả giá bằng cả mạng sống và thọ nguyên của chúng hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!