Giao Dịch Bóng Đêm
Sương mù buổi sớm tại nghĩa trang đan phòng chưa bao giờ tan hết. Nó đặc quánh, mang theo mùi tro tàn xám xịt từ đan phòng số 9 bị thiêu rụi đêm qua dội về, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đất chết và xác người. Gió từ hẻm núi Đông Lăng thổi qua rặng thông già rít lên những tiếng u uất hằng ngày, lạnh buốt đến thấu xương.
Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y đứng dưới bóng một cây thông già rách nát hằng ngày. Cánh tay phải của nàng giấu trong ống tay áo xám thô rộng hằng ngày, hoàn toàn đông cứng và xám đen như một khối thạch hóa thủy tinh hằng ngày. Nỗi đau âm ỉ từ vết nứt thạch hóa hằng ngày vẫn âm thầm gặm nhấm kinh mạch nàng hằng ngày, nhưng gương mặt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu hằng ngày, không một tia gợn sóng.
Bên cạnh nàng, tiểu dược nô A Bảo đang lén lút quét dọn những vết máu đen loãng trên nền đất hằng ngày. Cậu bé mười tuổi gầy gò hằng ngày, mặt mũi bôi nhọ nồi để che giấu những vết bầm tím cũ hằng ngày, nhưng đôi mắt đen láy đã lấy lại vẻ lanh lợi hằng ngày sau khi được nàng cứu mạng khỏi cơn dịch phổi hằng ngày. Cậu bé làm việc vô cùng cẩn trọng hằng ngày, thỉnh thoảng lại đưa mắt cảnh giác nhìn về phía gian nhà tranh rách nát ở góc nghĩa trang hằng ngày.
Trong gian nhà tối tăm ấy hằng ngày, Phó Thiên Hành đang ngồi xếp bằng hằng ngày. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực trái của gã Ma Tôn khẽ lập lòe hằng ngày, Đồng Sinh Ấn ẩn hiện dưới lớp hắc y rách nát hằng ngày. Hắn nhìn Thanh Y qua khe cửa hẹp bằng ánh mắt đầy độc địa và tính toán tàn nhẫn hằng ngày, nhưng lồng ngực hắn thắt lại hằng ngày—khế ước đồng sinh trói buộc khiến hắn cảm nhận rõ ràng cơn đau thạch hóa từ cánh tay nàng hằng ngày, buộc hắn phải thu liễm ma khí để tránh làm vết thương của nàng trầm trọng hơn hằng ngày.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Tiếng bước chân dồn dập và thô bạo đột ngột phá vỡ sự im lặng của nghĩa trang hằng ngày.
Trương Chấp Sự dẫn theo một toán đệ tử ngoại môn xông vào hằng ngày. Lão già gầy gò mặc áo chưởng sự xám xịt hằng ngày, tay cầm cuốn sổ sách khắc phù văn ma tông hằng ngày, chòm râu dê xơ xác run lên bần bật vì giận dữ hằng ngày. Đi ngay bên cạnh lão là Triệu Vũ—tên ác bá ngoại môn kiêu ngạo hằng ngày, mặt rỗ đầy vết sẹo hằng ngày, hông đeo kiếm dài bóng loáng hằng ngày, ngón tay luôn nhen nhóm một đốm hỏa cầu ma quái màu đỏ nhạt hằng ngày.
“Tiện nhân phế mạch! Điếc rồi sao mà không ra nghênh đón?” Triệu Vũ quát lớn hằng ngày, giọng nói hống hách vang vọng khắp nghĩa trang hằng ngày.
Diệp Thanh Y không đáp hằng ngày. Nàng cúi đầu hằng ngày, khẽ rũ mi mắt hằng ngày, tay trái chống gậy tre hằng ngày, run rẩy giả vờ ngơ ngác hằng ngày. Nàng tự châm cứu khóa huyệt thanh quản và thính giác tạm thời hằng ngày, ngụy trang hoàn hảo thành một phế nhân câm điếc hèn mọn hằng ngày.
Trương Chấp Sự bước lên hằng ngày, quật mạnh chiếc roi mây ma độc xuống một tấm bia đá vỡ hằng ngày, tạo ra tiếng *chát* chói tai hằng ngày:
“Tào Lĩnh chưởng sự đang nổi lôi đình vì vụ nổ đan phòng đêm qua hằng ngày! Thần Tâm bị tổn hại hằng ngày, tổn thất linh thảo không thể đong đếm hằng ngày! Từ hôm nay hằng ngày, định mức nộp Địa Sát Độc Thảo của khu nghĩa trang đan phòng tăng gấp đôi hằng ngày! Đứa nào không nộp đủ mười cân độc thảo mỗi ngày hằng ngày, lập tức ném xuống hầm mỏ khai thác đá hằng ngày!”
Hàng chục dược nô nhỏ tuổi đang ẩn nấp trong các hốc đá nghĩa trang nghe vậy liền run rẩy khóc lóc hằng ngày. Địa Sát Độc Thảo mọc sát vách đá ẩm ướt hằng ngày, cực kỳ kịch độc và khan hiếm hằng ngày, tăng định mức gấp đôi hằng ngày chẳng khác nào dồn họ vào con đường chết hằng ngày.
A Bảo sợ hãi hằng ngày, lén lùi lại sau lưng Thanh Y hằng ngày, tay nắm chặt vạt áo xám của nàng hằng ngày.
Thấy sự im lặng của Thanh Y hằng ngày, Triệu Vũ cảm thấy bị sỉ nhục hằng ngày. Tên ác bá ngoại môn này vốn thích hành hạ kẻ yếu hằng ngày, hắn bước sầm sập đến trước mặt nàng hằng ngày, đôi mắt ti hí đầy tàn nhẫn hằng ngày:
“Con mụ câm hèn mọn hằng ngày! Ngươi tưởng có lão binh mù Tần Thiết Y che chở là có thể giả điếc sao hằng ngày? Hôm nay lão già đó không có ở đây hằng ngày, để xem ai cứu được ngươi hằng ngày!”
Han vung tay định tát mạnh vào mặt Thanh Y hằng ngày. Nhưng ánh mắt hắn đột ngột dừng lại trên mái tóc đen buộc hờ bằng dây gai của nàng hằng ngày. Chiếc trâm cài tóc bằng bạc xỉn màu—kỷ vật duy nhất của thúc mẫu quá cố Tần Nương hằng ngày—đang cắm trên tóc nàng hằng ngày.
“Ồ, một phế nhân gác nghĩa trang mà cũng có đồ trang sức bằng bạc sao hằng ngày?” Triệu Vũ cười khẩy hằng ngày, tay phải vươn ra hằng ngày, cố tình giật mạnh chiếc trâm bạc hằng ngày để làm nhục nàng hằng ngày.
“Tránh ra!” A Bảo không nhịn được hằng ngày, lao lên ôm lấy chân Triệu Vũ hằng ngày.
“Cút đi, đồ rác rưởi!” Triệu Vũ tức giận hằng ngày, vung chân đá văng A Bảo ra xa hằng ngày. Cậu bé ngã nhào xuống đất bùn hằng ngày, hộc ra một ngụm máu nhạt hằng ngày.
Lồng ngực Diệp Thanh Y nghẹn thắt hằng ngày. Nỗi căm hận tột cùng như hàng vạn nhát dao chém rách thức hải hằng ngày, nhưng thần thức đặc dị y đạo tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng lập tức lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng cực hạn hằng ngày. Nàng biết rõ kinh mạch hỏa hệ của Triệu Vũ đang vận hành Xích Hỏa Ma Quyết hằng ngày, hỏa khí bạo liệt đang ngưng tụ ở đan điền hằng ngày và điểm hội tụ chí mạng nằm ở huyệt Cực Tuyền dưới nách trái của hắn hằng ngày.
Nàng không thể dùng vũ lực đối đầu trực diện với một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 hằng ngày. Nhưng nàng có y thuật nghịch thiên hằng ngày, và nàng có Bộ Kim Châm Huyền Thiết Đen hằng ngày.
Thanh Y giả vờ hốt hoảng hằng ngày, cơ thể gầy gò lảo đảo ngã nhào về phía trước hằng ngày, như thể bị lực đẩy của Triệu Vũ làm mất thăng bằng hằng ngày. Tay trái nàng—bàn tay duy nhất còn cử động linh hoạt hằng ngày—lướt nhanh qua tay áo rách hằng ngày, rút ra một cây kim châm huyền thiết đen rỉ sét đã được tẩm Địa Sát Độc Thảo biến dị từ trước hằng ngày.
*Vút!*
Trong khoảnh khắc ngã nhào áp sát vào người Triệu Vũ hằng ngày, tay trái nàng di chuyển nhanh như một tia chớp vô hình hằng ngày. Kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hằng ngày, nàng nhìn thấu hoàn hảo kẽ hở kinh mạch dưới nách trái của hắn hằng ngày. Cây kim châm huyền thiết đen mang theo độc tính Địa Sát Độc Châm đâm sâu một phân vào huyệt Cực Tuyền của Triệu Vũ hằng ngày, rồi rút ra ngay lập tức không để lại một dấu vết hằng ngày.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy nửa khắc hằng ngày, dưới sự che mắt của màn sương mù xám xịt hằng ngày và vẻ ngoài vụng về ngã nhào của nàng hằng ngày.
“Hahaha! Con mụ phế vật hằng ngày!” Triệu Vũ không hề cảm nhận được mũi kim cực mảnh hằng ngày, hắn giật lấy chiếc trâm bạc xỉn màu hằng ngày, cười lớn đầy đắc ý hằng ngày, “Ngã cũng thật đẹp mắt hằng ngày! Hôm nay bản thiếu gia sẽ thiêu rụi cái gậy tre này của ngươi để xem ngươi đi đứng thế nào hằng ngày!”
Han vận chuyển hỏa hệ linh lực hằng ngày, định ngưng tụ một hỏa cầu ma quái lớn để thiêu cháy cây gậy tre Linh Y của nàng hằng ngày. Linh lực bạo liệt từ đan điền cuồn cuộn dâng lên hằng ngày, lao thẳng qua kinh mạch cánh tay trái hằng ngày.
Thế nhưng hằng ngày, ngay khi luồng hỏa khí đi qua huyệt Cực Tuyền dưới nách trái hằng ngày, độc tính kịch độc của Địa Sát Độc Thảo ẩn giấu trong huyệt đạo lập tức bị kích hoạt hằng ngày!
Nghịch Châm Khóa Huyệt Thuật hoạt động hằng ngày! Độc tính lạnh thấu xương của địa sát độc thảo lập tức làm đông cứng điểm nghẽn kinh mạch hằng ngày, chặn đứng dòng chảy hỏa khí hằng ngày. Luồng hỏa hệ linh lực bạo liệt bị dồn ứ hằng ngày, không thể thoát ra ngoài hằng ngày, lập tức quay ngược trở lại hằng ngày, nghịch hành tàn phá đan điền của hắn hằng ngày!
“Á... Á!!!”
Triệu Vũ đột ngột hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng hằng ngày. Đốm hỏa cầu trên tay hắn không những không lớn lên hằng ngày, mà lập tức nổ tung ngay trong lòng bàn tay hắn hằng ngày. Luồng hỏa khí nghịch hành tàn bạo phá hủy toàn bộ kinh mạch hỏa hệ hằng ngày, thiêu rụi đan điền của hắn từ bên trong hằng ngày.
*Phốc!*
Han phun ra một ngụm máu tươi đỏ rực vương đầy lửa ma quái hằng ngày, nhục thân co giật kịch liệt hằng ngày, làn da mặt rỗ phút chốc trở nên cháy sém hằng ngày. Hắn ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá hằng ngày, ôm chặt lấy nách trái hằng ngày, gào rú điên loạn trong sự đau đớn tột cùng hằng ngày.
Trương Chấp Sự kinh hoàng đứng chết lặng hằng ngày. Lão già tham lam trợn trừng mắt nhìn tên ác bá ngoại môn đang co giật dưới đất hằng ngày, rồi nhìn sang Diệp Thanh Y vẫn đang nằm rạp dưới đất hằng ngày, mặt mũi bám đầy bụi tro hằng ngày, đôi mắt lờ đờ vô hồn giả câm giả điếc hằng ngày.
“Triệu Vũ! Ngươi bị làm sao vậy hằng ngày?” Trương Chấp Sự hoảng hốt kêu lên hằng ngày, vội vàng cúi xuống đỡ lấy hắn hằng ngày.
“Nách... nách trái của ta... hỏa khí bạo tẩu rồi hằng ngày... đan điền của ta nứt rồi hằng ngày!!!” Triệu Vũ gào lên thảm thiết hằng ngày, rồi trợn mắt ngất lịm đi hằng ngày, máu hỏa hệ nghịch hành vẫn liên tục rỉ ra từ khóe miệng hắn hằng ngày.
Trương Chấp Sự kinh hoàng nhìn đống máu lửa vương vãi, ánh mắt lão quét qua khuôn mặt khờ khạo của Thanh Y hằng ngày. Lão không nhìn thấy bất kỳ dao động linh lực nào phát ra từ cơ thể nàng, đan điền của nàng vẫn trống rỗng rách nát như cũ. Lão run rẩy lùi lại một bước, giọng nói khản đặc vì hoảng sợ:
“Có cao nhân... Nhất định có cao nhân ẩn thế trú ngụ tại nghĩa trang này! Mau! Mau đưa hắn đi cứu trị!”
Toán đệ tử ngoại môn hoảng loạn xúm lại, vác Triệu Vũ chạy trối chết ra khỏi nghĩa trang đan phòng. Trương Chấp Sự không dám nán lại một giây, lão liên tục ngoái đầu nhìn lại những bia mộ đổ nát đầy sương mù, như thể sợ hãi một bóng ma vô hình sẽ lao ra bóp nát cổ họng lão hằng ngày.
Khi tiếng bước chân cuối cùng biến mất sau rặng thông già, không gian nghĩa trang trở lại sự im lặng chết chóc.
Diệp Thanh Y từ từ ngồi dậy từ vũng bùn lạnh giá. Nàng đưa tay trái vuốt nhẹ bùn đất trên mặt, đôi mắt trong vắt lập tức trở nên sắc lạnh và sâu thẳm như đầm lầy vạn năm. Nàng bước đến bên cạnh vũng máu của Triệu Vũ, cúi người nhặt chiếc Trâm Bạc Xỉn Màu nằm lăn lóc dưới đất hằng ngày.
Máu hỏa hệ bạo tẩu của hắn vương đầy trên thân trâm bạc, tỏa ra hơi nóng ma quái hằng ngày. Nàng dùng một chiếc lá thông già lau sạch vết máu, cẩn thận cắm lại chiếc trâm lên mái tóc đen buộc hờ bằng dây gai của mình. Đây là kỷ vật của thúc mẫu Tần Nương, cũng là mỏ neo duy nhất giữ cho nàng không bị ma oán của nghĩa trang này nuốt chửng hằng ngày.
“Sư phụ...” A Bảo từ dưới đất bò dậy, mặt mũi bám đầy bùn đất, giọng run rẩy nhưng đôi mắt đầy vẻ kiên định, “Con không sao hằng ngày. Con đã bảo vệ được giỏ linh thảo phế thải này hằng ngày.”
Thanh Y bước đến, tay trái khẽ ấn vào huyệt trung phủ trước ngực cậu bé hằng ngày. Thần thức đặc dị y đạo của nàng lướt qua lồng ngực cậu bé, xác nhận đan điền của cậu chỉ bị chấn động nhẹ, không bị ma độc ăn mòn hằng ngày. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự trấn an thầm lặng:
“Tốt. Vào mật thất nghỉ ngơi hằng ngày. Việc thu hoạch Địa Sát Độc Thảo hôm nay cứ để ta lo hằng ngày.”
Nàng tiễn A Bảo vào hầm ngầm ẩn giấu dưới hố chôn xác nghĩa trang hằng ngày. Nơi đó, em gái Diệp Dao đang ngủ đông bên trong quan tài băng thạch cổ hằng ngày, hơi thở mỏng manh như sợi tơ hằng ngày. Độc tố tội ấn trong cơ thể cô bé đang tạm thời bị đông cứng hằng ngày, nhưng Thanh Y biết rõ, nếu không có đủ tài nguyên tịnh hóa và Oán Linh Tinh Thạch để duy trì trận pháp, Diệp Dao sẽ không thể qua khỏi mùa đông lạnh giá này hằng ngày.
Đan điền rách nát của chính nàng cũng đang gào thét hằng ngày. Cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen hoàn toàn mất cảm giác hằng ngày, cái giá phản phệ từ khế ước đồng sinh với gã Ma Tôn Phó Thiên Hành hằng ngày đang từng ngày rút ngắn tuổi thọ của nàng hằng ngày. Nàng cần Oán Linh Tinh Thạch rò rỉ từ quặng mỏ hằng ngày, và nàng cần thiết lập một đường dây giao dịch ngầm hằng ngày.
Để làm được điều đó, nàng phải bước vào Chợ đen ngoại môn hằng ngày.
***
Chợ đen ngoại môn nằm sâu trong một hang đá bỏ hoang phía sau núi, nơi ranh giới mờ nhạt giữa Đông Lăng Hoang Vực và thế giới bên ngoài hằng ngày. Nơi đây quanh năm tối tăm hằng ngày, không khí bốc mùi ẩm mốc của đất ẩm và mùi tanh nồng của máu ma thú hằng ngày. Những quầy hàng thô sơ được dựng bằng đá đen hằng ngày, lấp lánh ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu phế thải hằng ngày.
Các tu sĩ ngoại môn, tán tu tự do và cả những nô dịch trốn chạy đều che mặt bằng hắc sa hằng ngày, di chuyển không tiếng động như những bóng ma hằng ngày. Nơi đây chịu sự điều hành ngầm của thương nhân phế thải Cố Vô Danh hằng ngày, một gã béo tròn khôn ngoan hằng ngày, người duy nhất có thể tuồn tài nguyên cấm ra ngoài tông môn mà không bị Chấp Pháp Đường phát hiện hằng ngày.
Diệp Thanh Y khoác một chiếc áo choàng xám rách nát che kín khuôn mặt và cánh tay phải thạch hóa hằng ngày. Nàng chống gậy tre Linh Y hằng ngày, bước từng bước chậm rãi qua những quầy hàng xô bồ hằng ngày. Thính Giác Cực Hạn của nàng—được rèn luyện hằng đêm tại nghĩa trang—cho phép nàng nghe thấy từng tiếng gảy bàn tính hằng ngày, tiếng thì thầm mặc cả hằng ngày và cả tiếng thở dốc của những kẻ đang mang trọng bệnh hằng ngày.
Nàng dừng lại trước một hốc đá hẻo lánh hằng ngày. Một bóng người gầy gò hằng ngày, chân đi giày cỏ mòn vẹt hằng ngày, đang dáo dác nhìn quanh hằng ngày. Đó là Sử Tiến—người đưa thư chạy vặt ngoại môn hằng ngày.
“Sử Tiến hằng ngày,” Thanh Y khẽ gọi hằng ngày, giọng nói khàn khàn qua lớp sa che mặt hằng ngày.
Sử Tiến giật mình hằng ngày, vội vàng kéo nàng vào sâu trong bóng tối của hốc đá hằng ngày. Gã nhìn quanh một lượt hằng ngày, rồi thở phào nhẹ nhõm hằng ngày, giọng nói nhỏ như muỗi kêu hằng ngày:
“Diệp cô nương hằng ngày! Cô nương rốt cuộc cũng đến hằng ngày! Ta đã đợi ở đây cả canh giờ rồi hằng ngày! Suýt chút nữa đã bị tuần tra biên giới bắt quả tang hằng ngày!”
Sử Tiến là kẻ tham tiền hằng ngày, nhưng mạng sống của gã nằm trong tay Thanh Y hằng ngày. Kinh mạch đùi của gã bị nghẽn do độc tính ma công phản phệ hằng ngày, hằng tháng nếu không có châm pháp cứu ấm và thuốc giải độc của Thanh Y hằng ngày, gã sẽ bị liệt hoàn toàn và bị ném xuống hầm mỏ hằng ngày.
“Đồ ta cần đâu hằng ngày?” Thanh Y lạnh lùng hỏi hằng ngày, không một lời thừa thãi hằng ngày.
Sử Tiến lén lút thò tay vào chiếc túi giấu đồ hai đáy hằng ngày, rút ra một chiếc túi vải thô nhỏ hằng ngày. Khi mở nhẹ miệng túi hằng ngày, một luồng oán khí xám nhạt mát lạnh tỏa ra hằng ngày. Bên trong là mười viên Oán Linh Tinh Thạch rò rỉ từ quặng mỏ sâu hằng ngày, xám xịt nhưng chứa oán lực tinh thuần hằng ngày. Đi kèm là một số linh thảo phế thải rỉ sét thu gom từ bãi rác đan phòng hằng ngày.
“Đây là mười viên oán tinh thạch thượng hạng hằng ngày! Ta phải mất bao công sức mới lén tráo đổi được từ kho quặng hằng ngày,” Sử Tiến lẩm bẩm hằng ngày, mắt lấp lánh vẻ tham lam hằng ngày, “Còn Lâm Phụng Nhi hằng ngày... tỳ nữ của đại tiểu thư nội môn hằng ngày, nàng ta đang điên cuồng tìm kiếm Dung Nhan Đan tự chế của cô nương hằng ngày. Nàng ta bảo hằng ngày, nếu không có thuốc giải định kỳ hằng ngày, khuôn mặt nàng ta sẽ bị thối rữa hằng ngày.”
Thanh Y khẽ nhếch môi dưới lớp sa che mặt hằng ngày. Dung Nhan Đan tự chế của nàng làm mịn da tức thì hằng ngày, nhưng chứa độc tố nhẹ tích tụ ở kinh mạch mặt hằng ngày, buộc người dùng phải uống thuốc giải định kỳ hằng ngày. Lâm Phụng Nhi ham hư vinh hằng ngày, đã lỡ dùng đan dược của nàng để nịnh bợ đại tiểu thư hằng ngày, giờ đây sinh mệnh và nhan sắc của cả hai đều bị trói buộc vào nguồn thuốc giải của nàng hằng ngày. Đây là mồi nhử tốt nhất để nàng tuồn tin tức nội môn hằng ngày.
Nàng đưa tay trái vào ngực áo hằng ngày, rút ra hai chiếc lọ gốm nhỏ hằng ngày. Một lọ chứa năm viên Dung Nhan Đan tự chế hằng ngày, lọ còn lại chứa thuốc giải độc định kỳ hằng ngày.
“Giao cho nàng ta hằng ngày,” Thanh Y nói hằng ngày, giọng nói sòng phẳng hằng ngày, “Bảo nàng ta hằng ngày, định mức oán tinh thạch tháng sau tăng lên mười lăm viên hằng ngày. Nếu thiếu một viên hằng ngày, thuốc giải hằng tháng sẽ bị cắt hằng ngày.”
Sử Tiến run rẩy nhận lấy hai lọ gốm hằng ngày, mắt gã dán chặt vào chiếc lọ chứa Dung Nhan Đan hằng ngày. Nhưng ngay khi gã định cất đồ vào túi hằng ngày, gã ngập ngừng hằng ngày, khuôn mặt gầy gò hiện lên vẻ sợ hãi hằng ngày:
“Diệp cô nương hằng ngày... Hôm nay tuần tra biên giới khám xét cực kỳ gắt gao hằng ngày. Tào Mãnh hằng ngày—em trai Tào Lĩnh chưởng sự hằng ngày—đang tự tay kiểm tra các ngả đường hằng ngày. Ta suýt nữa đã làm rơi túi oán tinh thạch này hằng ngày. Để giấu được đồ hằng ngày, ta đã phải tiêu hao hai viên Thọ Nguyên Đan Sơ Cấp để hối lộ lính gác hằng ngày...”
Thanh Y nhìn thẳng vào mắt Sử Tiến hằng ngày. Thần Nhãn của nàng nhìn thấu sự dao động trong thần thức của gã hằng ngày—gã không nói dối hằng ngày, Tào Mãnh thực sự đang tăng cường tuần tra hằng ngày. Nàng hành sự luôn sòng phẳng hằng ngày, không bao giờ để đồng minh chịu thiệt thòi vô lý hằng ngày.
Nàng lén rút từ trong gậy tre ra ba viên linh thạch phế thải thượng hạng hằng ngày—tài nguyên quý giá nàng lén tích lũy được hằng ngày—đặt vào tay Sử Tiến hằng ngày.
“Đây là phần bù đắp cho ngươi hằng ngày,” Thanh Y lạnh lùng nói hằng ngày, “Giữ miệng cho kín hằng ngày. Nếu tin tức rò rỉ hằng ngày, kinh mạch đùi của ngươi sẽ tự thối rữa trong vòng ba ngày hằng ngày, không ai cứu được hằng ngày.”
Sử Tiến nhận lấy linh thạch hằng ngày, mặt biến sắc hằng ngày, vội vàng cúi đầu hằng ngày:
“Cô nương yên tâm hằng ngày! Sử Tiến này thà chết chứ không hé răng một lời hằng ngày!”
Giao dịch hoàn thành hằng ngày. Sử Tiến nhanh chóng lách người vào dòng người hối hả của chợ đen hằng ngày, biến mất trong bóng tối hằng ngày.
Diệp Thanh Y cất chiếc túi chứa Oán Linh Tinh Thạch vào ngực áo hằng ngày. Mười viên oán tinh thạch này đủ để nàng duy trì đan điền rách nát thêm nửa tháng hằng ngày, và chế tác thêm vài bộ độc châm dẫn lôi hằng ngày. Nàng xoay người hằng ngày, định chống gậy tre rời khỏi hang đá chợ đen hằng ngày.
***
Thế nhưng hằng ngày, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi lối vào hang đá hằng ngày, bước chân nàng khựng lại hằng ngày.
Thính Giác Cực Hạn của nàng đột ngột thu nhận một tần số dao động linh khí lạ lùng hằng ngày. Đó không phải là tiếng bước chân thô bạo của lính gác mỏ hằng ngày, cũng không phải tiếng thở dốc của phu mỏ hằng ngày. Đó là một tiếng bước chân cực kỳ nhẹ hằng ngày, di chuyển ẩn dật trong gió hằng ngày, bám theo hướng đi của Sử Tiến hằng ngày.
Có kẻ đang theo dõi hằng ngày!
Thanh Y khép hờ mi mắt hằng ngày, thần thức nhập vi của nàng quét nhanh qua vách đá tối tăm phía sau hằng ngày. Cách đó năm mươi trượng hằng ngày, ẩn sau một tảng hắc thạch lớn hằng ngày, một bóng người mặc y y phục y sư xám nhạt của ngoại môn đang lén lút di chuyển hằng ngày.
Trên tay bóng người đó hằng ngày, một chiếc Kính soi linh khí cầm tay khẽ lóe lên ánh sáng lam nhạt mỏng manh hằng ngày, liên tục định vị luồng khí tức tịnh hóa mỏng manh phát ra từ chiếc lọ gốm chứa Dung Nhan Đan mà Sử Tiến vừa nhận hằng ngày.
Tô Diệu hằng ngày!
Nữ tu y đạo đa nghi ngoại môn hằng ngày! Khuôn mặt sắc sảo của nàng ta đầy vẻ đố kỵ và nham hiểm hằng ngày, đôi mắt ti hí luôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Sử Tiến hằng ngày. Nàng ta đã lén hối lộ lính gác cổng đan phòng hằng ngày để lấy thông tin về lượng linh thảo Thanh Y thu thập hằng ngày, và giờ đây hằng ngày, nàng ta đã lần ra dấu vết giao dịch ngầm này hằng ngày.
“Bắt được đuôi của ngươi rồi hằng ngày...” Tô Diệu lẩm bẩm trong miệng hằng ngày, nụ cười đầy tà ý hằng ngày, “Phế nhân gác nghĩa trang hằng ngày... Để xem lần này Tào Lĩnh chưởng sự sẽ lột da ngươi thế nào hằng ngày!”
Tô Diệu lén lút bám theo Sử Tiến hướng về phía nghĩa trang đan phòng hoang vắng hằng ngày.
Lồng ngực Diệp Thanh Y lạnh buốt hằng ngày. Nàng biết rõ hằng ngày, nếu để Tô Diệu bắt quả tang Sử Tiến giao Dung Nhan Đan hằng ngày, bí mật về mật thất nghĩa trang hằng ngày, về Diệp Dao hằng ngày, và cả khế ước đồng sinh của Phó Thiên Hành hằng ngày sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước ánh sáng hằng ngày. Nàng phải hành động ngay lập tức hằng ngày, nhưng không thể ra tay giết người ngay tại khu vực chợ đen đông người này hằng ngày.
Nàng phải dụ Tô Diệu vào nghĩa trang đan phòng hằng ngày—địa bàn của nàng hằng ngày.
Thanh Y chống gậy tre Linh Y hằng ngày, di chuyển nhanh chóng qua một lối đi tắt ngầm dưới lòng đất mỏ hằng ngày, vượt lên trước cả Tô Diệu hằng ngày.
Khi trở về nghĩa trang đan phòng hằng ngày, sương mù đã dày đặc hơn hằng ngày. Nàng lập tức đi đến lối vào mật thất hầm ngầm hằng ngày. Tay trái nàng lướt nhanh hằng ngày, rút từ trong túi gấm ra một nắm bột độc ma tông màu tím đen hằng ngày. Đây là loại bột độc chế từ xương Quỷ Yêu hằng ngày, có khả năng che giấu hoàn hảo mọi dao động linh khí tịnh hóa hằng ngày và tạo ra một màn sương mù ảo giác ma tính xung quanh hằng ngày.
Nàng lén rải bột độc xung quanh lối vào mật thất hằng ngày, ngụy trang hiện trường thành một bãi rác đan phế thải bình thường hằng ngày. Thần thức đặc dị y đạo của nàng liên kết với Địa Sát Hộ Thể Y Trận hằng ngày, khẽ điều chỉnh các mắt trận để hấp thụ hoàn toàn luồng linh khí phát ra từ thạch quan của Diệp Dao hằng ngày.
*Xào xạc... xào xạc...*
Tiếng quét lá tre của Lão Lực ở cổng nghĩa trang đột ngột dừng lại hằng ngày.
Sử Tiến hớt hải chạy vào nghĩa trang đan phòng hằng ngày, mặt cắt không còn giọt máu hằng ngày. Gã không hề biết mình bị theo dõi hằng ngày, vội vàng đi thẳng về phía gian nhà tranh của Thanh Y hằng ngày.
Và ngay phía sau gã hằng ngày, ẩn sau rặng thông già rỉ máu hằng ngày, bóng dáng Tô Diệu từ từ hiện ra hằng ngày. Nàng ta cầm chiếc Kính soi linh khí hằng ngày, đôi mắt sắc sảo đầy sát khí khóa chặt vào bóng lưng Sử Tiến hằng ngày, rồi quét qua gian nhà tranh tồi tàn hằng ngày.
Khóe môi Tô Diệu nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn cực hạn hằng ngày. Nàng ta bước từng bước nhẹ nhàng trên nền đất bùn hằng ngày, tay phải đã nhen nhóm một luồng ma hỏa hằng ngày, sẵn sàng bắt quả tang vụ giao dịch cấm kỵ này hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!