Địa Sát Độc Châm Khai Hỏa
Sương mù buổi sớm tại nghĩa trang đan phòng chưa bao giờ tan hết. Nó đặc quánh, mang theo mùi của tro tàn xám xịt từ đan phòng số 9 bị thiêu rụi đêm qua dội về, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đất chết và xác người. Gió từ hẻm núi Đông Lăng thổi qua rặng thông già rít lên những tiếng u uất hằng ngày, lạnh buốt đến thấu xương.
Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y đứng dưới bóng một cây thông già rách nát hằng ngày. Cánh tay phải của nàng giấu trong ống tay áo xám thô rộng hằng ngày, hoàn toàn đông cứng và xám đen như một khúc gỗ thạch hóa thủy tinh hằng ngày. Nỗi đau âm ỉ từ vết nứt thạch hóa hằng ngày vẫn âm thầm gặm nhấm kinh mạch nàng hằng ngày, nhưng gương mặt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu hằng ngày, không một tia gợn sóng.
Bên cạnh nàng, tiểu dược nô A Bảo đang lén lút quét dọn những vết máu đen loãng trên nền đất hằng ngày. Cậu bé mười tuổi gầy gò hằng ngày, mặt mũi bôi nhọ nồi để che giấu những vết bầm tím cũ hằng ngày, nhưng đôi mắt đen láy đã lấy lại vẻ lanh lợi hằng ngày sau khi được nàng cứu mạng khỏi cơn dịch phổi hằng ngày. Cậu bé làm việc vô cùng cẩn trọng hằng ngày, thỉnh thoảng lại đưa mắt cảnh giác nhìn về phía gian nhà tranh rách nát ở góc nghĩa trang hằng ngày.
Trong gian nhà tối tăm ấy hằng ngày, Phó Thiên Hành đang ngồi xếp bằng hằng ngày. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực trái của gã Ma Tôn khẽ lập lòe hằng ngày, Đồng Sinh Ấn ẩn hiện dưới lớp hắc y rách nát hằng ngày. Hắn nhìn Thanh Y qua khe cửa hẹp bằng ánh mắt đầy độc địa và tính toán tàn nhẫn hằng ngày, nhưng lồng ngực hắn thắt lại hằng ngày—khế ước đồng sinh trói buộc khiến hắn cảm nhận rõ ràng cơn đau thạch hóa từ cánh tay nàng hằng ngày, buộc hắn phải thu liễm ma khí để tránh làm vết thương của nàng trầm trọng hơn hằng ngày.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Tiếng bước chân dồn dập và thô bạo đột ngột phá vỡ sự im lặng của nghĩa trang hằng ngày.
Trương Chấp Sự dẫn theo một toán đệ tử ngoại môn xông vào hằng ngày. Lão già gầy gò mặc áo chưởng sự xám xịt hằng ngày, tay cầm cuốn sổ sách khắc phù văn ma tông hằng ngày, chòm râu dê xơ xác run lên bần bật vì giận dữ hằng ngày. Đi ngay bên cạnh lão là Triệu Vũ—tên ác bá ngoại môn kiêu ngạo hằng ngày, mặt rỗ đầy vết sẹo hằng ngày, hông đeo kiếm dài bóng loáng hằng ngày, ngón tay luôn nhen nhóm một đốm hỏa cầu ma quái màu đỏ nhạt hằng ngày.
“Tiện nhân phế mạch! Điếc rồi sao mà không ra nghênh đón?” Triệu Vũ quát lớn hằng ngày, giọng nói hống hách vang vọng khắp nghĩa trang hằng ngày.
Diệp Thanh Y không đáp hằng ngày. Nàng cúi đầu hằng ngày, khẽ rũ mi mắt hằng ngày, tay trái chống gậy tre hằng ngày, run rẩy giả vờ ngơ ngác hằng ngày. Nàng tự châm cứu khóa huyệt thanh quản và thính giác tạm thời hằng ngày, ngụy trang hoàn hảo thành một phế nhân câm điếc hèn mọn hằng ngày.
Trương Chấp Sự bước lên hằng ngày, quật mạnh chiếc roi mây ma độc xuống một tấm bia đá vỡ hằng ngày, tạo ra tiếng *chát* chói tai hằng ngày:
“Tào Lĩnh chưởng sự đang nổi lôi đình vì vụ nổ đan phòng đêm qua hằng ngày! Thần Tâm bị tổn hại hằng ngày, tổn thất linh thảo không thể đong đếm hằng ngày! Từ hôm nay hằng ngày, định mức nộp Địa Sát Độc Thảo của khu nghĩa trang đan phòng tăng gấp đôi hằng ngày! Đứa nào không nộp đủ mười cân độc thảo mỗi ngày hằng ngày, lập tức ném xuống hầm mỏ khai thác đá hằng ngày!”
Hàng chục dược nô nhỏ tuổi đang ẩn nấp trong các hốc đá nghĩa trang nghe vậy liền run rẩy khóc lóc hằng ngày. Địa Sát Độc Thảo mọc sát vách đá ẩm ướt hằng ngày, cực kỳ kịch độc và khan hiếm hằng ngày, tăng định mức gấp đôi hằng ngày chẳng khác nào dồn họ vào con đường chết hằng ngày.
A Bảo sợ hãi hằng ngày, lén lùi lại sau lưng Thanh Y hằng ngày, tay nắm chặt vạt áo xám của nàng hằng ngày.
Thấy sự im lặng của Thanh Y hằng ngày, Triệu Vũ cảm thấy bị sỉ nhục hằng ngày. Tên ác bá ngoại môn này vốn thích hành hạ kẻ yếu hằng ngày, hắn bước sầm sập đến trước mặt nàng hằng ngày, đôi mắt ti hí đầy tàn nhẫn hằng ngày:
“Con mụ câm hèn mọn hằng ngày! Ngươi tưởng có lão binh mù Tần Thiết Y che chở là có thể giả điếc sao hằng ngày? Hôm nay lão già đó không có ở đây hằng ngày, để xem ai cứu được ngươi hằng ngày!”
Hắn vung tay định tát mạnh vào mặt Thanh Y hằng ngày. Nhưng ánh mắt hắn đột ngột dừng lại trên mái tóc đen buộc hờ bằng dây gai của nàng hằng ngày. Chiếc trâm cài tóc bằng bạc xỉn màu—kỷ vật duy nhất của thúc mẫu quá cố Tần Nương hằng ngày—đang cắm trên tóc nàng hằng ngày.
“Ồ, một phế nhân gác nghĩa trang mà cũng có đồ trang sức bằng bạc sao hằng ngày?” Triệu Vũ cười khẩy hằng ngày, tay phải vươn ra hằng ngày, cố tình giật mạnh chiếc trâm bạc hằng ngày để làm nhục nàng hằng ngày.
“Tránh ra!” A Bảo không nhịn được hằng ngày, lao lên ôm lấy chân Triệu Vũ hằng ngày.
“Cút đi, đồ rác rưởi!” Triệu Vũ tức giận hằng ngày, vung chân đá văng A Bảo ra xa hằng ngày. Cậu bé ngã nhào xuống đất bùn hằng ngày, hộc ra một ngụm máu nhạt hằng ngày.
Lồng ngực Diệp Thanh Y nghẹn thắt hằng ngày. Nỗi căm hận tột cùng như hàng vạn nhát dao chém rách thức hải hằng ngày, nhưng thần thức đặc dị y đạo tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng lập tức lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng cực hạn hằng ngày. Nàng biết rõ kinh mạch hỏa hệ của Triệu Vũ đang vận hành Xích Hỏa Ma Quyết hằng ngày, hỏa khí bạo liệt đang ngưng tụ ở đan điền hằng ngày và điểm hội tụ chí mạng nằm ở huyệt Cực Tuyền dưới nách trái của hắn hằng ngày.
Nàng không thể dùng vũ lực đối đầu trực diện với một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 hằng ngày. Nhưng nàng có y thuật nghịch thiên hằng ngày, và nàng có Bộ Kim Châm Huyền Thiết Đen hằng ngày.
Thanh Y giả vờ hốt hoảng hằng ngày, cơ thể gầy gò lảo đảo ngã nhào về phía trước hằng ngày, như thể bị lực đẩy của Triệu Vũ làm mất thăng bằng hằng ngày. Tay trái nàng—bàn tay duy nhất còn cử động linh hoạt hằng ngày—lướt nhanh qua tay áo rách hằng ngày, rút ra một cây kim châm huyền thiết đen rỉ sét đã được tẩm Địa Sát Độc Thảo biến dị từ trước hằng ngày.
*Vút!*
Trong khoảnh khắc ngã nhào áp sát vào người Triệu Vũ hằng ngày, tay trái nàng di chuyển nhanh như một tia chớp vô hình hằng ngày. Kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hằng ngày, nàng nhìn thấu hoàn hảo kẽ hở kinh mạch dưới nách trái của hắn hằng ngày. Cây kim châm huyền thiết đen mang theo độc tính Địa Sát Độc Châm đâm sâu một phân vào huyệt Cực Tuyền của Triệu Vũ hằng ngày, rồi rút ra ngay lập tức không để lại một dấu vết hằng ngày.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy nửa khắc hằng ngày, dưới sự che mắt của màn sương mù xám xịt hằng ngày và vẻ ngoài vụng về ngã nhào của nàng hằng ngày.
“Hahaha! Con mụ phế vật hằng ngày!” Triệu Vũ không hề cảm nhận được mũi kim cực mảnh hằng ngày, hắn giật lấy chiếc trâm bạc xỉn màu hằng ngày, cười lớn đầy đắc ý hằng ngày, “Ngã cũng thật đẹp mắt hằng ngày! Hôm nay bản thiếu gia sẽ thiêu rụi cái gậy tre này của ngươi để xem ngươi đi đứng thế nào hằng ngày!”
Hắn vận chuyển hỏa hệ linh lực hằng ngày, định ngưng tụ một hỏa cầu ma quái lớn để thiêu cháy cây gậy tre Linh Y của nàng hằng ngày. Linh lực bạo liệt từ đan điền cuồn cuộn dâng lên hằng ngày, lao thẳng qua kinh mạch cánh tay trái hằng ngày.
Thế nhưng hằng ngày, ngay khi luồng hỏa khí đi qua huyệt Cực Tuyền dưới nách trái hằng ngày, độc tính kịch độc của Địa Sát Độc Thảo ẩn giấu trong huyệt đạo lập tức bị kích hoạt hằng ngày!
Nghịch Châm Khóa Huyệt Thuật hoạt động hằng ngày! Độc tính lạnh thấu xương của địa sát độc thảo lập tức làm đông cứng điểm nghẽn kinh mạch hằng ngày, chặn đứng dòng chảy hỏa khí hằng ngày. Luồng hỏa hệ linh lực bạo liệt bị dồn ứ hằng ngày, không thể thoát ra ngoài hằng ngày, lập tức quay ngược trở lại hằng ngày, nghịch hành tàn phá đan điền của hắn hằng ngày!
“Á... Á!!!”
Triệu Vũ đột ngột hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng hằng ngày. Đốm hỏa cầu trên tay hắn không những không lớn lên hằng ngày, mà lập tức nổ tung ngay trong lòng bàn tay hắn hằng ngày. Luồng hỏa khí nghịch hành tàn bạo phá hủy toàn bộ kinh mạch hỏa hệ hằng ngày, thiêu rụi đan điền của hắn từ bên trong hằng ngày.
*Phốc!*
Hắn phun ra một ngụm máu tươi đỏ rực vương đầy lửa ma quái hằng ngày, nhục thân co giật kịch liệt hằng ngày, làn da mặt rỗ phút chốc trở nên cháy sém hằng ngày. Hắn ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá hằng ngày, ôm chặt lấy nách trái hằng ngày, gào rú điên loạn trong sự đau đớn tột cùng hằng ngày.
Trương Chấp Sự kinh hoàng đứng chết lặng hằng ngày. Lão già tham lam trợn trừng mắt nhìn tên ác bá ngoại môn đang co giật dưới đất hằng ngày, rồi nhìn sang Diệp Thanh Y vẫn đang nằm rạp dưới đất hằng ngày, mặt mũi bám đầy bụi tro hằng ngày, đôi mắt lờ đờ vô hồn giả câm giả điếc hằng ngày.
“Triệu Vũ! Ngươi bị làm sao vậy hằng ngày?” Trương Chấp Sự hoảng hốt kêu lên hằng ngày, vội vàng cúi xuống đỡ lấy hắn hằng ngày.
“Nách... nách trái của ta... hỏa khí bạo tẩu rồi hằng ngày... đan điền của ta nứt rồi hằng ngày!!!” Triệu Vũ gào lên thảm thiết hằng ngày, rồi trợn mắt ngất lịm đi hằng ngày, máu hỏa hệ nghịch hành vẫn liên tục rỉ ra từ khóe miệng hắn hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!