Nhạc nềnWuxia

Ẩn Mình Trong Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đen như mực, gió từ hẻm núi Đông Lăng cằn cỗi thổi qua rặng thông già rít lên những tiếng u uất, như tiếng khóc câm lặng của vạn vong hồn đã khuất. Sương mù xám xịt bao phủ khắp nghĩa trang đan phòng ngoại vi Vô Cực Ma Tông, mang theo mùi tro linh phế thảo dược tanh nồng và địa sát độc khí ăn mòn kinh mạch phế mạch hằng ngày.


Diệp Thanh Y chống cây gậy tre Linh Y rỗng ruột bước từng bước tập tễnh trên con đường mòn gồ ghề đầy sỏi đá rỉ sét. Sau lưng nàng, Phó Thiên Hành lảo đảo bước đi dưới sự cưỡng ép của Đồng Sinh Khế. Hắc y thêu chỉ máu của hắn đã rách nát sau ca ghép tim đầy máu lệ, để lộ lồng ngực trái chằng chịt vết sẹo khâu rỉ kim quang mỏng manh. Trái tim "Cực Dương Thần Tâm" của Lục Trường An đang đập chậm rãi bên trong nhục thân ma tộc của hắn, mỗi nhịp đập lại giải phóng một luồng linh lực ấm áp sưởi ấm kinh mạch phế thải của Thanh Y, nhưng cũng là mỏ neo trói buộc sinh mệnh hai người hằng ngày.


*Rắc... rắc...*


Cơn đau thạch hóa phản phệ từ Đồng Sinh Khế đột ngột bùng phát dữ dội. Thanh Y cắn chặt môi đến bật máu, bước chân nàng khựng lại. Cánh tay phải của nàng—từ các đầu ngón tay gầy guộc lên đến tận bả vai—xuất hiện những vết nứt thủy tinh màu xám đen lạnh buốt. Cảm giác da thịt dần cứng lại, hóa thành một khối đá thạch vô tri tàn khốc khiến nàng run rẩy kịch liệt, suýt ngã quỵ xuống đất bùn tanh hôi.


"Tiện nhân phế mạch..." Giọng nói khàn khàn, tràn đầy oán hận của Phó Thiên Hành vang lên từ phía sau. Hắn nhìn cánh tay đang thạch hóa của nàng, đôi mắt đỏ ngầu lập lòe sát ý tàn bạo, "Khế ước tối cổ của ngươi đang rút cạn thọ nguyên của chính ngươi. Ngươi muốn kéo bản tôn chết cùng, nhưng nhục thân rách nát này của ngươi sẽ sụp đổ trước khi ta hao tổn một phần ma lực."


Thanh Y không quay đầu lại, giọng nói của nàng bình thản, lạnh lùng đến đáng sợ: "Trước khi ta chết, ngươi vẫn là một con chó bị trói xích. Muốn sống sót qua đêm nay dưới tầm quét của Chấp Pháp Đường, tốt nhất hãy thu liễm ma khí của ngươi lại."


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gậy tre gõ nhịp đều đặn vang lên từ trong màn sương mù xám xịt của nghĩa trang đan phòng hoang vắng. Bóng người già nua gầy gò, mặc áo tơi rách nát của lão binh mù Tần Thiết Y xuất hiện. Đôi mắt mù lòa của lão hướng về phía hai người, nhưng thính giác cực hạn của lão đã nghe thấu tiếng thở dốc và dòng chảy linh lực hỗn loạn trong không khí.


"Trở về rồi sao, Thanh y đầu?" Giọng lão trầm khàn, mang theo hơi thở của đất cát nghĩa trang mục nát.


"Sư phụ..." Thanh Y khàn giọng gọi, nhục thân nàng lúc này đã kiệt quệ hoàn toàn. Nàng ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá, cánh tay phải thạch hóa hoàn toàn đông cứng, vĩnh viễn mất đi cảm giác phàm trần của một con người.


Phó Thiên Hành đứng nhìn với nụ cười khẩy tàn nhẫn, nhưng lồng ngực hắn bỗng thắt lại—Đồng Sinh Khế truyền dịch nỗi đau của Thanh Y sang hắn hằng ngày, khiến hắn cũng phải quỳ sụp xuống bên cạnh, mặt mày vặn vẹo vì đau đớn thấu xương.


Tần Thiết Y khẽ thở dài. Lão không hỏi về phòng lò đan số 9 bị hủy hoại, cũng không hỏi về thân phận của gã ma đầu tuấn mỹ bên cạnh nàng. Lão vung gậy tre gõ mạnh xuống nền đá hố xác ba nhịp: *Cạch... cạch... cạch...*


"Dẫn địa sát khí lạnh buốt dưới lòng nghĩa trang lên hằng đêm, dùng tính hàn cực hạn của đất chết để đông cứng vết thạch hóa. Thanh y đầu, lắng nghe tiếng thở của mạch đất."


Dưới sự chỉ điểm của lão binh mù, Thanh Y nhắm mắt, kích hoạt thần thức đặc dị y đạo tương đương Luyện Khí tầng 3 nhờ dung hợp tàn hồn Lục Trường An hằng ngày. Nàng cảm nhận được những luồng khí lạnh xám đen cuồn cuộn bên dưới đất nghĩa trang. Nàng dùng tay trái lết vào Mật thất của Tần Thiết Y dưới hố chôn xác. Luồng Địa Sát Hộ Thể Y Trận thô sơ vẽ bằng máu oán linh xung quanh nghĩa trang bắt đầu kích hoạt, tỏa ra màn sương mù oán khí màu xám đen mỏng manh bao phủ toàn bộ nghĩa trang, che giấu hoàn toàn khí tức khế ước của cả hai khỏi tầm quét của tông môn hằng ngày.


Trong mật thất tối tăm ẩm ướt bốc mùi hôi thối của xác chết, Thanh Y ngồi xếp bằng trên bệ đá lạnh buốt. Nàng rút bộ kim châm huyền thiết đen rỉ sét ra hằng ngày, cố gắng châm vào các huyệt đạo trên cánh tay phải hằng ngày hòng khôi phục lại cảm giác. Thế nhưng, từng cây kim găm vào nhục thân hóa đá chỉ vang lên những tiếng *cộc cộc* khô khốc như đâm vào đá tảng. Hoàn toàn vô hiệu.


Cánh tay phải của nàng đã thạch hóa hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần. Đây là cái giá tích lũy tàn khốc khi nàng cưỡng ép ký kết Đồng Sinh Khế với một Nguyên Anh Ma Tôn. Nàng nhìn cánh tay xám đen lấp lóa những vết nứt thủy tinh dưới ánh đèn đá phát quang mỏng manh hằng ngày, đôi mắt không một chút gợn sóng. Sự tàn khuyết này không làm lung lay đạo tâm của nàng, nó chỉ là một lời nhắc nhở lạnh lùng về việc nàng phải dùng mưu trí và logic y thuật để hóa giải thay vì dựa vào sức mạnh cơ bắp hằng ngày.


*Sột soạt...*


Tiếng động nhỏ phát ra từ lối vào mật thất. Bóng dáng nhỏ bé, gầy trơ xương sườn của tiểu dược nô A Bảo chui qua khe hẹp hầm mỏ bỏ hoang hằng ngày. Trên tay cậu bé mười tuổi là một chiếc giỏ mây nhỏ giấu vài cọng địa sát độc thảo phế thải thu thập từ bãi rác đan phòng mang về cho Thanh Y.


Thế nhưng, vừa bước vào mật thất, A Bảo đột ngột ngã quỵ. Cậu bé ôm chặt lấy lồng ngực gầy gò, mặt mũi tím tái do đan độc ăn mòn phổi hằng ngày. Cơn hen suyễn kịch liệt do bệnh phổi đen bộc phát dữ dội hằng ngày, khiến cậu bé trợn trừng mắt đầy sợ hãi hằng ngày, bọt mép rỉ ra hằng ngày, lồng ngực phập phồng yếu ớt cận kề cái chết hằng ngày.


Từ trong góc tối mật thất, Phó Thiên Hành tựa lưng vào vách đá lạnh hằng ngày, lồng ngực trái rỉ kim quang mỏng manh từ Thần Tâm hằng ngày. Hắn nhìn cảnh tượng này với nụ cười khẩy tàn nhẫn hằng ngày, giọng nói tà tị vang lên: "Một phế vật nhỏ bé sắp chết hằng ngày. Tiện nhân, ngươi định cứu nó sao? Thần thức rách nát của ngươi có chịu nổi phản phệ lần nữa không? Chi bằng để nó chết đi, bớt một miệng ăn trong cái nghĩa trang mục nát này."


Thanh Y không mảy may liếc nhìn hắn một cái hằng ngày. Nàng lạnh lùng nói hằng ngày: "Trong mắt ta, mạng sống của nó có giá trị hơn vạn lần cái nhục thân tà ác của ngươi."


Nàng dùng tay trái mở Hộp Châm Đồng Cổ của Dược Bà Bà để lại hằng ngày. Nàng kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hằng ngày. Trong tầm mắt thần thức nhập vi, lồng ngực của A Bảo hiện lên một mạng lưới kinh mạch bị bít kín hoàn toàn bởi những luồng đan độc khói đen hôi thối hằng ngày. Phổi của cậu bé đã hoại tử một nửa hằng ngày, đan độc đang ăn mòn dần phế quản chí mạng hằng ngày.


Thanh Y cầm kim châm đồng cổ mòn vẹt đầu châm hằng ngày. Nàng không có linh lực hằng ngày, nhưng thần thức vô cùng tinh chuẩn hằng ngày. Nàng nhanh chóng hành châm hằng ngày, găm chính xác kim châm vào các huyệt đạo phổi của A Bảo thông qua thủ pháp Thanh Phế Châm Cứu hằng ngày.


*Phốc! Phốc! Phốc!*


Mỗi cây kim cắm xuống đều dẫn truyền một luồng linh khí y đạo màu xanh lục nhạt từ máu tịnh hóa của nàng hằng ngày, kích thích cực hạn các huyệt đạo hoại tử hằng ngày.


"Nôn ra!" Thanh Y lạnh lùng quát lớn hằng ngày, tay trái gõ mạnh vào huyệt Thiên Đột của cậu bé hằng ngày.


*Ọe!*


A Bảo co rúm người hằng ngày, há miệng nôn mạnh ra một vũng dịch độc màu đen kịt hằng ngày, bốc mùi hôi thối nồng nặc của linh phế mục nát lên nền đá hằng ngày. Ngay lập tức, lồng ngực cậu bé xẹp xuống hằng ngày, luồng khí thanh khiết từ sương sớm vườn thuốc bám trên kim châm ùa vào hằng ngày, giúp cậu bé hít một hơi thật sâu hằng ngày, tiếng thở dốc dần ổn định lại hằng ngày. Đôi mắt trợn trừng lấy lại vẻ sáng ngời lanh lợi hằng ngày.


A Bảo run rẩy quỳ rạp dưới đất bùn tanh hôi hằng ngày, lồng ngực phập phồng thở dốc nhưng tràn đầy sự sống hằng ngày. Cậu bé nhìn Diệp Thanh Y—thiếu nữ gầy gò với cánh tay phải thạch hóa hoàn toàn—bằng ánh mắt thành kính hằng ngày, sùng bái tột cùng hằng ngày. Cậu bé dập đầu mạnh mẽ xuống nền đá mật thất hằng ngày:


"A Bảo mạng mọn hằng ngày... tạ ơn cứu mạng của Thanh Y tỷ tỷ! Từ nay về sau, A Bảo nguyện làm trâu làm ngựa, làm tai mắt đưa tin cho tỷ tại đan phòng ngoại môn! Xin tỷ thu nhận A Bảo làm đồ đệ!"


Thanh Y chống gậy tre đứng dậy hằng ngày, gương mặt nàng tĩnh lặng như nước che giấu mọi cảm xúc hằng ngày, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ: muốn sống sót dưới ách bóc lột của Ma Tông, nàng phải xây dựng một mạng lưới trung thành từ những kẻ hèn mọn nhất không bị ai chú ý hằng ngày. A Bảo chính là mỏ neo đầu tiên của nàng tại ngoại môn hằng ngày.


Nàng khẽ gật đầu hằng ngày: "Đứng lên đi hằng ngày. Từ nay về sau hằng ngày, ngươi là đồ đệ của ta hằng ngày. Những việc xảy ra trong nghĩa trang này hằng đêm hằng ngày, tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời hằng ngày."


"Đệ tử tuân mệnh!" A Bảo dập đầu lần nữa đầy kiên định hằng ngày.


Thanh Y khẽ liếc nhìn về phía bóng tối mật thất hằng ngày. Phó Thiên Hành vẫn đứng đó hằng ngày, vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực trái hắn khẽ phập phồng theo nhịp đập của Cực Dương Thần Tâm hằng ngày. Ánh mắt tà dị, đỏ ngầu của Ma Tôn nhìn chằm chằm vào Thanh Y và A Bảo hằng ngày. Trong bóng tối sâu thẳm hằng ngày, nụ cười khẩy của hắn chứa đầy sự tính toán tàn nhẫn hằng ngày, lạnh buốt hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!