Trấn Hồn Khúc Vang Lên
Phòng lò đan số 9 biệt lập dưới lòng đất ngoại môn Vô Cực Ma Tông phút chốc biến thành một tử địa hỗn loạn.
Khi đường chỉ khâu cuối cùng vừa khép lại trên lồng ngực trái của Phó Thiên Hành, Đồng Sinh Ấn màu máu vừa ẩn hiện rồi chìm vào da thịt, thì một biến cố kinh hoàng đã nổ ra. Cực Dương Thần Tâm—trái tim kiếm tu chính đạo thuần dương của Lục Trường An—khi bị cưỡng ép khảm vào nhục thân Ma Tôn đầy sát khí, đã tạo ra một cuộc xung đột quy tắc vạn phần kịch liệt.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lồng ngực Phó Thiên Hành. Luồng ma khí tích tụ vạn năm trong đan điền của hắn như một con dã thú bị chọc giận, điên cuồng lao lên hòng nuốt chửng nguồn linh lực thuần dương đang không ngừng tịnh hóa huyết dịch của hắn. Hai luồng lực lượng chính tà va chạm, tạo ra những tia chớp màu tím đỏ xé rách không khí.
“Gào!”
Phó Thiên Hành trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu. Hắn gầm lên một tiếng xé lòng, tiếng gầm mang theo linh áp của một Nguyên Anh Kỳ tuy đã bị phong ấn nhưng vẫn đủ sức khiến toàn bộ phòng lò đan số 9 rung chuyển dữ dội. Những mảng đá đen trên trần nhà rào rào trút xuống. Chiếc giường đá đóng băng vĩnh cửu bên dưới hắn phút chốc rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh thạch băng bay tứ tán.
Luồng địa sát ma hỏa màu tím thẫm từ cơ thể hắn bùng phát, gặp phải nhiệt lượng của Huyết Ma Đỉnh liền như dầu đổ vào lửa. Ngọn lửa ma quái liếm dọc theo các bức tường đá, thiêu rụi toàn bộ các giá chứa độc thảo quý hiếm của Tào Lĩnh chỉ trong vài hơi thở. Mùi khét lẹt của dược liệu bị cháy hòa cùng mùi tanh nồng của huyết dịch bốc lên ngột ngạt.
“Không tốt! Nhục thân của hắn đang đào thải Thần Tâm cực hạn! Ma tính bạo tẩu rồi!”
Tào Lĩnh—gã chưởng sự ngoại môn Trúc Cơ sơ kỳ—kinh hoàng hét lên. Gã vội vàng vận chuyển ma công hỏa hệ của mình, lòng bàn tay nhen nhóm hỏa quang màu tím hòng áp chế luồng địa sát ma hỏa đang mất kiểm soát. Thế nhưng, khi gã vừa tiến lại gần giường đá, luồng linh áp hỗn loạn từ cơ thể Phó Thiên Hành đã quét qua như một bức tường sắt khổng lồ.
*Phốc!*
Tào Lĩnh hộc ra một ngụm máu tươi bốc mùi đan độc, nhục thân béo phệ bị chấn văng mạnh vào bức tường đá đen phía sau. Gã nhìn ngọn lửa ma hỏa đang không ngừng lan rộng, thiêu rụi kết giới phòng ngự của đan phòng, rồi nhìn lại Phó Thiên Hành đang điên cuồng cào cấu lồng ngực rỉ máu của mình. Gã biết, nếu trận bạo tẩu này làm nổ tung cả phòng lò đan số 9, bí mật gã lén lút ghép tim Ma Tôn để lập công với nội môn sẽ bị phơi bày trước Chấp Pháp Đường.
“Tiện nhân! Ngươi đã làm cái quái gì thế này? Mau dập tắt cơn điên của hắn, nếu không ta sẽ băm vằm em gái ngươi!” Tào Lĩnh gào lên trong tuyệt vọng.
Thế nhưng, ngọn lửa tím đỏ đã bao vây lối đi duy nhất. Nỗi sợ hãi cái chết và sự trừng phạt tàn khốc của tông môn đã đánh bại lòng tham của gã. Không mảy may do dự thêm một khắc, Tào Lĩnh vung tay kích hoạt bùa hộ thân, nhịn đau đớn nhục thân, thi triển thân pháp tháo chạy trối chết ra khỏi phòng lò đan đang sụp đổ, bỏ mặc Diệp Thanh Y lại giữa biển lửa.
Diệp Thanh Y ngã quỵ dưới đất, đan điền rách nát của nàng như bị hàng vạn chiếc gai nhọn đâm xuyên qua. Linh áp Nguyên Anh tuy bị phong ấn nhưng sức tàn phá tinh thần của nó đối với một phế nhân không có tu vi như nàng là vô cùng khủng khiếp. Máu đen nhạt từ khóe môi nàng không ngừng rỉ ra, thấm ướt vạt áo vải thô xám bám đầy bụi tro.
*Rắc... rắc...*
Cơn đau thạch hóa phản phệ từ Đồng Sinh Khế hằng ngày bắt đầu bùng phát dữ dội. Cánh tay phải của nàng—từ các đầu ngón tay lên đến tận bả vai—xuất hiện những vết nứt thủy tinh màu xám đen lạnh buốt. Nàng cảm thấy tuổi thọ của mình đang bị rút ngắn từng giây dưới áp lực của ngọn lửa ma hỏa xung quanh.
Nàng nhìn về phía Phó Thiên Hành. Hắn đã mất đi hoàn toàn thần trí, nhục thân tà dị đứng sừng sững giữa ngọn lửa, đôi tay mang móng vuốt sắc nhọn găm chặt vào vết mổ rỉ kim quang trước ngực trái, như muốn tự tay móc trái tim của Lục Trường An ra ngoài.
“Không được... Nếu hắn tự hủy trái tim, khế ước đồng sinh sẽ kéo ta chết cùng hắn!”
Lý trí lạnh lùng của Diệp Thanh Y gầm lên trong thức hải. Nàng không thể chết ở đây. Dao nhi vẫn đang đợi nàng ở lán nô dịch. Mối thù diệt môn của Linh Y tộc và cái chết oan khuất của Lục Trường An vẫn chưa được đòi lại. Nàng phải sống!
Thanh Y cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức lực tàn tạ của cánh tay trái không bị thạch hóa, lết từng tấc một trên nền đá nóng bỏng về phía chiếc gậy tre rỗng ruột đang nằm lăn lóc sát góc tường. Mỗi chuyển động của nàng đều phải trả giá bằng những tiếng rắc rắc khô khốc của xương cốt bị thạch hóa ăn mòn.
Nàng với tay lấy chiếc gậy tre, xoay ngược chốt khóa cơ quan ẩn giấu dưới thân gậy.
*Cạch.*
Một cây sáo làm từ xương ngón tay rỉ máu xám đen—Sáo Xương Rỉ Máu—rơi vào lòng bàn tay nàng. Vật chứng cổ xưa nhặt được dưới Kiếm Trủng hoang phế tỏa ra một luồng âm khí lạnh buốt, lập tức trung hòa một phần nhiệt lượng thiêu đốt của địa sát ma hỏa xung quanh.
Thanh Y cố gượng ngồi dậy. Nàng run rẩy rút ra một cây kim châm cứu bằng huyền thiết đen rỉ sét từ túi sa đen, kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hòng tìm kiếm tử huyệt kinh mạch của Phó Thiên Hành. Trong tầm mắt rách nát của nàng, các luồng linh lực ma hỏa đang cuồn cuộn chảy qua huyệt Thiên Đột và huyệt Đản Trung của hắn.
Nàng vung tay, phóng cây kim huyền thiết đen thẳng vào huyệt Thiên Đột của hắn hòng phong tỏa dòng chảy ma khí.
*Keng!*
Thế nhưng, cây kim châm cứu vừa chạm vào hộ thể ma khí dày đặc quanh thân Phó Thiên Hành liền bị chấn văng ra ngoài, nóng chảy thành một giọt sắt đen vô dụng dưới sức nóng của địa sát ma hỏa.
“Vũ lực và châm pháp thông thường hoàn toàn vô hiệu trước một Nguyên Anh Ma Tôn đang bạo tẩu...”
Thanh Y nén cơn đau nhức mắt dữ dội do Thần Nhãn bị phản phệ. Nàng nhìn vào Sáo Xương Rỉ Máu trong tay. Chỉ có âm luật cổ thần kết hợp với thần thức oán niệm mới có thể tấn công trực tiếp vào thức hải điên loạn của hắn.
Nàng đưa cây sáo xương lên môi. Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng—được dung hợp từ tàn hồn của Lục Trường An—bắt đầu dâng trào cực hạn. Nàng tập trung toàn bộ oán khí tích tụ từ nghĩa trang đan phòng hằng ngày vào từng hơi thở, thổi lên khúc nhạc Trấn Hồn cổ xưa.
*U u... u u...*
Tiếng sáo cất lên, không phải là một giai điệu thanh tao của tiên môn, mà là một khúc nhạc bi tráng, u uất, chất chứa tiếng khóc câm lặng của hàng vạn dược nô đã chết oan khuất dưới đáy đan phòng ngoại môn. Tiếng sáo hóa thành những luồng sóng âm màu đỏ ngầu hình gợn sóng lan tỏa rộng rãi trong không gian rực lửa.
*Ầm!*
Sóng âm Trấn Hồn Khúc vừa chạm vào luồng địa sát ma hỏa liền tạo ra những tiếng nổ chấn động thức hải. Phó Thiên Hành đột ngột khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lập lòe dữ dội. Hắn ôm chặt lấy đầu, gào rống điên cuồng khi khúc nhạc Trấn Hồn tấn công trực tiếp vào ma niệm hỗn loạn trong đầu hắn.
“Câm miệng! Tiện nhân phế mạch, ta phải giết ngươi!”
Phó Thiên Hành gầm lên, nhục thân tà dị của hắn cưỡng ép linh áp, vung Vô Cực Ma Long Trảo lao thẳng về phía Thanh Y hòng bóp nát cổ họng nàng. Sát khí Nguyên Anh Kỳ khóa chặt nhục thân gầy gò của nàng, khiến nàng không thể di chuyển.
Thanh Y không hề né tránh. Đôi mắt nàng trong vắt, lạnh lùng nhìn thẳng vào móng vuốt đang lao đến. Nàng cắn chặt đầu lưỡi, để dòng máu tịnh hóa rỉ ra, đồng thời dùng ngón tay thạch hóa bóp mạnh vào vết thương rỉ máu trước ngực mình—nơi khảm Đồng Sinh Ấn.
“Đồng sinh cộng tử, nhân quả trói buộc... Ngươi muốn giết ta, nhục thân ngươi sẽ tự hủy trước!”
*Phốc!*
Thông qua Đồng Sinh Khế pháp trận, cơn đau đớn tột cùng và sát thương từ hành động tự thương hại của Thanh Y lập tức truyền dịch 100% sang nhục thân của Phó Thiên Hành.
Ngực trái của Ma Tôn đột ngột phun ra một ngụm máu đen. Móng vuốt của hắn dừng lại ngay trước cổ họng Thanh Y chỉ một thốn, toàn thân hắn run rẩy kịch liệt do gánh chịu cơn đau thấu xương thấu tủy từ khế ước phản phệ hai chiều. Bản năng sinh tồn của nhục thân bất tử cưỡng ép hắn phải thu hồi ma hỏa tự vệ để bảo toàn mạng sống của chính mình.
Cùng lúc đó, tiếng sáo Trấn Hồn của Thanh Y càng lúc càng dồn dập, bi tráng.
Trong lồng ngực trái của Phó Thiên Hành, Cực Dương Thần Tâm bỗng nhiên đập mạnh mẽ: *Thình thịch... thình thịch...*
Luồng linh lực dương cương ấm áp của Lục Trường An từ trong trái tim bùng phát, phối hợp hoàn mỹ với sóng âm của khúc nhạc Trấn Hồn. Một bóng hình hư ảo mờ nhạt của Lục Trường An khoác trường bào trắng bỗng nhiên ẩn hiện sau lưng Thanh Y, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng, rồi hóa thành một luồng kiếm ý chính đạo thuần khiết, lao thẳng vào thức hải của Phó Thiên Hành.
“Trường An...” Khóe mắt Thanh Y rỉ ra một giọt lệ máu nhạt.
*Gào!*
Sự kết hợp giữa tiếng sáo Trấn Hồn bên ngoài và kiếm ý tịnh hóa bên trong Thần Tâm đã giáng một đòn chí mạng vào ma niệm bạo tẩu của Phó Thiên Hành. Luồng địa sát ma hỏa màu tím dần dần bị dập tắt, thu nhỏ lại rồi chìm hẳn vào trong đan điền của hắn.
*Bùm!*
Cơn bão năng lượng cuối cùng tan biến, để lại căn phòng lò đan số 9 hoang tàn, đổ nát, khói đen nghi ngút bốc lên từ những mảng đá cháy sém.
Phó Thiên Hành quỳ rạp dưới chân Diệp Thanh Y. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dần dần lấy lại sự tỉnh táo, nhưng sắc mặt hắn tái nhợt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiếu nữ gầy gò mặc áo vải thô đang cầm cây sáo xương trước mặt bằng ánh mắt tràn đầy căm hận, kinh hoàng và bất lực.
Hắn cảm nhận được sợi xích sắt vô hình của Đồng Sinh Khế đang thắt chặt linh hồn hắn hằng ngày. Hắn—một Ma Tôn Nguyên Anh Kỳ kiêu ngạo vạn cổ—giờ đây lại bị trói buộc sinh mệnh vào một phế nhân hèn mọn, bị tiếng sáo của nàng ngự trị thần trí.
“Diệp... Thanh... Y...” Phó Thiên Hành nghiến răng, giọng nói khàn khàn chứa đựng hận thù cực hạn, “Ngươi... dám dùng tà thuật trói buộc ta... Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết...”
Thanh Y chậm rãi hạ sáo xương xuống, lồng ngực nàng phập phồng, máu từ hai tai rỉ ra nhạt do phản phệ thần thức cực hạn hằng ngày. Cánh tay phải thạch hóa của nàng lạnh buốt, run rẩy dữ dội. Thế nhưng, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng, thực tế đến đáng sợ.
“Phó Thiên Hành, giữ lại mạng sống của ngươi là giao dịch duy nhất để ta lật đổ thần quyền.” Nàng khàn giọng nói, chống gậy tre gượng đứng dậy, “Bây giờ, vụ nổ đan phòng này sẽ lập tức thu hút sự chú ý của Chưởng sự Chấp Pháp Đường ngoại môn Ma Tông. Muốn sống sót, ngươi buộc phải nghe theo lời ta.”
Nàng cất Sáo Xương Rỉ Máu vào thân gậy tre rỗng ruột, quay lưng bước về phía lối ra tối tăm của đan phòng đang sụp đổ, để mặc Ma Tôn đang quỳ rạp dưới chân phải lựa chọn giữa sự phục tùng hèn hạ và cái chết hủy diệt vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!