Nhạc nềnWuxia

Nghịch Châm Hoán Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phòng lò đan số 9 nằm biệt lập dưới lòng đất ngoại môn Vô Cực Ma Tông, quanh năm bị bao phủ bởi cái lạnh thấu xương của địa sát băng thạch và mùi tanh nồng ngột ngạt của huyết dịch động vật. Ánh lửa từ chiếc Huyết Ma Đỉnh khổng lồ hắt lên những bức tường đá đen nhám, tạo thành những cái bóng vặn vẹo, hung tợn như ác quỷ đang há miệng chờ mồi.


Trên chiếc giường đá đóng băng vĩnh cửu giữa phòng, nhục thân của Ma Tôn Phó Thiên Hành nằm bất động. Gương mặt hắn tuấn mỹ nhưng nhợt nhạt không một tia huyết sắc, mái tóc đen dài xõa tung trên nền đá lạnh, lồng ngực trái trống rỗng để lộ ra một khoảng xương thịt xám xịt đã bị phế bỏ hoàn toàn ma tâm. Quanh thân hắn, những vết thương do thiên kiếp tàn phá vẫn rỉ ra từng vệt máu đen tà dị, tỏa ra luồng linh áp Nguyên Anh Kỳ tuy đã bị phong ấn nhưng vẫn khiến không khí xung quanh run rẩy kịch liệt.


Tào Lĩnh đứng bên cạnh, đôi mắt hí xảo quyệt đầy tham lam dán chặt vào chiếc hộp ngọc chứa Cực Dương Thần Tâm đang đập chậm rãi trên bàn gỗ. Gã liếm đôi môi khô khốc, hơi thở nồng nặc mùi đan độc mục nát rít qua kẽ răng:


“Diệp Thanh Y, ngươi còn đứng đờ ra đó làm gì? Thời khắc âm cực sinh dương đã đến. Nếu ngươi để trái tim này ngừng đập trước khi khảm vào ngực Ma Tôn, ta thề sẽ ném muội muội Diệp Dao của ngươi vào lò luyện tội ngay lập tức!”


Lồng ngực Diệp Thanh Y nghẹn ứ. Nàng nhìn chằm chằm vào trái tim đỏ tươi đang tỏa ra hào quang kim quang ôn hòa trong hộp ngọc. Đó là trái tim của Lục Trường An. Vị hôn phu từng nhẹ nhàng chải tóc cho nàng dưới giàn hoa lan, từng thề sẽ dùng Quy Nguyên kiếm đạo để dọn sạch bất công thiên hạ, giờ đây chỉ còn là một khối huyết nhục vô tri, bị kẻ thù cướp đoạt để làm lò chứa thọ nguyên cho ngụy thần thượng giới.


Nỗi đau đớn tột cùng như hàng vạn nhát dao chém rách thức hải của nàng, nhưng đôi mắt trong vắt của Diệp Thanh Y vẫn băng lãnh không một chút gợn sóng. Nàng hít một hơi thật sâu, nén dòng lệ máu đang chực trào ngược vào trong tim. Bàn tay gầy gò, thô ráp bám đầy bụi tro dược thảo của nàng từ từ mở túi sa đen hông, rút ra mười hai cây kim châm cứu bằng huyền thiết đen rỉ sét.


“Thanh Y tuân mệnh Chưởng sự. Xin ngài... giữ lời hứa không làm tổn thương Dao nhi.”


Nàng khàn giọng nói, vẻ mặt lộ rõ sự sợ hãi, cam chịu của một phế nhân hèn mọn. Sự nhẫn nhịn cực hạn ấy hoàn hảo che giấu đi ý chí nghịch thiên đang cuồn cuộn trong xương tủy nàng.


Thanh Y bước đến bên giường đá. Thần nhãn nhìn thấu huyệt đạo lập tức được kích hoạt. Trong tầm mắt của nàng, nhục thân của Phó Thiên Hành hiện lên như một mạng lưới kinh mạch rách nát, đen kịt ma khí tà dị, hoàn toàn xung đột với luồng linh lực dương cương của Cực Dương Thần Tâm. Đây không phải là một ca ghép tim thông thường, mà là một cuộc chiến quy tắc sinh tử giữa chính và tà.


“Bắt đầu đi!” Tào Lĩnh quát lạnh, tay gã đã nhen nhóm một ngọn ma hỏa màu tím để sẵn sàng thiêu rụi nàng nếu có bất kỳ dấu hiệu phản bội nào.


Thanh Y không đáp. Nàng cầm cây kim châm huyền thiết đen đầu tiên, đâm mạnh vào huyệt Thiên Đột của Phó Thiên Hành. Kinh mạch ma tộc của hắn cứng như đá đen, phản chấn một luồng ma khí lạnh buốt thẳng vào tay phải nàng. Thanh Y cắn chặt môi, dùng thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 cưỡng ép găm cây châm sâu vào huyệt đạo, khóa chặt luồng ma khí đang hỗn loạn.


*Xoẹt... xoẹt...*


Mười một cây kim châm cứu tiếp theo lần lượt găm vào các tử huyệt xung quanh lồng ngực trống rỗng của Ma Tôn, tạo thành một trận pháp phong ấn tạm thời để cô lập ma tính nhục thân. Bàn tay nàng run rẩy, máu đen nhạt rỉ ra từ các đầu ngón tay do bị ma độc phản phệ, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định đến đáng sợ.


Nàng cầm lấy Cực Dương Thần Tâm. Khoảnh khắc những ngón tay nàng chạm vào trái tim ấm nóng của Lục Trường An, một luồng kiếm ý dịu dàng, quen thuộc bỗng nhiên truyền vào kinh mạch rách nát của nàng, sưởi ấm đan điền đang nguội lạnh. Thanh Y như nghe thấy tiếng thì thầm của vị hôn phu quá cố bên tai: *“Thanh Y, đừng sợ...”*


Nước mắt nàng suýt rơi, nhưng lý trí lạnh lùng đã kéo nàng lại. Nàng đưa trái tim vào lồng ngực trống rỗng của Phó Thiên Hành.


*Ầm!*


Ngay khi Thần Tâm vừa chạm vào huyết nhục ma tộc, một cơn bạo tẩu linh lực kinh hoàng bùng phát. Luồng ma khí đen kịt từ đan điền Phó Thiên Hành như một con hắc long điên cuồng lao lên, hung hãn quật nát ba cây kim huyền thiết đen, muốn xé rách trái tim chính đạo thành trăm mảnh. Trái tim Lục Trường An run rẩy dữ dội, kim quang ôn hòa bị ma khí ăn mòn nhanh chóng, rạn nứt xuất hiện trên bề mặt Thần Tâm.


“Không tốt! Nhục thân của hắn đang đào thải Thần Tâm! Tiện nhân, mau nghĩ cách, nếu không ta sẽ giết ngươi!” Tào Lĩnh hoảng hốt gầm lên, áp lực Trúc Cơ Kỳ đè nặng lên vai Thanh Y khiến nàng hộc ra một ngụm máu đen nhạt.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Y không hề hoảng loạn. Nàng biết đây là thời cơ duy nhất. Nàng dùng một cây châm huyền thiết rạch mạnh vào lòng bàn tay trái của mình, để *Máu Linh Y Tịnh Hóa* tuôn rơi xối xả trực tiếp vào khoảng trống ngực trái của Phó Thiên Hành.


Máu của Linh Y tộc mang bản nguyên tịnh hóa tối cổ, vừa chạm vào vết mổ liền hóa thành một mạng lưới tơ máu màu vàng nhạt, bao bọc lấy Cực Dương Thần Tâm và xoa dịu luồng ma khí bạo tẩu. Hai nguồn lực lượng xung đột dữ dội bắt đầu bị cưỡng ép dung hòa dưới chất dẫn là huyết dịch tịnh hóa của nàng.


Tào Lĩnh nhìn thấy kim quang ổn định trở lại, gã thở phào nhẹ nhõm, tham lam nhìn chằm chằm vào lò đan Huyết Ma Đỉnh đang sôi sục hỏa lực hằng ngày để chuẩn bị đan dược phụ trợ. Gã quay lưng lại, tập trung điều khiển ma hỏa tế đàn.


Chính là lúc này!


Thanh Y nhanh như cắt thò tay vào ống tay áo rách, rút ra mảnh *Tàn Ngọc Đồng Sinh Khế*. Đôi mắt nàng lóe lên sát khí lạnh buốt. Nàng đặt mảnh ngọc cổ nứt nẻ trực tiếp dưới đáy vết mổ ngực trái của Phó Thiên Hành, áp chặt vào xương sườn hắn.


Nàng đọc thầm khẩu quyết cổ xưa thuở nhỏ: *“Sinh tử đồng quy, nhân quả trói buộc, thiên kiếp đồng chịu, mệnh mạch song hành!”*


Thanh Y cầm cây kim châm huyền thiết đen dài nhất, đâm thẳng qua lồng ngực rỉ máu của mình, xuyên qua Đồng Sinh Ấn đang ẩn hiện trước ngực nàng, rồi găm mạnh cây châm rướm máu tịnh hóa đó vào ngực trái của Phó Thiên Hành, xuyên qua tàn ngọc khế ước.


*Rắc... rắc...*


Một cơn đau đớn cực hạn, xé rách linh hồn bùng phát từ lồng ngực Thanh Y. Nàng cảm thấy thọ nguyên thực tế của mình bị một bàn tay vô hình rút cạn kịch liệt—một năm, hai năm... Cánh tay phải của nàng bắt đầu xuất hiện những vết nứt thủy tinh màu xám đen, lan dần từ đầu ngón tay lên đến bả vai, đông cứng hoàn toàn mọi cảm giác phàm trần (Thạch Hóa Phản Phệ).


Nhưng đồng thời, một sợi xích sắt cổ thần màu đỏ ngầu vô hình hiện rõ giữa lồng ngực của nàng và Phó Thiên Hành. Khế ước đồng sinh cộng tử hai chiều đã được thiết lập hoàn mỹ. Từ nay về sau, nếu nàng chết, hắn lập tức bạo thể tiêu biến; nếu nàng chịu sát thương, 100% đòn đánh sẽ chuyển dịch sang nhục thân bất tử của hắn.


Thanh Y nhanh chóng khâu vết mổ lại bằng chỉ tơ tằm tịnh hóa, rút toàn bộ kim châm cứu ra ngoài, xóa sạch mọi dấu vết khế ước ngay trước khi Tào Lĩnh quay đầu lại.


“Ha ha ha! Thành công rồi! Đạo tâm Quy Nguyên Tông đã dung hợp hoàn hảo!” Tào Lĩnh nhìn vết sẹo khâu rỉ kim quang mỏng manh trước ngực Phó Thiên Hành, cười sằng sặc đầy đắc ý, “Diệp Thanh Y, ngươi làm tốt lắm! Nội môn sẽ thưởng lớn cho ta!”


Thanh Y ngã quỵ xuống đất, cánh tay phải thạch hóa lạnh buốt run rẩy, giả vờ kiệt sức thở dốc:


“Chưởng... Chưởng sự... Xin ngài... cứu Dao nhi...”


Nhưng nụ cười của Tào Lĩnh đột ngột đông cứng.


Trên giường đá, đôi mắt của Phó Thiên Hành bỗng nhiên mở trừng ra. Đó là đôi mắt tà dị màu đỏ ngầu đầy sát khí, nhưng sâu trong con ngươi lại ẩn hiện một tia kim quang lẫm liệt của kiếm ý chính đạo. Sự xung đột cực hạn giữa ma tính Nguyên Anh Kỳ bị phong ấn và Cực Dương Thần Tâm vừa được khảm vào, kết hợp với sự cưỡng ép của Đồng Sinh Khế ước vừa được thiết lập, đã kích hoạt một phản ứng đào thải kinh hoàng.


*Ầm!*


Khế ước vừa thành, một luồng ma khí dữ dội bùng phát từ cơ thể Phó Thiên Hành, chấn động cả đan phòng số 9.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!