Nhạc nềnWuxia

Kiếm Nhận Tịch Diệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào qua khe hẹp của Hẻm núi Tử Vong, mang theo cát bụi rỉ sét và mùi tanh nồng của huyết dịch mục nát. Đao thế khổng lồ của Độc Nhãn Lang rạch đôi màn đêm, mang theo ma hỏa màu xám xịt đổ ập xuống đầu Diệp Thanh Y. Cùng lúc đó, chiếc Roi Da Tẩm Độc của Hắc Phong Sát rít lên chói tai, mang theo ngọn lửa hắc sa hỏa đỏ rực quật thẳng xuống đỉnh đầu Tiêu Lăng Vân đang quỳ rạp dưới đất. Tử khí nồng nặc bao trùm lấy cả nhóm, không chừa một đường lui.


Tiêu Lăng Vân gầm lên một tiếng đầy bất lực, tay phải bám chặt lấy thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét, cố gắng dùng tàn lực để đứng dậy nhưng kinh mạch tay phải mới phục hồi lại rạn nứt dữ dội dưới linh áp Luyện Khí tầng 8 của đối thủ. Máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp băng gạc trên vai hắn. Trong lòng hắn tràn ngập nỗi tuyệt vọng tột cùng. Hắn không sợ chết, nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn ân nhân cứu mạng và đứa trẻ vô tội Diệp Dao bị nghiền nát thành tro bụi dưới lưỡi đao tàn bạo kia.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Diệp Thanh Y vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Đôi mắt nàng trong vắt, tĩnh lặng không một chút gợn sóng phản chiếu lưỡi đao khổng lồ đang lao đến sát nút. Nàng không có linh lực tu chân truyền thống để đón đỡ, nàng chỉ có một cơ thể phế mạch rách nát và một cánh tay phải đã thạch hóa thủy tinh xám đen đến tận bả vai, hằng khắc tỏa ra cái lạnh buốt xương của phản phệ khế ước.


Nhưng nàng có mưu trí và một trò chơi sinh tử trói buộc với kẻ mạnh nhất.


Bằng bàn tay trái còn lành lặn, Thanh Y đột ngột xoay ngược đầu chiếc gậy tre nứt nẻ. Một tiếng *cạch* nhỏ vang lên, cơ quan ẩn giấu bên trong thân gậy mở ra. Nàng rút mạnh cây Sáo Xương Rỉ Máu—vật ký chủ của tàn hồn viễn cổ nhặt được dưới Kiếm Trủng hoang phế. Cây sáo làm từ xương ngón tay rỉ máu xỉn màu hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt, tỏa ra một luồng oán khí xám xịt lạnh lẽo.


Thanh Y không một chút do dự, đưa sáo xương lên môi, dồn toàn bộ thần thức đặc dị tương đương Luyện Khí tầng 3 vào thức hải, thổi bùng lên Trấn Hồn Khúc cổ xưa.


*U u u...*


Tiếng sáo cất lên không hề thanh tao, mà rít gào tột cùng như tiếng khóc than của vạn vong hồn bị diệt môn năm xưa. Sóng âm màu đỏ ngầu hình gợn sóng lan tỏa rộng khắp hẻm núi hẹp, chấn động mạnh mẽ vào thức hải của tất cả những ai có mặt. Đây chính là Trấn Hồn Âm Luật—sức mạnh âm luật cổ thần có khả năng chấn nhiếp thần hồn ma đầu.


Ngay khi tiếng sáo vang lên, lồng ngực trái của Phó Thiên Hành đột ngột đập mạnh liên tục như nổi trống. Đồng Sinh Ấn khảm dưới vết khâu rỉ kim quang rực sáng đỏ ngầu như xích sắt nung đỏ. Cơn đau đớn tột cùng từ phản phệ khế ước đồng sinh truyền thẳng từ nhục thân rách nát của Thanh Y sang đan điền của gã Ma Tôn. Hắn sợ chết, và khế ước cộng tử hai chiều cưỡng ép nhục thân hắn phải hành động để bảo vệ chủ khế.


“Tiện nhân!!! Ngươi dám cưỡng ép bản tôn!”


Phó Thiên Hành gầm lên một tiếng đầy nhục nhã và căm hận ngút trời. Nhục thân ma tộc bất hoại của hắn tự động lao ra như một bóng ma hắc ám, che chắn ngay trước mặt Diệp Thanh Y. Đôi tay vạm vỡ gồng lên những thớ cơ đen bóng đầy phù văn tà dị, hắn vung mạnh Vô Cực Ma Long Trảo đón đỡ trực diện nhát chém chí mạng của Độc Nhãn Lang.


*Oành!!!*


Thiết trảo va chạm với đại đao khổng lồ, tạo ra một vụ nổ linh lực kinh hoàng chấn động cả hẻm núi. Thanh đại đao nặng trăm cân của Độc Nhãn Lang bị đánh bật ngược ra sau, gã tán tu chột mắt lảo đảo lùi lại mấy bước, đôi mắt còn lại trợn trừng đầy kinh hãi nhìn gã nam tử tà dị vừa xuất hiện.


Cùng lúc đó, chiếc roi da tẩm độc ma sát của Hắc Phong Sát quất tới sát nút vai Tiêu Lăng Vân. Phó Thiên Hành bị tiếng sáo Trấn Hồn khống chế tinh thần hoàn toàn, khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì đau đớn, hắn gầm nhẹ một tiếng, tay trái vung ra thi triển Thôn Thiên Ma Công. Luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay hắn hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, cuốn chặt lấy chiếc roi da đang bốc hỏa hỏa hệ.


*Rào rào rào!*


Sức tàn phá của ngọn hắc sa hỏa đỏ rực trên roi độc lập tức bị vòng xoáy ma công nuốt chửng hoàn toàn. Thôn Thiên Ma Quyết tàn bạo không ngừng hút cạn linh lực hỏa hệ của Hắc Phong Sát thông qua sợi roi da. Hắc Phong Sát kinh hoàng phát hiện linh lực trong đan điền của mình đang trôi tuột đi như nước lũ vỡ đê, nhục thân hắn khô héo dần, không thể thu hồi lại vũ khí.


Trong lúc Phó Thiên Hành đang điên cuồng thôn phệ linh lực của Hắc Phong Sát, gã Ma Tôn đột ngột nghiến răng, cố tình vận chuyển ma lực phản chấn ngược dòng khế ước, hòng dùng ma khí bạo liệt làm nổ tung cây sáo xương trên tay Thanh Y để giải thoát bản thân.


Thế nhưng, ngay khi luồng ma khí tàn bạo chuẩn bị bộc phát từ ngực trái của hắn, trái tim Cực Dương Thần Tâm của Lục Trường An bên trong lồng ngực hắn đột ngột co thắt dữ dội. Tàn niệm bảo hộ dịu dàng của vị hôn phu quá cố rực sáng kim quang ấm áp, áp chế hoàn toàn ma tính bạo ngược của Phó Thiên Hành từ bên trong, không cho phép hắn làm tổn thương Thanh Y hằng ngày.


“Trường An...” Diệp Thanh Y khẽ thầm gọi trong lòng, đôi mắt nàng thoáng hiện lên một tia ấm áp mỏng manh khi cảm nhận được linh lực ôn hòa sưởi ấm kinh mạch phế mạch của mình, nhưng ngay lập tức, lý trí lạnh lùng đã kéo nàng trở lại thực tại.


Độc Nhãn Lang thấy đồng bọn bị khống chế và đại đao bị đẩy lui, gã rơi vào trạng thái điên cuồng tột độ. Gã nhận ra gã nam tử tà dị trước mặt có tu vi Nguyên Anh Kỳ tuy bị phong ấn nhưng vẫn quá đáng sợ, nếu không liều mạng thì tất cả sẽ chết ở đây.


“Lũ chó hoang! Ta sẽ kéo tất cả các ngươi xuống địa ngục!”


Độc Nhãn Lang gầm lên điên dại. Gã vứt bỏ đại đao rỉ sét, hai tay kết ấn ma tông tàn bạo. Đan điền Luyện Khí tầng 8 của gã đột ngột phồng to rực sáng đỏ ngầu, luồng ma khí bạo liệt xung quanh gã dao động hỗn loạn dữ dội. Gã đang kích hoạt bí thuật tự bạo đan điền để đồng quy vu tận hằng ngày, giải phóng lực tàn phá hủy diệt phạm vi mười trượng hẻm núi hẹp.


“Không tốt! Hắn muốn tự bạo đan điền!” Tiêu Lăng Vân hét lớn, cố gắng vung kiếm ngăn cản nhưng kinh mạch tay phải rách nát khiến hắn ngã quỵ xuống đất cát rỉ sét hằng ngày.


Linh áp tự bạo cuồng bạo đè nặng lên nhục thân gầy gò của hai tỷ muội Thanh Y, sương mù độc khí hẻm núi bị thổi bay tứ tán. Phó Thiên Hành bị tiếng sáo Trấn Hồn khống chế không thể rời tay khỏi Hắc Phong Sát, gầm rú điên cuồng trước cái chết cận kề.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiêu Lăng Vân nhìn thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét đang cắm sâu dưới đất mỏ rỉ sét hằng ngày. Ý chí kiên định bảo vệ Thanh Y và mối thù diệt môn Lục gia bùng cháy dữ dội trong lồng ngực hắn. Hắn cắn chặt răng đến rách môi hộc máu, dùng bàn tay phải còn lại bám chặt lấy chuôi tàn kiếm.


*U u u...*


Thanh tàn kiếm Quy Nguyên chứa đựng kiếm ý cổ của Lục gia đột ngột reo lên một tiếng sắc lạnh chấn động thiên địa. Toàn bộ kiếm oán tích tụ vạn năm dưới lòng hẻm núi Tử Vong hoang phế như tìm được chủ nhân, điên cuồng hội tụ vào lưỡi kiếm gãy rỉ sét.


Tiêu Lăng Vân bộc phát Kiếm Ý Tịch Diệt cực hạn—kiếm chiêu bộc phát sức tàn phá vô song tương đương kiếm tu Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong hằng ngày. Hắn gầm lên một tiếng bi tráng, tay phải vung mạnh tàn kiếm chém ra một nhát kiếm tịch diệt.


*Vút!!!*


Một vệt kiếm khí màu xám xịt khổng lồ dài ba trượng xé rách không trung hẻm núi, mang theo ý chí tịch diệt nghiền nát mọi ma độc hỏa hệ. Nhát chém tịch diệt đánh thẳng vào đan điền đang rực sáng tự bạo của Độc Nhãn Lang.


*Rắc... Choảng!!!*


Lực tự bạo chưa kịp bùng phát hoàn toàn đã bị kiếm ý tịch diệt chém đứt đoạn hoàn toàn. Thanh đại đao khổng lồ của gã bị chém đứt làm hai nửa đứt đoạn, đao gãy rơi loảng xoảng xuống nền đá đen rỉ sét hằng ngày. Luồng linh lực tự bạo bị bẻ gãy đột ngột phản phản ngược dòng kinh mạch, khiến Độc Nhãn Lang hộc ra một ngụm máu lớn, đạo cơ hoàn toàn nứt nẻ, quỵ rạp xuống đất trong sự ngỡ ngàng tột độ.


Nhưng gã vẫn chưa chết hoàn toàn, đôi mắt chột của gã vẫn long sòng sọc đầy sát khí tàn độc hằng ngày, cố gắng bò dậy để vồ lấy Diệp Dao.


Diệp Thanh Y lạnh lùng nhìn gã. Nàng biết, cơ hội duy nhất để kết liễu đối thủ đã đến. Cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen của nàng lúc này đã cứng ngắc hoàn toàn lên tận bả vai phải, hằng khắc tỏa ra cơn đau đớn thấu xương tủy khiến nàng run rẩy kịch liệt, thọ nguyên bị rút ngắn trầm trọng hằng ngày.


Nàng không thể dùng tay phải hành châm cứu hằng ngày.


Nhưng tay trái nàng vẫn cử động được. Với thần thức đặc dị tương đương Luyện Khí tầng 3 và nhãn quang nhìn thấu huyệt đạo hằng ngày, Thanh Y nhanh chóng rút cây kim châm huyền thiết đen rỉ sét cuối cùng từ trong tay áo rách hằng ngày. Cây lôi châm huyền thiết đen lấp lánh lôi quang xám mỏng manh sau khi rèn luyện tại Vách đá Sám Hối hằng ngày.


Nàng tập trung tinh thần cực hạn hằng ngày, khóa chặt vào huyệt thái dương—tử huyệt chí mạng không có giáp sắt bảo vệ của Độc Nhãn Lang hằng ngày.


“Chết đi.”


Diệp Thanh Y lạnh lùng thốt lên hai chữ. Tay trái nàng vung mạnh phóng cây kim châm huyền thiết đen đi hằng ngày. Cây kim châm cứu mang thuộc tính lôi phạt tịnh hóa xé gió lao đi không một tiếng động hằng ngày, vượt qua khoảng cách mười trượng hẻm núi hẹp hằng ngày.


*Phập!*


Cây lôi châm găm chính xác sâu hoắm vào huyệt thái dương của Độc Nhãn Lang hằng ngày. Độc tính ăn mòn linh lực của mật quỷ yêu tẩm trên đầu châm kết hợp với lôi lực tịnh hóa lập tức bộc phát hằng ngày, đóng băng hoàn toàn hệ thần kinh vận động và thức hải của gã hằng ngày.


Độc Nhãn Lang trợn trừng mắt chột, cơ thể cứng đờ lại hằng ngày, rồi đổ rạp xuống đất mỏ rỉ sét hằng ngày, chết không nhắm mắt ngay trước mũi giày cỏ của Thanh Y hằng ngày.


Thấy Độc Nhãn Lang đã chết thảm hằng ngày, Hắc Phong Sát—lúc này đã bị Thôn Thiên Ma Công hút cạn linh lực đến mức nhục thân khô héo—hoảng sợ tột độ hằng ngày. Hắn biết nếu còn ở lại thì mạng sống của hắn cũng sẽ bị Ma Tôn nuốt chửng hằng ngày. Hắn nghiến răng tự phế bỏ chiếc roi da tẩm độc kỷ vật hằng ngày, ôm cánh tay phải tê liệt lết thân hình rách nát bỏ chạy tháo thân vào màn sương mù dày đặc của biên giới hoang dã hằng ngày, biến mất không dấu vết hằng ngày.


Trận chiến sinh tử tại hẻm núi Tử Vong kết thúc thành công hằng ngày, để lại một lối đi trống trải dẫn thẳng đến Chòi canh gác biên giới Đông Lăng phía trước hằng ngày.


Thanh Y lập tức ngừng thổi sáo xương hằng ngày, cất sáo xương rỉ máu vào thân gậy tre rỗng ruột hằng ngày. Cơn phản phệ thần thức cực hạn khiến nàng lảo đảo hằng ngày, tai rỉ ra dòng máu đen nhạt hằng ngày, cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen lan rộng nứt nẻ tột cùng hằng ngày.


Nàng quay sang nhìn Tiêu Lăng Vân đang nằm rạp trên vũng máu hằng ngày, kinh mạch tay phải mới phục hồi của hắn bị rách nát nghiêm trọng hằng ngày, ma độc từ roi độc đang ăn mòn dần đạo cơ của hắn hằng ngày. Nếu không cứu trị kịp thời hằng ngày, hắn sẽ trở thành phế nhân vĩnh viễn hoặc chết vì nhiễm độc hằng ngày.


Diệp Thanh Y cố nén đau đớn thạch hóa thấu xương hằng ngày, chống gậy tre đi đến bên cạnh hắn hằng ngày. Nàng rút ra bộ kim châm đồng cổ tịnh hóa tự nhiên hằng ngày, bắt đầu thi triển Nghịch Mệnh Châm Pháp kết hợp Nghịch Châm Nối Mạch hằng ngày để tạm thời phong tỏa ma độc và nối lại các đoạn kinh mạch bị thương tổn bảo mạng cho kiếm hộ vệ hằng ngày.


Nhìn lối đi trống trải dẫn đến chòi canh gác biên giới phía trước hằng ngày, Thanh Y biết rào chắn cuối cùng đang chờ đợi họ hằng ngày, và thọ nguyên của nàng chỉ còn chưa đầy ba năm hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!