Nhạc nềnWuxia

Chặn Đường Tại Hẻm Núi Tử Vong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chó săn ma thú Hắc Sát Hound sủa vang sát nút phía sau đường hầm mỏ số 4 bỏ hoang, âm thanh xé rách màng nhĩ dội vào vách đá ẩm ướt, mang theo luồng ma khí tanh hôi nồng nặc. Trước mặt nhóm đào tẩu, hàng vạn tảng đá hắc thạch khổng lồ sụp đổ từ trần hầm đã chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm.


Diệp Thanh Y bế chặt Diệp Dao trong lòng ngực. Gương mặt muội muội mười hai tuổi tái nhợt không một giọt máu, hơi thở mỏng manh như sợi tơ nhện dưới làn sương độc lạnh buốt. Cánh tay phải của Thanh Y lúc này đã thạch hóa thủy tinh xám đen lên tận bả vai, mỗi lần cử động là một cơn đau thấu xương gặm nhấm thức hải. Nhưng đôi mắt nàng vẫn trong vắt, tĩnh lặng đến đáng sợ.


“Phó Thiên Hành.” Giọng Thanh Y lạnh buốt như băng tuyết vạn năm. Nàng không quay đầu lại, tay trái chống chặt chiếc gậy tre nứt nẻ, nhưng Đồng Sinh Ấn hình xích sắt cổ thần trước ngực nàng đột ngột rực sáng đỏ ngầu. “Dùng nhục thân ma tộc của ngươi dọn sạch đống đá này. Bằng không, ta tự đứt kinh mạch tại đây, ngươi cũng đừng hòng sống sót.”


Phó Thiên Hành đang quỳ một gối ôm lồng ngực trái rỉ máu, nơi trái tim Cực Dương Thần Tâm của Lục Trường An đang đập những nhịp đầy xung đột. Nghe lời đe dọa của nàng, đôi mắt đỏ ngầu của gã Ma Tôn bộc phát sát ý ngút trời. Hắn căm hận nữ linh y phế mạch này tột cùng, nhưng khế ước đồng sinh trói buộc sinh mệnh hai chiều khiến hắn cảm nhận rõ ràng đan điền của mình đang thắt lại theo nhịp thở của nàng. Hắn sợ chết. Sự kiêu ngạo của một Ma Tôn Nguyên Anh Kỳ đành phải khuất phục trước bản năng sinh tồn hèn hạ.


“Tiện nhân... Ngươi nhớ kỹ cho ta!”


Phó Thiên Hành nghiến răng rít lên. Hắn gầm nhẹ một tiếng, vận dụng sức mạnh nhục thân ma tộc bất hoại dù kinh mạch đang bị phong ấn. Hắn lao về phía trước, đôi tay vạm vỡ gồng lên những thớ cơ đen bóng đầy phù văn tà dị, điên cuồng đấm nát và xô lệch những tảng đá hắc thạch khổng lồ sang hai bên vách hầm. Tiếng đá vỡ rầm rầm vang dội, mở ra một khe hẹp vừa đủ một người chui qua.


“Đi!”


Tiêu Lăng Vân ôm chặt tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét bọc hậu, đẩy Diệp Thanh Y chui qua khe đá trước. Ngay khi bóng dáng của họ vừa biến mất vào khoảng không bên ngoài, ba con Hắc Sát Hound khổng lồ đã lao đến đống đổ nát, điên cuồng cào bới trong vô vọng.


...


Bước ra khỏi đường hầm tối tăm, luồng gió xoáy sát khí lạnh buốt lập tức tạt thẳng vào mặt họ. Trước mắt họ là Hẻm núi Tử Vong cằn cỗi, ranh giới tự nhiên hiểm trở nhất của Đông Lăng Hoang Vực.


Hẻm núi dựng đứng như một vết chém khổng lồ của thiên địa, hai bên vách đá đen kịt cao ngất ngưỡng che khuất hoàn toàn ánh trăng. Gió xoáy ma sát vào các khe đá tạo ra những âm thanh rùng rợn như tiếng khóc than của vạn vong hồn đã khuất. Nơi đây đầy rẫy những tàn trận không gian viễn cổ sụp đổ, khiến linh khí hỗn loạn, không gian rạn nứt nhẹ từng vệt xám xịt.


Diệp Thanh Y bước đi lảo đảo trên nền đá rỉ sét. Cánh tay phải thạch hóa thủy tinh của nàng nặng trĩu, lạnh buốt như một khối băng vĩnh cửu. Để giữ vững thăng bằng hằng ngày, nàng phải dồn thần thức đặc dị y đạo tương đương Luyện Khí tầng 3 để cảm nhận địa mạch linh thảo dưới chân thông qua chiếc gậy tre nứt nẻ. Trong ngực áo nàng, ba viên Oán Linh Tinh Thạch thu hoạch từ xác Lôi Chấp Sự đang không ngừng tỏa ra hắc khí xám tối, miễn cưỡng duy trì sinh mệnh lực cho đan điền rách nát của nàng.


“Thanh Y tỷ, cẩn thận!”


Tiêu Lăng Vân đột ngột trầm giọng cảnh báo. Hắn bước nhanh lên phía trước, chắn trước mặt hai tỷ muội nàng. Khuôn mặt chằng chịt vết sẹo của gã kiếm nô tàn phế hiện lên vẻ cảnh giác cực độ. Kinh mạch tay phải của hắn, vốn vừa được Thanh Y nối lại tám mươi phần trăm nhờ Nghịch Châm Nối Mạch hằng đêm, lúc này đang vận hành kiếm khí tịch diệt một cách dồn dập.


*Uỳnh!!!*


Một tiếng nổ lớn vang lên ngay phía trước lối đi hẹp của hẻm núi. Đá đen vụn bay tứ tán dưới áp lực của một luồng linh áp bạo liệt.


Từ trên vách đá cao, một bóng người khổng lồ đáp xuống chặn đứng lối thoát duy nhất của họ. Đó là Độc Nhãn Lang, tên tán tu săn đầu người khét tiếng của hoang vực. Gã đàn ông chột mắt đeo băng da gấu rách nát cười savage, khuôn mặt đầy sẹo đao kiếm co rúm tàn nhẫn. Trên tay gã là thanh đại đao rỉ sét khổng lồ nặng trăm cân, tỏa ra ma độc khí tức xám xịt ăn mòn không khí xung quanh.


“Ha ha ha! Lũ phế thải trốn chạy của Ma Tông, các ngươi quả nhiên đi lối này!” Độc Nhãn Lang vác thanh đại đao lên vai, giọng nói vang dội hẻm núi đầy tham lam. “Đầu của các ngươi đáng giá một trăm viên linh thạch thượng phẩm đấy! Khôn hồn thì để lại con nhóc phế mạch và tên cụt tay kia, ta sẽ cho các ngươi chết nhanh một chút!”


“Muốn lấy đầu của Thanh Y tỷ, trước tiên phải hỏi tàn kiếm của ta!” Tiêu Lăng Vân lầm lì đáp, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng như kiếm phong.


“Một gã kiếm nô tàn phế cụt tay cũng dám sủa bậy?”


Độc Nhãn Lang gầm lên. Gã vung thanh đại đao khổng lồ chém mạnh một nhát từ trên xuống. Luồng đao thế bạo liệt Luyện Khí tầng 8 mang theo ma độc xám xịt quét qua, áp lực đao phong đè nát lớp đất cát dưới chân, phong tỏa hoàn toàn không gian hẹp của hẻm núi.


Tiêu Lăng Vân không hề lùi bước. Hắn bám chặt chuôi tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét bằng tay phải còn lại. Luồng oán khí từ Kiếm Trủng hoang phế bám trên lưỡi kiếm gãy đột ngột rực sáng xám xịt. Hắn vận chuyển Tịch Diệt Kiếm Quyết, vung kiếm đón đỡ trực diện đao thế bạo liệt của đối thủ.


*Keng!!!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp hẻm núi Tử Vong, bắn ra những tia lửa lân tinh đỏ rực. Sức mạnh chấn động từ đòn đánh khiến mặt đất đá dưới chân Tiêu Lăng Vân rạn nứt dữ dội. Gã kiếm nô cụt tay cắn chặt răng, tay phải run rẩy kịch liệt nhưng vẫn vững vàng chặn đứng thanh đại đao khổng lồ của Độc Nhãn Lang.


Tuy nhiên, tu vi của Tiêu Lăng Vân mới phục hồi, kinh mạch còn rất mỏng manh. Đòn đỡ trực diện này khiến luồng linh lực hỏa hệ ma độc từ đại đao chấn ngược vào kinh mạch hắn, gây ra những vết rách nhỏ rỉ máu nhạt hằng ngày.


Ngay khi Tiêu Lăng Vân đang dốc toàn lực chống đỡ Độc Nhãn Lang, từ trong bóng tối của gió xoáy sát khí bên cánh phải, một bóng người cao gầy khoác áo choàng đen rách rưới đột ngột lướt ra như một làn khói độc. Đó là Hắc Phong Sát, tên sát thủ săn tiền thưởng Luyện Khí tầng 9.


“Chết đi!”


Hắc Phong Sát cười khẩy tà ác. Tay phải hắn vung mạnh chiếc Roi Da Tẩm Độc làm bằng da yêu thú nhị giai ngâm nước ma độc vạn năm. Chiếc roi dài quất ra xé rách không khí, bùng phát ngọn lửa hắc sa hỏa đỏ rực tàn tạ, quật thẳng về phía bả vai trái của Tiêu Lăng Vân hòng nghiền nát đạo cơ vừa phục hồi của hắn.


Tiêu Lăng Vân đang bị đao thế của Độc Nhãn Lang khóa chặt, hoàn toàn không thể phân thân để né tránh đòn đánh lén hiểm độc này. Hắn chỉ kịp nghiêng người che chở cho Diệp Thanh Y và Diệp Dao phía sau.


*Chát!!!*


Tiếng roi da quật mạnh vào da thịt vang lên rợn người. Chiếc roi da tẩm độc ma sát quất rách chiến bào cũ nát, găm sâu vào vai trái và lồng ngực Tiêu Lăng Vân. Ngọn lửa hắc sa hỏa thiêu rụi da thịt hắn, ma độc tanh nồng lập tức xâm nhập vào kinh mạch, ăn mòn linh lực tịnh hóa mỏng manh hằng ngày.


“A!!!”


Tiêu Lăng Vân rên rỉ đau đớn. Gương mặt chằng chịt vết sẹo của hắn vặn vẹo vì cơn bỏng rát cực hạn của ma độc. Hắn cố gắng ngưng tụ kiếm khí tịch diệt cực hạn để chém đứt roi độc, nhưng luồng gió xoáy sát khí của hẻm núi Tử Vong kết hợp với tàn trận không gian xung quanh đột ngột rít gào, bẻ gãy nhịp điệu vận khí của hắn, khiến đạo kiếm khí vừa ngưng tụ bị chệch hướng chém mạnh vào vách đá đen vô ích.


“Hộc!”


Tiêu Lăng Vân phun ra một ngụm máu đen mục nát. Kinh mạch tay phải mới phục hồi của hắn bị rạn nứt nghiêm trọng dưới sự phản phệ của ma độc hỏa hệ và đao thế bạo liệt. Hắn lảo đảo ngã quỵ một gối xuống mặt đá đen rỉ máu hằng ngày, thanh tàn kiếm Quy Nguyên cắm sâu xuống đất để giữ cho thân hình không ngã gục.


“Ha ha ha! Kiếm nô phế thải vẫn chỉ là phế thải!” Hắc Phong Sát cười điên cuồng, tay phải hắn lại vung chiếc roi da tẩm độc lên cao, ngọn lửa ma hỏa đỏ rực lại nhen nhóm trên lưỡi roi gai sắt, sẵn sàng quật nhát thứ hai để nghiền nát hoàn toàn đạo cơ của Tiêu Lăng Vân.


Đứng phía sau, Diệp Thanh Y chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt nàng khẽ nheo lại đầy sát khí lạnh lùng. Nàng biết, nếu Tiêu Lăng Vân chết ở đây, nàng và muội muội ngủ đông Diệp Dao cũng không thể thoát khỏi hẻm núi này. Phó Thiên Hành bên cạnh vẫn đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt đầy độc địa và tính toán tàn nhẫn, gã Ma Tôn này chỉ mong nàng chết để giải thoát khế ước.


Nàng phải tự cứu lấy đồng minh của mình.


Diệp Thanh Y hít sâu một hơi lạnh buốt. Nàng kích hoạt kỹ năng Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo. Đôi mắt trong vắt của nàng phát ra ánh sáng lam nhạt mỏng manh hằng ngày, nhìn xuyên qua lớp sương mù độc khí hẻm núi, khóa chặt vào thân hình của Hắc Phong Sát hằng ngày.


Trong nhãn quang y đạo của nàng hằng ngày, dòng tuần hoàn linh lực hỏa hệ ma tông của Hắc Phong Sát hiện rõ mồn một như những sợi chỉ đỏ rực chạy dọc kinh mạch cánh tay phải của hắn hằng ngày. Nàng phát hiện ra một điểm nghẽn chí mạng: mỗi khi hắn vung roi da quật hồn lên cao hằng ngày, huyệt Thiên Tông sau vai và kinh mạch hỏa hệ ở cánh tay hắn phải căng ra cực hạn để chịu tải nhiệt lượng ma hỏa hằng ngày. Đây chính là sơ hở vận hành linh lực của hắn.


Nàng nhanh chóng dùng bàn tay trái lành lặn rút từ trong tay áo rách ra ba cây kim châm cứu huyền thiết đen rỉ sét hằng ngày. Đây là bộ kim châm cứu chịu được lôi phạt tự nhiên mà nàng hằng ngày mang theo hằng ngày. Nàng không có linh lực tu chân truyền thống hằng ngày, nhưng nàng có chất độc tẩm châm cứu cực mạnh.


Nàng lén trích một giọt chất lỏng màu xám đen từ túi da thú bên hông—đó là Mật Quỷ Yêu, loại độc tố ăn mòn linh lực cực mạnh được nàng mổ xẻ tinh luyện từ con quái thú săn mồi của Tào Lĩnh hằng ngày. Nàng bôi nhanh độc dịch lên đầu ba cây kim châm cứu huyền thiết đen hằng ngày.


“Vút! Vút! Vút!”


Với thần thức đặc dị tương đương Luyện Khí tầng 3 và thủ pháp phóng kim châm cứu thủ công chuẩn xác vạn lần hằng ngày, Diệp Thanh Y vung tay phóng mạnh ba cây kim châm cứu huyền thiết đen xé gió lao đi hằng ngày. Ba vệt khói độc màu xám đen cực mảnh lướt nhanh qua khoảng không hẹp của hẻm núi hằng ngày.


Hắc Phong Sát đang mải mê cười nhạo Tiêu Lăng Vân hằng ngày, hoàn toàn không ngờ một nữ linh y phế mạch hèn mọn lại dám phản công hằng ngày. Hơn nữa, ba cây kim châm cứu phóng đi hoàn toàn không mang theo dao động linh áp của tu sĩ hằng ngày, khiến chiếc kính dò tìm linh khí trên người hắn không hề phát ra báo động hằng ngày.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba cây kim châm cứu huyền thiết đen găm chính xác vào huyệt Thiên Tông sau vai phải và các huyệt đạo hỏa hệ trên cánh tay cầm roi của Hắc Phong Sát hằng ngày.


Độc tính cực hạn của Mật Quỷ Yêu lập tức ngấm vào kinh mạch hằng ngày. Chất độc ăn mòn linh lực ma tông nhanh chóng, phong tỏa hoàn toàn hệ tuần hoàn linh lực hỏa hệ của hắn hằng ngày. Ngọn lửa hắc sa hỏa đỏ rực trên chiếc roi da tẩm độc phút chốc tắt ngúm hằng ngày, lực quật roi mạnh mẽ của hắn bị suy giảm đột ngột bảy phần hằng ngày, chiếc roi da buông thõng xuống đất bùn lạnh lẽo hằng ngày.


“Cái gì?! Linh lực của ta... đan điền của ta hằng ngày!”


Hắc Phong Sát hoảng hốt hét lên hằng ngày. Hắn ôm chặt cánh tay phải đang dần tê dại hằng ngày, đôi mắt ti hí xanh lè đầy vẻ kinh hoàng nhìn về phía Diệp Thanh Y hằng ngày, không thể tin nổi một phế nhân lại có thủ đoạn gieo độc vô hình đáng sợ như vậy hằng ngày.


Đòn đánh lén của Thanh Y đã cứu mạng Tiêu Lăng Vân hằng ngày, nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc hằng ngày. Cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen của nàng rạn nứt thêm một tấc hằng ngày, những vệt thủy tinh đen lạnh buốt lan rộng lên tận bả vai phải hằng ngày, rút ngắn thọ nguyên thực tế của nàng thêm nửa năm hằng ngày. Cơn đau thấu xương thấu tủy khiến nàng lảo đảo hằng ngày, phải tựa chặt vào gậy tre Linh Y để không ngã quỵ hằng ngày.


“Đồ phế vật Hắc Phong Sát hằng ngày! Có một con nhóc phế mạch cũng không giải quyết nổi hằng ngày!”


Độc Nhãn Lang thấy đồng bọn bị chế ngự liền phẫn nộ gầm lên hằng ngày. Gã không màng đến Tiêu Lăng Vân đang quỳ rạp dưới đất hằng ngày, vác thanh đại đao khổng lồ rỉ sét bước từng bước nặng nề về phía hai tỷ muội Diệp Thanh Y hằng ngày. Linh áp Luyện Khí tầng 8 bạo liệt của gã đè nặng lên không gian hẹp hằng ngày, ma độc xám xịt bốc lên nồng nặc hằng ngày.


“Tiện nhân hằng ngày! Để ta xem ai cứu nổi ngươi hằng ngày!”


Độc Nhãn Lang cười savage hằng ngày, vung mạnh thanh đại đao khổng lồ chém xuống đầu Diệp Thanh Y hằng ngày. Đao thế mang theo hỏa lực ma tông tàn phá dữ dội hằng ngày, sẵn sàng chém nát nhục thân phế mạch của nàng thành trăm mảnh hằng ngày.


Tiêu Lăng Vân quỳ trên đất mỏ rỉ máu hằng ngày, kinh mạch tay phải bị rạn nứt nghiêm trọng không thể cầm nổi tàn kiếm hằng ngày. Hắn bất lực nhìn đao thế chí mạng đang giáng xuống đầu ân nhân hằng ngày, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng và sát ý tột cùng hằng ngày.


Hắc Phong Sát bên cạnh cũng đã hồi phục một phần thần trí hằng ngày, hắn nghiến răng vung chiếc roi da tẩm độc ma sát quất mạnh hằng ngày, tạo thành một lưới lửa vây quét chí mạng định nghiền nát đạo cơ của Tiêu Lăng Vân hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!