Huyết Lộ Đào Thoát
Sấm sét màu xám tro rạch đôi trời đêm hoang vực, để lại những vệt sáng lân tinh kéo dài như những vết cào rỉ máu trên nền trời tối tăm. Luồng linh áp khổng lồ từ phi thuyền thiên cơ của sứ giả chấp pháp Mạc Phù Trần giáng xuống khiến từng ngọn thông già quanh nghĩa trang đan phòng ngoại môn vặn vẹo, kêu răng rắc rồi gãy rạp. Bầu không khí ngột ngạt đến mức lồng ngực người ta như bị nện một búa nặng nề.
Dưới đất bùn nhão nhoét, xác chết béo phệ của chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh đã bắt đầu lạnh ngắt, đôi mắt hí trợn ngược đầy hoang mang vẫn dán chặt vào khoảng không vô định. Gã chết không nhắm mắt, cổ họng bị bóp nát rỉ ra dòng máu đen mục nát quyện với địa sát độc khí. Bên cạnh gã, đống đổ nát của con rối Huyết Ma Khôi vỡ vụn thành những mảng máu khô thối rữa, bốc mùi tanh tưởi nồng nặc.
Diệp Thanh Y quỳ một gối trên nền đất lạnh, tay trái chống chặt chiếc gậy tre nứt nẻ—di vật cuối cùng của lão binh mù Tần Thiết Y. Cánh tay phải của nàng, từ các đầu ngón tay gầy guộc lên đến tận bả vai, lúc này đã bị thạch hóa thủy tinh xám đen hoàn toàn. Cảm giác lạnh buốt và cứng ngắc của đá thạch đang gặm nhấm dần từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch phế thải. Cơn đau từ phản phệ của Đồng Sinh Khế dữ dội đến mức khiến thức hải của nàng rạn nứt, nhưng đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng của nàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Trong ngực áo vải thô xám rách nát, ba viên Oán Linh Tinh Thạch thu hoạch từ xác Lôi Chấp Sự đang tỏa ra những sợi hắc khí xám tối mỏng manh, tạm thời duy trì hơi thở tàn tạ cho đan điền rách nát của nàng. Nàng không thể vận hành linh lực tu chân truyền thống, nhưng thần thức đặc dị y đạo tương đương Luyện Khí tầng 3—nhờ dung hợp tàn hồn của vị hôn phu quá cố Lục Trường An—đang giúp nàng giữ vững sự tỉnh táo cực hạn.
“Tiện nhân... Ngươi muốn chết chùm ở đây sao?”
Một tiếng gầm khàn khàn, đầy oán hận rít qua kẽ răng của Phó Thiên Hành. Gã Ma Tôn Nguyên Anh Kỳ bị phong ấn lúc này đang quỳ rạp bên cạnh xác Tào Lĩnh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực trái của hắn—nơi khảm trái tim Cực Dương Thần Tâm của Lục Trường An—đang lập lòe liên tục. Đồng Sinh Ấn hình xích sắt cổ thần hiện rõ mồn một dưới lớp hắc y rách nát. Khế ước đồng sinh trói buộc khiến hắn gánh chịu một phần cơn đau thạch hóa truyền qua từ Thanh Y, ép hắn phải thu liễm ma khí để bảo mạng cho chính mình.
“Câm miệng.” Diệp Thanh Y lạnh lùng đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Muốn sống sót khỏi lôi phạt của Mạc Phù Trần, thì nghe lệnh ta. Bằng không, ta tự hủy đan điền, ngươi cũng đừng hòng sống sót.”
Phó Thiên Hành trợn mắt nhìn nàng, sát ý tàn bạo trong đôi mắt đỏ ngầu lập lòe, nhưng cuối cùng hắn phải cắn răng im lặng. Hắn kiêu ngạo, hắn tàn nhẫn, nhưng hắn sợ chết. Sự điên cuồng và lý trí lạnh lùng của nữ linh y phế mạch này đã hoàn toàn áp chế đạo tâm tà dị của hắn.
Diệp Thanh Y chống gậy tre đứng dậy, bước nhanh về phía lối vào mật thất ngầm dưới hố chôn xác. Bên trong mật thất, Tiêu Lăng Vân đang ôm chặt thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét, đứng chắn trước giường đá—nơi Diệp Dao đang ngủ đông bảo mệnh. Khuôn mặt chằng chịt vết sẹo của gã kiếm nô tàn phế hiện lên vẻ quyết tuyệt.
“Thanh Y tỷ, Huyết Ảnh Vệ nội môn đã siết chặt vòng vây bên ngoài nghĩa trang.” Tiêu Lăng Vân khàn giọng nói, cánh tay phải mới phục hồi kinh mạch nhờ châm pháp của nàng khẽ run nhẹ dưới áp lực linh áp khổng lồ từ bầu trời. “Thần thức của ta cảm nhận được ít nhất năm luồng sát khí di chuyển không tiếng động. Chúng đang dùng bùa ẩn thân bóng tối để khóa chặt mọi lối ra.”
Diệp Thanh Y bước đến bên giường đá, bế xốc thân hình gầy gò, lạnh ngắt của muội muội Diệp Dao lên. Vết sẹo tội ấn màu xám đen ngủ đông dưới đan điền của cô bé 12 tuổi vẫn ổn định, nhưng hơi thở mỏng manh như sợi tơ. Nàng biết, nếu để Huyết Ảnh Vệ phát hiện ra khí tức Linh Y tịnh hóa của Diệp Dao, hoặc để chó săn ma tộc Hắc Sát Hound ngửi thấy mùi máu thuần khiết của cô bé, toàn bộ kế hoạch đào tẩu sẽ tan thành mây khói.
“Lăng Vân, chúng ta đi đường hầm mỏ bỏ hoang số 4.” Diệp Thanh Y lạnh lùng ra lệnh. “Nhưng trước khi vào đó, phải che mắt thiên cơ và khứu giác của lũ chó săn.”
Nàng đặt Diệp Dao nằm tạm lên đùi mình hằng ngày, tay trái nhanh chóng rút từ túi giấu đồ ra một chiếc bình gốm nhỏ chứa Bột Độc Quỷ Yêu—loại bột xám mịn điều chế từ xương con quái thú săn mồi của Tào Lĩnh mà nàng đã mổ xẻ phơi khô trước đó. Tiếp đó, nàng không chút do dự, dùng một cây kim châm huyền thiết đen rỉ sét tự găm vào ngón tay trái của mình, trích ra ba giọt máu Linh Y tịnh hóa rỉ máu nhạt hằng ngày.
Nàng trộn máu tịnh hóa với Bột Độc Quỷ Yêu ngay trên lòng bàn tay thạch hóa lạnh buốt của mình. Một phản ứng kịch độc xảy ra, tạo ra một loại chất lỏng màu xám đen bốc hơi mỏng manh, tỏa ra một mùi tanh hôi cực mạnh, nồng nặc mùi mục nát của xác chết ma tộc hằng ngày. Đây chính là thủ pháp Nghịch Mệnh y thuật—Bột Trá Hình Huyết Dịch.
“Thanh Y tỷ, mùi này...” Tiêu Lăng Vân khẽ nhíu mày trước mùi hôi thối nồng nặc.
“Mùi này sẽ lấp liếm hoàn toàn mùi máu Linh Y tịnh hóa của Dao Nhi và khí tức Thần Tâm của Phó Thiên Hành.” Thanh Y lạnh lùng giải thích hằng ngày. Nàng nhanh chóng thoa đều chất lỏng bốc mùi thối rữa này lên y phục vải thô của Diệp Dao, lên vết thương trước ngực của chính mình, và thậm chí bôi một vệt dài lên vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực Phó Thiên Hành.
Ma Tôn Phó Thiên Hành vặn vẹo khuôn mặt tuấn mỹ vì ghê tởm, nhưng dưới ánh mắt băng lãnh của Thanh Y và Đồng Sinh Ấn đang âm thầm siết chặt kinh mạch, hắn chỉ có thể nuốt giận chịu đựng hằng ngày.
“Đi!”
Thanh Y bế chặt Diệp Dao, chống gậy tre dẫn đầu bước ra khỏi mật thất ngầm hằng ngày. Tiêu Lăng Vân ôm tàn kiếm Quy Nguyên bọc hậu, đôi mắt sắc bén như kiếm phong cảnh giác nhìn quanh.
Ngay khi bước chân của họ vừa chạm vào rìa nghĩa trang đan phòng hoang vắng hằng ngày, Diệp Thanh Y đột ngột dừng lại. Nàng nhắm chặt mắt, kích hoạt kỹ năng Thính Giác Cực Hạn Bắt Mạch mà lão binh mù Tần Thiết Y đã truyền dạy hằng đêm hằng ngày. Tai nàng khẽ động nhẹ hằng ngày.
*Xào xạc... xào xạc...*
Đó không phải là tiếng gió thổi qua lá thông, mà là tiếng hít thở cực nhẹ và nhịp tim dồn dập hằng ngày của năm tu sĩ đang di chuyển không tiếng động trong bóng tối. Huyết Ảnh Vệ nội môn sử dụng bùa ẩn thân bóng tối, thân hình hoàn toàn tiệp màu với màn đêm, đang tạo thành một vòng vây khép kín cách họ chỉ mười trượng hằng ngày.
“Năm kẻ Luyện Khí tầng 9, một kẻ Trúc Cơ sơ kỳ dẫn đầu.” Diệp Thanh Y thầm thì qua thần thức truyền âm cho Tiêu Lăng Vân hằng ngày. “Chúng đang tiến về phía lối ra nghĩa trang. Lăng Vân, ngươi dùng kiếm ý tịch diệt đánh lạc hướng bên cánh trái hằng ngày. Phó Thiên Hành, ngươi bị khế ước cưỡng ép phải đi bên cạnh ta để đỡ đòn chí mạng nếu có lôi phạt giáng xuống hằng ngày.”
Phó Thiên Hành rít lên qua kẽ răng hằng ngày: “Tiện nhân, ngươi coi bản tôn là lá chắn thịt hằng ngày sao?”
“Mạng của ta là mạng của ngươi.” Thanh Y lạnh lùng nhắc nhở hằng ngày.
Tiêu Lăng Vân không nói một lời hằng ngày. Hắn bước lên trước một bước hằng ngày, cánh tay phải bám chặt chuôi tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét hằng ngày. Luồng oán khí từ Kiếm Trủng hoang phế xung quanh đột ngột tụ hội về phía lưỡi kiếm gãy hằng ngày. Hắn vận chuyển Tịch Diệt Kiếm Quyết hằng ngày, vung kiếm chém mạnh ra cánh trái hằng ngày.
*Vút!!!*
Một đạo kiếm khí màu xám xịt khổng lồ hằng ngày, mang theo kiếm ý tịch diệt oán oán tột cùng hằng ngày, xé rách màn sương đêm chém thẳng về phía rặng thông già hằng ngày. Sức tàn phá của nhát chém bộc phát mạnh mẽ hằng ngày, bẻ gãy ba cây thông cổ thụ và đánh văng hai bóng đen đang ẩn thân rớt ra đất hằng ngày. Bùa ẩn thân bóng tối của chúng lập tức bốc cháy tiêu biến hằng ngày.
“Có biến! Kẻ trốn chạy ở hướng tây bắc!”
Tiếng hét lạnh lùng của đội trưởng Huyết Ảnh Vệ vang lên hằng ngày. Ba bóng đen còn lại lập tức bộc phát linh lực hỏa hệ đỏ rực hằng ngày, vung huyết đao chém mạnh về phía Tiêu Lăng Vân hằng ngày. Trận chiến giáp lá cà bùng nổ kịch liệt giữa màn sương rực lửa ma hỏa hằng ngày.
Lợi dụng lúc Huyết Ảnh Vệ bị thu hút sự chú ý hằng ngày, Diệp Thanh Y ôm chặt Diệp Dao hằng ngày, chống gậy tre lướt nhanh qua các bia mộ hoang phế hằng ngày, hướng thẳng về phía lối vào Đường hầm mỏ số 4 bỏ hoang hằng ngày. Phó Thiên Hành bị khế ước cưỡng ép hằng ngày, bước chân lảo đảo bám sát sau lưng nàng để chia sẻ áp lực linh áp hằng ngày.
*Gừ... Gừ...*
Đột ngột hằng ngày, tiếng gầm rú tàn bạo của đàn ma thú săn đuổi Hắc Sát Hound vang lên từ phía sau hằng ngày. Ba con chó săn ma tộc khổng lồ hằng ngày, da bọc xương đen bóng đầy phù văn phát sáng đỏ rực hằng ngày, đang lao nhanh qua các ngôi mộ hoang hằng ngày. Nanh vuốt của chúng rỉ nước bọt độc đen kịt hằng ngày, khứu giác nhạy bén đang ráo riết đánh hơi hằng ngày.
Tuy nhiên hằng ngày, khi chúng lao đến gần tọa độ của Diệp Dao hằng ngày, mùi tanh hôi cực mạnh từ Bột Trá Hình Huyết Dịch bốc lên nồng nặc hằng ngày. Mùi thối rữa của xương quỷ yêu kết hợp máu tịnh hóa làm nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác nhạy bén của chúng hằng ngày. Ba con Hắc Sát Hound bắt đầu chạy hỗn loạn hằng ngày, sủa điên cuồng cắn xé lẫn nhau vì tưởng nhầm đối phương là con mồi hằng ngày.
“Thành công rồi hằng ngày!” Diệp Thanh Y thầm nghĩ lạnh lùng hằng ngày. Nàng đã tính toán chuẩn xác phản ứng của khứu giác ma thú trước bột xương quỷ yêu hằng ngày.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm hằng ngày, một bóng đen mang giáp máu đỏ rực hằng ngày—đội trưởng Huyết Ảnh Vệ Trúc Cơ sơ kỳ hằng ngày—đã phát hiện ra hành tung của nàng hằng ngày. Hắn ngự không lướt nhanh qua đầu đàn chó điên hằng ngày, vung thanh huyết đao khổng lồ chém mạnh phong tỏa không gian hẻm núi hằng ngày. Đao thế mang theo hỏa hệ linh lực đỏ rực chém thẳng xuống đầu Diệp Thanh Y hằng ngày.
“Chết đi, tiện nhân phế mạch hằng ngày!”
Thanh Y không hề né tránh hằng ngày. Nàng đứng thẳng người hằng ngày, áp chặt bàn tay thạch hóa lạnh buốt vào Đồng Sinh Ấn trước ngực trái của mình hằng ngày.
*Uỳnh!!!*
Đồng Sinh Ấn rực sáng đỏ ngầu hằng ngày. Toàn bộ đao thế tàn bạo của tu sĩ Trúc Cơ chém trúng bả vai Diệp Thanh Y hằng ngày, nhưng lực tàn phá khổng lồ lập tức biến mất không tỳ vết hằng ngày, chuyển thẳng sang nhục thân bất tử của Phó Thiên Hành hằng ngày. Ma Tôn bị cưỡng ép gánh chịu 100% sát thương chí mạng hằng ngày, hộc ra một ngụm máu đen quỵ một gối xuống đất bùn hằng ngày. Vết sẹo ghép tim trước ngực hắn nứt nẻ nhẹ hằng ngày.
Lợi dụng khoảnh khắc đội trưởng Huyết Ảnh Vệ kinh ngạc vì đòn đánh bị hóa giải hằng ngày, Tiêu Lăng Vân từ phía sau lao đến như một bóng ma hằng ngày. Hắn ngưng tụ toàn bộ oán khí chém ra một nhát Kiếm Ý Tịch Diệt cực hạn hằng ngày. Nhát chém tịch diệt bẻ gãy hoàn toàn huyết đao hằng ngày, chém đứt một cánh tay của tên đội trưởng khiến hắn thảm bại tháo chạy hằng ngày.
“Thanh Y tỷ hằng ngày, vào đường hầm mau hằng ngày!” Tiêu Lăng Vân hét lớn hằng ngày, kinh mạch tay phải của hắn cũng bị rạn nứt nhẹ sau nhát chém cực hạn hằng ngày.
Diệp Thanh Y ôm Diệp Dao hằng ngày, nhanh chóng bước chân vào lối vào tối tăm của Đường hầm mỏ số 4 bỏ hoang hằng ngày. Tiêu Lăng Vân và Phó Thiên Hành lảo đảo bước vào theo hằng ngày. Lối vào đường hầm ẩm ướt hằng ngày, bốc mùi địa sát linh dịch và đất đá mục nát vạn năm hằng ngày.
Nhưng ngay khi họ vừa bước vào sâu mười trượng hằng ngày, một tiếng nổ lớn hằng ngày *RẦM* vang dội từ phía trên hằng ngày. Một vụ sập hầm mỏ thứ cấp bất ngờ xảy ra hằng ngày, hàng vạn tảng đá hắc thạch khổng lồ từ trần đường hầm sụp đổ dữ dội hằng ngày, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm phía trước mặt họ hằng ngày. Không gian hẹp hòi bị bít kín bởi đống đổ nát đất đá khổng lồ hằng ngày, trong khi tiếng gầm rú của đàn ma thú săn đuổi Hắc Sát Hound bắt đầu vang vọng sát nút phía sau lối vào tối tăm hằng ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!