Nhạc nềnWuxia

Cưỡng Ép Ma Tôn Ra Tay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám xịt từ nghĩa trang đan phòng bốc lên nghi ngút, quyện chặt lấy những rặng thông già cằn cỗi của Đông Lăng Hoang Vực. Đêm thứ ba kể từ sau vụ nổ kinh hoàng tại phòng lò đan số 9, bầu không khí của Vô Cực Ma Tông vẫn chưa một khắc nào nguôi ngoai sát khí. Tiếng gầm rú của gió xoáy từ hầm mỏ bỏ hoang dội về, mang theo mùi tanh nồng của huyết dịch mục nát và bụi tro linh dược. Từ phía xa, những luồng sáng đỏ rực từ ngọn đèn lồng máu của Huyết Ảnh Vệ nội môn liên tục quét qua các tán lá, thiết lập một thiên la địa võng phong tỏa hoàn toàn khu ngoại môn.


Diệp Thanh Y đứng nép mình sau một bia đá nứt nẻ, tay trái ghì chặt chiếc gậy tre nứt làm đôi—di vật cuối cùng của lão binh mù Tần Thiết Y. Cánh tay phải của nàng lúc này đang run rẩy kịch liệt dưới lớp tay áo vải thô xám rách nát. Quá trình thạch hóa thủy tinh xám đen đã lan qua khuỷu tay, gặm nhấm dần lên đến bả vai phải. Cái lạnh thấu xương của phản phệ khế ước đồng sinh hằng khắc tàn phá kinh mạch phế thải của nàng, khiến nàng phải cắn chặt vạt áo để không phát ra tiếng rên rỉ.


Trong thức hải của nàng, ba viên Oán Linh Tinh Thạch vừa thu hoạch từ xác Lôi Chấp Sự đang tỏa ra những sợi hắc khí xám tối mỏng manh, tạm thời duy trì hơi thở tàn tạ cho đan điền rách nát. Nàng biết, Huyết Ảnh Vệ đang siết chặt vòng vây. Nhưng mối đe dọa lớn nhất lúc này không phải là truy binh nội môn, mà là kẻ đang điên cuồng tiến về phía nghĩa trang này.


“Diệp Thanh Y! Con tiện nhân phế mạch kia, mau cút ra đây cho ta!”


Một tiếng gầm khàn khàn, nồng nặc mùi đan độc mục nát đột ngột xé rách màn sương đêm. Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh bước ra từ bóng tối, khuôn mặt béo phệ của gã vặn vẹo vì phẫn nộ và sợ hãi. Sự sụp đổ của phòng lò đan số 9 và cái chết của Lôi Chấp Sự đã đẩy gã vào đường cùng. Cháu trai gã, Tào Phi, đã bị phế hoàn toàn đạo cơ và bị khép tội phản tông. Nếu gã không tìm được một cống phẩm đủ giá trị để dâng lên nội môn nhằm chuộc tội, Huyết Ảnh Vệ sẽ lột da gã trước khi bình minh ló rạng.


Đi bên cạnh Tào Lĩnh là Huyết Ma Khôi—con rối máu khổng lồ ngưng tụ từ máu tươi đỏ lòm rỉ nước vàng tanh hôi, đôi mắt đỏ phát sáng rực trong bóng tối. Gã chưởng sự Trúc Cơ sơ kỳ này đã điên cuồng đến mức mang theo cả con át chủ bài mạnh nhất của mình.


“Ngươi tưởng ngươi giấu được con nhóc phế mạch Diệp Dao sao?” Tào Lĩnh cười khẩy, đôi mắt hí ti hí dán chặt vào ngôi nhà tranh rách nát của Thanh Y. “Thể chất thuần âm Linh Y tộc của nó là nguyên liệu hoàn hảo nhất để luyện chế Huyết Tủy Đan biến dị. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của nó để dâng lên nội môn, và dùng đầu của ngươi để tế cờ cho Lôi Chấp Sự!”


Nói đoạn, Tào Lĩnh vung tay ra lệnh. Huyết Ma Khôi gầm lên một tiếng trầm đục, nhấc bàn chân ngập búa máu nện xuống đất, lao thẳng về phía mật thất ngầm ẩn giấu dưới hố chôn xác nghĩa trang.


Diệp Thanh Y biến sắc. Nàng chống gậy tre, lách người chắn trước lối vào mật thất. Thần thức đặc dị y đạo của nàng kích hoạt, đôi mắt trong vắt hiện lên luồng lam quang mỏng manh của Thần Nhãn. Trong tầm nhìn của nàng, dòng chảy linh lực hỏa hệ tàn bạo của Tào Lĩnh và mạng lưới máu độc vận hành bên trong Huyết Ma Khôi hiện lên rõ mồn một. Nhưng đan điền của nàng trống rỗng, phế mạch bẩm sinh không cho phép nàng ngưng tụ bất kỳ sợi linh lực nào để chiến đấu.


“Vút! Vút!”


Thanh Y vung tay trái, phóng ra hai cây kim châm cứu huyền thiết đen rỉ sét tẩm độc rêu lão quy cực độc, nhắm thẳng vào kẽ hở khớp xương vai của Huyết Ma Khôi. Thế nhưng, khi độc châm vừa bay đến khoảng cách ba thước hằng ngày, một luồng ma hỏa hỏa hệ màu đỏ tía bùng phát từ cơ thể Tào Lĩnh, dễ dàng đánh văng hai cây kim châm cứu rơi rụng xuống đất bùn.


“Chút trò vặt của phế nhân!” Tào Lĩnh cười sằng sặc, vung thanh đao quật hồn khổng lồ rỉ sét lên cao. Sát ý Trúc Cơ Kỳ khóa chặt nhục thân gầy gò của Thanh Y. “Ta sẽ chặt đứt tứ chi của ngươi trước, rồi mới từ từ rút cạn máu của em gái ngươi!”


Đao thế mang theo linh áp ma tông tàn bạo giáng xuống, không gian xung quanh như bị đông cứng bởi hỏa khí cực hạn. Tiêu Lăng Vân lúc này đang ở sâu dưới hầm quặng để phối hợp bạo động, không thể cứu viện kịp thời.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề hằng ngày, Diệp Thanh Y không hề lùi bước. Ánh mắt nàng lướt qua gian nhà tranh tối tăm, nơi Ma Tôn Phó Thiên Hành đang ẩn nấp. Hắn đang đứng tựa vào vách gỗ nứt nẻ, đôi mắt đỏ ngầu lập lòe sự chế giễu tàn nhẫn. Hắn muốn thấy nàng chết dưới đao của Tào Lĩnh. Hắn muốn Đồng Sinh Khế ước này tự động tan vỡ, dù hắn biết mình cũng sẽ phải gánh chịu phản phệ cực hạn.


“Ngươi muốn cùng chết sao, Phó Thiên Hành?” Thanh Y thầm thì, khóe môi nhợt nhạt khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng đến rợn người.


Nàng không dùng độc châm tấn công Tào Lĩnh nữa. Thay vào đó, nàng xoay ngược tay trái, cầm ba cây kim châm cứu huyền thiết đen sắc bén nhất hằng ngày, nhắm thẳng vào lồng ngực trái của chính mình—huyệt Đản Trung chí mạng.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba cây kim châm cứu huyền thiết đâm sâu vào da thịt, xuyên qua băng gạc rỉ máu, găm thẳng vào tử huyệt lồng ngực của Diệp Thanh Y.


Cơn đau đớn tột cùng như hàng vạn luồng sét đánh rách đan điền bùng phát. Huyết dịch tịnh hóa của Linh Y tộc trào ra hằng ngày, nhuộm đỏ ba cây kim châm cứu rỉ sét. Đan điền rách nát của nàng phút chốc rạn nứt dữ dội, hơi thở sinh mệnh của nàng tụt dốc không phanh trong nháy mắt.


“Hự—!”


Cùng một khắc đó hằng ngày, một tiếng gầm rú đau đớn và hoang dại vang lên từ gian nhà tranh tối tăm.


Phó Thiên Hành ôm lấy lồng ngực trái của mình, quỵ rạp xuống đất. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực hắn đột ngột rực sáng đỏ ngầu. Đồng Sinh Ấn hình xích sắt cổ thần hiện rõ liên kết giữa lồng ngực hai người phát sáng rực rỡ hằng ngày. Quy tắc trói buộc sinh mệnh hai chiều của Đồng Sinh Khế Ước Pháp lập tức truyền dịch 100% cơn đau và sát thương chí mạng từ nhục thân của Thanh Y sang cho hắn hằng ngày. Trái tim Cực Dương Thần Tâm bên trong ngực hắn co thắt kịch liệt, suýt nữa thì vỡ vụn.


“Tiện nhân điên cuồng... Ngươi dám tự hủy hoại bản thân hằng ngày!”


Phó Thiên Hành điên cuồng gào thét. Hắn biết, nếu nàng chết, hắn—một Ma Tôn Nguyên Anh Kỳ bị phong ấn—cũng sẽ lập tức bạo thể tiêu biến vĩnh viễn hằng ngày. Kiêu ngạo và bản năng sinh tồn cực hạn buộc hắn phải hành động hằng ngày. Nhục thân ma tộc của hắn bị cưỡng ép bởi khế ước, tự động lao ra khỏi bóng tối như một tia chớp đen tà tị hằng ngày.


Tào Lĩnh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra hằng ngày, đao quật hồn của gã đã bị một bàn tay mang móng vuốt đen bóng đầy phù văn ma tông chặn đứng giữa không trung hằng ngày.


*Keng!!!*


Tiếng kim loại va chạm chấn động nghĩa trang hằng ngày. Bàn tay của Phó Thiên Hành vận chuyển Vô Cực Ma Long Trảo hằng ngày, dễ dàng bóp nát lưỡi đao quật hồn rỉ sét thành trăm mảnh vụn sắt vụn hằng ngày. Sát khí Nguyên Anh Kỳ (dù bị phong ấn) bùng phát từ cơ thể hắn đè bẹp hoàn toàn linh áp Trúc Cơ của Tào Lĩnh hằng ngày.


“Ma... Ma Tôn? Sao ngươi lại ở đây hằng ngày?!” Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên hằng ngày, đôi mắt hí trợn ngược đầy vẻ hoang mang tột độ hằng ngày.


Gã chưa kịp lùi lại hằng ngày, Huyết Ma Khôi bên cạnh đã lao đến định bảo vệ chủ nhân hằng ngày. Nhưng Phó Thiên Hành lúc này đang chìm trong cơn thịnh nộ lôi đình vì bị cưỡng ép khống chế nhục thân hằng ngày. Hắn vung tay trái hằng ngày, ma lực tàn bạo xé rách không khí hằng ngày, đánh thẳng vào ngực Huyết Ma Khôi hằng ngày. Sức mạnh cực hạn xé rách con rối máu thành trăm mảnh vụn máu khô thối rữa hằng ngày, đổ rạp xuống đất bùn nghĩa trang hằng ngày.


“Cút cho bản tôn!!!”


Phó Thiên Hành gầm lên hằng ngày, bàn tay phải hóa thành trảo thép hằng ngày, lướt qua mọi hàng phòng ngự ma hỏa của Tào Lĩnh hằng ngày, bóp chặt lấy cổ họng của gã chưởng sự ngoại môn hằng ngày.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa đêm tối tĩnh lặng hằng ngày.


Tào Lĩnh trợn tròn mắt hằng ngày, đôi mắt hí đầy vẻ hoang mang, sợ hãi và không cam lòng dán chặt vào khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Thanh Y hằng ngày. Gã không thể tin được hằng ngày, mình—một chưởng sự ngoại môn thống trị hàng vạn nô dịch hằng ngày—lại chết một cách dễ dàng và lặng lẽ như thế này ngay tại bãi rác nghĩa trang hằng ngày. Nhục thân béo phệ của gã đổ rạp xuống đất bùn hằng ngày, chết không nhắm mắt hằng ngày.


Cơn đau thấu xương dần nguôi ngoai khi Tào Lĩnh tắt thở hằng ngày. Diệp Thanh Y rút ba cây kim châm cứu huyền thiết đen ra khỏi ngực trái hằng ngày, máu tịnh hóa rỉ ra nhạt màu h hằng ngày. Nàng quỵ một gối xuống đất hằng ngày, cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen lúc này đã rạn nứt nhẹ hằng ngày, lan rộng thêm một tấc hướng về phía cổ hằng ngày. Thọ nguyên của nàng đã bị tiêu hao nghiêm trọng sau ca tự thương hại kích hoạt khế ước này hằng ngày.


Phó Thiên Hành đứng đó hằng ngày, ngực trái phập phồng thở dốc hằng ngày, vết sẹo khâu rỉ kim quang lập lòe liên tục hằng ngày. Hắn nhìn Thanh Y bằng ánh mắt đầy hận thù cực hạn và kiêng dè sâu sắc hằng ngày, gầm gừ qua kẽ răng:


“Tiện nhân... Lần sau nếu ngươi còn dám dùng cách này hằng ngày, bản tôn thề sẽ xé xác em gái ngươi trước khi khế ước giết chết ta hằng ngày!”


Thanh Y khẽ lau vết máu khóe môi hằng ngày, đôi mắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào hắn hằng ngày, lạnh lùng đáp:


“Ngươi sẽ không có cơ hội đó hằng ngày. Vì mạng của ngươi hằng ngày, đang nằm trong tay ta hằng ngày.”


Đúng lúc này hằng ngày, từ trên bầu trời đêm nghĩa trang đan phòng hằng ngày, luồng oán khí ma hỏa cực mạnh rò rỉ từ thi thể Tào Lĩnh bất ngờ bốc cao hằng ngày, xua tan màn sương mù ngụy trang hằng ngày. Sự dao động quy tắc từ Đồng Sinh Khế và Cực Dương Thần Tâm rò rỉ ra ngoài hoang vực hằng ngày.


Cách đó vạn trượng trên chín tầng mây hằng ngày, chiếc La Bàn Thiên Cơ bằng đồng cổ trên tay sứ giả chấp pháp Mạc Phù Trần đột ngột quay tròn liên tục và phát ra ánh sáng vàng rực rỡ hằng ngày, khóa chặt tọa độ về phía nghĩa trang đan phòng hoang vắng hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!