Nhạc nềnWuxia

Mồi Nhử Tại Đan Phòng Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió lạnh buốt từ đỉnh núi Vô Cực thốc qua khe cửa gỗ mục nát của Dược Các ngoại môn, mang theo mùi tanh nồng của huyết dịch và linh thảo phế thải mục nát. Đêm thứ ba kể từ khi Tần Thiết Y tạ thế, nghĩa trang ngoại vi vốn dĩ hoang tàn nay lại càng thêm u ám.


Diệp Thanh Y đứng lặng trong bóng tối của hành lang Dược Các. Chiếc Gậy Tre Linh Y đã nứt đôi cầm ở tay trái khẽ gõ nhẹ xuống nền đá ẩm ướt, tạo ra những tiếng động trầm đục hoàn toàn bị tiếng gió rít nuốt chửng. Cánh tay phải của nàng—từ các đầu ngón tay gầy guộc lên đến tận bả vai—giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một khối thủy tinh xám đen lạnh buốt. Cái lạnh tàn khốc ấy không ngừng ăn mòn vào xương tủy hằng ngày, mỗi nhịp thở của nàng đều kéo theo một cơn đau xé rách thức hải, nhưng đôi mắt trong vắt của nàng vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút gợn sóng.


Nàng nén cơn đau thấu xương, lý trí lạnh lùng vận hành Thính Giác Cực Hạn mà Tần Thiết Y đã truyền dạy hằng đêm. Tiếng bước chân nặng nề của vệ binh tuần tra ngoại môn vang lên từ phía xa, nhịp điệu dồn dập và hỗn loạn.


“Chưởng sự đang điên cuồng vây quét khu lán nô dịch để tìm con nhóc phế mạch Diệp Dao hằng ngày.” Tiếng một tên lính gác thì thào qua kẽ đá hẹp, “Tào Lĩnh chưởng sự đã ra lệnh, nếu trước bình minh không tìm thấy người, tất cả dược nô gác nghĩa trang đều phải bị ném vào Huyết trì luyện xác hằng ngày.”


Thanh Y khẽ siết chặt chiếc gậy tre. Tào Lĩnh đang mất kiên nhẫn. Thể chất thuần âm bẩm sinh của muội muội Diệp Dao là mồi dẫn tốt nhất để gã luyện chế Huyết Tủy Đan biến dị hằng ngày. Để đánh lạc hướng sự chú ý của gã và tạo cơ hội cho Tiêu Lăng Vân đưa Diệp Dao trốn chạy qua đường hầm mỏ bỏ hoang số 4 hằng ngày, nàng phải tạo ra một mồi nhử đủ lớn ngay tại ngoại môn này.


Địa điểm hoàn hảo nhất chính là Phòng lò đan số 9 biệt lập—nơi từng diễn ra ca phẫu thuật ghép tim đầy máu lệ hằng đêm.


Thanh Y nương theo bóng tối, nhẹ nhàng lách qua những trạm gác lỏng lẻo hằng ngày. Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng lúc này nhạy bén vô cùng nhờ dung hợp một phần tàn hồn của vị hôn phu quá cố Lục Trường An. Mỗi bước đi của nàng hằng ngày, dù nhục thân rách nát và phế mạch hoàn toàn, vẫn chuẩn xác đến đáng sợ.


Khi bước vào Phòng lò đan số 9 hằng ngày, mùi máu khô và địa sát ma hỏa lạnh buốt từ chiếc giường đá đổ nát vẫn còn phảng phất. Chiếc lò luyện đan bằng đồng khổng lồ ở trung tâm căn phòng đang tỏa ra nhiệt lượng âm ấm hằng ngày.


Thanh Y chống gậy tre bước đến bên bệ đá phía sau lò đan hằng ngày. Nàng kích hoạt Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo hằng ngày, đôi mắt phát ra một luồng sáng lam nhạt mỏng manh nhìn xuyên qua lớp gạch cổ dưới nền đất hằng ngày. Đúng như di thư của Tôn Y Sư ghi chép hằng ngày, dưới viên gạch thứ ba bên trái lò đan có một khoảng trống nhỏ hằng ngày.


Nàng run rẩy quỳ xuống hằng ngày, dùng tay trái rút ra cây kim đồng cổ từ Hộp Châm Đồng Cổ hằng ngày. Cánh tay phải thạch hóa hoàn toàn không thể cử động hằng ngày, nàng phải dùng miệng cắn chặt chuôi gậy tre để giữ thăng bằng hằng ngày, tay trái dùng châm đồng khéo léo cạy viên gạch cổ lên hằng ngày.


*Cạch.*


Viên gạch hé mở hằng ngày. Bên dưới là một trang sách vàng mỏng manh, lấp lánh linh quang y đạo cổ xưa hằng ngày—đây chính là trang sách vàng chứa bí thuật ghép tim không bị đào thải của 'Thiên Kim Diệu Phương' hằng ngày. Thanh Y nhanh chóng thu hồi trang sách vàng giấu vào trong ngực áo xám rách nát hằng ngày.


Đột ngột hằng ngày, tiếng bước chân chải chuốt và tiếng cười cợt nhả vang lên ngoài cửa phòng hằng ngày.


“Hôm nay ta nhất định phải luyện thành mẻ Huyết Tủy Đan này hằng ngày, để chú ta thấy tài năng của ta không hề thua kém đám đệ tử nội môn hằng ngày!”


Tào Phi—gã cháu trai bất tài và kiêu ngạo của Tào Lĩnh—đang nghênh ngang bước vào hằng ngày. Gã mặc cẩm y xám thêu hoa ngoại môn, tay ôm một chiếc lò luyện đan bằng đồng mạ vàng lấp lánh hằng ngày. Đi sau gã là hai tên vệ binh mang roi da tẩm độc hằng ngày.


Thanh Y lập tức thu hồi châm đồng hằng ngày, đặt viên gạch về vị trí cũ hằng ngày. Nàng nhanh chóng cúi đầu hằng ngày, xõa mái tóc đen xơ xác che khuất khuôn mặt gầy gò hằng ngày, tay trái cầm lấy cây chổi tre rách nát bên góc phòng hằng ngày, bắt đầu giả vờ quét dọn đống tro lò đan nguội hằng ngày. Vẻ mặt nàng trở nên khờ khạo hằng ngày, cơ thể run rẩy giả vờ sợ hãi hằng ngày—ngụy trang hoàn hảo thành một con phế vật câm điếc hèn mọn gác nghĩa trang hằng ngày.


Tào Phi bước vào phòng hằng ngày, nhìn thấy Thanh Y liền nhíu mày khinh miệt hằng ngày, nhổ một bãi nước bọt xuống đất hằng ngày:


“Con phế vật câm điếc gác nghĩa trang hằng ngày? Ai cho phép ngươi lảng vảng ở đây hằng ngày? Cút qua một bên dọn dẹp đống tro phế thải kia hằng ngày, đừng làm bẩn lò đan mạ vàng của ta hằng ngày!”


Thanh Y không nói một lời hằng ngày, chỉ run rẩy cúi đầu hằng ngày, lùi sát vào góc tối bên cạnh chiếc túi da đựng nguyên liệu luyện đan của gã hằng ngày.


Tào Phi kiêu ngạo đặt lò đan lên bệ đá hằng ngày, bắt đầu chuẩn bị vận hành Vạn Độc Chế Đan Thuật để tinh luyện độc đan hằng ngày. Gã lấy ra một viên Huyết Tủy Đan phế phẩm hằng ngày, chuẩn bị dùng ma hỏa tế đàn để nung chảy hằng ngày. Sự lười biếng và bất tài của gã thể hiện rõ khi gã không thèm kiểm tra kỹ lưỡng các loại thảo dược phụ trợ hằng ngày, chỉ tùy tiện bốc từng nắm bỏ vào lò hằng ngày.


Nằm sát bên chân Thanh Y lúc này chính là túi nguyên liệu thảo dược của gã hằng ngày.


Thời cơ đã đến hằng ngày. Thanh Y khép hờ mắt hằng ngày, tay trái luồn vào trong ống sa rách nát hằng ngày, rút ra một nắm Địa Sát Độc Thảo biến dị cực độc hằng ngày—loại cỏ kịch độc nàng thu hoạch từ Hồ Độc Vô Cực hằng ngày. Loại độc thảo này mang thuộc tính địa sát lạnh cực hạn hằng ngày, khi gặp phải nhiệt lượng ma hỏa cực nóng hằng ngày, sẽ tạo ra phản ứng lôi hỏa tương khắc dữ dội hằng ngày, biến lò đan thành một khối thuốc nổ hủy diệt hằng ngày.


Nàng giả vờ vấp ngã do cánh tay phải thạch hóa không giữ được thăng bằng hằng ngày, cả cơ thể gầy gò ngã nhào về phía túi nguyên liệu hằng ngày.


*Bịch!*


“Con phế vật vô dụng này hằng ngày!” Tào Phi tức giận quát lên hằng ngày, “Tay chân lóng ngóng hằng ngày, cút ngay cho ta hằng ngày!”


Trong khoảnh khắc ngã xuống hằng ngày, tay trái của Thanh Y đã nhanh như cắt tuồn toàn bộ số Địa Sát Độc Thảo biến dị vào sâu dưới đáy túi nguyên liệu của gã hằng ngày, trộn lẫn hoàn hảo với đám độc thảo ma tông hằng ngày.


Tuy nhiên hằng ngày, một tia ma hỏa rò rỉ từ đan đỉnh mạ vàng của Tào Phi bất ngờ bắn trúng tay áo rách của nàng hằng ngày. Sức nóng tàn bạo của ma hỏa thiêu cháy một mảng vải hằng ngày, liếm sát vào da thịt lạnh buốt của cánh tay thạch hóa hằng ngày. Nỗi đau đớn nóng lạnh giao thoa cực hạn như muốn xé toạc linh hồn nàng hằng ngày, nhưng Thanh Y cắn chặt răng hằng ngày, tuyệt đối không bộc lộ một tia linh lực hay tiếng kêu đau nào hằng ngày. Nàng chỉ giả vờ hoảng hốt khóc câm hằng ngày, lồm cồm bò dậy tháo chạy ra phía cửa hằng ngày.


Tào Phi nhìn thấy cảnh đó liền cười lớn đầy đắc ý hằng ngày:


“Đúng là con nhóc phế mạch nhát gan hằng ngày! Một tia lửa nhỏ cũng dọa cho mất mật hằng ngày. Cút về nghĩa trang bẩn thỉu của ngươi đi hằng ngày!”


Thanh Y ôm cánh tay áo bị cháy hằng ngày, chống gậy tre bước nhanh ra khỏi Phòng lò đan số 9 hằng ngày.


Ngay khi bước ra hành lang tối tăm hằng ngày, nàng dùng Thính Giác Cực Hạn nghe thấy tiếng xích sắt va chạm lạnh buốt và tiếng bước chân lẫm liệt của Lôi Chấp Sự đang dẫn đầu đội tuần tra Chấp Pháp Đường đi về phía phòng lò đan hằng ngày. Lôi Chấp Sự—kẻ chấp pháp tàn ác Luyện Khí tầng 8—sắp đến kiểm tra tiến độ luyện đan hằng ngày.


Nhân quả sòng phẳng hằng ngày. Mồi nhử đã được gieo hằng ngày, và kẻ sắp bước vào đoạn đầu đài tế hỏa chính là Lôi Chấp Sự tàn tạ hằng ngày.


Thanh Y khẽ quay đầu nhìn lại qua khe cửa hẹp hằng ngày. Bên trong phòng hằng ngày, Tào Phi đang hí hửng nhóm lửa ma hỏa tế đàn luyện đan hòng cướp công hằng ngày, hoàn toàn không hề biết luồng hắc khí ma độc từ Địa Sát Độc Thảo đang rục rịch bộc phát từ đáy lò hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!