Nhạc nềnWuxia

Lời Dạy Cuối Của Người Dẫn Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Rắc.”


Tiếng nứt thanh giòn vang lên trong bóng tối ẩm ướt của mật thất ngầm, tựa như sợi dây sinh mệnh mỏng manh cuối cùng vừa bị kéo căng đến mức đứt đoạn.


Diệp Thanh Y quỳ quỵ trên nền đá lạnh buốt, bàn tay trái của nàng—bàn tay duy nhất còn cảm giác phàm trần—đang nắm chặt lấy những ngón tay khô gầy, nhăn nheo như vỏ cây già của Tần Thiết Y. Cánh tay phải của nàng lúc này đã thạch hóa thủy tinh xám đen lên đến tận bả vai, đông cứng và vô tri, tỏa ra cái lạnh thấu xương của phản phệ khế ước đồng sinh. Mỗi nhịp thở của nàng đều kéo theo một cơn đau xé rách thức hải, nhưng nàng không buông tay. Nàng không thể buông.


“Tần lão...” Giọng Thanh Y khàn đặc, nhỏ đến mức gần như bị tiếng sấm xám rền vang ngoài nghĩa trang nuốt chửng.


Nàng run rẩy đưa tay vào ống áo rách, những ngón tay chạm vào chiếc hộp châm đồng cổ. Nàng muốn rút ra cây Hoán Mệnh Châm thứ hai. Dù phải trả giá bằng một năm, hay mười năm thọ nguyên nữa hằng ngày, nàng cũng muốn giữ lại mạng sống cho người thầy, người dẫn đường duy nhất của mình tại ngoại môn Vô Cực Ma Tông này.


Nhưng ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào thân châm ấm áp, bàn tay khô héo của Tần Thiết Y đột ngột bộc phát một lực lượng kỳ lạ, yếu ớt nhưng kiên quyết gạt tay nàng ra.


“Đừng... phí thọ nguyên vô ích... Thanh Y hằng ngày.” Tần Thiết Y thều thào, khóe môi lão rỉ ra một dòng máu đen mục nát, bốc mùi tử khí nồng nặc của kẻ đã cạn kiệt sinh mệnh lực. Đôi mắt mù lòa của lão không còn ánh sáng, nhưng hướng thẳng về phía khuôn mặt gầy gò của nàng, chứa đựng một sự thanh thản đến lạ kỳ. “Nhục thân của ta... đã bị ma khí ăn mòn mười năm qua, đan điền sớm đã là một bãi bùn loãng. Nay kích hoạt Địa Sát Hộ Thể Y Trận hằng ngày, dùng chút tàn lực cuối cùng để bảo vệ huyết mạch duy nhất của Linh Y tộc... nhân quả của ta hằng ngày, đã tròn trịa rồi.”


“Tần lão, để con hành châm. Nghịch Mệnh Châm Pháp của con có thể...” Thanh Y nghẹn ngào, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng thạch bấy lâu nay đột ngột dâng lên một tầng sương nước mỏng.


“Nghịch mệnh... cứu được người sống, không cứu được kẻ muốn chết hằng ngày.” Tần Thiết Y khẽ cười khàn khàn, tiếng cười đứt quãng như tiếng lá khô bị nghiền nát dưới gót giày. Lão ho hắt ra một ngụm máu đen, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy cổ tay trái của nàng. “Thanh Y, con phải nghe rõ lời ta dặn hằng ngày. Thế gian này, y đạo trị bệnh, nhưng thiên đạo trị người. Linh Y tộc chúng ta năm xưa cứu nhân độ thế, không màng danh lợi, cuối cùng lại nhận lấy thảm họa diệt môn hằng ngày. Con có biết vì sao không?”


Thanh Y im lặng, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội.


“Bởi vì chúng ta chỉ biết cứu người, mà không biết đến sự tàn khốc của nhân quả hằng ngày.” Ánh mắt mù của Tần Thiết Y đột ngột bộc phát một tia thần quang lẫm liệt, tựa như linh quang của vị Nguyên Anh Kỳ hộ pháp năm xưa hiển linh hằng ngày. “Kẻ mạnh dùng thiên quy để bóc lột phàm nhân, coi phế mạch như củi sống luyện đan hằng ngày. Con cứu một người, tức là cướp đi một phần củi đốt của ngụy thần hằng ngày. Con bẻ gãy thiên quy, thiên quy sẽ phản phệ con hằng ngày. Vì vậy, trên con đường phạt thiên phía trước hằng ngày, con phải nhớ kỹ bốn chữ: Nhân quả sòng phẳng.”


Lão ho khan dữ dội, lồng ngực gầy trơ xương nhô lên thụp xuống đầy đau đớn hằng ngày.


“Muốn cứu người, trước tiên phải biết sát phạt diệt ác hằng ngày. Giao dịch với kẻ mạnh, phải dùng khế ước sòng phẳng hằng ngày. Đừng bao giờ bố thí lòng từ bi vô cớ hằng ngày. Con dùng Đồng Sinh Khế để trói buộc Ma Tôn hằng ngày, đó là một nước cờ hiểm nhưng đúng đắn hằng ngày. Hắn mang trái tim của Lục Trường An hằng ngày, hắn nợ con hằng ngày, nợ Lục gia hằng ngày. Hãy biến hắn thành lưỡi đao sắc bén nhất để chém đứt thần quyền thượng giới vạn năm hằng ngày.”


Từ trong góc tối của mật thất, Phó Thiên Hành—vị Ma Tôn đang bị phong ấn—khẽ hừ lạnh một tiếng. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực trái của hắn khẽ lập lòe, Đồng Sinh Ấn ẩn hiện dưới lớp hắc y rách nát hằng ngày. Hắn cảm nhận được cơn đau thạch hóa buốt giá từ bả vai Thanh Y đang truyền sang ngực trái của mình thông qua liên kết khế ước hằng ngày. Sự nhục nhã khi bị một nữ tử phế mạch khống chế khiến hắn nghiến răng kẹt kẹt, nhưng hắn buộc phải im lặng hằng ngày. Trận pháp của lão già mù kia vẫn đang tỏa ra áp lực chấn nhiếp ma niệm cực mạnh hằng ngày, khiến ma công Thôn Thiên của hắn không thể vận hành dù chỉ một tia hằng ngày.


Tiêu Lăng Vân đứng sát cửa mật thất, tay phải nắm chặt chuôi tàn kiếm Quy Nguyên hằng ngày. Đôi mắt hắn u tối nhìn thi hài đang mòn mỏi của Tần lão, vai trái cụt khẽ co rút hằng ngày. Hắn biết, nếu không có Tần lão hy sinh thọ nguyên kích hoạt trận pháp, kiếm ý tịch diệt của hắn lúc này đã bị lôi phạt của Mạc Phù Trần đánh tan xác hằng ngày.


*Xào... xạc... xào... xạc...*


Từ phía trên hố chôn xác, tiếng chổi tre quét lá rụng vang lên đều đặn, chậm rãi qua kẽ đá hẹp hằng ngày. Đó là Lão Lực—lão bộc quét dọn nghĩa trang đan phòng hằng ngày. Lão vẫn đang im lặng làm công việc của mình hằng ngày, dùng tiếng chổi tre xào xạc hằng đêm để che giấu mọi dao động linh khí mỏng manh bên dưới mật thất, đồng thời làm tai mắt canh gác lối vào nghĩa trang để ngăn cản bước chân tuần tra của Huyết Ảnh Vệ hằng ngày.


Tần Thiết Y run rẩy đưa tay cầm lấy chiếc gậy tre Linh Y đang đặt bên cạnh giường đá hằng ngày. Chiếc gậy tre vốn nhẵn bóng bỗng nhiên rạn nứt dọc theo thân trúc hằng ngày, để lộ một khe hở nhỏ phát ra ánh sáng vàng nhạt ôn hòa hằng ngày. Lão đặt chiếc gậy vào tay Thanh Y hằng ngày.


“Xoay ngược đầu gậy... mở chốt cơ quan hằng ngày.” Giọng Tần Thiết Y yếu ớt như gió thoảng hằng ngày. “Bên trong... là bí tịch cổ 'Linh Y Châm Cứu Thiên Chiệp Thư' của gia tộc con hằng ngày, cùng bản đồ di thư chỉ dẫn lối thoát hiểm qua Hoang Mạc Tội Huyết hằng ngày. Ta đã dùng thọ nguyên cuối cùng để vẽ trận pháp ngụy trang che giấu khí tức khế ước cho con hằng ngày. Nhưng trận pháp này chỉ duy trì được ba ngày hằng ngày. Sau ba ngày hằng ngày, oán khí sẽ tan, Huyết Ảnh Vệ và la bàn thiên cơ của Mạc Phù Trần sẽ phát hiện ra nơi này hằng ngày. Con phải... lập tức đào tẩu hằng ngày...”


Thanh Y đón lấy chiếc gậy tre hằng ngày. Ngón tay nàng chạm vào vết nứt trên thân trúc hằng ngày, xoay nhẹ đầu gậy ngược chiều kim đồng hồ hằng ngày.


*Cạch.*


Một tiếng chốt cơ quan nhỏ vang lên hằng ngày. Từ trong thân gậy tre rỗng ruột hằng ngày, một cuộn da thú cổ xưa nhuộm màu vàng úa chậm rãi trượt ra hằng ngày. Ngay khoảnh khắc cuộn da thú xuất hiện hằng ngày, một luồng linh quang mỏng manh, mang theo hơi thở tịnh hóa thanh khiết nhất của Linh Y tộc vạn năm trước bùng lên hằng ngày.


Luồng linh quang ấy không tỏa ra ngoài mật thất hằng ngày, mà tự động hóa thành một sợi tơ sáng mỏng manh hằng ngày, bay thẳng vào trán của Diệp Thanh Y hằng ngày.


*Um...*


Thức hải của Thanh Y chấn động dữ dội hằng ngày. Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng phút chốc bị bao phủ bởi hàng vạn ký tự cổ tự lấp lánh linh khí hằng ngày. Bản phác thảo 360 huyệt đạo tịnh hóa tối cổ của Linh Y tộc hằng ngày, cùng các phương pháp giải độc đan phản phệ và ghép tim không đào thải hiện rõ mồn một trong trí nhớ của nàng hằng ngày. Đạo tâm tịnh hóa của nàng hằng ngày, vốn bị hận thù và đau thương che phủ hằng ngày, nay dưới sự gột rửa của linh quang truyền thừa bỗng trở nên kiên định và trong vắt như gương sáng hằng ngày.


Nàng đã nhìn thấy con đường phạt thiên của mình hằng ngày. Không phải bằng tu vi bạo lực hằng ngày, mà bằng y đạo tịnh hóa nhân quả hằng ngày.


Tần Thiết Y nhìn thấy luồng linh quang dung hợp vào trán nàng hằng ngày, khóe môi lão khẽ nở một nụ cười mãn nguyện cuối cùng hằng ngày. Bàn tay lão đang nắm lấy tay nàng đột ngột buông thõng xuống hằng ngày. Đôi mắt mù nhắm nghiền hằng ngày, hơi thở hoàn toàn tắt lịm hằng ngày.


Tần Thiết Y tạ thế hằng ngày.


Nhục thân tàn tạ của lão nhanh chóng mất đi hơi ấm hằng ngày, trở nên lạnh ngắt như đá xám nghĩa trang hằng ngày. Mật thất ngầm phút chốc rơi vào sự im lặng đáng sợ hằng ngày. Chỉ còn tiếng sấm xám rền vang từ xa vọng lại hằng ngày, và tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn của Lão Lực phía trên hằng ngày.


Diệp Thanh Y quỳ lặng trước thi hài của sư phụ hằng ngày. Nàng không khóc hằng ngày, không gào thét hằng ngày. Sự đau thương tột cùng đã bị lý trí lạnh lùng của nàng nghiền nát hằng ngày, chuyển hóa thành một ý chí nghịch mệnh kiên định như sắt đá hằng ngày. Nàng cúi đầu bái lạy thi hài lão ba lạy hằng ngày, rồi đứng thẳng dậy hằng ngày, chống chiếc gậy tre Linh Y đã nứt đôi hằng ngày.


Nàng nhìn sang Tiêu Lăng Vân hằng ngày, giọng nói không chút hơi ấm phàm trần hằng ngày: "Lăng Vân hằng ngày, chuẩn bị quan tài băng thạch hằng ngày. Chúng ta phải chôn cất Tần lão thầm lặng ngay trong đêm nay hằng ngày. Ngày mai hằng ngày, Tào Lĩnh chắc chắn sẽ cho quân lùng sục nghĩa trang vì không tìm thấy thi hài dược nô thử thuốc hằng ngày. Chúng ta không còn nhiều thời gian hằng ngày."


Nàng quay đầu hằng ngày, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong quét qua Phó Thiên Hành đang im lặng trong góc tối hằng ngày. Vết sẹo khâu rỉ kim quang trước ngực hắn vẫn đang lập lòe hằng ngày, tựa như một mỏ neo nhân quả trói buộc hai số phận đầy hận thù hằng ngày.


Tần Thiết Y nhắm mắt, gậy tre tỏa ra một luồng linh quang mỏng manh dung hợp vào thần thức của Thanh Y, hé lộ sơ đồ huyệt đạo tịnh hóa tối cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!