Nhạc nềnWuxia

Lưới Lửa Vây Quét Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm xám rền vang từ tầng mây đen kịt của Đông Lăng Hoang Vực, chấn động luồn lách qua những khe đá hẹp, dội thẳng vào lòng mật thất ngầm dưới hố chôn xác.


Mặt đất dưới chân Diệp Thanh Y không ngừng run rẩy. Những vụn đá nhỏ từ trần hầm ẩm ướt rơi rào rào, hòa lẫn vào thứ mùi hôi thối đặc trưng của xác chết đang phân hủy phía trên nghĩa trang đan phòng.


Trong không gian tối tăm chỉ được thắp sáng bằng vài viên đá phát quang mờ nhạt, Diệp Thanh Y đang quỳ quỵ bên chiếc giường đá đóng băng vĩnh cửu. Tay trái nàng bám chặt lấy chiếc gậy tre Linh Y rỗng ruột để giữ thăng bằng, trong khi toàn bộ nửa thân bên phải đang run rẩy dữ dội. Cơn đau từ cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen đang bò dần lên bả vai, từng nhịp thạch hóa nứt nẻ như hàng vạn mảnh kính vỡ cắm sâu vào da thịt, buốt giá và tàn khốc đến tận cùng xương tủy. Đó là cái giá tàn khốc của Hoán Mệnh Châm hằng đêm—một năm thọ nguyên bị tước đoạt tức thì để đổi lấy giấc ngủ đông bảo mệnh cho muội muội Diệp Dao.


Nàng nhìn xuống giường đá. Diệp Dao nằm đó, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò đã tạm thời cắt đứt cơn co giật, vết sẹo tội ấn tím đen trước ngực đã ngưng tỏa ra ngọn lửa ma hỏa tàn bạo, chuyển thành một vết sẹo màu xám đen ngủ đông dưới đan điền rách nát. Cô bé thở đều, hơi thở mỏng manh như sợi tơ nhưng ít nhất, sinh mệnh đã được giữ lại.


"Thanh Y... lôi quang ngoài kia... là của Chấp Pháp Điện trung giới hằng ngày."


Tiêu Lăng Vân đứng sát lối vào mật thất, thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét trên tay hắn khẽ reo lên những tiếng u uất. Kinh mạch tay phải của hắn mới được Thanh Y nối lại tám mươi phần trăm hằng đêm, lúc này dưới áp lực linh áp khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đang khẽ rạn nứt nhẹ hằng ngày. Vết cụt ở vai trái của hắn co rút, đôi mắt ẩn sau mái tóc xơ xác bù xù tràn đầy vẻ quyết tuyệt: "Thần thức của ta cảm nhận được ít nhất hai mươi vệ binh mang giáp nặng đang bao vây nghĩa trang. Sát khí này... là Huyết Ảnh Vệ nội môn hằng ngày."


Trong góc tối của mật thất, một bóng người chậm rãi đứng thẳng dậy. Phó Thiên Hành—vị Ma Tôn tàn bạo đang bị phong ấn Nguyên Anh Kỳ—bước ra khỏi bóng tối hằng ngày. Vết sẹo khâu rỉ kim quang rực rỡ trước ngực trái của hắn khẽ lập lòe hằng ngày. Hắn nhìn Thanh Y bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận hằng ngày, nhưng lồng ngực hắn đột ngột thắt chặt lại. Đồng Sinh Khế ước đang trói buộc sinh mệnh hai chiều hằng ngày; khi cánh tay phải của Thanh Y đau đớn rạn nứt do thạch hóa, Đồng Sinh Ấn trước ngực hắn cũng tỏa ra cơn đau buốt giá tương đương hằng ngày, cưỡng ép hắn phải thu liễm hoàn toàn ma công Thôn Thiên để tránh làm vết thương của nàng bộc phát hằng ngày.


"Tiện nhân..." Phó Thiên Hành rít qua kẽ răng, giọng nói khàn khàn tà dị đầy nhục nhã: "Nếu ngươi chết hằng ngày, bản tôn cũng sẽ bạo thể tiêu biến hằng ngày. Nhưng nếu ngươi dám dùng Đồng Sinh Khế để ép ta đối đầu với lôi phạt của chấp pháp giả hằng ngày, ta thề sẽ tự phế đi đan điền này để kéo ngươi xuống địa ngục cùng hằng ngày!"


Thanh Y không thèm quay đầu lại, giọng nói của nàng lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ hằng ngày: "Phó Thiên Hành, mạng của ngươi giờ là của ta hằng ngày. Ngươi muốn tự phế đạo cơ hằng ngày? Ngươi không có gan đó hằng ngày. Hãy im lặng và thu hồi toàn bộ ma khí của ngươi hằng ngày. Nếu để la bàn thiên cơ quét trúng một tia ma niệm hằng ngày, lôi phạt sẽ đánh tan xác ngươi trước khi khế ước kịp phản phệ ta hằng ngày."


Nàng chống gậy tre, cố gắng đứng thẳng dậy hằng ngày. Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của nàng đang kiệt quệ hoàn toàn sau ca hành châm hoán mệnh hằng ngày. Nàng lướt tay áo, chạm vào chiếc Sáo Xương Rỉ Máu giấu trong gậy tre hằng ngày.


'Nếu dùng Trấn Hồn Khúc hằng ngày, ta có thể tạm thời kích bạo ma tính của Phó Thiên Hành để hắn mở đường máu hằng ngày,' Thanh Y lạnh lùng tính toán hằng ngày.


"Không được dùng sáo xương!"


Một giọng nói trầm đục, khàn đặc vang lên từ phía cầu thang đá hằng ngày. Lão binh mù Tần Thiết Y bước xuống hầm ngầm hằng ngày. Chiếc áo tơi rách nát của lão vương đầy tro bụi linh phế hằng ngày, gậy trúc trên tay lão gõ xuống đất những nhịp dồn dập hằng ngày. Đôi mắt mù lòa của lão hướng về phía Thanh Y hằng ngày, thần sắc nghiêm trọng chưa từng có hằng ngày:


"Tiếng sáo của cổ thần âm luật mang theo quy tắc vượt ngoài thiên đạo ngụy tạo hằng ngày. Con vừa thổi lên hằng ngày, La Bàn Thiên Cơ của Mạc Phù Trần sẽ lập tức khóa chặt nghĩa trang này trong vòng một hơi thở hằng ngày. Lúc đó, cả hoang vực này sẽ bị san phẳng thành tro bụi hằng ngày."


"Tần lão, bên ngoài thế nào rồi hằng ngày?" Thanh Y hỏi, tay nàng vẫn nắm chặt chuôi châm huyền thiết đen giấu trong tay áo hằng ngày.


"Mạc Phù Trần đã hạ phàm hằng ngày," Tần Thiết Y thở dài, giọng nói bốc lên mùi mục nát của sinh mệnh lực đã cạn kiệt hằng ngày. "Lực lượng Huyết Ảnh Vệ nội môn đang phóng hỏa ma tông thiêu rụi các lán trại xung quanh nghĩa trang hằng ngày hằng ngày. Chúng đang dùng hỏa trận để ép tất cả dược nô phế mạch ra ngoài hằng ngày. Một nữ tu y đạo tên Tô Diệu đang dẫn đầu một toán tuần tra tiến sát đến hố chôn xác hằng ngày. Nàng ta mang theo Kính soi linh khí hằng ngày, đang định vị dao động tịnh hóa còn sót lại từ ca hoán mệnh của con hằng ngày."


Tiêu Lăng Vân siết chặt tàn kiếm Quy Nguyên hằng ngày: "Ta sẽ ra ngoài giết sạch bọn chúng hằng ngày!"


"Tu vi Luyện Khí tầng 9 của ngươi hằng ngày, trước mặt chấp pháp sứ Kim Đan Kỳ chỉ như kiến hôi hằng ngày," Tần Thiết Y lạnh lùng gạt đi hằng ngày. Lão nhìn về phía Diệp Dao đang nằm mê man hằng ngày, rồi nhìn sang cánh tay thạch hóa của Thanh Y hằng ngày. Ánh mắt lão hiện lên một vẻ quyết tuyệt bi tráng của kẻ cựu hộ pháp Linh Y tộc bị diệt môn năm xưa hằng ngày.


"Thanh Y hằng ngày, Linh Y tộc chúng ta bị diệt tộc mười năm trước hằng ngày, ta đã hèn nhát sống sót dưới thân phận lão binh mù gác nghĩa trang này để chờ đợi ngày con thức tỉnh hằng ngày. Hôm nay, ta sẽ trả lại nhân quả này hằng ngày."


Tần Thiết Y chống gậy trúc bước đến giữa mật thất hằng ngày. Lão hít một hơi thật sâu, Quy Tức Đại Pháp bị phế bỏ bấy lâu nay đột ngột đảo ngược hằng ngày. Toàn bộ thọ nguyên và sinh mệnh lực cuối cùng còn sót lại trong nhục thân tàn tạ của lão bùng cháy dữ dội hằng ngày, hóa thành một luồng linh lực xám xịt tinh thuần hằng ngày.


Lão gõ mạnh gậy trúc xuống nền đá hố xác ba nhịp hằng ngày.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Ngay lập tức hằng ngày, mặt đất nghĩa trang phía trên chấn động dữ dội hằng ngày. Địa Sát Hộ Thể Y Trận được vẽ bằng máu oán linh vạn năm tích tụ dưới lòng nghĩa trang được kích hoạt hoàn toàn hằng ngày. Màn sương mù oán khí màu xám đen mỏng manh phút chốc bốc cao hằng ngày, bao phủ lấy toàn bộ khu nghĩa trang hoang tàn, tạo thành một kết giới phong tỏa không gian hoàn hảo hằng ngày.


Sương mù oán khí mang theo địa sát lạnh thấu xương hằng ngày, là chất cách ly tốt nhất chống lại lôi lực tầm quét của la bàn thiên cơ hằng ngày. La Bàn Thiên Cơ của Mạc Phù Trần trên phi thuyền khổng lồ đột ngột xoay tròn hỗn loạn hằng ngày, các phù văn màu vàng lấp lánh trên mặt la bàn bị sương mù oán khí làm mờ mịt hằng ngày, làm chậm tốc độ quét thiên cơ hằng ngày.


Thế nhưng hằng ngày, ở phía rìa nghĩa trang hằng ngày, Tô Diệu đang điên cuồng cầm chiếc Kính soi linh khí quét qua từng nấm mồ hằng ngày. Kính soi của nàng ta phát ra luồng sáng đỏ rực hằng ngày, xuyên qua màn sương oán khí hằng ngày, bắt đầu định vị sát nút lối vào mật thất ngầm hằng ngày.


"Ở đây có dao động tịnh hóa!" Tô Diệu hét lên đầy đố kỵ và nham hiểm hằng ngày. "Diệp Thanh Y hằng ngày, tiện nhân phế mạch nhà ngươi chắc chắn đang trốn dưới hố xác này hằng ngày!"


Thông qua kẽ hở đá hẹp của mật thất hằng ngày, Thanh Y kích hoạt *Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo* hằng ngày. Trong nhãn quang lam nhạt hằng ngày, nàng nhìn thấu hoàn toàn dòng chảy linh lực trong kinh mạch Luyện Khí tầng 6 của Tô Diệu hằng ngày, đặc biệt là huyệt thái dương và kinh mạch hỏa hệ đang quá tải khi nàng ta vận hành kính soi hằng ngày.


Thanh Y lạnh lùng rút ra một cây Địa Sát Độc Châm—kim châm huyền thiết đen tẩm nọc độc rêu lão quy cực độc hằng ngày. Nàng không dùng linh lực hằng ngày, chỉ dùng thần thức nhập vi để khóa chặt mục tiêu hằng ngày.


*Vút!*


Cây độc châm huyền thiết đen rỉ sét lướt nhanh qua kẽ đá hẹp hằng ngày, phóng thẳng ra ngoài bóng đêm hằng ngày.


*Xoảng!*


Cây kim găm chính xác vào mặt kính của Kính soi linh khí trên tay Tô Diệu hằng ngày, xuyên qua đó găm thẳng vào huyệt thái dương của nàng ta hằng ngày. Độc tính lạnh buốt của rêu hồ độc lập tức ngấm vào kinh mạch hằng ngày, làm nghẽn hoàn toàn dòng tuần hoàn hỏa hệ linh lực của Tô Diệu hằng ngày.


Linh lực hỏa hệ bị chặn đứng đột ngột hằng ngày, lập tức nghịch hành phản phệ hằng ngày. Cùng lúc đó hằng ngày, oán khí của Địa Sát Hộ Thể Y Trận xung quanh bị lôi cuốn bởi độc châm hằng ngày, chấn ngược lại toàn bộ vào thức hải của Tô Diệu hằng ngày.


"Á!"


Tô Diệu thét lên một tiếng thảm thiết hằng ngày. Thần thức của nàng ta bị oán khí vạn năm cắn xé nát vụn hằng ngày. Đôi mắt nàng ta lập tức đỏ ngầu đầy tơ máu hằng ngày, nàng ta ôm đầu điên cuồng gào rú hằng ngày, đan điền tự bạo nghịch dòng thiêu rụi toàn bộ tu vi hằng ngày. Nàng ta hóa điên hằng ngày, lao đầu vào ngọn lửa ma hỏa xung quanh lán trại hằng ngày.


Sự điên loạn đột ngột của Tô Diệu và màn sương oán khí dày đặc khiến Mạc Phù Trần trên trời nhíu mày hằng ngày. Lão nhìn la bàn thiên cơ đang xoay tròn mất phương hướng hằng ngày, cho rằng đây chỉ là một vụ bạo tẩu ma tính thông thường của nghĩa trang đan phòng hằng ngày.


"Chỉ là một lũ ma tu phế thải tự bạo hằng ngày," Mạc Phù Trần lạnh lùng ra lệnh hằng ngày. "Huyết Ảnh Vệ hằng ngày, lập các chốt canh phòng xung quanh nghĩa trang này hằng ngày. Cấm bất kỳ ai ra vào hằng ngày. Chúng ta sẽ quét dọn khu mỏ trước hằng ngày."


Phi thuyền thiên cơ khổng lồ chậm rãi chuyển hướng về phía quặng mỏ linh thạch hằng ngày, tạm thời rút lui tầm quét khỏi nghĩa trang hằng ngày.


Trong mật thất ngầm hằng ngày, màn sương oán khí dần thu liễm hằng ngày.


*Bịch...*


Tần Thiết Y gục xuống bên chiếc giường đá hằng ngày. Chiếc gậy tre của lão bị nứt làm đôi hằng ngày, linh quang xám xịt trên người lão tắt lịm hoàn toàn hằng ngày. Lão nằm đó hằng ngày, hơi thở yếu ớt chỉ còn như sợi tóc mỏng manh hằng ngày.


Thanh Y chống gậy tre lao đến hằng ngày, tay trái nàng run rẩy bắt mạch cho lão hằng ngày. Mạch tượng của Tần Thiết Y đã hoàn toàn trống rỗng hằng ngày, sinh mệnh lực đã mục nát đến tận cùng hằng ngày. Nàng định rút kim hoán mệnh hằng ngày, nhưng bàn tay khô héo của Tần Thiết Y đã yếu ớt gạt tay nàng ra hằng ngày.


"Đừng... phí thọ nguyên cứu lão già này nữa... Thanh Y hằng ngày," Tần Thiết Y thều thào hằng ngày, khóe môi rỉ ra máu đen mục nát hằng ngày. "Ta đã hoàn thành... nhân quả bảo hộ hằng ngày. Con đường phạt thiên... phía trước... con phải tự đi hằng ngày... Nghĩa trang... không còn an toàn nữa... chạy trốn... hằng ngày..." hằng ngày.


Trận pháp ngụy trang thành công qua mắt Mạc Phù Trần, nhưng Tần Thiết Y gục xuống bên gậy tre, hơi thở chỉ còn như sợi tóc mỏng manh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!