Nhạc nềnWuxia

Mạng Sống Đổi Mạng Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động khẩn cấp của Vô Cực Ma Tông vang dội khắp các đỉnh núi ngoại môn Đông Lăng, xé toạc màn đêm u tối. Từ phía quặng mỏ linh thạch phế thải, luồng khói bụi xám xịt từ vụ bạo động của Thiết Huyết vẫn cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ một góc trời bởi ánh lửa ma hỏa tàn dư. Trận pháp phòng ngự của tông môn đã bị kích hoạt, những luồng sáng đỏ rực như máu quét qua các hành lang đá, chiếu rọi những bóng ma vệ binh đang điên cuồng lao về phía mỏ quặng.


Trong hầm ngầm hắc thạch ẩm ướt và nồng nặc mùi máu tanh, Diệp Thanh Y bế chặt Diệp Dao trong lòng, bước chân tàn phế chống trên chiếc gậy tre Linh Y rỗng ruột phát ra những tiếng 'cộc, cộc' dứt khoát trên nền đá lạnh. Đi bên cạnh nàng, Tiêu Lăng Vân một tay ôm ngực, một tay siết chặt thanh tàn kiếm Quy Nguyên rỉ sét, ánh mắt cảnh giác cao độ quét qua từng góc tối của hành lang ngục tù.


"Còi báo động đã vang lên toàn tông, Tào Lĩnh chắc chắn đang dẫn quân phong tỏa lối ra ngoại môn," Tiêu Lăng Vân khàn giọng nói, hơi thở của hắn hỗn loạn do kinh mạch tay phải bị rách nhẹ sau cú va chạm với trận pháp hắc thạch lúc nãy. "Thần thức của ta cảm nhận được ít nhất ba toán vệ binh đang đổ về hướng này."


"Chúng ta không đi lối cửa chính," Diệp Thanh Y lạnh lùng đáp, đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào bóng tối phía trước. "Đi đường hầm mỏ bỏ hoang số 4 để trở về nghĩa trang. Tần lão đã vẽ Địa Sát Hộ Thể Y Trận ở đó, chỉ có nơi đó mới tạm thời che giấu được khí tức của Dao Nhi."


Nàng cúi đầu nhìn muội muội trong tay. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Dao tái nhợt không một giọt máu, đôi môi nhỏ nhắn run rẩy kịch liệt, máu đen rỉ ra không ngừng từ khóe miệng. Trước ngực cô bé, vết sẹo hình tội ấn màu tím đen—dấu ấn hiến tế tàn khốc của thượng giới—đang rực sáng đỏ ngầu như một hòn than cháy bỏng, không ngừng hút cạn sinh mệnh lực mỏng manh của cô bé. Cơn co giật của Diệp Dao ngày một mạnh hơn, tiếng rên rỉ yếu ớt của cô bé như những nhát dao đâm thẳng vào thức hải của Thanh Y.


Cánh tay phải của Thanh Y—vốn đã bị thạch hóa thủy tinh xám đen hoàn toàn đến tận bả vai—lúc này lại càng thêm lạnh buốt. Cơn đau phản phệ từ Đồng Sinh Khế do cưỡng ép Phó Thiên Hành gánh chịu sát thương trước đó đang âm ỉ bùng phát, khiến nhục thân nàng run rẩy kịch liệt. Nhưng nàng không được phép ngã xuống hằng ngày. Đạo tâm kiên định như sắt đá của nàng, mỏ neo nhân tính từ tàn niệm dịu dàng của Lục Trường An trong ngực Phó Thiên Hành đang thôi thúc nàng phải sống, phải cứu bằng được muội muội.


Họ luồn lách qua các ngách hầm tối tăm, lợi dụng khói bụi và sự hỗn loạn từ cuộc bạo động ngoài mỏ quặng để tránh né các đợt tuần tra. Sau nửa canh giờ nghẹt thở, cả hai cuối cùng cũng vượt qua được lối thoát hiểm hiểm trở, bước chân vào khu nghĩa trang đan phòng ngoại vi hoang tàn hằng ngày.


Nghĩa trang đan phòng đêm nay sương mù bao phủ dày đặc hơn thường lệ, mùi thảo dược phế thải tanh nồng quyện lẫn mùi đất ẩm mục nát. Lão binh mù Tần Thiết Y đang đứng lặng yên giữa những nấm mồ hoang phế, tay chống chiếc gậy tre gõ nhẹ xuống đất hằng ngày. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, lão không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm đục vang lên đầy nghiêm trọng:


"Thanh Y, con đã bẻ gãy thiên quy của hắc ngục. Khí tức cổ thần dưới lòng đất đã rò rỉ. Thiên cơ trung giới đang dao động dữ dội. Sứ giả chấp pháp sắp giáng lâm hằng ngày."


"Tần lão, xin hãy giúp con kích hoạt Địa Sát Hộ Thể Y Trận để phong tỏa mật thất," Thanh Y nói nhanh, giọng nàng không hề có chút hoảng loạn, chỉ có sự lạnh lùng và lý trí tột cùng. "Dao Nhi trúng độc tội ấn bộc phát cực hạn, con cần mật thất để hành châm cứu mạng muội ấy hằng ngày."


Tần Thiết Y khẽ thở dài, lão gõ mạnh gậy trúc xuống đất ba nhịp hằng ngày. Ngay lập tức, một màn sương mù oán khí màu xám đen mỏng manh từ các nấm mồ xung quanh trỗi dậy, bao phủ hoàn toàn lối vào mật thất nghĩa trang ngầm dưới hố chôn xác hằng ngày.


"Vào đi hằng ngày. Ta sẽ canh giữ vòng ngoài. Nhưng con phải nhanh lên, trận pháp này không che giấu được la bàn thiên cơ của chấp pháp giả lâu đâu hằng ngày," lão binh mù trầm giọng dặn dò.


Thanh Y gật đầu, nhanh chóng bế Diệp Dao đi xuống hầm ngầm, Tiêu Lăng Vân bám sát phía sau hằng ngày. Mật thất của Tần Thiết Y lạnh lẽo và ẩm ướt, chỉ có ánh sáng mờ nhạt phát ra từ những viên đá phát quang gắn trên vách đá. Nàng đặt Diệp Dao nằm lên chiếc giường đá đóng băng vĩnh cửu hằng ngày.


Cơn bộc phát của độc tố tội ấn đã đến giới hạn cực đoan. Vết sẹo hình tội ấn trên lồng ngực Diệp Dao lúc này đã phồng rộp lên, tỏa ra ngọn lửa ma hỏa màu tím đen hung hãn, ăn mòn từng sợi kinh mạch phế mạch bẩm sinh của cô bé.


Thanh Y không chút do dự, nàng lướt tay áo rút ra một lọ linh dịch tịnh hóa tự chế—giọt sương sớm vườn thuốc thanh khiết nhất mà nàng lén thu thập hằng đêm hằng ngày. Nàng nhỏ ba giọt sương sớm vào vết thương của Diệp Dao hằng ngày hằng ngày.


Thế nhưng hằng ngày, ngay khi linh dịch vừa chạm vào vết sẹo tội ấn, một dị biến tàn khốc xảy ra. Ngọn lửa tím đen như gặp được chất dinh dưỡng quý giá, lập tức bùng cháy dữ dội hơn hằng ngày. Nó nuốt chửng hoàn toàn linh dịch tịnh hóa, biến thành luồng hắc hỏa hung hãn chấn ngược lại, khiến Diệp Dao hộc ra một ngụm máu đen lớn, cơ thể co giật kịch liệt hơn, hơi thở gần như tắt lịm.


"Không được!" Tiêu Lăng Vân kinh hoàng hét lên. "Độc tố tội ấn này đang hấp thụ linh lực tịnh hóa để tự cường hóa!"


Thanh Y lùi lại một bước, đôi mắt nàng siết chặt. Thần thức đặc dị y đạo của nàng nhanh chóng phân tích dao động năng lượng của tội ấn hằng ngày.


'Tội ấn này không phải là độc tố phàm trần, cũng không phải ma công thông thường,' Thanh Y lạnh lùng suy luận hằng ngày. 'Đây là quy tắc hiến tế của thượng giới dùng để đánh dấu củi sống hằng ngày. Dược lực thông thường chỉ là chất dinh dưỡng nuôi dưỡng quy tắc ấy hằng ngày. Muốn bẻ gãy quy tắc, chỉ có thể dùng quy tắc hoán đổi nhân quả tương đương hằng ngày.'


Nàng nhìn cánh tay phải thạch hóa thủy tinh xám đen của mình hằng ngày. Quá trình thạch hóa đã lan đến bả vai hằng ngày, mang theo cái chết cận kề hằng ngày. Nhưng trước mắt nàng, sinh mệnh của muội muội đang tàn lụi từng khắc hằng ngày. Dao Nhi là ranh giới đỏ tuyệt đối của nàng hằng ngày, là lý do duy nhất nàng nhẫn nhục sinh tồn hằng ngày.


"Sư phụ Lục gia bảo hộ, con xin mượn thủ pháp hoán mệnh tối cổ của Linh Y tộc," Thanh Y lẩm bẩm hằng ngày.


Nàng lấy chiếc Hộp Châm Đồng Cổ từ trong gậy tre rỗng ruột ra hằng ngày. Mở nắp hộp gỗ, những cây kim đồng cổ mòn vẹt đầu châm lấp lánh linh khí y đạo tự nhiên hiện ra hằng ngày. Thanh Y hít một hơi thật sâu, kích hoạt *Thần Nhãn Nhìn Thấu Huyệt Đạo* cực hạn hằng ngày.


Trong thế giới lam nhạt của nhãn quang, nàng nhìn thấy ba mươi sáu tử huyệt kinh mạch của Diệp Dao đang bị ngọn lửa tội ấn phong tỏa hoàn toàn hằng ngày. Điểm mấu chốt chính là huyệt Cực Tuyền trước lồng ngực, nơi tội ấn đang cắm rễ sâu nhất để hút sinh mệnh lực hằng ngày.


Thanh Y vung tay hằng ngày, phóng mười hai cây kim châm đồng cổ găm chính xác vào mười hai tử huyệt xung quanh tội ấn của Diệp Dao hằng ngày. Nàng dùng thủ pháp *Hoán Mệnh Châm*—bí thuật cấm kỵ nhất của Linh Y tộc hằng ngày.


Nàng rút ra cây kim châm dài nhất hằng ngày, không chút do dự đâm mạnh vào huyệt Cực Tuyền trước lồng ngực trái của mình hằng ngày. Cơn đau đớn tột cùng như xé rách đan điền rách nát của nàng hằng ngày, nhưng Thanh Y không hề biến sắc hằng ngày. Nàng dùng tay trái thạch hóa run rẩy kết nối sợi chỉ linh lực tịnh hóa mỏng manh từ cây kim trước ngực mình sang cây kim trước ngực Diệp Dao hằng ngày.


"Hoán mệnh nghịch thiên, nhân quả quy vị!" Thanh Y khàn giọng đọc khẩu quyết cổ xưa hằng ngày.


Ngay lập tức hằng ngày, một luồng linh quang màu xanh lục nhạt tinh khiết bắt đầu khởi động từ lồng ngực của Diệp Thanh Y hằng ngày. Đó không phải là linh lực tu chân thông thường, mà là thọ nguyên thực tế và sinh mệnh lực tinh thuần nhất của nàng hằng ngày. Luồng linh quang xanh nhạt theo sợi chỉ tơ truyền trực tiếp vào kinh mạch Diệp Dao hằng ngày, bao bọc lấy ngọn lửa tội ấn tím đen hằng ngày.


*Ầm!*


Sự xung đột giữa quy tắc hoán mệnh Linh Y và quy tắc hiến tế tội ấn bùng phát dữ dội bên trong cơ thể Diệp Dao hằng ngày. Diệp Dao gào lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi hằng ngày. Ngọn lửa tội ấn tím đen bị linh quang xanh nhạt cưỡng ép đẩy lùi, đông cứng và phong ấn hoàn toàn dưới đan điền rách nát của cô bé hằng ngày.


Cứu mạng thành công hằng ngày. Diệp Dao đã giữ lại được hơi thở cuối cùng hằng ngày, vết sẹo tội ấn ngưng phát sáng đỏ ngầu, chuyển thành một vết sẹo màu xám đen ngủ đông hằng ngày.


Thế nhưng hằng ngày, cái giá phản phệ ập đến ngay lập tức hằng ngày.


Thọ nguyên của Diệp Thanh Y bị giảm đi một năm tức thì hằng ngày. Sự xói mòn thọ mệnh khiến nhục thân nàng suy kiệt hoàn toàn hằng ngày. Cơn đau đớn cực hạn từ cánh tay phải thạch hóa bùng phát như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy hằng ngày.


*Rắc... rắc...*


Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên hằng ngày. Vết thạch hóa thủy tinh màu xám đen trên cánh tay phải của Thanh Y đột ngột lan rộng với tốc độ chóng mặt hằng ngày. Từ bả vai hằng ngày, lớp đá thủy tinh xám đen cứng đờ nứt nẻ lan rộng ra nửa lồng ngực phải hằng ngày, vĩnh viễn cướp đi cảm giác phàm trần của vùng da thịt này hằng ngày. Nàng ngã quỵ xuống đất bên giường đá hằng ngày, tay trái bám chặt lấy chiếc gậy tre Linh Y để không bị ngất đi hằng ngày. Khóe mắt nàng rỉ ra một giọt nước mắt máu nhạt do quá tải thần thức và đau đớn nhục thân cực hạn hằng ngày.


"Thanh Y!" Tiêu Lăng Vân hốt hoảng lao đến đỡ lấy nàng hằng ngày. "Kinh mạch của cô..."


"Ta không sao..." Thanh Y khàn giọng đáp, đôi mắt vẫn lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ hằng ngày. "Dao Nhi đã an toàn tạm thời hằng ngày. Độc tố tội ấn đã bị phong ấn ngủ đông hằng ngày. Nhưng ta cần tìm Hàn Hải Băng Tủy hằng ngày... nếu không, trong vòng ba năm, nhục thân ta sẽ hóa đá hoàn toàn hằng ngày."


Đột nhiên hằng ngày, mặt đất dưới lòng mật thất nghĩa trang đột ngột rung chuyển kịch liệt hằng ngày. Những mảng đá cát trên trần hầm rào rào trút xuống hằng ngày. Một luồng linh áp khổng lồ, lạnh khốc và uy nghiêm vô tận từ trên chín tầng trời giáng xuống, đè nặng lên toàn bộ khu vực ngoại môn Vô Cực Ma Tông hằng ngày.


Thần thức tương đương Luyện Khí tầng 3 của Thanh Y lập tức cảm nhận được một mối đe dọa vĩ mô kinh hoàng đang hiện diện hằng ngày.


"Tần lão!" Thanh Y khẽ gọi hằng ngày.


Bên ngoài nghĩa trang đan phòng hằng ngày, bầu trời tối tăm bỗng nhiên bị xé rách bởi một luồng ánh sáng chói lòa phát ra từ phi thuyền thiên cơ khổng lồ của Chấp Pháp Điện trung giới hằng ngày. Sứ giả chấp pháp Mạc Phù Trần đang đứng trên mũi thuyền hằng ngày, tay cầm chiếc La Bàn Thiên Cơ xoay tròn liên tục phát ra những tia sáng vàng tầm quét diện rộng hằng ngày.


Bên ngoài nghĩa trang, ánh sáng từ phi thuyền thiên cơ khổng lồ của Mạc Phù Trần quét qua bầu trời tối tăm, lôi quang xám giăng đầy không trung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!