Nhạc nềnWuxia

Huyết Trận Đêm Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm tối âm u bao trùm lên Đông Lăng Hoang Vực. Tại đan phòng ngoại môn của Vô Cực Ma Tông, mùi thảo dược tanh nồng hòa quyện cùng huyết khí tàn khốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tro tàn từ những lò luyện đan phế thải bay lơ lửng trong không trung, bám đầy lên vách đá ẩm ướt và những chiếc hòm gỗ mục nát.


Diệp Thanh Y ngồi co rạp góc đan phòng tối tăm. Nàng khoác trên mình bộ y phục vải thô xám rách nát bám đầy bụi dược thảo, mái tóc đen dài xơ xác buộc hờ bằng một sợi dây gai thô ráp. Đôi bàn tay gầy gò, chằng chịt những vết sẹo bỏng do dọn dẹp xỉ than hằng ngày, đang run rẩy quấn lại lớp băng gạc rỉ máu nhạt trước lồng ngực. Nơi đó, đan điền của nàng rách nát hoàn toàn, một phế mạch bẩm sinh không thể tích lũy dù chỉ một tia linh khí tự nhiên.


Trong tông môn tàn bạo này, kẻ phế mạch như nàng chỉ được coi là củi sống, là dược nô hèn mọn để thử thuốc hoặc làm những công việc dơ bẩn nhất. Nàng đã nhẫn nhục sinh tồn suốt mười năm qua, giả câm giả điếc hằng ngày để bảo vệ bản thân và muội muội Diệp Dao mới mười hai tuổi.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ mục nát của đan phòng bị đá văng ra một cách thô bạo.


Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh bước vào. Gã là một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ béo phệ, khoác trường bào xám thêu phù văn ma tông tà dị. Đôi mắt hí xảo quyệt của gã híp lại đầy sát khí, hơi thở nồng nặc mùi đan độc mục nát thổi thẳng vào mặt Thanh Y. Đi theo sau gã là hai tên vệ binh Ma Tông mang giáp nặng, tay lăm lăm đao quật hồn rỉ sét.


Trên tay Tào Lĩnh là một chiếc hộp ngọc cổ phong ấn bằng vô số đạo bùa chú màu đỏ máu. Gã nhìn Thanh Y bằng ánh mắt khinh miệt, ném chiếc hộp ngọc xuống chiếc bàn gỗ nứt nẻ trước mặt nàng.


“Diệp Thanh Y, mở ra.” Giọng gã khàn khàn, lạnh buốt.


Thanh Y cúi đầu, bàn tay run rẩy chạm vào khóa ngọc, gạt bỏ lớp bùa chú phong ấn. Khi nắp hộp vừa mở, một luồng kim quang ôn hòa nhưng vô cùng lẫm liệt bỗng nhiên bùng phát, xua tan hoàn toàn hắc khí ma độc u ám trong đan phòng.


Bên trong chiếc hộp ngọc là một trái tim đỏ tươi, được bao phủ bởi những sợi tơ vàng lấp lánh linh khí tinh thuần cực hạn. Nó vẫn đang đập. Từng nhịp đập chậm rãi nhưng mạnh mẽ: *Thình thịch... thình thịch...*


Mỗi nhịp đập của trái tim tỏa ra một luồng nhiệt lượng ôn hòa, sưởi ấm kinh mạch lạnh giá của Thanh Y. Khí tức này, linh áp này... nàng làm sao có thể quên được?


Đó là Cực Dương Thần Tâm của Lục Trường An. Vị hôn phu quá cố của nàng, thiên tài kiếm tu chính đạo của Quy Nguyên Tông bị mưu hại dã man một tháng trước.


Lồng ngực Thanh Y như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi uất hận dâng trào tột cùng, máu nóng nghẹn ứ nơi cổ họng. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, tơ máu giăng đầy dưới hàng mi run rẩy. Nàng muốn hét lên, muốn dùng chiếc dao mổ xương trên bàn đâm nát cổ họng kẻ sát nhân trước mặt. Nhưng lý trí lạnh lùng đến đáng sợ của một linh y đã ghìm chặt cơn điên loạn lại. Nàng cúi rạp đầu xuống đất, mái tóc đen xõa ra che giấu khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn cực hạn.


“Chưởng... Chưởng sự... Đây là...” Giọng nàng run rẩy giả vờ sợ hãi, khàn đặc như một phế nhân hèn mọn.


“Hừ, đây là đạo tâm hoàn mỹ của Quy Nguyên Tông mà Đan Các chủ Tiêu Diệc Thần đã đích thân đoạt lấy.” Tào Lĩnh cười lạnh tàn ác, “Nội môn Ma Tông đã thỏa hiệp. Ta muốn ngươi dùng bí thuật ghép tim của Linh Y tộc, khảm trái tim này vào lồng ngực của Ma Tôn Phó Thiên Hành. Nhục thân của hắn đang bị phế, nếu có được Cực Dương Thần Tâm này làm lõi, hắn sẽ khôi phục lực lượng chiến đấu để dâng hiến thọ nguyên cho thượng giới.”


Thanh Y cắn chặt môi đến mức rỉ máu đen nhạt. Ca ghép Cực Dương Thần Tâm... Tào Lĩnh muốn nàng tự tay mổ xẻ, ghép trái tim vẫn còn ấm nóng của vị hôn phu quá cố vào lồng ngực của kẻ thù lớn nhất - kẻ đã trực tiếp sát hại Lục gia trong đêm diệt môn tàn khốc.


“Không... Thanh Y phế mạch hèn mọn, y thuật thô thiển, không thể gánh vác đại nhiệm...” Nàng dập đầu van xin, giả vờ sợ hãi tột độ để dò xét giới hạn của gã.


Tào Lĩnh cười sằng sặc, bước tới giẫm mạnh chiếc giày bẩn thỉu lên bàn tay gầy gò của nàng, nghiền nát những ngón tay dưới nền đá sắc lạnh. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào thức hải, nhưng Thanh Y không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


“Ngươi không có quyền cự tuyệt, tiện nhân.” Tào Lĩnh cúi xuống, thì thầm đầy đe dọa bên tai nàng, “Muội muội Diệp Dao của ngươi đang nằm trong tay ta. Nếu ca ghép tim này thất bại, hoặc ngươi dám giở trò... ta sẽ ném con bé vào Huyết Ma Đỉnh để thử nghiệm độc đan mới nhất. Ngươi hiểu rõ độc đan của ta tàn phá cơ thể phế mạch thế nào rồi chứ?”


Nghe đến tên Diệp Dao, ánh mắt Thanh Y chợt co rụt lại. Diệp Dao là ranh giới đỏ tuyệt đối của nàng, là người thân duy nhất còn sống sót sau đêm diệt môn của Linh Y tộc. Nàng nhắm mắt, nén dòng lệ máu chảy ngược vào trong tim. Sự cam chịu giả tạo bao phủ lấy toàn thân.


“Thanh... Thanh Y tuân mệnh Chưởng sự. Xin ngài đừng làm tổn thương Dao nhi.” Nàng khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục.


“Tốt! Đêm mai, tại phòng lò đan số 9 biệt lập, ca phẫu thuật sẽ diễn ra dưới sự giám sát của ta và đội tuần tra. Nếu thành công, ta sẽ cho tỷ muội ngươi một viên Thọ Nguyên Đan sơ cấp để kéo dài mạng sống hèn mọn này.” Tào Lĩnh thu hồi hộp ngọc, cười lạnh rồi dẫn vệ binh rời đi, để lại đan phòng hoang tàn trong bóng tối.


Khi tiếng bước chân của gã biến mất hoàn toàn, Diệp Thanh Y từ từ đứng dậy. Vẻ sợ hãi, khờ khạo trên khuôn mặt nàng lập tức biến mất, thay vào đó là một sự băng lãnh, quyết tuyệt đến đáng sợ. Nàng lau vệt máu trên môi, đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng nhìn chằm chằm vào khoảng không.


Nàng hiểu đối đầu trực diện với tu sĩ Trúc Cơ như Tào Lĩnh chỉ là tự sát. Muốn cứu muội muội và thu hồi đạo tâm của Lục Trường An, nàng phải dùng mưu trí và logic y thuật nghịch thiên để thiết lập một ván cờ sinh tử. Nàng cần một hộ pháp bất đắc dĩ có sức mạnh tuyệt đối để bảo vệ nàng trước sự vây quét của tông môn.


Kẻ đó chỉ có thể là Phó Thiên Hành - Ma Tôn đang bị phong ấn.


Nàng phải cưỡng ép ký kết Đồng Sinh Khế với hắn. Nhưng để làm được điều đó, nàng cần hai bảo vật cổ đại đang bị vùi lấp dưới Kiếm Trủng hoang phế của Quy Nguyên Tông bị hủy diệt.


Lợi dụng đêm tối hoang dã và sương mù dày đặc, Thanh Y lén lút rời khỏi đan phòng ngoại môn. Nàng sử dụng Thính Giác Cực Hạn - kỹ năng nghe tiếng thở của đất mạch do lão binh mù Tần Thiết Y dạy hằng đêm tại nghĩa trang. Nàng nhắm mắt, lắng nghe từng nhịp bước chân tuần tra của vệ binh Ma Tông từ khoảng cách mười trượng, nhẹ nhàng lách qua các chốt gác biên giới một cách hoàn mỹ.


Đường đến Kiếm Trủng hoang phế đầy rẫy những vách đá dựng đứng và sương mù oán khí bao phủ quanh năm. Kinh mạch phế mạch của nàng không có linh lực bảo hộ, hằng ngày bị địa sát độc khí ăn mòn gây ra những cơn đau nhức xương khớp thấu xương. Nàng cắn chặt răng, chống cây gậy tre rỗng ruột bước đi từng bước rách nát trên đất đá rỉ sét.


Khi bước chân vào ranh giới Kiếm Trủng hoang phế, một luồng kiếm oán tàn khốc bỗng nhiên dâng trào từ hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm trên sườn núi. Kiếm ý xám xịt chém thẳng vào linh hồn nàng, tạo ra những vết cắt nhỏ rỉ máu trên da thịt gầy gò hằng ngày. Thần thức của nàng rạn nứt dữ dội, đau đớn như có hàng ngàn mũi kim châm cứu đâm vào não bộ.


“Không được gục ngã... Trường An... Dao nhi...” Thanh Y lẩm bẩm, ý chí sắt đá thách thức thiên quy giúp nàng đứng vững trước áp lực kiếm oán cực hạn.


Nàng quỳ xuống, dùng đôi tay rướm máu đào bới đống sắt vụn rỉ sét dưới chân một tấm bia đá gãy nát của Quy Nguyên Tông. Sau hai giờ tìm kiếm trong đau đớn thể xác, ngón tay nàng chạm vào một vật thể lạnh buốt.


Đó là một cây sáo làm từ xương ngón tay rỉ máu đen nhạt - Sáo Xương Rỉ Máu cổ xưa, phát ra âm luật chấn nhiếp thần hồn ma đầu. Ngay bên cạnh nó là một mảnh ngọc cổ nứt nẻ màu xám đen, ẩn hiện những đường phù văn khế ước tối cổ của Thái Cổ Pháp Đình.


Tàn Ngọc Đồng Sinh Khế.


Khi Thanh Y vừa chạm vào mảnh ngọc vỡ, tàn ngọc bỗng nhiên bùng phát một luồng oán khí bạo liệt màu đỏ ngầu, cố gắng thôn phệ thần thức yếu ớt của nàng để phản phệ.


Nàng không hề do dự, cắn đầu ngón tay phải rách nát, nhỏ ba giọt Máu Linh Y Tịnh Hóa của bản thân vào tàn ngọc bạo động. Huyết dịch mang bản nguyên tịnh hóa cổ đại của dòng họ Linh Y lập tức dung hòa vào phù văn ngọc cổ, làm dịu đi oán khí tàn bạo tức thì. Mảnh ngọc vỡ phát ra một tiếng reo nhẹ, hóa thành một đạo hồng quang lướt nhanh vào tay áo nàng, nhận chủ hoàn tất.


Thần thức của nàng chấn động mạnh mẽ, cảm nhận được một sợi xích sắt vô hình của quy tắc khế ước cộng tử hai chiều đã được thiết lập sẵn trong nhục thân rách nát của nàng, chờ đợi vật ký kết tiếp theo.


Thanh Y giấu tàn ngọc vào tay áo rách, cẩn thận nhét cây sáo xương rỉ máu vào bên trong chiếc gậy tre rỗng ruột. Nàng lau sạch vết máu trên mặt, điều hòa lại hơi thở yếu ớt trước khi quay trở lại ngoại môn.


Đêm định mệnh đã điểm.


Diệp Thanh Y bước vào phòng phẫu thuật biệt lập của đan phòng số 9. Ánh lửa từ lò luyện đan phế phẩm hắt lên những bức tường đá đen lạnh lẽo những bóng ma quỷ dữ nhảy múa. Tào Lĩnh đứng bên cạnh Huyết Ma Đỉnh, đôi mắt hí xảo quyệt đầy mong chờ.


Trên chiếc giường đá đóng băng vĩnh cửu giữa phòng, Ma Tôn Phó Thiên Hành đang nằm bất động. Nhục thân tuấn mỹ nhưng tà dị của hắn chằng chịt những vết thương rách nát do thiên kiếp tàn phá, kinh mạch hỗn loạn hoàn toàn. Ngực trái của hắn trống rỗng, nơi trái tim ma tộc đã bị phế bỏ để chuẩn bị nhận ghép Thần Tâm mới.


Thanh Y giấu tàn ngọc Đồng Sinh Khế vào tay áo mỏng, bộ kim châm huyền thiết đen rỉ sét đã sẵn sàng trong túi sa đen hông nàng. Nàng bước từng bước chậm rãi đến bên giường đá, đôi mắt băng lãnh không một chút gợn sóng nhìn thẳng vào khuôn mặt tà tị của kẻ đã sát hại hôn phu mình. Ca ghép Cực Dương Thần Tâm đầy máu lệ sắp bắt đầu, và nàng đã sẵn sàng bẻ gãy thiên quy hiện tại để biến hắn thành hộ pháp bất đắc dĩ trên con đường lật đổ thần quyền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!