Mạng Đổi Mạng
Tiếng gầm gừ hung tợn, tiếng xích sắt va chạm lách cách khô khốc và tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội, điên cuồng dội thẳng vào màng nhĩ của hai người trốn trại đang bị kẹt cứng giữa đường ống chật hẹp. Bóng tối đặc quánh của lòng ống xả thải giặt là dường như đang co bóp lại, ép chặt lấy lồng ngực Phan Đình Quốc.
Nước hóa chất tẩy rửa nóng rẫy, nồng nặc mùi clo và axit tẩy rửa công nghiệp vẫn đang cuồn cuộn đổ vào từ phía đầu ống phòng giặt là. Dòng nước độc hại ấy dâng lên ngang hông, ngấm sâu vào vết thương hoại tử nhẹ đang rách miệng trên bả vai trái của Quốc. Cơn đau buốt dã man như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt khiến Quốc co rúm người, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Anh không thể hét lên, bởi chỉ cần mở miệng, luồng khí độc mê-tan nồng nặc mùi trứng thối sẽ ngay lập tức bóp nghẹt phế quản.
“Bò... nhanh lên Hùng...” Quốc khào khào ra lệnh qua kẽ răng.
Phía sau anh, Lê Văn Hùng đang dùng hai cùi chỏ lực lưỡng cào cấu điên cuồng vào lớp rỉ sét bám trên thành ống để nhích thân hình cao lớn đi tới. Cánh tay phải của Hùng, vốn bị trầy xước rỉ máu do móng tay của gã phản bội Danny Nguyễn cào rách đêm qua, giờ đây đang sưng tấy lên vì dính nước axit tẩy rửa. Gã cựu cảnh sát hình sự không một tiếng rên rỉ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng cơ bắp gồng lên gân guốc va chạm vào vách kim loại hẹp.
Tiếng chó săn sủa vang dội dội lại mỗi lúc một gần. Ánh đèn pin quét từ đầu ống phía sau bắt đầu hắt những vệt sáng lờ mờ, nhạt nhòa qua làn khói hóa chất cay xè. Chó nghiệp vụ của lực lượng bảo an đặc khu đã được thả vào ống. Nếu bị chúng bắt kịp trong không gian hẹp đường kính vỏn vẹn sáu mươi phân này, cả hai sẽ bị xé xác mà không có cách nào kháng cự.
Nhãn lực của Quốc cực kém do không có kính cận. Trước mắt anh, đốm sáng mờ ảo ở lối ra bãi rác công nghiệp nhòe nhoẹt thành một vòng tròn màu xám đục nhạt nhòa. Anh nheo mắt hết cỡ, dồn chút sức tàn cuối cùng của cơ thể gầy gò hốc hác, ráng sức rướn người bò về phía trước.
*Hai mươi mét. Mười lăm mét. Mười mét.*
Luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước mưa giông từ bên ngoài thổi thốc vào lòng ống, xua bớt mùi hóa chất ngột ngạt. Quốc cảm nhận được lớp bùn thải dưới tay mình loãng dần, thay vào đó là những mảng rác thải nhựa, mảnh chai và phế liệu rỉ sét của bãi rác công nghiệp Poipet.
*Rào!*
Phan Đình Quốc lao mình ra khỏi miệng đường ống xả thải, rơi sụp xuống một đống rác cao ngập đầu người. Thân hình gầy gò của anh lăn mấy vòng trên đống bùn rác bẩn thỉu, nhớp nhúa nước mưa trước khi dừng lại dưới chân một bãi phế liệu khổng lồ. Ngay sau đó, Hùng cũng lao ra, gã lăn xuống sát bên cạnh Quốc, hơi thở dốc hắt ra đầy mệt mỏi.
Cơn bão nhiệt đới đang hoành hành ngoài đặc khu Poipet quật những luồng gió rít gầm rú trực diện vào mặt họ. Mưa như trút nước, bong tróc cả da thịt, nhưng dòng nước mưa lạnh buốt ấy lại vô tình gột rửa bớt lớp hóa chất axit đang thiêu đốt cơ thể họ. Quốc ngửa mặt lên trời, hít tham lam từng ngụm không khí lạnh buốt, cố gắng xoa dịu buồng phổi đang nóng rát.
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài quá ba giây.
“Chờ hai vị lâu quá rồi đấy, con chuột nhắt kỹ thuật.”
Một giọng nói trầm khàn, tàn bạo vang lên từ phía trên đỉnh đống rác.
Quốc giật bắn người, nheo mắt nhìn lên dưới màn mưa xối xả. Đứng sừng sững trên đỉnh đống phế liệu là một bóng người cao lớn, thô kệch như một gã khổng lồ đen đúa. Gã mặc chiếc áo khoác da đen loang lổ nước mưa, một cánh tay xăm trổ hình đầu hổ vạm vỡ đang vác một chiếc gậy sắt đặc dài tám mươi phân dính đầy những vệt màu nâu sẫm của máu khô. Gương mặt gã có một vết sẹo chéo qua mắt trái, đôi mắt hí ti hí lóe lên tia nhìn khát máu.
A Hổ.
Tên đao phủ trại giam khét tiếng của đặc khu Poipet, kẻ đã trực tiếp dùng dùi cui sắt đánh gãy chân và tra tấn Hoàng Mập đến chết ngay trước mắt Quốc hai ngày trước.
Phía sau A Hổ, hai tên lính bảo an vũ trang mặc áo khoác bảo hộ màu xám bẩn đang lăm lăm hai khẩu súng trường Galil trong tay. Chúng đã đón lõng ở đây từ trước. Lối thoát duy nhất ra con rạch biên giới nơi cậu bé Kiri đang đợi sẵn bằng xuồng máy độ đã bị chặn đứng hoàn toàn.
“Mày nghĩ tao ngu đến mức không biết cái đường ống thải giặt là này dẫn ra đây sao, Quốc?” A Hổ bước xuống từng bước nặng nề trên đống rác, chiếc gậy sắt đặc kéo lê trên những mảnh chai vỡ nghe *loảng xoảng* ghê rợn. “Trần Lực đã phong tỏa toàn bộ cổng phụ. Còn tao, tao thích tự tay bẻ gãy từng cái xương sườn của những thằng thích chạy trốn.”
Quốc lùi lại một bước, bàn tay phải sưng húp, bầm dập rách da rỉ máu lén đưa xuống hông quần đùi rách. Ngón tay anh chạm vào chuôi khẩu súng ngắn tự chế Rulo dắt ở cạp quần. Đây là khẩu súng bắn đạn thể thao ổ xoay 5.6mm tự chế anh nhặt được từ xưởng cơ khí cũ, nhưng nó hoàn toàn chưa có đạn.
*Xác suất lừa gạt thành công: 15%. Xác suất bị nổ súng tiêu diệt ngay lập tức: 85%.*
Bộ óc kế toán của Quốc nhanh chóng đưa ra con số phân tích tàn nhẫn dưới áp lực sinh tử. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Quốc bất ngờ rút khẩu Rulo tự chế ra, chĩa thẳng về phía lồng ngực của A Hổ, giọng nói khàn đặc cố giữ vẻ đĩnh đạc:
“Đứng im! Bước tới một bước tao bắn nát gáo!”
A Hổ khựng lại một nhịp, đôi mắt hí nheo lại nhìn khẩu súng rỉ sét trong tay Quốc dưới màn mưa. Nhưng gã đồ tể không hề hoảng sợ, ngược lại gã bật cười khanh khách, tiếng cười man rợ lẫn vào tiếng sấm sét vừa rạch đôi bầu trời đêm:
“Một khẩu súng tự chế không có chốt búa đập? Mày định dùng thứ đồ chơi nít ranh đó để dọa tao sao, gã kế toán nghèo hèn? Bảo an! Tước súng của nó!”
Một tên lính bảo an phía sau bước tới, họng súng Galil chĩa thẳng vào đầu Quốc. A Hổ gạt phăng tên lính ra, gã muốn tự tay hành hạ Quốc để thỏa mãn thú tính: “Tránh ra! Để tao giã nát đôi tay gõ phím của nó trước!”
Nói rồi, A Hổ vung chiếc gậy sắt đặc dài 80cm lao vào bổ thẳng xuống đầu Quốc với một lực mạnh kinh người. Tiếng gậy sắt xé gió rít lên bần bật giữa màn mưa.
Quốc nheo mắt, bả vai trái rách cơ hoại tử khiến anh không thể di chuyển nhanh nhẹn để né đòn. Đầu óc anh trống rỗng trước cái chết đang cận kề.
*Vút... Rầm!*
Một thân hình lực lưỡng lao ra từ bên cạnh, húc mạnh vào hông Quốc khiến anh ngã văng ra khỏi quỹ đạo rơi của chiếc gậy sắt. Đó là Lê Văn Hùng. Gã cựu cảnh sát hình sự chấp nhận dùng chính bả vai trái của mình để đỡ trọn đòn bổ tàn bạo của gã đồ tể hộ Quốc.
*Rắc!*
Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên khô khốc, lẫn vào tiếng mưa rơi tầm tã. Hùng quỵ sụp xuống bùn rác, gương mặt chữ điền lỳ lợm co rúm lại vì đau đớn tột cùng. Bả vai trái của gã bị rạn xương nghiêm trọng, cánh tay trái buông thõng vô lực. Nhưng Hùng không hề buông xuôi. Gã nghiến răng đến mức bật máu tươi, dùng cánh tay phải còn lại ôm chặt lấy chân của A Hổ, giật mạnh làm gã đồ tể mất đà loạng choạng.
“Quốc! Dùng dùi cui điện!” Hùng hét lên, giọng nói bộc trực khản đặc vì đau đớn.
Quốc lăn lộn dưới bùn rác bẩn thỉu, nhãn lực kém khiến anh phải quờ quạng tìm kiếm vật phẩm bảo mệnh. Cách đó hai mét, chiếc dùi cui điện bảo an dòng cao thế – thứ vũ khí anh cướp được từ tên đao phủ A Hổ trong phòng giam khu B đêm vượt ngục – đang nằm im lìm dưới một vũng nước thải.
Quốc ráng sức bò tới, bàn tay phải bầm dập rách da nắm chặt lấy chuôi nhựa của chiếc dùi cui điện. Anh bật công tắc nguồn. Đèn báo hiệu màu đỏ nhấp nháy, dòng điện cao thế xanh lè bắt đầu xè xè phóng ra đầu kim loại.
Lúc này, hai tên lính bảo an phía sau đã kịp định thần. Chúng đưa họng súng Galil lên, chuẩn bị xả đạn kết liễu Hùng đang ôm chân A Hổ dưới bùn lầy.
*Nhịp tim: 140. Thời gian địch nổ súng: 1.2 giây.*
Trong tích tắc sinh tử ấy, Quốc kích hoạt Ngưỡng lạnh lùng hóa cực hạn. Anh không còn sợ hãi bạo lực thể xác nữa. Trí não anh bỏ qua mọi cơn đau nhức nhối từ bả vai rách nát, tập trung hoàn toàn vào quỹ đạo chuyển động vật lý của đối thủ.
Quốc không lao vào hai tên lính gác súng trường. Anh biết mình không có tốc độ để đấu súng tầm xa. Mục tiêu của anh là A Hổ.
Quốc từ phía sau lao tới với một tốc độ bất ngờ, áp sát thân hình gầy gò vào tấm lưng trần dính đầy bùn rác của gã khổng lồ. Anh gồng hết sức tàn của cánh tay phải, dí thẳng đầu phóng điện của chiếc dùi cui điện cao thế vào hông phải – nơi da thịt mềm nhất không có xương sườn che chắn của A Hổ.
*Xè xè... Đoành!*
Dòng điện công nghiệp hàng vạn vôn phóng ra trực tiếp, chạy dọc qua hệ thần kinh của gã đồ tể khổng lồ. A Hổ trợn ngược mắt, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn co rút dữ dội dưới tác động của dòng điện cao áp. Chiếc gậy sắt đặc trong tay gã rơi rụng xuống bùn rác nghe *bịch*. Thân hình khổng lồ cao gần một mét chín của gã tê liệt hoàn toàn trong vòng ba giây, quỵ sụp xuống hai đầu gối.
“Hùng! Kết liễu nó!” Quốc hét lên, hai tay vẫn ghì chặt chiếc dùi cui điện vào hông A Hổ để duy trì dòng điện tê liệt.
Hùng chớp lấy thời cơ ngàn năm có một. Dù bả vai trái bị rạn xương đau đớn chết đi sống lại, gã cựu cảnh sát hình sự vẫn gượng dậy bằng chút sức tàn cuối cùng của chân trụ. Gã vòng cánh tay phải lực lưỡng qua cổ A Hổ từ phía sau, thực hiện đòn khóa cổ bẻ khớp võ cảnh sát thực chiến (Cận chiến thực chiến sơ cấp) cực kỳ hiểm hóc.
Hùng gầm lên một tiếng như thú dữ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp cánh tay phải, giật mạnh cổ gã đồ tể ngược chiều kim đồng hồ.
*CRACK!*
Một tiếng động khô khốc, rợn người vang lên giữa màn mưa giông. Đốt sống cổ của A Hổ bị bẻ gãy hoàn toàn. Đôi mắt hí ti hí của gã trợn trừng vô hồn, toàn bộ thân hình khổng lồ mất đi sự sống, đổ sụp xuống đống bùn rác bẩn thỉu như một bao tải rác vô tri.
Tên đồ tể tàn bạo, kẻ đã hành hạ Hoàng Mập đến chết, giờ đây đã phải đền mạng bằng một cái chết dơ bẩn tột cùng giữa đống phế liệu Poipet. Đây là sự trả thù sòng phẳng, giải tỏa nỗi u uất dồn nén bấy lâu trong lòng hai người trốn trại.
Nhưng chiến thắng ấy phải trả một cái giá cực kỳ đắt đỏ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm, ngón tay của A Hổ vô thức co rút theo phản xạ cơ học, bóp chặt lấy cò khẩu súng ngắn K54 cũ gã đang giắt sau hông.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai phát đạn súng ngắn nổ vang rền, xé rách màn mưa đêm giông bão của đặc khu Poipet. Tiếng súng nổ cự ly gần dội thẳng vào vách đá bãi rác, vang vọng khắp toàn bộ đặc khu lừa đảo.
Quốc biến sắc mặt. Tiếng súng báo động đã vang lên.
Ngay lập tức, từ phía tháp canh chính cách bãi rác hai trăm mét, ánh đèn pha công suất lớn của tên lính gác tháp canh A Sấm đột ngột whirrs một vòng tròn 180 độ đầy lạnh lùng, rồi dừng lại, chĩa thẳng luồng sáng trắng trực diện vào khu vực bãi rác công nghiệp nơi Quốc và Hùng đang đứng bên xác A Hổ.
“Báo động! Phát hiện tiếng súng tại khu vực bãi rác công nghiệp phía sau! Toàn bộ lực lượng bảo an áp sát ngay lập tức!” Tiếng loa phát thanh đặc khu rú lên điên cuồng.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng trường Galil từ tháp canh của A Sấm bắt đầu xả đạn xối xả xuống bãi rác. Những viên đạn quân dụng 5.56mm găm tung tóe vào đống phế liệu sắt, tạo ra những tia lửa điện chói mắt và những mảnh tôn rỉ sét văng tung tóe quanh người Quốc.
Quốc quỳ xuống bùn, nhanh tay giật lấy khẩu súng ngắn K54 cũ dính đầy bùn đất từ bàn tay đã lạnh ngắt của A Hổ. Đây là vũ khí nóng thực sự đầu tiên của anh trong cuộc trốn chạy sinh tử này. Anh giắt khẩu súng vào hông quần, rồi đỡ lấy Hùng đang lết chân trái đau đớn dưới làn đạn.
“Chạy thôi Hùng! Kiri đang đợi ở con rạch phía trước!” Quốc hét lên dưới làn mưa đạn Galil đang cày nát đống bùn rác sát gót chân họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!