Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đường Ống Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng ủng cao su dẫm lên sàn bê tông rầm rập ngoài hành lang tầng chín vang lên mỗi lúc một gần. Qua tấm kính cường lực dày của phòng máy chủ trung tâm, Phan Đình Quốc nhìn thấy bóng dáng mập lùn của Quản lý Tống đang hầm hầm tiến tới, họng súng trường Galil trong tay gã chĩa thẳng về phía anh. Ngón tay Tống đã đặt sẵn trên cò súng, gân xanh nổi lên đầy sát khí.


Nhịp tim: 125. Khoảng cách: 8 mét. Thời gian kính cường lực vỡ nát dưới hỏa lực Galil: dưới 4 giây.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết co rút lại bằng những nhịp thở, Quốc không cho phép bộ óc kế toán của mình rơi vào hoảng loạn. Nhãn lực kém do mất kính cận khiến thế giới trước mắt anh nhòe nhoẹt thành những khối xám đen và ánh đèn báo động đỏ quét liên tục, nhưng sơ đồ kết cấu của tòa nhà VIP đã được anh khắc sâu vào não bộ như một bức ảnh chụp kỹ thuật số. Lối thoát duy nhất lúc này không phải là cánh cửa thép đã bị khóa từ tính, mà là ô cửa sổ thông gió nhỏ nằm khuất sau dãy tủ rack máy chủ số bốn.


Quốc nheo mắt, bả vai trái bỏng hoại tử rỉ dịch vàng nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh ráng sức rướn người, bám bàn tay phải bầm dập rách da rỉ máu vào cạnh tủ rack để lấy đà. Chiếc USB Kingston 64GB dính máu – vật chứa toàn bộ dữ liệu đen trị giá hàng triệu đô và lá bài tẩy hối lộ của Tướng Chea – được anh siết chặt trong lòng bàn tay phải tê buốt.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Tiếng đạn Galil xé toạc không khí, bắn vỡ tan tành tấm kính cường lực dày ba lớp. Những mảnh kính vỡ vụn bay găm tung tóe vào các thùng máy chủ, tạo ra những tia lửa điện xè xè chói mắt.


Quốc không quay đầu lại. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng của cánh tay phải bầm dập, đẩy mạnh cánh cửa chớp của ô thông gió rộng chưa đầy sáu mươi phân. Gió bão từ bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo hơi nước lạnh buốt và tiếng gầm rú của đất trời Poipet. Quốc co người, lách thân hình gầy gò hốc hác qua khe hẹp, chấp nhận để các cạnh sắt của khung cửa sổ cào rách da thịt mạn sườn. Anh lao mình ra ngoài.


*Rầm!*


Thân hình Quốc đập mạnh xuống sàn gỗ của giàn giáo xây dựng dã chiến bên ngoài tòa nhà VIP. Cơn đau từ cú va đập khiến anh suýt ngất đi, bả vai trái rách miệng vết thương rỉ máu đỏ tươi hòa lẫn vào dòng nước mưa xối xả. Cơn bão nhiệt đới đang hoành hành ngoài đặc khu như một con quái vật điên cuồng, quật những luồng gió rít gầm rú trực diện vào người anh.


Không có kính cận, Quốc chỉ thấy một khoảng không xám xịt vô tận bên dưới chân mình. Anh bám chặt vào thanh sắt rỉ sét của giàn giáo, từng bước leo xuống dưới màn mưa bong tróc cả da thịt. Tiếng súng Galil từ tầng chín vẫn nổ vang dội, nhưng bóng tối và màn mưa giông dày đặc đã trở thành lá chắn ngụy trang hoàn hảo cho anh.


Chỉ mất chưa đầy ba phút, Quốc đã chạm đất an toàn phía sau khu nhà giáp ranh bãi rác. Lợi dụng hệ thống điện lưới vẫn đang tê liệt hoàn toàn trong cơn bão, anh di chuyển nhanh nhẹn qua các góc chết của camera giám sát – những con mắt vô hồn giờ đã đứng im lìm vì mất nguồn điện. Anh hướng thẳng về phía phòng giam khu B.


Cánh cửa sắt của khu nhà giam khu B đã mất chốt từ tính do sự cố mất điện, chỉ còn khép hờ. Quốc lách người vào trong, hơi ẩm mốc quen thuộc và mùi mồ hôi của hàng chục con người bị giam cầm xộc thẳng vào mũi. Anh bước nhanh về phía góc tối cuối phòng giam, nơi Lê Văn Hùng đang ngồi bất động trên chiếc giường sắt rỉ sét.


“Quốc! Mày còn sống!” Hùng thì thầm qua kẽ răng, giọng nói bộc trực lộ rõ vẻ nhẹ nhõm tột độ. Gã cựu cảnh sát hình sự định đứng bật dậy nhưng chiếc còng xích chân nặng nề khua vào cạnh giường nghe *loảng xoảng*.


“Im lặng,” Quốc ra lệnh, nheo mắt nhìn xuống chiếc còng chân của Hùng. “Chúng ta chỉ còn chưa đầy bốn phút trước khi máy phát điện dự phòng kích hoạt lại toàn bộ hệ thống.”


Hùng nghiến răng, bả vai vạm vỡ gồng lên gân guốc. Gã cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để giật mạnh sợi xích sắt nối vào chân giường, suýt chút nữa làm gãy cả xương vai trái bầm dập của mình nhưng cánh cửa sắt hành lang quá dày, sợi xích vẫn trơ trơ không một vết rạn.


“Không phá được bằng sức đâu, Hùng. Để tôi,” Quốc khẽ nói, rút chiếc ghim kẹp giấy uốn cong từ cạp quần đùi rách ra.


Bàn tay phải của Quốc sưng húp, các đầu ngón tay rách da rỉ máu run rẩy dữ tợn do lạnh và đau đớn. Anh quỳ sụp xuống sàn xi măng lạnh ngắt, ghé sát mắt dưới mười phân để cảm nhận cấu trúc ổ khóa Yale của chiếc còng chân. Để khống chế nhịp tim đang điên cuồng kích hoạt adrenaline, Quốc nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm nhẩm tính dãy số nguyên tố trong đầu: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37...*


Nhịp tim hạ xuống. Ngón tay anh khôi phục lại sự nhạy cảm cơ học. Quốc luồn thanh thép mỏng tạo lực căng, dùng chiếc ghim kẹp giấy khéo léo nâng từng chốt pin bên trong ổ khóa rỉ sét.


*Cạch!*


Chốt pin thứ năm khớp vào đường shear line. Chiếc còng chân bên trái của Hùng bật mở. Quốc không dừng lại, tiếp tục luồn ghim vào ổ khóa bên phải.


*Cạch!*


Hùng hoàn toàn tự do. Gã xoa xoa cổ chân hằn sâu vết sẹo rỉ máu, gật đầu đầy cảm kích: “Đi lối nào? Cổng phụ Lão Sok gác?”


“Không kịp nữa rồi,” Quốc nheo mắt nhìn ra ô cửa sổ hành lang. “Tống đã phát hiện tôi trốn thoát khỏi phòng máy chủ. Gã chắc chắn sẽ phong tỏa cổng phụ trước tiên.”


Đúng lúc đó, một tiếng rít dài vang lên từ phía tháp canh cổng phụ.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng trường Galil của tên lính gác tháp canh A Sấm nổ vang dội xé rách màn mưa đêm. Ánh đèn pha công suất lớn từ tháp canh đột ngột whirrs một vòng, quét những luồng sáng trắng quét qua quét lại trên sân bê tông nhà giam. Máy phát điện dự phòng đã kích hoạt sớm hơn dự tính.


“Báo động! Kẻ trốn trại ban kỹ thuật và phòng giam khu B! Bắt sống chúng nó!” Tiếng loa phát thanh của đặc khu rú lên chói tai.


Tiếng ủng cao su của lực lượng bảo an dẫm rầm rập ngoài hành lang chính vang lên dồn dập. Chúng đang cầm súng Galil quét dọc các phòng giam để lùng sục. Lối thoát bộ duy nhất đã bị khóa chặt.


“Chúng ta phải đi đường ống nước thải khu giặt là,” Quốc lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lẹm đứng sau làn sương mờ nhãn lực.


“Đường ống đó dẫn ra bãi rác công nghiệp Poipet,” Hùng biến sắc mặt. “Đó là đường ống hóa chất tẩy rửa, đường kính chỉ có sáu mươi phân. Chui vào đó là tự sát!”


“Hoặc chui vào đó để sống, hoặc đứng đây chờ Tống bắn nát đầu. Chọn đi,” Quốc không giải thích thêm, anh quay người bò nhanh về phía góc phòng giặt là phụ bên cạnh nhà giam.


Cửa xả thải của đường ống nước thải giặt là là một ô tròn đen ngòm, đường kính đúng 60cm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của vải mục, xà phòng hóa chất và khí mê-tan nồng nặc. Nước thải xám xịt, nóng hổi rỉ ra từ kẽ ống chảy xuống rãnh nước.


Quốc giắt chặt chiếc USB Kingston 64GB vào cạp quần đùi rách, nín thở rồi chui đầu vào trước.


Không gian bên trong đường ống tối tăm như hũ nút và chật hẹp đến mức nghẹt thở. Quốc phải áp sát ngực xuống lớp bùn thải dơ bẩn, dùng hai cùi chỏ và đầu gối để nhích từng phân một. Vết bỏng hoại tử rỉ dịch vàng trên bả vai trái cọ xát liên tục vào thành ống rỉ sét, tạo ra những cơn đau buốt xé thịt khiến anh phải nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi.


“Crawl nhanh lên, Quốc! Bảo an đang đến sát phòng giặt là rồi!” Tiếng Hùng thúc giục từ phía sau, gã cựu cảnh sát hình sự với thân hình lực lưỡng phải co rúm người hết cỡ mới có thể nhích đi trong đường ống chật hẹp.


Bầu không khí bên trong ống thải đặc quánh khí độc mê-tan bốc mùi trứng thối. Mỗi lần hít thở là một lần lồng ngực Quốc như bị thiêu đốt, dạ dày anh co thắt dữ dội, chực chờ nôn mửa ra những ngụm nước bẩn dính đầy hóa chất. Da thịt tiếp xúc với lớp nước thải công nghiệp nóng rẫy bắt đầu bỏng nhẹ, ngứa ngáy và rát buốt tột cùng.


Bỗng nhiên, từ phía đầu ống xả thải phía sau vang lên tiếng hét hung hãn của Quản lý Tống:


“Chúng nó chui vào đường ống giặt là rồi! Đổ nước tẩy cực mạnh vào cho tao! Ép hai con chuột nhắt đó phải bò ra!”


Chưa đầy một phút sau, một dòng nước nóng rẫy bốc khói nghi ngút, nồng nặc mùi clo và axit tẩy rửa công nghiệp từ phía laundry room đổ ào vào đường ống.


Dòng hóa chất tẩy rửa cực mạnh tràn tới, ngập ngang bụng Quốc và Hùng. Chất độc ngấm vào các vết thương hở trên bả vai trái của Quốc và vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay phải của Hùng, tạo ra một cơn đau đớn dã man như có hàng ngàn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé da thịt. Khói hóa chất bốc lên mù mịt, làm cay xè đôi mắt thiếu kính cận của Quốc, nước mắt nước mũi anh giàn giụa, cổ họng nghẹn đặc không thể thở nổi.


“Chạy... bò nhanh lên Hùng...” Quốc khào khào ra lệnh, hai tay cào cấu điên cuồng vào lớp rỉ sét thành ống để kéo thân hình tiến về phía trước. Mỗi bước nhích đi là một lần anh phải đánh đổi bằng những mảng da thịt bị lột sạch do cọ xát.


Họ bò điên cuồng trong bóng tối tuyệt đối, nương theo độ dốc nhẹ của đường ống hướng về phía bãi rác công nghiệp Poipet bên ngoài đặc khu. Thể lực của Quốc suy kiệt đến mức cực hạn, mắt anh mờ đi, đầu óc quay cuồng do hít phải quá nhiều khí độc. Chỉ có mỏ neo tinh thần là chiếc bật lửa cũ của Hoàng Mập giấu trong túi quần và lời hứa cứu em gái Khánh Vy mới giữ cho ngón tay anh không buông xuôi.


Sau những giây phút dài như vô tận, Quốc nhìn thấy một đốm sáng mờ ảo phía trước. Lối ra của đường ống xả thải ra rìa bãi rác công nghiệp đang ở ngay trước mắt, cách họ khoảng ba mươi mét.


Nhưng đúng lúc họ vừa bò qua được 2/3 chiều dài đường ống, một âm thanh kinh hoàng từ phía lối vào phía sau dội ngược lại, vang vọng dọc theo thành ống kim loại.


*Gừ... Gừ...*


Tiếng gầm gừ hung tợn, tiếng xích sắt va chạm lách cách khô khốc và tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội, điên cuồng dội thẳng vào màng nhĩ của hai người trốn trại đang bị kẹt cứng giữa đường ống chật hẹp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!