Huyết Mạch Thông Tin
Ánh đèn pin siêu sáng từ tay Quản lý Tống quét một đường sắc lẹm qua những vách tường loang lổ vết mốc của hành lang khu B, dừng lại ngay sát mép đôi giày thể thao rách nát của Phan Đình Quốc.
Nhịp tim: 112. Xác suất bị phát hiện: 88%. Thời gian tiếp cận của lính bảo an: 5 giây.
Quốc nhắm chặt mắt trong một tích tắc, nheo mắt hết cỡ để nhìn rõ bóng người mập lùn đang tiến lại gần qua làn sương mờ của nhãn lực thiếu kính cận. Cơn đau từ bả vai trái hoại tử rỉ dịch vàng và bàn tay phải dập nát rách da rỉ máu co rút lại thành từng cơn buốt nhói tận tâm can. Anh lẩm nhẩm trong đầu dãy số nguyên tố để cưỡng ép tuyến thượng thận ngừng điên cuồng kích hoạt: 2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29...
“Mày làm cái gì ở đây, gã kế toán?” Giọng Quản lý Tống vang lên đầy nghi kỵ, họng súng trường Galil của tên bảo an đi sau khẽ nhếch lên, chĩa thẳng vào ngực Quốc.
Quốc không lùi lại. Anh run rẩy đưa bàn tay trái lên, chìa ra chiếc thẻ quản lý màu xám mà Trần Lực đã ném cho anh ban chiều. Gương mặt hốc hác của anh co rúm lại vì đau đớn, giọng nói khào khào chứa đầy sự yếu ớt giả vờ:
“Báo... báo cáo anh Tống. Cơn giông ban nãy làm nước mưa rò rỉ qua khe tường tầng bảy, gây chập mạch vật lý cổng mạng LAN của máy in văn phòng. Tôi... tôi sợ dòng tiền 300.000 USD của anh Lực bị nghẽn lại lần nữa nên phải lén đi kiểm tra đường dây cáp. Tôi không muốn bị ném xuống Nhà Tối như Hoàng Mập đâu...”
Tống nheo mắt nhìn chiếc thẻ xám, rồi nhìn xuống bả vai trái đang quấn băng gạc rỉ dịch vàng của Quốc. Sự khinh bỉ và chủ quan hiện rõ trên gương mặt mập mạp của gã. Trong mắt Tống, Quốc chỉ là một gã kế toán mẫn cán, yếu ớt về thể xác và đang run sợ tột độ trước bạo lực chuyên chế của đặc khu.
“Hừ, gã rác rưởi nhát gan,” Tống nhổ một bãi nước bọt xuống sàn xi măng, gạt phăng chiếc thẻ xám ra. “Về phòng giam ngay! Đêm nay tao tăng cường kiểm tra đột xuất. Đừng để tao thấy mày lảng vảng ngoài hành lang một lần nữa, nếu không tao sẽ cho thằng A Hổ bẻ gãy nốt chân còn lại của mày.”
“Dạ... dạ cảm ơn anh Tống...” Quốc cúi đầu khúm núm, nheo mắt bước nhanh qua hai tên bảo an, lách mình trở lại căn phòng giam khu B ẩm ướt.
Cửa sắt nặng nề đóng sầm lại phía sau, tiếng xích sắt khóa ngoài vang lên khô khốc. Lê Văn Hùng lao tới, đỡ lấy thân hình đang run rẩy của Quốc ghé vào mép giường sắt rỉ sét.
“Sao rồi?” Hùng thì thầm, tay phải khẽ siết chặt để bảo vệ Quốc.
“In dấu sáp chìa khóa cổng phụ thành công,” Quốc khẽ nói qua kẽ răng, lén lút rút từ trong túi quần ra miếng sáp nến đã in dấu răng chìa khóa rỉ sét của Lão Sok. “Và Lão Sok đã khai ra lịch đổi ca trực đêm mai. Ca trực của A Sấm trên tháp canh cổng phụ bắt đầu từ hai giờ sáng đến bốn giờ sáng. Nhưng quan trọng nhất... đêm mai bão lớn sẽ làm chập điện lưới toàn đặc khu hoàn toàn trong vòng mười lăm phút trước khi máy phát điện dự phòng khởi động lại.”
Hùng nheo mắt, ánh mắt gã cựu cảnh sát hình sự lóe lên tia sáng sắc lẹm: “Mười lăm phút vô hiệu hóa hoàn toàn camera và cửa từ tính. Đó là huyết lộ của chúng ta.”
“Đúng vậy,” Quốc siết chặt chiếc bật lửa cũ của Hoàng Mập trong lòng bàn tay bầm dập, cảm nhận góc nhựa cứng găm vào da thịt đau nhói. “Đêm mai, khi bão đổ bộ, tôi phải đột nhập vào phòng máy chủ trung tâm tầng chín để tải xuống toàn bộ dữ liệu dòng tiền đen và danh sách đen. Đó là lá bài bảo mệnh duy nhất để chúng ta bước ra khỏi biên giới này.”
***
Đúng hai giờ sáng đêm hôm sau, trận bão nhiệt đới từ vịnh Thái Lan chính thức quét qua đặc khu Poipet.
Gió rít gầm rú như tiếng quỷ khóc qua những khe bê tông nứt nẻ, quật những dòng nước mưa xối xả bong tróc cả những mảng sơn tường cũ nát. Bầu trời đen kịt thỉnh thoảng lại bị rạch đôi bởi những tia chớp sáng lòa, kéo theo tiếng sấm sét nổ vang dội làm rung chuyển cả đặc khu lừa đảo.
*Uỳnh!*
Một tia sét cực mạnh đánh thẳng vào trạm biến áp chính của thị trấn biên giới Poipet. Toàn bộ ánh đèn neon chập chờn dọc hành lang đặc khu vụt tắt lịm. Tiếng còi báo động rú vang lên một tiếng ngắn rồi tắt ngấm. Hệ thống camera an ninh dạng vòm ngừng xoay, cửa từ tính tự động mở chốt cơ học.
Mười lăm phút mất điện bắt đầu đếm ngược.
Quốc mở choàng mắt trong bóng tối dày đặc của phòng giam khu B. Anh nhanh chóng rút chiếc "Chìa khóa vạn năng tự chế" từ đường chỉ may cạp quần đùi rách. Dù bàn tay phải sưng húp bầm dập rách da rỉ máu làm giảm tốc độ xoay trở, Quốc vẫn khéo léo luồn thanh thép mỏng tạo lực căng và ghim kẹp giấy uốn cong vào ổ khóa còng chân của Hùng.
*Cạch... Cạch...*
Nhờ lý thuyết cơ học ổ khóa Yale năm chốt của Trung Quốc có độ rơ lớn, Quốc nâng chính xác từng chốt pin lên khớp đường shear line. Chỉ trong vòng mười hai giây, chiếc còng chân rỉ sét của Hùng bật mở.
“Mày đi đi, tao sẽ canh giữ phòng giam và tạo hiện trường giả,” Hùng thì thầm, gạt vết trầy xước sát trùng bằng muối thô trên tay phải sang một bên. “Nhớ kỹ, mày chỉ có đúng mười lăm phút trước khi máy phát điện dự phòng kích hoạt và camera hoạt động trở lại.”
Quốc gật đầu, nheo mắt nhìn qua ô cửa sắt phòng giam đã được bẻ khóa từ trước. Anh nhanh chóng lách người ra hành lang tối tăm, di chuyển nhanh nhẹn dưới bóng tối của rặng dừa nước che chắn bên ngoài cửa sổ, hướng thẳng lên tầng chín – nơi đặt “Phòng máy chủ trung tâm Poipet”.
Không có kính cận, Quốc phải dựa hoàn toàn vào trí nhớ ảnh chụp sơ đồ dải IP nội bộ và các góc chết camera mà anh đã dày công phân tích. Vai trái bỏng rát rỉ dịch vàng cọ xát vào lớp áo thun rách buốt đến tận xương tủy, nhưng ý chí sinh tồn của “Ngưỡng lạnh lùng hóa” giữ cho nhịp tim anh ổn định ở mức 80 nhịp/phút.
Quốc tiếp cận cánh cửa thép dày của phòng máy chủ tầng chín. Cửa từ tính đã mất điện, anh dùng chìa khóa vạn năng tự chế nhanh chóng bẻ khóa cơ dự phòng trong vòng mười lăm giây và lách người vào bên trong.
Luồng không khí lạnh buốt của phòng máy chủ phả thẳng vào mặt Quốc. Nhiệt độ cực lạnh làm tê liệt các ngón tay rách da sưng húp của anh, nhưng tiếng gầm rú đều đặn của hàng trăm thùng máy chủ đang chạy bằng nguồn điện ắc-quy dự phòng tạm thời khiến huyết quản anh sôi sục.
Quốc di chuyển nhanh đến bàn điều khiển trung tâm. Anh cắm chiếc USB Kingston 64GB vào cổng OTG của máy tính bảng bọc da bám bùn, rồi đấu nối cáp mạng RJ45 trực tiếp vào cổng mạng của máy in văn phòng – áp dụng “Phương pháp hack ngược mạng LAN đặc khu” để bypass qua tường lửa vòng ngoài.
Trên màn hình máy tính bảng, các dòng lệnh xanh chạy liên tục trong bóng tối. Kết nối VPN mã hóa đa lớp ẩn danh được thiết lập thành công. Tín hiệu từ Linh Linh xuất hiện ở góc màn hình:
*“Tôi đã mở backdoor giả lập dải IP máy chấm công̀192.168.1.220`. Anh có đúng mười phút để tải xuống dữ liệu trước khi hệ thống bảo mật quét định kỳ.”*
Quốc gõ phím nhanh bằng những đầu ngón tay sưng húp đau đớn. Tiến trình tải xuống dữ liệu dòng tiền đen của sòng bài và danh sách đen hối lộ bắt đầu chạy:
*10%... 20%... 30%...*
Nhưng đúng lúc đó, một dòng chữ cảnh báo đỏ chót bất ngờ nhấp nháy trên màn hình máy chủ trung tâm:
*“CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN KẾT NỐI TRÁI PHÉP TỪ PHÂN VÙNG MẠNG TẦNG 7.”*
Tại phòng bảo mật mạng tầng chín, Vương Tiểu Hắc – thiên tài lập trình của băng Hắc Long – đang trực đêm bỗng nhổm phắt dậy khỏi chiếc ghế da. Đôi mắt thâm quầng nặng của gã lóe lên tia nhìn điên cuồng khi phát hiện tiến trình tải dữ liệu trái phép qua cổng máy in.
“Thằng chuột nhắt nào dám thâm nhập vào phân vùng dữ liệu VIP của tao?” Tiểu Hắc gằn giọng, ngón tay gõ phím siêu tốc trên hệ thống 4 màn hình chuyên dụng. Gã lập tức kích hoạt lệnh khóa phân vùng ổ cứng và cô lập dải IP máy chấm công giả lập.
*Tiến trình tải xuống bị khựng lại ở mức 35%. Tốc độ tải giảm về 0 KB/s.*
Kết nối của Linh Linh từ xa bị Tiểu Hắc phát hiện địa chỉ IP ảo và đánh sập hoàn toàn. Quốc mất kết nối với đồng minh công nghệ, anh phải tự xoay xở một mình trong phòng máy chủ lạnh buốt.
*Nhịp tim: 120. Thời gian mất điện còn lại: 6 phút.*
Quốc nheo mắt sát vào màn hình máy tính bảng chưa đầy mười phân. Bàn tay phải run rẩy vì lạnh và đau đớn, nhưng bộ óc kế toán của anh vẫn duy trì sự bình tĩnh cực hạn. Anh áp dụng trí nhớ ảnh chụp con số, lục tìm trong ký ức dãy mã khóa quản trị tối cao mà anh đã lén ghi nhớ khi Trần Lực say rượu Chivas ban đêm.
*“Admin_Root_Poipet_9981...”* Quốc lẩm nhẩm nhẩm tính, gõ nhanh chuỗi ký tự mật mã lách qua phân vùng bị khóa.
*Cạch. Tiến trình tải xuống tiếp tục chạy: 45%... 55%...*
Tiểu Hắc ở phòng bên cạnh nghiến răng kèn kẹt khi thấy lệnh khóa của mình bị bẻ gãy bởi chính mã quản trị tối cao của Trần Lực. Gã điên cuồng kích hoạt lệnh ghi đè dữ liệu rác (Wipe Routine) để phá hủy hoàn toàn file tải trên USB của Quốc.
“Mày muốn chơi trò cứng với tao sao?” Quốc lạnh lùng lẩm nhẩm.
Anh không cố gắng đấu tay đôi về thuật toán bảo mật với một thiên tài lập trình như Tiểu Hắc. Quốc chọn cách phản công chiến thuật bằng “Giao thức tự hủy dữ liệu thiết bị”. Anh nhanh chóng viết một đoạn mã script độc lập, gửi trực tiếp vào hệ thống điều khiển nguồn điện ắc-quy dự phòng của sòng bài.
Đoạn mã của Quốc thiết lập lệnh đoản mạch vật lý hệ thống tụ điện nguồn nếu tiến trình Wipe của Tiểu Hắc không dừng lại trong vòng mười giây. Nếu tụ điện nguồn bị đoản mạch, toàn bộ hệ thống máy chủ sòng bài trị giá hàng triệu USD sẽ bị cháy sạch phần cứng vật lý.
Quốc gửi tối hậu thư trực tiếp lên màn hình của Tiểu Hắc:
*“Dừng lệnh Wipe ngay lập tức, hoặc toàn bộ phần cứng máy chủ sòng bài sẽ nổ tung vật lý trong vòng 8 giây.”*
Tiểu Hắc nhìn chằm chằm vào dòng chữ cảnh báo đoản mạch tụ điện đang đếm ngược trên màn hình: *7... 6... 5...*
Gương mặt gã hacker Trung Quốc tái mét đi vì hoảng sợ. Gã biết sòng bài coi trọng sự toàn vẹn của hệ thống máy chủ hơn là việc bắt giữ một kẻ thâm nhập. Nếu hệ thống phần cứng bị cháy sạch, Chen Wei sẽ lột da gã trước tiên.
Tiểu Hắc run rẩy gõ lệnh hủy bỏ tiến trình Wipe và khóa phân vùng.
*Tiến trình tải xuống của Quốc vọt lên: 80%... 90%... 100%. TẢI XUỐNG HOÀN THÀNH.*
Quốc nhanh tay rút chiếc USB Kingston 64GB ra khỏi cổng máy tính bảng, giấu chặt vào lòng bàn tay bầm dập rách da.
Nhưng đúng lúc đó, mười lăm phút mất điện kết thúc.
*Uỳnh!*
Hệ thống máy phát điện dự phòng công suất lớn của đặc khu Poipet khởi động lại thành công. Ánh đèn neon sáng lòa trở lại dọc hành lang. Hệ thống còi báo động đỏ bùng nổ rú vang dội toàn bộ tầng chín phòng máy chủ. Các cửa từ tính nặng nề tự động đóng sập và khóa cứng từ bên ngoài.
*“BÁO ĐỘNG ĐỎ: PHÁT HIỆN THÂM NHẬP TRÁI PHÉP TẠI PHÒNG MÁY CHỦ TRUNG TÂM.”*
Quốc nheo mắt nhìn cánh cửa thép dày đã bị khóa cứng. Qua tấm kính cường lực của cửa phòng máy, anh nhìn thấy bóng dáng mập lùn của Quản lý Tống cùng hai tên bảo an vũ trang đang trang bị súng trường Galil tiến thẳng dọc hành lang hẹp.
Tiếng ủng cao su dẫm lên sàn bê tông rầm rập và tiếng lên đạn lách cách vang lên sát cửa phòng máy chủ trung tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!