Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Kế Hoạch Bẻ Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vũng máu của Hoàng Mập trên sàn xi măng phòng giam khu B đã bắt đầu khô lại, chuyển sang một màu nâu sẫm, quánh đặc và tanh nồng. Mùi sắt rỉ lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm chiếu rách bốc lên trong không gian ngột ngạt của buổi chiều muộn ngày thứ ba mươi hai. Tiếng mưa ngoài trời đã ngớt, chỉ còn những giọt nước rỉ từ trần bê tông dột nát rơi xuống cạnh chân giường sắt nghe *tỏng... tỏng...* đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược của tử thần.


Phan Đình Quốc ngồi bó gối trong góc tối cuối phòng giam. Không có kính cận, thế giới trước mắt anh nhòe nhoẹt thành những mảng sáng tối mờ ảo, buộc anh phải nheo chặt mắt, cúi rạp người xuống sát đất để định vị những hình khối xung quanh. Mỗi nhịp thở nhẹ cũng khiến bả vai trái của anh nhói lên đau đớn. Vết bỏng sâu do Trần Lực dí điếu xì gà đang cháy đỏ vào đêm qua giờ đã phồng rộp, rỉ dịch vàng rát buốt, dính chặt vào lớp vải áo thun cũ rách sờn. Bàn tay phải của anh cũng không khá hơn, những vết thương tụ máu do bị giẫm đạp rách miệng rỉ máu đỏ tươi, co rút lại mỗi khi anh cử động các ngón tay.


Nhưng Quốc không còn lẩm nhẩm dãy số nguyên tố để khống chế nhịp tim nữa. Kể từ khoảnh khắc chứng kiến Hoàng Mập bị A Hổ đánh gãy chân rồi dí điện tra tấn đến chết, một cái gì đó bên trong gã kế toán lương thiện năm xưa đã hoàn toàn vỡ vụn. Thay vào đó là một sự lạnh lùng, lý trí tột độ đang ngưng tụ lại trong đôi mắt sắc lẹm đứng sau làn sương mờ nhạt của nhãn lực kém. Đó chính là sự thức tỉnh của "Ngưỡng lạnh lùng hóa".


Quốc nheo mắt, khẽ khàng luồn bàn tay phải đau đớn xuống dưới mép chiếu rách của Hoàng Mập. Ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, bằng nhựa cứng dẹt. Anh rút ra. Đó là chiếc bật lửa gas cũ kỹ, bên trên có nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh hình một gia đình ba người nắm tay nhau – di vật duy nhất còn sót lại của gã bạn cùng phòng đoản mệnh. Quốc siết chặt chiếc bật lửa trong lòng bàn tay bầm dập, cảm nhận góc nhựa cứng găm vào da thịt đau nhói. Anh đút nó vào sâu trong túi quần đùi rách, bên cạnh chiếc thẻ quản lý màu xám mà Trần Lực đã ném cho anh.


“Mày đang làm cái gì thế, Quốc?”


Tiếng thì thầm trầm khàn của Lê Văn Hùng vang lên ngay sát bên cạnh. Gã cựu thợ máy đang ngồi lầm lì, tay phải khẽ xoa vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay – dấu vết do móng tay Danny Nguyễn cào rách trong cuộc vật lộn đêm qua. Vết xước đã bắt đầu đỏ ửng, sưng tấy lên dưới bầu không khí ẩm ướt, đầy vi khuẩn của phòng giam.


Quốc nheo mắt nhìn vết thương của Hùng, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng:


“Giữ sạch vết xước đó đi, Hùng. Sát trùng bằng chút muối còn sót lại trong khay cơm chiều nay. Phòng giam này ẩm lắm, để nhiễm trùng rỉ mủ thì cánh tay phải của mày sẽ phế trước khi chúng ta kịp bước ra khỏi cổng đặc khu.”


Hùng khựng lại, nhìn gã kế toán gầy gò bằng ánh mắt kinh ngạc. Sự sợ hãi, rụt rè thường ngày của Quốc đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một phong thái trầm tĩnh, tính toán đến đáng sợ. Hùng khẽ gật đầu, vơ lấy hạt muối thô từ khay nhựa dính đầy dầu mỡ, chà mạnh lên vết trầy xước. Gã cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.


“Đêm nay bão sẽ về,” Quốc nói tiếp, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe. Anh nheo mắt nhìn ra ô cửa sổ sắt nhỏ hắt ánh sáng xám xịt của bầu trời chiều Poipet. “Áp thấp nhiệt đới đang mạnh lên từ vịnh Thái Lan. Sức gió cấp 8, cấp 9. Trận bão này là cơ hội duy nhất của chúng ta.”


“Mày định bẻ khóa thế nào?” Hùng hỏi, ánh mắt lướt nhanh về phía cánh cửa sắt nặng nề đang khóa chặt từ bên ngoài bằng ổ khóa cơ học loại lớn của lực lượng bảo an. “Không có xà-beng, không có búa, tao có dùng hết sức cơ bắp cũng không thể phá nổi cái chốt khóa từ tính kia.”


Quốc không trả lời. Anh chậm rãi quỳ xuống bên cạnh chân giường sắt rỉ sét ở góc tối nhất của phòng giam. Dùng bàn tay phải sưng húp, đau đớn, anh khéo léo luồn vào bên trong ống sắt rỗng của chân giường, rút ra hai chiếc ghim kẹp giấy bằng kim loại mỏng và một thanh thép nhỏ dẹt dài khoảng năm phân – những thứ anh đã lén nhặt và giấu kỹ khi còn làm việc tại xưởng cơ khí bảo trì máy tính của đặc khu.


Đó là nguyên liệu để chế tạo "Chìa khóa vạn năng tự chế".


Quốc ngồi bệt xuống sàn xi măng, nheo mắt hết cỡ để nhìn thanh thép mỏng ở khoảng cách chưa đầy mười phân. Bàn tay phải bầm dập rách da của anh run lên bần bật mỗi khi tác dụng lực, nhưng Quốc vẫn kiên nhẫn dùng răng để bẻ cong một đầu chiếc ghim kẹp giấy thành một góc vuông 90 độ hoàn hảo để làm thanh gạt tạo lực căng (tension wrench). Tiếp theo, anh dùng đầu ngón tay cái rách da để mài giũa tỉ mỉ đầu chiếc ghim thứ hai chống vào cạnh giường sắt rỉ sét, tạo thành những gợn sóng nhỏ li ti mô phỏng theo cấu trúc của răng chìa khóa cơ học thông dụng (lock pick).


Từng động tác mài giũa của anh diễn ra chậm rãi, chuẩn xác và đầy kiên nhẫn. Tiếng kim loại cọ xát vào sắt rỉ *két... két...* cực nhỏ, hoàn toàn bị át đi bởi tiếng mưa rào bắt đầu nặng hạt trở lại ngoài trời. Bộ óc kế toán của Quốc đang hoạt động hết công suất, anh không nhìn bằng mắt, mà dùng các đầu ngón tay nhạy cảm để cảm nhận độ nhám, độ cong của thanh kim loại.


“Mày biết mở khóa à?” Hùng thì thầm, đôi mắt gã cựu cảnh sát hình sự lóe lên sự kinh ngạc.


“Lý thuyết cơ học của ổ khóa pin-tumbler rất đơn giản,” Quốc phẳng lặng giải thích, ngón tay vẫn không ngừng mài giũa. “Nó gồm các cặp chốt pin nằm trên một đường thẳng. Khi cắm đúng chìa, các chốt sẽ được đẩy lên khớp với đường cắt (shear line), cho phép lõi khóa xoay. Dùng thanh gạt tạo lực căng nhẹ, sau đó dùng ghim kẹp giấy nâng từng chốt pin lên cho đến khi nghe tiếng *tạch* nhỏ. Khi bả vai trái của tôi bị Trần Lực giẫm đạp đêm qua, tôi đã quan sát kỹ ổ khóa cơ hành lang. Đó là loại khóa Yale năm chốt của Trung Quốc, độ rơ cơ học rất lớn. Tôi có thể bẻ nó trong vòng chưa đầy hai mươi giây.”


Hùng nhìn những ngón tay dính máu của Quốc đang di chuyển khéo léo trên thanh kim loại, khẽ rùng mình. Gã nhận ra gã kế toán này không chỉ thông minh, mà còn sở hữu một sự lì lợm và khả năng thích nghi cực hạn của một kẻ săn mồi đang bị dồn vào đường cùng.


Sau gần hai tiếng đồng hồ khổ luyện chịu đựng đau đớn thể xác, Quốc đã hoàn thành bộ công cụ bẻ khóa. Anh cẩn thận giấu chúng vào đường chỉ may bên trong cạp quần đùi rách. Chiếc USB chứa dữ liệu bypass camera vẫn nằm im lìm bên trong chân giường sắt rỉ sét, chờ đợi thời cơ chín muồi.


“Bây giờ, tôi cần lịch đổi ca chính xác của lính gác tháp canh ngoài cổng phụ,” Quốc đứng dậy, nheo mắt nhìn Hùng. “Nếu không biết chính xác thời gian đổi ca trực đêm nay, chúng ta sẽ bị khẩu Galil của A Sấm bắn nát sọ ngay khi vừa bước ra khỏi hành lang.”


“Làm sao mày lấy được thông tin đó? Lính bảo an canh gác nghiêm ngặt, chúng ta không thể tiếp cận chúng,” Hùng nhíu mày.


“Lão Sok,” Quốc đáp gọn lỏn. “Người gác cổng già nghiện rượu của đặc khu. Gã là người duy nhất nắm giữ chùm chìa khóa cổng phụ và biết rõ lịch trình đổi ca trực của lính gác tháp canh. Tôi sẽ dùng thứ này để mua chuộc gã.”


Quốc rút từ trong túi quần ra chiếc thẻ quản lý màu xám. Chiếc thẻ này cho phép anh di chuyển hợp pháp giữa khu giam giữ và phòng máy kỹ thuật ban đêm dưới danh nghĩa sửa chữa hệ thống mạng. Nhưng thay vì đi lên phòng máy, Quốc sẽ lẻn xuống khu kho phế liệu cạnh cổng phụ.


Trước khi đi, Quốc lén tiếp cận hộc tủ cá nhân của ban quản lý ca ngày ở hành lang ban kỹ thuật – nơi anh đã âm thầm giấu hai chai "Rượu mạnh ngoại nhập" loại thượng hạng dán nhãn Chivas trộm được từ văn phòng tiếp khách VIP của đặc khu trong đêm xảy ra sự cố mạng LAN. Anh giấu chai rượu vào trong lớp áo khoác rộng sờn cũ bám đầy bụi bẩn, rồi bước nhanh về phía cổng phụ khu B.


Mưa bão bắt đầu đổ bộ vào đặc khu Poipet. Gió rít lên từng hồi qua các khe tường bê tông nứt nẻ, quật mạnh những hạt mưa rào rát buốt vào da thịt. Ánh đèn neon dọc hành lang chập chờn, lúc tỏ lúc mờ dưới sức ép của giông bão.


Quốc nheo mắt, di chuyển chậm rãi dưới bóng tối của rặng dừa nước trồng dọc bờ tường rào kẽm gai ba lớp. Nhờ chiếc thẻ quản lý xám dắt ở thắt lưng, hai tên bảo an đi tuần ca đêm chỉ liếc nhìn anh một cái đầy khinh bỉ rồi bỏ qua, nghĩ rằng gã kế toán gầy gò này đang đi kiểm tra đường dây cáp mạng bị chập điện.


Quốc tiếp cận góc khuất của cổng phụ, nơi có một căn chòi gỗ lụp xụp, bốc mùi ẩm mốc và rác thải công nghiệp. Đó là nơi trú ngụ của Lão Sok, người gác cổng già nghiện rượu người Khmer.


Lão Sok đang ngồi co quắp trên chiếc ghế bố rách nát, toàn thân run lên bần bật vì lạnh và vì cơn thèm rượu hành hạ. Răng lão rụng gần hết, gương mặt nhăn nheo đầy tàn nhang loang lổ dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bão cũ kỹ treo trên vách gỗ. Lão đang cố vét những giọt rượu đế rẻ tiền cuối cùng từ chiếc chai nhựa rỗng tuếch.


“Lão Sok,” Quốc bước vào bóng tối của căn chòi, giọng nói trầm thấp phát ra đột ngột khiến lão già giật nảy mình.


Lão Sok nheo đôi mắt đục ngầu nhìn Quốc, nhận ra gã kế toán Việt Nam mẫn cán. Gương mặt lão lập tức lộ vẻ xảo quyệt, lão đứng dậy, tay nắm chặt chùm chìa khóa cổng phụ rỉ sét dắt ở thắt lưng quần sờn rách.


“Mày... mày làm gì ở đây?” Lão Sok nói bằng tiếng Việt bồi, giọng khàn đặc và run rẩy. “Khu vực này cấm scammer lui tới ban đêm. Tao... tao sẽ báo cáo mày với anh Trần Lực! Anh Lực sẽ cho lính dùng roi điện đánh chết mày giống như thằng mập chiều nay!”


Lão Sok đang dùng quyền sinh sát của một kẻ gác cổng để đe dọa Quốc, hòng kiếm chác chút tiền hối lộ hoặc lập công với Trần Lực. Nhưng Quốc không hề hoảng loạn. Anh khống chế nhịp tim, nhích lại gần lão già ở khoảng cách chưa đầy mười phân để nhìn rõ biểu hiện trên gương mặt lão.


Quốc chậm rãi đưa tay vào trong áo khoác, lôi ra chai rượu mạnh ngoại nhập màu hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn bão mờ ảo. Anh vặn nhẹ nắp chai, tiếng *rắc* khô khốc vang lên, lập tức một mùi hương nồng nàn, ngọt ngào của lúa mạch lên men và gỗ sồi lâu năm tỏa ra, lấp đầy căn chòi ẩm mốc.


Đồng tử của Lão Sok lập tức co rút lại. Lão nhìn chằm chằm vào chai rượu Chivas trên tay Quốc, nước bọt ứa ra nơi khóe miệng khô khốc, hai bàn tay gầy guộc như rễ cây tràm run lên bần bật vì thèm khát.


“Rượu ngoại... Chivas...” Lão Sok lẩm bẩm, giọng nói đầy sự thèm thuồng tột độ. Lão lao tới định giật lấy chai rượu.


Quốc nhanh tay rụt chai rượu lại phía sau, nheo mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của lão già:


“Lão Sok. Chai rượu này trị giá bằng cả tháng lương của lão ở cái đặc khu này đấy. Nhưng tôi không cần tiền của lão.”


“Mày... mày muốn cái gì?” Lão Sok thở hổn hển, mắt vẫn không rời khỏi chai rượu. “Tao không có tiền đâu! Tao chỉ có chùm chìa khóa này thôi!”


“Tôi muốn lịch đổi ca trực đêm nay của lính gác tháp canh cổng phụ,” Quốc thì thầm, giọng lạnh tanh. “Và chùm chìa khóa cổng phụ của lão trong vòng mười phút để tôi sao chép phôi.”


Lão Sok nghe thấy vậy thì giật nảy mình, sự sợ hãi thoáng hiện trên gương mặt xảo quyệt. Lão lùi lại, lắc đầu lia lịa:


“Không được! Không được! Anh Trần Lực mà biết tao đưa chìa khóa cho mày, anh ấy sẽ chặt tay tao ném cho cá sấu ăn! Tao không làm đâu! Tránh ra!”


Quốc không hề nản lòng. Anh biết kẻ nghiện rượu ở vùng biên vô luật pháp này coi rượu mạnh hơn cả tính mạng của chính mình. Tiền mặt USD mệnh giá nhỏ đối với lão Sok lúc này là vô dụng, vì lão không thể tự ý ra ngoài đặc khu để tiêu dùng mà không bị lính gác cướp sạch. Nhưng rượu mạnh thì khác – lão có thể giấu kỹ và uống ngay để giải tỏa cơn thèm khát hành hạ thể xác.


Quốc chậm rãi đặt chai rượu Chivas xuống chiếc bàn gỗ mục nát trước mặt lão già. Anh khẽ đẩy chai rượu về phía lão, rồi dùng lời nói khơi gợi sự căm ghét dồn nén bấy lâu nay của Sok đối với Trần Lực:


“Lão Sok. Trần Lực coi lão như một con chó già gác cổng. Gã cho lão ăn cơm thừa canh cặn, đánh đập lão mỗi khi gã say rượu, và không bao giờ cho lão một giọt rượu ra hồn. Lão định trung thành với gã đến chết trong cái xó bẩn thỉu này sao? Đêm nay bão lớn, lính tháp canh lo trốn mưa gầm rú, ai mà biết được lão đã uống rượu của tôi? Chỉ cần đưa tôi lịch ca trực, chai rượu này sẽ thuộc về lão. Và cả chai thứ hai này nữa...”


Quốc lôi tiếp chai rượu ngoại thứ hai đặt cạnh chai thứ nhất.


Ánh sáng màu hổ phách của hai chai rượu ngoại sang trọng tỏa ra dưới ánh đèn bão mờ ảo, tạo nên một sự cám dỗ chí mạng đối với lão già nghiện rượu đang run rẩy vì lạnh. Lão Sok nhìn hai chai rượu, rồi nhìn chùm chìa khóa rỉ sét bên hông, lồng ngực lão phập phồng dữ dội dưới sự đấu tranh tâm lý căng thẳng.


Lão Sok thèm khát đến mức điên cuồng. Lão giật phăng chùm chìa khóa rỉ sét ném bộp xuống bàn, rồi vồ lấy chai rượu Chivas như một con thú đói vồ mồi. Lão ngửa cổ, nốc một ngụm lớn. Vị rượu mạnh, nóng bỏng xộc thẳng xuống cổ họng khiến lão già ho sặc sụa, nhưng gương mặt lão lập tức giãn ra đầy thỏa mãn, hai má ửng hồng lên.


“Được... được rồi...” Lão Sok thở hổn hển, tay ôm chặt hai chai rượu vào lòng như ôm báu vật. Lão ghé sát tai Quốc, giọng nói run rẩy thì thầm: “Đêm mai... ca trực của thằng A Sấm trên tháp canh cổng phụ bắt đầu từ hai giờ sáng đến bốn giờ sáng. Nhưng mày nghe đây, gã kế toán thông minh...”


Lão Sok dừng lại, ngụm rượu mạnh khiến lão già trở nên hưng phấn nhưng cũng xảo quyệt hơn. Lão ghé sát vào tai Quốc, hơi thở nồng nặc mùi cồn hắt thẳng vào mặt anh:


“Đêm mai sẽ có một trận bão lớn đổ bộ trực diện vào đặc khu Poipet. Trạm biến áp chính của thị trấn biên giới sẽ bị quá tải và chập điện hoàn toàn do sét đánh. Hệ thống điện lưới của toàn đặc khu sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong vòng đúng mười lăm phút trước khi máy phát điện dự phòng kịp khởi động lại. Mười lăm phút đó... toàn bộ camera an ninh, cửa từ tính và đèn pha tháp canh sẽ biến thành những đống sắt vụn vô hại. Đó là cơ hội duy nhất của mày, gã Việt Nam ạ.”


Quốc đứng lặng người trong bóng tối của căn chòi gỗ. Bộ óc kế toán của anh lập tức ghi nhớ thông tin động trời này vào phân vùng bộ nhớ ảnh chụp.


Mười lăm phút mất điện hoàn toàn do bão đổ bộ.


Đó chính là "Tai biến" thời tiết hoàn hảo, là kẽ hở thời gian duy nhất để anh thực hiện kế hoạch ba bước: bẻ khóa phòng giam khu B, hack máy chủ trung tâm để tải dữ liệu dòng tiền đen, và vượt qua cổng phụ trốn thoát vào đầm lầy biên giới.


Quốc nhanh tay nhặt chùm chìa khóa rỉ sét trên bàn lên, dùng miếng sáp nến đã chuẩn bị sẵn trong túi để ấn mạnh chùm chìa khóa cổng phụ tạo phôi sao chép, rồi trả lại cho lão Sok đang say sưa nốc rượu.


Anh bước ra khỏi căn chòi gỗ, để lại lão Sok đang cười lảm nhảm trong cơn say rượu ngoại dưới ánh đèn bão chập chờn.


Mưa bão ngoài trời quật mạnh vào mặt Quốc, buốt lạnh và rát buốt. Nhưng bả vai trái đang rỉ dịch vàng và bàn tay phải dập nát của anh không còn cảm thấy đau đớn nữa. Một kế hoạch vượt ngục chi tiết từng giây đã được vạch ra hoàn chỉnh trong đầu gã cựu kế toán.


Anh phải quay trở lại phòng giam khu B ngay lập tức để chuẩn bị cho đêm mai – đêm bão định mệnh quyết định mạng sống của anh và Hùng.


Nhưng khi Quốc vừa bước chân vào hành lang dẫn về khu B, ánh đèn neon chập chờn bỗng vụt tắt, rồi sáng lại đầy lạnh lùng. Tiếng bước chân dồn dập của lực lượng bảo an cùng tiếng xích sắt kéo lê vang lên từ phía đầu hành lang phía trước.


Quản lý Tống cùng hai tên bảo an vũ trang trang bị súng trường Galil đang tiến hành kiểm tra đột xuất các phòng giam để rà soát quân số sau vụ hành quyết Hoàng Mập, hướng thẳng về phía phòng giam của Quốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!