Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Giọt Máu Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa ngoài trời vẫn rả rích dội xuống mái tôn đặc khu Poipet, tạo nên những âm thanh lộp độp đều đặn, u ám đến tê dại. Trong căn phòng giam khu B chật hẹp, nóng nực, bầu không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc của những tấm chiếu rách và cả mùi rỉ sét của những thanh sắt giường tầng.


Phan Đình Quốc ngồi co chân ở góc giường tầng dưới cùng. Không có kính cận, thế giới trước mắt anh nhòe nhoẹt thành những mảng sáng tối mờ ảo. Anh phải nheo chặt mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở thật chậm để khống chế cơn sốt nhẹ đang âm ỉ hành hạ cơ thể. Bả vai trái của anh đau nhức nhối sau những vận động mạnh đêm qua, còn bàn tay phải thì sưng húp, bầm dập, từng thớ thịt căng mọng máu tụ đau buốt đến tận xương tủy.


Bên cạnh anh, Lê Văn Hùng ngồi lầm lì như một khối đá xám. Gã cựu thợ máy khẽ dùng vạt áo ba lỗ sờn rách để lau vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay phải của mình – dấu vết còn lại từ móng tay của Danny Nguyễn trong cuộc vật lộn thầm lặng ở hành lang đêm qua. Cả hai đều im lặng, nhưng sự căng thẳng dồn nén trong mắt họ giống như một ngòi nổ chỉ chờ một tia lửa nhỏ để bùng nổ.


Ở phía giường đối diện, Hoàng Mập đang ngồi run rẩy. Gương mặt mập mạp của gã trắng bủng, đôi mắt sưng đỏ vì mất ngủ cứ chốc chốc lại lén lút liếc về phía tấm chiếu rách dưới chân giường của mình. Gã biết mình đang giấu một thứ có thể lấy đi mạng sống của gã bất cứ lúc nào: chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ rác thải mà gã đã đánh đổi bằng ba tháng tiền ăn để lén mua từ một gã lao công Khmer.


“Quốc... anh Quốc...” Hoàng Mập thì thầm, giọng run lên bần bật. “Danny bị lôi đi rồi. Liệu gã có khai ra chiếc điện thoại của em không? Em... em chỉ muốn gọi điện về quê hỏi thăm mẹ em bệnh thế nào thôi mà...”


“Ngậm miệng lại, Hoàng.” Hùng gằn giọng qua kẽ răng, ánh mắt gã lóe lên tia nhìn sắc lẹm của một cựu cảnh sát hình sự. “Mày muốn cả phòng này bị chôn chung với mày à? Nằm xuống và giả vờ ngủ đi.”


Nhưng lời cảnh cáo của Hùng chưa kịp dứt thì tiếng khóa từ tính của cửa sắt phòng giam đột ngột phát ra tiếng *tạch* khô khốc.


Cánh cửa sắt nặng nề bị đá phăng ra từ bên ngoài, va mạnh vào vách tường bê tông tạo nên một tiếng động lớn làm rung chuyển toàn bộ căn phòng. Tiếng ủng cao su dẫm lên những vũng nước mưa rò rỉ nghe dứt khoát, nặng nề tiến vào.


Cai ngục Trần Lực bước vào phòng giam, gương mặt đầy sẹo rỗ của gã tối sầm lại dưới ánh đèn neon chập chờn. Theo sau gã là tên đao phủ khổng lồ A Hổ, tay lăm lăm chiếc dùi cui sắt đặc dính những vết máu khô đen xịt, và ba tên bảo an vũ trang trang bị súng trường Galil.


“Tất cả đứng dậy! Xếp hàng sát vách tường cho tao!” A Hổ hét lớn, giọng nói khàn đặc và hung hãn của hắn khiến hàng chục scammer đang ngủ say giật mình choàng tỉnh, hoảng loạn lao xuống giường gác.


Quốc nheo mắt nhìn qua làn sương mờ của nhãn lực kém. Anh thấy Danny Nguyễn bị một tên bảo an áp giải phía sau, gương mặt gã tái mét không còn một giọt máu, hai đầu gối run rẩy như sắp quỵ xuống sàn xi măng. Danny không dám nhìn thẳng vào Quốc, gã chỉ cúi đầu, đôi mắt ti hí lén lút hướng về phía giường của Hoàng Mập.


Trần Lực đứng giữa phòng giam, chậm rãi châm một điếu xì gà. Khói thuốc nồng nặc bay lên, hòa vào mùi ẩm mốc của căn phòng tạo nên một hỗn hợp mùi vị lợm giọng. Gã rít một hơi sâu, rồi từ từ nhả khói vào mặt Danny Nguyễn.


“Danny. Mày nói đêm qua mày đi vệ sinh và thấy có kẻ lén lút ở hành lang tầng bảy đúng không?” Giọng Trần Lực trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự tàn bạo lạnh lùng khiến cả phòng giam im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.


“Dạ... dạ đúng... anh Lực...” Danny Nguyễn run rẩy đáp, giọng nói lơ lớ tiếng Anh lẫn tiếng Việt nghẹn lại nơi cổ họng. “Tôi thấy... tôi thấy có người giấu đồ dưới chiếu... ở phòng này...”


Quốc siết chặt nắm tay trái. Gã Việt kiều Úc hèn nhát này, dù bị anh khống chế tài khoản, nhưng dưới đòn tra tấn dã man của lính bảo an ca ngày, gã đã chọn cách bán đứng Hoàng Mập để tự cứu lấy cái mạng hèn của mình. Gã không dám khai ra Quốc và chiếc USB giấu dưới chân giường sắt, vì gã biết Quốc thực sự có thể đóng băng ví điện tử của gã, nên gã đã chọn mục tiêu dễ bắt nạt nhất: chiếc điện thoại của Hoàng Mập.


“A Hổ. Lục soát cái giường kia cho tao.” Trần Lực chỉ điếu xì gà về phía giường của Hoàng Mập.


Hoàng Mập nghe thấy tên mình thì hoàn toàn sụp đổ. Gã quỳ sụp xuống sàn xi măng, hai tay chắp lại vái lạy điên cuồng: “Anh Lực! Em xin anh! Em không giấu gì hết! Em xin anh!”


A Hổ cười gầm gừ như một con thú dữ. Hắn lao tới, dùng bàn tay hộ pháp túm lấy tóc Hoàng Mập, giật ngược gã ra phía sau rồi ném mạnh gã ra giữa phòng giam. Hoàng Mập ngã sóng soài trên sàn bê tông ẩm ướt, tiếng khóc thét vang lên xé lòng.


Hắn giật phăng tấm chiếu rách của Hoàng Mập lên. Dưới lớp nan tre mục nát, chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ màu đen rơi ra, đập vào cạnh giường sắt vang lên tiếng *cộc* khô khốc.


“Đây rồi, anh Lực!” A Hổ nhặt chiếc điện thoại lên, giơ cao trước mặt Trần Lực đầy đắc ý.


Gương mặt Trần Lực co rúm lại, vết sẹo rỗ trên má gã giật giật đầy sát khí. Luật cấm của đặc khu Poipet rất rõ ràng: tuyệt đối không được sử dụng điện thoại cá nhân ngoài giờ làm việc; kẻ vi phạm sẽ bị chặt tay hoặc đánh đập dã man để răn đe.


“Thằng mập này.” Trần Lực bước tới, dùng gót giày dã chiến giẫm mạnh lên bàn tay đang giơ ra van xin của Hoàng Mập, nghiến mạnh chân khiến tiếng xương ngón tay kêu răng rắc. “Mày có biết tao ghét nhất là loại người nào không? Là loại chó ăn cơm của tao nhưng lại muốn dùng điện thoại báo cảnh sát dắt tao vào tù.”


“Không có! Em không báo cảnh sát! Em chỉ gọi cho mẹ em thôi! Mẹ em bị ung thư ở quê... em xin anh Lực...” Hoàng Mập hét lên đau đớn, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt bủng nát.


“A Hổ. Đưa nó xuống Nhà Tối. Đập gãy chân nó cho tao.” Trần Lực lạnh lùng ra lệnh, không một chút gợn lòng.


Nhìn thấy cảnh tượng đó, Phan Đình Quốc không thể đứng yên. Anh biết rõ, nếu Hoàng Mập bị đưa xuống Khu Nhà Tối Poipet và bị tra tấn dã man, gã chắc chắn sẽ khai ra việc Quốc và Hùng thường xuyên thì thầm ban đêm, và cuộc lục soát tiếp theo sẽ lật tung chiếc giường sắt nơi đang giấu chiếc USB Kingston 64GB chứa dữ liệu bypass camera.


Quốc bước ra khỏi vách tường. Anh nheo mắt nhìn Trần Lực, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, lý trí nhất có thể.


“Anh Lực! Xin anh khoan dung cho Hoàng Mập một lần!”


Sự xuất hiện đột ngột của Quốc khiến toàn bộ phòng giam kinh ngạc. Hùng ở phía sau khẽ biến sắc, gã định bước ra giữ Quốc lại nhưng hai tên bảo an đã chĩa thẳng họng súng Galil vào ngực gã răn đe.


Trần Lực quay đầu lại, nheo mắt nhìn Quốc qua làn khói xì gà. Gã cười lạnh: “Ồ, Tổ trưởng kỹ thuật của tao. Mày muốn xin tha cho thằng chó này sao? Mày lấy tư cách gì?”


“Tư cách là người quản lý dòng tiền của ban kế toán sòng bài, anh Lực.” Quốc đứng thẳng người, dù bả vai trái đau nhức nhối và bàn tay phải bầm dập. Anh sử dụng bộ óc kế toán của mình để đưa ra một bài toán kinh tế cụ thể. “Tôi đã phân tích sổ sách của tổ kỹ thuật. Hoàng Mập tuy nhút nhát, nhưng gã là người tạo ra doanh thu lừa đảo cao nhất Group 3. Tháng này gã đã hoàn thành 45.000 USD, gấp đôi chỉ tiêu được giao. Nếu anh giết gã hoặc đập gãy chân gã, ban kế toán sẽ mất đi một nguồn thu ổn định trị giá ít nhất 45.000 USD vào tháng tới. Chi phí cơ hội để đào tạo một scammer mới thay thế gã là rất lớn.”


Quốc dừng lại một chút, hít một hơi sâu để nén cơn đau vai, rồi đưa ra đòn quyết định: “Hơn nữa, nếu anh tha cho gã lần này, tôi hứa trong vòng 24 giờ tới sẽ khơi thông thêm một tài khoản bẩn trị giá 50.000 USD đang bị nghẽn handshake trên hệ thống để chuyển thẳng vào tài khoản riêng của anh. Coi như đây là tiền chuộc mạng cho gã.”


Quốc đang dùng đòn bẩy tài chính để đánh thẳng vào lòng tham của Trần Lực. Anh biết Trần Lực coi tiền hơn mạng người, và một gã kế toán mẫn cán như anh có giá trị sử dụng rất lớn đối với gã lúc này.


Trần Lực im lặng nhìn Quốc. Gã chậm rãi bước tới, điếu xì gà trên tay gã vẫn đang cháy đỏ hồng. Gã đứng sát bên Quốc, mùi khói thuốc nồng nặc hắt thẳng vào mặt anh.


“Mày thông minh lắm, Quốc.” Trần Lực thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm. “Mày dùng con số để đàm phán với tao. Nhưng mày quên mất một điều...”


Đột ngột, Trần Lực giơ tay lên, dùng điếu xì gà đang cháy đỏ dí thẳng vào bả vai trái đang bị thương nhức nhối của Quốc.


*Xèo...*


Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên cùng với một cơn đau buốt tận tâm can xộc thẳng lên đại não của Quốc. Toàn thân Quốc run lên bần bật, anh cắn chặt khóe môi đến mức bật máu tươi để không phát ra tiếng thét đau đớn. Nhịp tim anh lập tức vọt lên con số 140, adrenaline điên cuồng kích hoạt trong huyết quản.


Trong bóng tối nhòe nhoẹt của nhãn lực kém, Quốc nhắm nghiền mắt, cố gắng nhẩm tính dãy số nguyên tố quen thuộc để khống chế nhịp tim và giữ cho đầu óc không bị ngất đi vì đau đớn: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37...*


“...Ở cái nơi này, tao mới là luật lệ!” Trần Lực gằn giọng, gã xoay mạnh điếu xì gà trên da thịt Quốc trước khi rút ra. “Tiền của sòng bài là của ông trùm Chen Wei, không phải của tao. Nhưng nỗi sợ hãi của tụi mày... là thứ duy nhất giữ cho tao ngồi vững trên cái ghế cai ngục này!”


Quốc lảo đảo lùi lại, bả vai trái bị bỏng rỉ dịch vàng đau đớn tột cùng. Anh cố gắng đưa ra tối hậu thư cuối cùng: “Tôi... tôi có thể chuyển trực tiếp 50.000 USD vào ví riêng của anh... không qua sòng sòng bài...”


“Cút!”


Trần Lực cười lớn, gã vung chân đá mạnh một cú vào lồng ngực gầy gò của Quốc. Cú đá đầy lực dã chiến khiến Quốc bay thẳng về phía sau, đập mạnh lưng vào bức tường bê tông loang lổ vết mốc rồi ngã quỵ xuống sàn xi măng.


Quốc ho sặc sụa, máu tươi từ khóe miệng trào ra, vị đồng chát đắng ngắt đầu lưỡi. Bàn tay phải sưng húp của anh đập xuống sàn nhà, những vết thương tụ máu rách miệng chảy máu ròng ròng xuống đất bẩn.


“Quốc!”


Hùng hét lên, gã định lao ra cứu Quốc nhưng hai tên bảo an lập tức nổ súng Galil bắn một loạt đạn cảnh cáo ngay sát chân gã. Tiếng đạn nổ vang dội trong không gian hẹp của phòng giam làm rung chuyển những tấm kính cửa sổ cũ nát.


“Thằng nào bước ra, tao bắn vỡ sọ!” Tên bảo an người Khmer hét lớn bằng tiếng Việt bồi.


Trần Lực quay lại nhìn Hoàng Mập đang nằm co quắp dưới đất, ánh mắt gã lạnh lùng như nhìn một con vật chuẩn bị đưa vào lò mổ. Gã ra hiệu cho A Hổ.


“Làm đi. Bẻ gãy chân nó cho tao. Ngay tại đây, trước mặt tất cả tụi này.”


A Hổ cười gầm gừ, hắn bước tới đứng trước mặt Hoàng Mập. Hắn giơ cao chiếc dùi cui sắt đặc dài 80cm dắt sau lưng lên.


“Không! Anh Lực! Anh Hùng ơi cứu em! Anh Quốc ơi cứu em!” Hoàng Mập hét lên thảm thiết, gã cố gắng bò lùi lại phía sau, nhưng A Hổ đã dẫm mạnh gót giày lên ngực gã, ghim chặt gã xuống sàn nhà.


*Vút... Rắc!*


Một tiếng bẻ gãy khô khốc, rợn người vang lên dội thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người trong phòng giam. Chiếc dùi cui sắt của A Hổ nện thẳng xuống ống chân trái của Hoàng Mập, đập nát xương chày của gã.


“A...!!!”


Tiếng hét đau đớn tột cùng của Hoàng Mập vang lên, chói tai và thảm thiết đến mức một số scammer yếu bóng vía trong phòng giam phải bịt chặt tai, nhắm mắt lại khóc nức nở. Ống chân của Hoàng Mập gập ngược lại một góc dị dạng, xương trắng đâm xuyên qua lớp da thịt rách nát, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả khoảng sàn xi măng xám xịt.


Quốc chứng kiến cảnh tượng đó qua làn sương mờ nhạt của nhãn lực kém. Cảnh tượng máu me tàn bạo dội thẳng vào dây thần kinh thị giác của anh. Sự bất lực tột cùng, nỗi đau thể xác từ vết bỏng vai và bàn tay dập nát, cùng với tiếng gào khóc của người bạn cùng phòng giam làm lồng ngực anh như muốn nổ tung.


Anh cố gắng dùng chút sức tàn của chân phải để đẩy mình dậy, định lao vào ngăn cản tên đồ tể A Hổ.


Nhưng ngay lập tức, một cánh tay lực lưỡng, đầy sẹo bỏng dầu máy từ phía sau vòng qua ngực anh, giữ chặt lấy cả thân hình gầy gò của anh kéo ngược lại góc tối.


Lê Văn Hùng khóa chặt Quốc bằng sức mạnh cơ bắp của mình. Gã ghé sát tai Quốc, thì thầm bằng giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết, đè nén sự căm phẫn tột độ:


“Đừng, Quốc! Mày lao vào là chết cả lũ! Nhìn kỹ vào... để mà nhớ! Nhịn đi em trai... nhịn để mà sống mà thoát khỏi cái địa ngục này!”


Nước mắt Quốc trào ra, nhòe đi hình ảnh tàn bạo trước mắt. Anh cảm nhận được vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay phải của Hùng đang tì mạnh vào má mình, mang theo mùi máu và sự lỳ lợm của người huynh đệ sinh tử.


A Hổ không dừng lại ở đó. Hắn tiếp tục dùng chiếc dùi cui điện công nghiệp dòng cao thế dí thẳng vào vết thương hở trên chân Hoàng Mập.


*Tạch... tạch... tạch...*


Dòng điện cao áp phóng ra xanh lét, làm toàn thân Hoàng Mập co giật điên cuồng trên vũng máu của chính mình. Tiếng hét của gã nhỏ dần, biến thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, rồi tắt lịm hoàn toàn.


Đôi mắt Hoàng Mập trợn ngược, lồi ra đầy u uất và tuyệt vọng. Gã nằm bất động trên sàn nhà dơ bẩn, máu từ chân vẫn tiếp tục chảy loang lổ, hòa lẫn với nước mưa rò rỉ từ trần nhà.


Hoàng Mập đã chết.


Gã đã chết ngay trước mắt Quốc, chỉ vì một chiếc điện thoại Nokia cũ dùng để gọi điện hỏi thăm người mẹ già đang bị ung thư ở quê nhà Long An.


Trần Lực nhổ bãi nước bọt xuống xác Hoàng Mập, gã rít hơi xì gà cuối cùng rồi ném đầu lọc xuống vũng máu đang loang lổ.


“Đấy là kết cục của những kẻ dám chống đối tao.” Trần Lực quét ánh mắt sắc lạnh qua toàn bộ phòng giam khu B. “Dọn xác nó ném ra bãi rác phía sau cho tao. Đứa nào dám hé răng nói một lời về việc này... tao sẽ cho cả phòng này xuống Nhà Tối làm mồi cho cá sấu.”


Nói rồi, Trần Lực quay lưng bước ra khỏi phòng giam. A Hổ và toán bảo an vũ trang áp giải Danny Nguyễn bước theo sau, cánh cửa sắt nặng nề khép lại với tiếng *xoảng* khô khốc, khóa chặt bốn mươi con người trong bóng tối và tử khí.


Căn phòng giam khu B rơi vào sự im lặng đáng sợ. Không một ai dám ho he, không một ai dám khóc thành tiếng. Chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ rách và mùi máu tươi tanh nồng nặc bốc lên từ vũng máu của Hoàng Mập.


Quốc nằm im lặng trong góc tối cuối phòng giam, gối đầu lên cánh tay vạm vỡ của Hùng. Vết bỏng từ điếu xì gà trên vai trái anh vẫn đang cháy âm ỉ đau đớn, bàn tay phải bầm dập rỉ máu liên tục. Nhưng lúc này, anh không còn nhẩm tính các số nguyên tố nữa.


Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí Quốc. Nỗi sợ hãi bạo lực bẩm sinh, sự nhút nhát của một gã kế toán lương thiện năm xưa hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tàn bạo của Trần Lực. Thay vào đó là một sự lạnh lùng, lý trí cực hạn đến đáng sợ đang ngưng tụ lại trong đôi mắt nheo chặt của anh.


Đây chính là sự bùng nổ của "Ngưỡng lạnh lùng hóa". Quốc nhận ra trong thế giới vô luật pháp của vùng biên này, tri thức tài chính và tiền bạc chỉ có giá trị khi đi kèm với họng súng và sự tàn nhẫn tột cùng. Sự lương thiện và cam chịu chính là điểm yếu chí mạng đưa con người ta đến cái chết nhanh nhất.


Anh nhìn chằm chằm vào vũng máu của Hoàng Mập đang loang lổ sát cạnh giường sắt nơi anh giấu chiếc USB 64GB bảo mệnh.


Quốc khẽ quay đầu sang nhìn Hùng. Giọng nói của anh không còn một chút run rẩy nào nữa, nó phẳng lặng, lạnh tanh và sắc bén như một lưỡi dao găm đặc nhiệm:


“Hùng. Đêm nay chúng ta phải thoát khỏi nơi này. Hoặc là chết tại đây.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!