Kẻ Đâm Sau Lưng
Tiếng rít của chiếc camera an ninh dạng vòm trên trần hành lang tầng bảy vang lên giữa hai nhịp sấm sét, nghe buốt lạnh như tiếng mài dao của gã đồ tể. Ống kính đen ngòm, phản chiếu ánh sáng xanh lét của dãy đèn neon chập chờn, dừng lại và chĩa thẳng vào khuôn mặt hốc hác của Phan Đình Quốc.
Không có kính cận, Quốc phải nheo chặt mắt, đồng tử co rụt lại để cố gắng định vị hình khối của chiếc camera cách mình chưa đầy ba mét. Trong bóng tối nhạt nhòa của hành lang rỉ sét, chiếc camera giống như một con mắt quỷ không bao giờ ngủ, sẵn sàng hút trọn lấy kẻ tội đồ dám thách thức luật lệ của đặc khu lừa đảo Poipet.
Mồ hôi lạnh từ trán Quốc chảy dài xuống khóe môi đang đóng vảy máu khô, mang theo vị mặn chát của địa ngục. Bàn tay phải sưng húp, bầm dập do trận đòn roi đêm trước của gã đao phủ A Hổ đang co rút đau đớn trong túi quần đùi rách, nơi anh đang siết chặt chiếc USB Kingston 64GB vỏ kim loại lạnh ngắt. Bên trong chiếc USB đó là ba mươi phần trăm mã nguồn bypass hệ thống camera – lá bài bảo mệnh đầu tiên mà anh và Linh Linh vừa đánh đổi bằng cả mạng sống để tải xuống.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn bê tông ẩm ướt vang lên từ phía đầu cầu thang bộ. Tiếng ủng cao su dẫm lên những vũng nước mưa rò rỉ qua khe tường nghe nặng nề, dứt khoát. Quản lý Tống đang dẫn theo hai tên bảo an vũ trang đi xuống. Đèn pin siêu sáng của chúng quét những luồng sáng trắng quét qua quét lại trên những bức tường loang lổ vết mốc.
*Nhịp tim: 110. Xác suất bị phát hiện: 95%. Thời gian tiếp cận của địch: 12 giây.*
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bộ óc kế toán của Quốc không cho phép anh hoảng loạn. Anh nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm nhẩm tính dãy số nguyên tố quen thuộc để khống chế tuyến thượng thận đang điên cuồng kích hoạt: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37...*
Khi nhịp tim vừa dịu lại, Quốc không chạy trốn. Chạy trốn trong hành lang hẹp không có góc khuất này là tự sát. Anh khẽ chạm vào chiếc thẻ quản lý màu xám trong túi quần trái – công cụ hợp pháp duy nhất mà Trần Lực ban cho anh sau khi anh vạch trần vụ ăn cắp của Trần Thế Anh.
Quốc bước ra khỏi bóng tối của phòng máy in, chủ động tiến về phía luồng ánh sáng đèn pin đang rọi tới. Anh nheo mắt, cố tình để lộ vẻ mặt ngây ngô, hoảng sợ của một gã kế toán mẫn cán nhưng yếu ớt.
“Ai đó? Đứng im!” Tiếng hét bằng tiếng Khmer của tên bảo an vang lên, kèm theo tiếng lách cách lên đạn của khẩu Galil.
“Tôi... tôi đây! Quốc đây!” Quốc giơ tay trái lên cao, kẹp chiếc thẻ quản lý màu xám giữa hai ngón tay run rẩy. Giọng anh run lên bần bật, nửa như sợ hãi, nửa như bị cái lạnh của cơn bão thấm vào xương tủy. “Anh Tống! Là tôi, Quốc đây!”
Quản lý Tống bước ra từ sau lưng tên bảo an. Gương mặt mập lùn của gã nhăn nhó dưới ánh đèn pin, chiếc kính cận dày cộp dính đầy những giọt nước mưa. Gã nhìn chiếc thẻ xám trên tay Quốc, rồi nhìn vào cánh cửa phòng máy in đang khép hờ.
“Mày làm cái quái gì ở đây vào giờ này?” Tống gằn giọng, tay đặt lên chiếc dùi cui điện giắt bên hông. “Hệ thống báo động đỏ báo lỗi chập mạch vật lý ở cổng mạng máy in tầng bảy. Mày có biết đây là vùng cấm ban đêm không?”
“Tôi biết, tôi biết chứ anh Tống!” Quốc cúi đầu, bả vai trái khẽ nhói lên đau đớn khi anh cố tình thu mình lại để tỏ ra vô hại. “Nhưng đêm nay bão lớn quá, dòng điện của đặc khu bị sụt áp liên tục. Tôi đang trực ca đêm ở ban kế toán tầng dưới thì thấy dòng tiền chuyển về từ Việt Nam bị nghẽn handshake trên cổng APÌ192.168.1.104`. Tôi sợ tiền lừa đảo của khách hàng bị treo ngoài hệ thống, nếu không xử lý ngay thì sáng mai anh Trần Lực sẽ lột da tôi mất. Tôi dùng thẻ xám của anh Lực cấp để xuống đây kiểm tra switch mạng của máy in, xem có bị chập điện do nước mưa rò rỉ không.”
Quốc nói một hơi, sử dụng hàng loạt thuật ngữ chuyên môn kế toán và kỹ thuật mạng một cách trơn tru. Anh biết Quản lý Tống là kẻ nhát gan, lười biếng và cực kỳ sợ trách nhiệm. Gã sẽ không bao giờ muốn tự mình kiểm tra những đầu dây cáp bẩn thỉu trong đêm mưa bão nếu có một kẻ thế mạng làm thay.
Tống nheo mắt nhìn Quốc, rồi nhìn vào chiếc máy in Ricoh trong phòng. Ánh đèn led của cổng mạng vẫn đang nhấp nháy xanh lục bình thường sau khi Quốc đã rút USB.
“Mày đã cô lập được lỗi chưa?” Tống hỏi, giọng đã bớt đi vài phần hung hãn.
“Dạ rồi, anh Tống.” Quốc khúm núm đáp. “Nước mưa rò qua khe thông gió làm ẩm đầu cáp RJ45 phía sau máy in, gây xung điện nhẹ dội ngược về hệ thống. Tôi đã lau khô và cách ly cổng mạng máy in để bảo vệ switch chính của tầng bảy rồi. Sáng mai khi bão tan, anh cứ cho thợ phần cứng xuống thay dây là xong. Dòng tiền của sòng bài vẫn an toàn, không bị mất một xu nào.”
Tống hừ lạnh một tiếng, hạ chiếc dùi cui điện xuống. Gã đưa mắt nhìn chiếc camera an ninh vòm vừa xoay hướng.
“Thằng Tiểu Hắc ở phòng bảo mật tầng chín vừa báo có thiết bị lạ thâm nhập mạng LAN. Mày có chắc là do chập điện vật lý không?”
“Chắc chắn mà anh Tống.” Quốc đưa bàn tay phải sưng húp, bầm tím ra trước ánh đèn pin của bảo an. Những vết thương tụ máu căng mọng, rách da do gót giày của A Hổ giẫm đạp trông cực kỳ thê thảm. “Tay tôi thế này, gõ bàn phím còn không nổi thì làm sao mà hack được hệ thống của anh Tiểu Hắc? Chắc là do xung điện từ cổng máy in dội về dải IP máy chấm công cù192.168.1.220` làm hệ thống tường lửa tự động hiểu lầm thôi.”
Nhìn bàn tay tàn tật và dáng vẻ gầy gò, hốc hác của Quốc, sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng Quản lý Tống hoàn toàn tan biến. Gã không bao giờ tin một tên cựu kế toán yếu ớt, cận thị nặng và đang bị thương tích đầy mình lại có đủ gan dạ và trình độ để đối đầu với thiên tài bảo mật Vương Tiểu Hắc.
“Được rồi, cút về phòng giam khu B ngay lập tức!” Tống xua tay đầy khinh bỉ. “Từ giờ đến sáng không được bén mảng ra ngoài nữa. Nếu tao còn thấy mày lảng vảng ở đây, tao sẽ bảo A Hổ ném mày xuống khu Nhà Tối cho cá sấu ăn.”
“Dạ, dạ, cám ơn anh Tống. Tôi về ngay đây.”
Quốc cúi đầu chào, khập khiễng bước đi qua hai tên bảo an vũ trang. Khi bước qua họ, anh cảm nhận được mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi quần áo ẩm ướt của chúng hắt vào mũi. Anh không quay đầu lại, bước đi từng bước dứt khoát nhưng nặng nề về phía khu giam giữ B.
Khi cánh cửa sắt nặng nề của Phòng giam khu B khép lại sau lưng với tiếng *xoảng* khô khốc, Quốc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Không khí bên trong phòng giam rộng 40m2 ngột ngạt và nóng bức tột cùng. Bốn mươi chiếc giường tầng rỉ sét san sát nhau, chứa đầy những thân xác lao động Việt Nam đang nằm co quắp, rên rỉ hoặc ngủ mê mệt sau một ca làm việc khổ sai kéo dài 16 tiếng. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi ẩm mốc của những tấm chiếu rách và mùi nước thải từ góc phòng bốc lên khiến lồng ngực Quốc nghẹn lại.
Anh khập khiễng tiến về phía chiếc giường tầng của mình ở góc tối cuối phòng. Lê Văn Hùng đang ngồi bó gối trên mép giường dưới, đôi mắt sắc lạnh của gã cựu thợ máy xe tải luôn cảnh giác dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất trong phòng giam.
“Sao rồi?” Hùng thì thầm, giọng trầm khàn đầy lo lắng khi thấy Quốc trở về với gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi.
“Xong rồi. Ba mươi phần trăm dữ liệu.” Quốc thì thầm đáp lại, ngồi sụp xuống cạnh Hùng.
Anh lén lút đưa tay vào túi quần đùi, rút chiếc USB Kingston 64GB ra và khéo léo nhét vào bên trong ống sắt rỉ sét của chân giường tầng – nơi anh đã cạo sạch lớp rỉ để làm hốc giấu đồ bí mật. Bàn tay phải sưng húp của anh run lên bần bật khi chạm vào thanh sắt lạnh.
Hùng nhìn bàn tay bầm dập của Quốc, khẽ thở dài. Gã đưa tay vào túi áo ba lỗ sờn cũ, lấy ra một mẩu gừng nhỏ dính bùn đất ném cho Quốc.
“Nhai đi. Gừng của lão Sok gác cổng cho đấy. Giữ ấm bụng, đêm nay bão lạnh lắm. Vết thương của mày mà nhiễm trùng nước bẩn ở đây thì chỉ có nước chết.”
Quốc nhận mẩu gừng, đưa lên miệng nhai sống. Vị cay nồng, đắng chát xộc thẳng lên mũi, kích thích hệ thần kinh đang suy kiệt của anh tỉnh táo lại.
“Cám ơn anh, anh Hùng.” Quốc thì thầm, nheo mắt nhìn về phía trần nhà tối tăm. “Chiếc USB này chứa mã nguồn bypass camera hành lang ngoài đặc khu. Nhưng chúng ta mới chỉ có ba mươi phần trăm. Để vượt qua được tháp canh Galil của tụi bảo an ngoài cổng chính, chúng ta cần ít nhất bảy mươi phần trăm còn lại từ máy chủ trung tâm tầng chín.”
“Mày điên rồi, Quốc.” Hùng lắc đầu, vết sẹo bỏng trên cánh tay vạm vỡ của gã co rút lại dưới ánh sáng lờ mờ. “Đêm nay mày suýt bị thằng Tống bắt sống. Thằng Tiểu Hắc không phải là tay mơ. Lần sau mày sẽ không có cơ hội dùng chiếc thẻ xám đó để lừa tụi nó nữa đâu.”
“Tôi biết.” Ánh mắt Quốc chợt lạnh đi, phản chiếu một tia sáng xanh lét từ hành lang hắt qua khe cửa sắt. “Nhưng chúng ta không có sự lựa chọn nào khác. Nếu không trốn thoát trước khi Trần Lực khơi thông xong tài khoản 300.000 USD bị đóng băng kia, gã sẽ giết chúng ta để bịt đầu mối. Sự lương thiện ở cái nơi này là tấm vé đưa mày xuống khu Nhà Tối nhanh nhất.”
Hùng im lặng. Gã biết Quốc nói đúng. Ở Poipet này, mạng người rẻ rúng hơn một cọc tiền rác.
Chính vào lúc hai người đang thì thầm bàn bạc kế hoạch vượt ngục trong bóng tối, một tiếng sột soạt nhẹ vang lên từ chiếc giường tầng đối diện, cách họ chưa đầy hai mét.
Quốc giật mình, nheo mắt hết cỡ để quan sát. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn bão ngoài cửa sổ rách, anh nhìn thấy một dáng người cao ráo, mái tóc nhuộm vàng vuốt keo đã bết dính đầy mồ hôi và bụi bẩn đang ngồi chống cằm trên giường trên.
Đó là Danny Nguyễn.
Danny Nguyễn, 26 tuổi, gã scammer Việt kiều Úc hèn nhát cùng phòng giam. Danny từng có một cuộc sống xa hoa ở Melbourne trước khi bị dụ dỗ vào sới bạc trực tuyến, nợ nần chồng chất rồi bị bắt cóc đưa về đặc khu này. Gã sở hữu khả năng ngoại ngữ xuất sắc, nói tiếng Anh bồi cực kỳ lưu loát, chuyên được giao kịch bản lừa đảo các nạn nhân phương Tây qua điện thoại. Nhưng Danny là kẻ ích kỷ, lười biếng và luôn coi thường những lao động nghèo từ Việt Nam sang. Gã luôn tìm cách bám víu, nịnh bợ lính gác và Quản lý Trần Thế Anh để đổi lấy những đặc quyền nhỏ nhặt như không bị đánh đập và được ăn cơm trắng thay vì cháo loãng.
Danny Nguyễn đang nhìn chằm chằm vào Quốc và Hùng với nụ cười nửa miệng đầy gian xảo. Đôi mắt ti hí của gã lấp lánh sự đố kỵ và tính toán.
“Hey, bro.” Danny thì thầm bằng giọng tiếng Anh lai tiếng Việt lơ lớ, đầy mỉa mai. “Đêm hôm khuya khoắt, bão bùng thế này mà Tổ trưởng kỹ thuật của chúng ta vẫn bận rộn đi ‘kiểm tra hệ thống’ nhỉ? Lại còn thì thầm to nhỏ với cựu thợ máy nữa chứ. Hai đứa mày đang tính chuyện gì mờ ám đúng không?”
Tim Quốc thắt lại một nhịp. Bàn tay trái của anh vô thức siết chặt thanh sắt giường tầng.
*Danny Nguyễn đã tỉnh từ lúc nào? Gã đã nhìn thấy chiếc USB chưa? Xác suất gã mách lẻo với lính gác: 100% nếu gã có lợi ích.*
“Danny, ngủ đi.” Hùng gằn giọng, bờ vai rộng vạm vỡ của gã rướn lên đầy đe dọa. “Không phải việc của mày thì ngậm miệng lại, nếu không muốn tao bẻ gãy hàm răng bọc sứ của mày.”
Danny không hề sợ hãi. Gã cười khẩy, lắc đầu đầy tự tin. Gã biết trong phòng giam này, bạo lực thể xác không được phép sử dụng ngoài tầm kiểm soát của lính gác. Chỉ cần gã hét lên một tiếng, lính bảo an ngoài hành lang sẽ ập vào ngay lập tức.
“Bớt nóng đi, cựu thợ máy.” Danny Nguyễn thì thầm, rướn người sát về phía Quốc. “Tao không mù. Tao thấy thằng Quốc lén nhét cái gì đó vào chân giường sắt rồi. Một chiếc USB vỏ kim loại màu bạc, đúng không? Tao cũng biết thằng Thế Anh đang bị giam dưới Nhà Tối vì tội thất thoát dòng tiền, và thằng Quốc đang thế chỗ gã. Nếu tao mang thông tin này lên báo cáo với anh Thế Anh thông qua lính trực ban... mày nghĩ gã có dùng chút ảnh hưởng cuối cùng của mình để đưa tao lên làm trợ lý ban kế toán thay thế mày không, Quốc?”
Lời nói của Danny Nguyễn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào gáy Quốc.
Trần Thế Anh tuy đang bị giam giữ và tra tấn dưới Nhà Tối vì tội ăn cắp 4% dòng tiền sòng bài, nhưng gã vẫn là một kế toán trưởng kỳ cựu có mối quan hệ sâu sắc với các thế lực quản lý cấp trung của đặc khu. Nếu Danny Nguyễn mật báo vụ chiếc USB lạ cho lính gác dưới danh nghĩa người của Thế Anh, Trần Lực sẽ ngay lập tức lục soát toàn bộ phòng giam khu B.
Khi đó, chiếc USB Kingston 64GB chứa ba mươi phần trăm dữ liệu bypass camera sẽ bị tịch thu. Quốc và Hùng sẽ bị đưa xuống Nhà Tối tra tấn đến chết để bịt đầu mối.
“Mày muốn gì, Danny?” Quốc nheo mắt nhìn gã Việt kiều Úc, giọng nói trầm xuống, lạnh lùng đến đáng sợ. Anh đã kích hoạt trạng thái "Ngưỡng lạnh lùng hóa" – rũ bỏ hoàn toàn sự sợ hãi bẩm sinh để tập trung phân tích tâm lý đối thủ.
“Tao muốn một lối thoát, hoặc ít nhất là một cuộc sống dễ thở hơn ở cái xó xỉnh này.” Danny Nguyễn liếm khóe môi khô khốc, ánh mắt lộ rõ sự tham lam. “Tao biết tụi mày đang vạch kế hoạch vượt ngục. Chiếc USB đó chứa mã nguồn hệ thống camera đúng không? Đưa tao đi cùng. Hoặc là, chia cho tao một phần số tiền tụi mày định lấy từ hệ thống ví lạnh của sòng bài khi trốn thoát. Ít nhất là năm mươi ngàn đô la Mỹ sạch chuyển vào tài khoản của tao ở Úc.”
“Năm mươi ngàn đô?” Hùng khịt mũi đầy khinh bỉ. “Mày nghĩ tiền ở đây là lá mít chắc?”
“Nếu không đồng ý...” Danny Nguyễn nhún vai đầy bất cần, gã thò chân xuống giường tầng, chuẩn bị đứng dậy bước về phía cửa sắt phòng giam. “Tao sẽ đi vệ sinh. Và trên đường đi, tao sẽ ghé qua bàn trực của lính bảo an hành lang để kể cho chúng nghe một câu chuyện thú vị về chiếc USB bạc dưới chân giường của thằng Quốc.”
“Danny, đứng im.” Quốc khẽ gọi, nhưng Danny Nguyễn đã phớt lờ lời cảnh báo.
Gã Việt kiều Úc hèn nhát bước xuống sàn xi măng lạnh buốt, chỉnh lại chiếc áo thun hàng hiệu cũ rách dính đầy vết bẩn. Gã tiến về phía cửa sắt phòng giam, tay vẫy vẫy đầy thách thức.
Do cơn bão lớn gây sụt áp hệ thống điện, khóa từ tính của cửa phòng giam khu B đang được chuyển sang chế độ chốt cơ học lỏng lẻo để đề phòng hỏa hoạn chập điện. Lính bảo an ca trực đêm cũng lơ là cảnh giác, mở hé chốt cửa để các scammer có thể tự do đi vệ sinh ở cuối hành lang mà không cần gọi cửa liên tục.
Danny Nguyễn đẩy nhẹ cánh cửa sắt. Tiếng kẽo kẹt nhỏ của bản lề rỉ sét vang lên, lẫn vào tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài. Gã bước ra ngoài hành lang tối tăm, hướng thẳng về phía bàn trực của lính bảo an cách đó ba mươi mét.
“Nó đi thật rồi.” Giọng Hùng lạnh tanh. Gã đứng dậy, những thớ cơ bắp trên bờ vai rộng cuồn cuộn lên dưới chiếc áo ba lỗ rách sờn. “Tao đã cảnh cáo nó rồi.”
“Anh Hùng, giữ im lặng tuyệt đối.” Quốc nắm chặt lấy cánh tay Hùng, nheo mắt nhìn theo bóng lưng của Danny Nguyễn đang khuất dần sau góc tường hành lang. “Thằng Danny rất nhát gan. Gã sẽ không dám hét lớn ngay lập tức vì sợ chúng ta liều mạng giết gã trước khi lính gác kịp tới. Gã sẽ cố tiếp cận bàn trực để tìm sự bảo hộ trước. Anh phải hạ gục gã trước khi gã kịp mở miệng với tên lính gác trực ban.”
“Hiểu rồi.”
Hùng gật đầu đầy quyết đoán. Gã cựu thợ máy xe tải – người thực chất mang trong mình những phản xạ tác chiến đỉnh cao của một cựu cảnh sát hình sự – khẽ di chuyển đôi chân trần không tiếng động trên sàn xi măng. Gã lách qua khe cửa sắt hé mở, biến mất vào bóng tối của hành lang như một bóng ma.
Quốc cắn chặt răng chịu đựng cơn sốt âm ỉ và bả vai trái đau nhức nhối, khập khiễng bước theo sau để hỗ trợ yểm trợ từ xa.
Hành lang tầng bảy của khu giam giữ B sâu thẳm, ẩm ướt và tối tăm. Ánh đèn neon lập lòe tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên sàn nhà dính đầy nước mưa rò rỉ.
Danny Nguyễn đi nhanh về phía trước, bước chân gã vội vã, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại phía sau đầy cảnh giác. Gã nhìn thấy bóng dáng hộ pháp của Lê Văn Hùng đang lừng lững bám theo từ khoảng cách mười mét.
Sự hoảng sợ tột độ bùng nổ trong mắt gã Việt kiều Úc. Danny biết rõ sức mạnh cơ bắp của Hùng – gã từng chứng kiến Hùng dùng một tay bẻ gãy quai hàm của một tên scammer khác trong phòng ăn tuần trước.
“Gác... gác ơi!” Danny Nguyễn run rẩy mở miệng, cố gắng gọi tên lính trực ban ở cuối hành lang bằng giọng lơ lớ. Tiếng gọi của gã bị tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ áp chế, chỉ vang lên như một tiếng rên rỉ yếu ớt.
Gã lính gác trực ban – một tên người Khmer béo lùn đang gục đầu ngủ gật trên bàn trực dưới ánh đèn vàng tù mù, tai đeo tai nghe nhạc điện thoại – không hề nghe thấy tiếng gọi của Danny.
Danny Nguyễn hoảng loạn, gã định tăng tốc chạy điên cuồng về phía bàn trực.
Nhưng gã đã quá muộn.
Lê Văn Hùng áp dụng "Cận chiến thực chiến sơ cấp" – kỹ năng di chuyển áp sát không tiếng động và tận dụng góc tối hành lang. Chỉ trong vòng ba bước chân dứt khoát, gã hộ pháp đã áp sát ngay sau lưng Danny Nguyễn khi gã vừa đi qua bóng râm của một cây cột bê tông lớn.
Hùng đưa cánh tay phải vạm vỡ, đầy sẹo bỏng dầu máy lên, thực hiện một đòn khóa cổ từ phía sau (rear-naked choke) cực kỳ chuẩn xác và tàn nhẫn. Cẳng tay của Hùng siết chặt vào khí quản của Danny, bẻ gập đầu gã ra sau, trong khi bàn tay trái của Hùng bịt chặt lấy miệng Danny để triệt tiêu hoàn toàn mọi âm thanh kêu cứu.
*“Ưm... ưm...!”*
Danny Nguyễn trợn ngược mắt, toàn thân gã giật nảy lên điên cuồng. Gã cố gắng vùng vẫy, hai tay cào xé điên cuồng vào cánh tay lực lưỡng của Hùng. Những móng tay sắc nhọn của gã Việt kiều bọc sứ cào rách da tay Hùng, tạo nên những vệt máu dài rỉ ra trên thớ cơ bắp cuồn cuộn.
Nhưng lực siết của Hùng cứng như gọng kìm bằng thép chịu lực. Gã không hề lung lay trước sự giãy giụa tuyệt vọng của đối thủ. Hùng dùng trọng lượng cơ thể ép mạnh Danny Nguyễn vào vách tường bê tông lạnh buốt, khóa chặt hai chân gã để tránh gây ra tiếng động va đập trên sàn nhà.
Quốc khập khiễng lao tới từ bóng tối, nheo mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tím tái dần vì thiếu oxy của Danny Nguyễn.
“Danny, nghe cho kỹ đây.” Quốc rít qua kẽ răng, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người nghe phải nổi da gà. Anh đưa bàn tay phải sưng húp bầm dập lên, dí sát một mảnh sắt rỉ sét nhọn hoắt nhặt được từ giường sắt vào sát nhãn cầu của Danny. “Mày có vùng vẫy thế nào cũng không thoát được lực siết của anh Hùng đâu. Trong vòng năm giây nữa, mày sẽ ngất lâm sàng do thiếu oxy lên não. Nếu mày cố tình gây ra tiếng động làm kinh động tên lính gác ngủ gật kia... tao thề sẽ đâm nát mắt mày trước khi tụi nó kịp bước tới đây.”
Ánh mắt sắc lạnh, đầy căm thù và lý trí tột độ của Quốc dưới ánh đèn neon lập lòe khiến Danny Nguyễn hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Sự ngạo mạn, hèn nhát của gã Việt kiều Úc biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi cái chết tột cùng.
Danny ngừng cào xé tay Hùng, hai tay gã buông thõng xuống, đầu gật gật yếu ớt van xin.
Nhưng Hùng không buông lỏng lực siết. Là một cựu cảnh sát hình sự dạn dày kinh nghiệm thực chiến, gã biết đối thủ có thể giả vờ đầu hàng để lừa gã nới lỏng tay rồi hét lớn kêu cứu. Hùng tiếp tục duy trì lực siết động mạch cảnh một cách chính xác, cắt đứt dòng máu lưu thông lên não của Danny Nguyễn.
Năm giây.
Bốn giây.
Ba giây.
Danny Nguyễn trợn ngược mắt, toàn thân gã mềm nhũn đi như một bao cát rỗng, rơi vào trạng thái ngất lâm sàng do thiếu oxy tạm thời.
Hùng nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình không còn sức sống của Danny, tránh để gã ngã xuống sàn gây ra tiếng động vật lý. Gã quay sang nhìn Quốc, khẽ gật đầu.
“Xong rồi. Thằng này ngất trong vòng ít nhất mười phút. Giúp tao khênh nó ngược lại phòng giam.”
Quốc nhanh chóng dùng tay trái đỡ lấy hai chân của Danny Nguyễn. Hai người phối hợp nhịp nhàng, khênh gã Việt kiều Úc đi ngược lại hành lang tối tăm, lách qua cánh cửa sắt hé mở và đặt gã nằm im lìm trên chiếc giường tầng rỉ sét ở góc tối của Phòng giam khu B.
Quốc lấy một ca nước lạnh từ xô nước sinh hoạt chung ở góc phòng, dội thẳng vào khuôn mặt đang nhợt nhạt của Danny Nguyễn.
Danny giật nảy mình tỉnh dậy, ho sặc sụa, hai tay vô thức ôm chặt lấy cổ họng đang đau rát nhức nhối. Gã thở dốc điên cuồng, nhìn Quốc và Hùng đang đứng sừng sững trước mặt như hai con quỷ bước ra từ bóng tối đầm lầy.
“Please... đừng giết tôi... làm ơn...” Danny Nguyễn khóc nấc lên không ra tiếng, giọng nói run rẩy đầy nghẹn ngào bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. “I swear... tôi thề sẽ không nói với ai... không báo cáo lính gác... xin hai người...”
Quốc cúi rạp người xuống sát mặt Danny Nguyễn, nheo mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn nước mắt và sự hoảng loạn của gã. Bàn tay trái của Quốc khẽ vỗ nhẹ lên má Danny, tạo nên những tiếng *bạch bạch* lạnh lùng giữa không gian phòng giam im ắng.
“Mày nghe cho rõ đây, Danny.” Quốc thì thầm, từng từ phát ra đều mang sức nặng của một bản án tài chính đen tối. “Tao là cựu kế toán tài chính. Tao biết rõ dải IP tài khoản scam cá nhân của mày trên hệ thống của đặc khu. Tao cũng biết mật khẩu đăng nhập cổng API mà mày dùng để nhận tiền lừa đảo từ các nạn nhân phương Tây.”
Danny Nguyễn run bắn người, gã trợn mắt nhìn Quốc như nhìn một con quái vật công nghệ.
“Mày... mày làm sao biết được...”
“Trí nhớ của tao không bỏ sót một con số nào cả, Danny.” Quốc cười lạnh, ánh mắt anh sắc như dao cạo trong bóng tối. “Chỉ cần một dòng lệnh script đơn giản từ máy tính của tao ban ngày, tao có thể chuyển toàn bộ số tiền hoa hồng lừa đảo tích lũy trị giá hơn ba mươi ngàn đô la Mỹ trong ví điện tử của mày vào một tài khoản rác bị đóng băng. Khi đó, hệ thống giám sát của Quản lý Tống và Vương Tiểu Hắc sẽ báo động đỏ về hành vi biển thủ công quỹ của mày.”
Quốc dừng lại một chút, khẽ miết ngón tay lên khóe mắt dính đầy mồ hôi của Danny.
“Mày nghĩ Trần Lực sẽ làm gì một tên scammer bị nghi ngờ ăn cắp tiền của sòng bài để trốn chạy? Gã sẽ không hỏi han gì đâu. A Hổ sẽ dùng dùi cui sắt đánh gãy hai chân mày, rồi treo mày lên trần nhà khu Nhà Tối tra tấn bằng điện cho đến khi mày nôn ra số tiền đó mới thôi. Mà mày thì biết rõ, mày không hề giữ số tiền đó. Mày sẽ chết dưới hầm tối mà không cách nào giải thích được bằng tiếng Anh bồi của mày.”
Lời đe dọa của Quốc dựa trên sự phân tích logic hoàn hảo về hệ thống vận hành tàn bạo của đặc khu Poipet. Anh không dùng bạo lực cơ bắp để uy hiếp Danny, anh dùng chính nỗi sợ hãi tột cùng về sự bất lực trước luật lệ chuyên chế của sòng bài để bẻ gãy hoàn toàn ý chí phản kháng của gã.
Danny Nguyễn hoàn toàn sụp đổ. Gã quỳ sụp xuống chiếc giường rỉ sét, hai tay chắp lại van lạy Quốc điên cuồng.
“Tôi xin lỗi... tôi sai rồi, anh Quốc, anh Hùng! Tôi thề sẽ không hé răng một lời nào về chiếc USB hay việc anh đi đêm nữa. Tôi sẽ làm tai mắt cho các anh trong tổ kỹ thuật của thằng Thế Anh. Làm ơn đừng đụng vào tài khoản của tôi... tôi chỉ muốn giữ mạng sống để chờ ngày về nước thôi...”
“Biết thế là tốt.” Quốc đứng thẳng người dậy, nheo mắt nhìn Danny lần cuối. “Từ giờ trở đi, mày là con chó câm của tao ở khu B này. Nếu tao nghe thấy bất kỳ tin đồn nào về chiếc USB hay hành tung ban đêm của tao lọt ra ngoài... mày tự biết hậu quả của mình dưới Nhà Tối sẽ thế nào rồi đấy.”
Danny Nguyễn gật đầu lia lịa, kéo tấm chăn rách trùm kín đầu, toàn thân run lên bần bật trong góc tối của chiếc giường tầng.
Quốc khập khiễng bước về phía giường của mình, ngồi sụp xuống bên cạnh Hùng. Cơn sốt âm ỉ lại bùng lên, bả vai trái nhức nhối dữ dội do vận động mạnh trong cuộc đối đầu cận chiến vừa rồi. Anh nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm nhẩm tính dãy số nguyên tố để khống chế cơn đau đang hành hạ thể xác.
*Khống chế thành công Danny Nguyễn. Loại bỏ nguy cơ rò rỉ thông tin nội bộ ngắn hạn. Nhưng cái giá phải trả là sự chú ý của quản lý ca ngày.*
Đêm bão nhiệt đới dần trôi về sáng. Tiếng mưa rơi trên mái tôn rỉ sét giảm dần tần số, chỉ còn lại những tiếng lộp độp tẻ nhạt xen lẫn tiếng sấm sét thưa thớt ngoài biên giới.
Khi những tia sáng bình minh đầu tiên – một thứ ánh sáng xám xịt, ẩm ướt và nặng nề – len lỏi qua ô cửa sổ sắt nhỏ của Phòng giam khu B, tiếng khóa từ tính của cửa sắt đột ngột phát ra tiếng *tạch* khô khốc.
Cánh cửa sắt nặng nề bị đá phăng ra từ bên ngoài, va mạnh vào vách tường tạo nên một tiếng động lớn làm rung chuyển toàn bộ phòng giam.
Một tên lính bảo an người Khmer mặc quân phục bảo an màu xám bẩn, tay cầm dùi cui sắt đặc bước vào phòng. Theo sau hắn là một gã trợ lý gầy gò của cựu kế toán trưởng Trần Thế Anh.
Ánh mắt độc ác của tên trợ lý quét nhanh qua dãy giường tầng rỉ sét, rồi dừng lại ngay vị trí giường của Danny Nguyễn.
“Danny Nguyễn! Thằng Việt kiều Úc đâu? Lên văn phòng quản lý trực ca ngày bổ sung ngay lập tức!” Tên trợ lý hét lớn, giọng nói lanh lảnh đầy đe dọa. “Đêm qua mày biến mất khỏi danh sách trực ca đêm của tổ kỹ thuật máy tính mà không có lý do báo cáo. Anh Thế Anh đang nằm dưới Nhà Tối nhưng người của anh ấy vẫn đang kiểm tra sổ sách trực ca. Có sự cố chập mạch mạng LAN tầng bảy đêm qua, anh ấy nghi ngờ có kẻ lén lút sử dụng dải IP máy chấm công của tổ mày để phá hoại!”
Danny Nguyễn run rẩy ló đầu ra khỏi tấm chăn rách, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Gã vô thức quay đầu nhìn về phía Quốc và Hùng đang ngồi im lặng trong góc tối cuối phòng giam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!