Mật Mã Đêm Mưa
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng biên giới Poipet mang theo những luồng gió rít điên cuồng, quật những dòng nước xối xả lên mái tôn rỉ sét của Đặc khu lừa đảo Hắc Long. Tiếng mưa gầm rú như tiếng động cơ của hàng ngàn chiếc xe tải hạng nặng chạy qua đỉnh đầu, át đi mọi âm thanh sinh hoạt bên trong tòa nhà chín tầng xám xịt. Trong phòng giam khu B, không khí ẩm ướt và lạnh buốt nhanh chóng len lỏi qua ô cửa sổ sắt nhỏ không có kính chắn, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm chiếu rách nát và mùi khai nồng nặc từ góc vệ sinh lộ thiên.
Phan Đình Quốc nằm nghiêng trên chiếc giường tầng rỉ sét dưới cùng, toàn thân run lên từng đợt nhẹ do cơn sốt âm ỉ bắt đầu hành hạ. Khóe môi rách bám vảy máu khô nhức nhối mỗi khi anh thở mạnh. Bàn tay phải sưng húp, thâm tím do bị gót giày của gã đao phủ A Hổ giẫm đạp từ đêm trước được gác hờ lên ngực, đau buốt đến tận xương tủy. Không có kính cận, thế giới xung quanh Quốc chỉ là một mảng nhòe nhoẹt của những bóng tối và ánh sáng lập lòe từ dãy đèn neon hành lang hắt qua khe cửa sắt. Để khống chế cơn đau và nhịp tim đang có xu hướng tăng nhanh, Quốc nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm nhẩm tính trong đầu dãy số nguyên tố quen thuộc: 2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37, 41, 43, 47...
Đột nhiên, một tiếng *bịch* khô khốc vang lên ngay sát mép giường của Quốc, lẫn vào tiếng sấm sét vừa rạch đôi bầu trời đêm.
Quốc mở choàng mắt. Nhờ ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ, anh nhìn thấy một vật thể nhỏ, nặng, được bọc kỹ trong nhiều lớp túi nilon đen nằm im dưới sàn xi măng. Anh nheo mắt hết cỡ, cúi rạp người xuống sát đất để bù đắp cho nhãn lực kém dưới mười phân. Bàn tay trái run rẩy của anh quờ quạng nhặt vật thể đó lên, nhanh chóng luồn vào trong túi quần đùi rách trước khi những người bạn cùng phòng kịp nhận ra.
Lợi dụng tiếng sấm sét tiếp theo, Quốc lén lút bóc lớp nilon đen bằng răng và ngón tay trái. Bên trong là một chiếc USB vỏ kim loại màu bạc lạnh ngắt – dòng chữ khắc chìm "Kingston 64GB" hiện ra mờ nhạt dưới ánh đèn neon hành lang hành lang.
Tim Quốc đập mạnh. Chiếc USB này thực chất là do "Người đưa tin bí ẩn" – bóng đen trùm mũ kín mít đã ném vào từ khe cửa sổ sắt hẹp hướng ra bãi rác công nghiệp ngoài kia. Ai đứng sau kẻ này? Tại sao lại trao cho anh thứ này vào đúng đêm mưa bão? Bộ óc kế toán của Quốc lập tức hoạt động hết công suất. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một biến số được cài cắm có chủ đích để phá hoại sòng bài từ bên trong, và anh chính là quân cờ được lựa chọn.
Nhưng làm thế nào để đọc được dữ liệu trong chiếc USB này?
Quốc khẽ chạm vào chiếc thẻ quản lý màu xám trong túi quần – di vật quyền lực nhỏ nhoi mà Trần Lực vừa ban cho anh sau khi vạch trần vụ ăn cắp của Trần Thế Anh. Với chiếc thẻ này, anh có quyền tự do di chuyển giữa khu giam giữ và ban kế toán vào ban đêm dưới danh nghĩa kiểm tra sự ổn định của dòng tiền trong bão. Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Quốc gượng dậy, nén cơn đau buốt ở đùi và bả vai trái, bước ra phía cửa sắt. Anh gõ nhẹ chiếc thẻ xám vào khe quét từ tính. Tiếng *tạch* khô khốc vang lên, cánh cửa sắt nặng nề hé mở. Hai tên lính gác bảo an ngồi ngủ gật ở bàn trực cuối hành lang không thèm liếc mắt nhìn khi thấy chiếc thẻ xám quen thuộc cầm trên tay trái của Quốc.
Quốc lầm lũi đi qua những hành lang hẹp, ánh đèn neon lập lòe giật cục do dòng điện đặc khu bị quá tải trong bão. Anh hướng thẳng về phía phòng máy in văn phòng của ban kế toán tầng bảy. Nơi đó biệt lập, ít người qua lại ban đêm và quan trọng nhất: chiếc máy in công nghiệp ở đó được kết nối trực tiếp vào mạng LAN nội bộ của đặc khu nhưng hầu như không bao giờ bị hệ thống quét bảo mật của Vương Tiểu Hắc kiểm tra gắt gao.
Khi bước vào phòng máy in tối tăm, Quốc khóa chặt cửa trong. Anh nheo mắt, cúi rạp người xuống sát gầm chiếc máy in Ricoh cỡ lớn. Bàn tay phải sưng húp bầm dập của anh run lên bần bật khi cố gắng luồn qua khe hẹp phía sau máy để tìm cổng kết nối USB trống. Từng ngón tay sưng mọng co rút đau đớn như có hàng ngàn cây kim châm vào thịt.
*Phải nhẫn nhịn. 53, 59, 61, 67...* Quốc nhẩm số nguyên tố, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm khi anh khéo léo dùng ngón tay trái hỗ trợ cắm chiếc USB Kingston vào cổng sau máy in. Thiết bị lập tức nhấp nháy đèn đỏ nhận diện.
Quốc nhanh chóng ngồi trước chiếc máy tính để bàn cũ cạnh đó, nheo mắt sát màn hình dưới mười phân để thao tác. Anh không đăng nhập bằng tài khoản thông thường mà áp dụng "Phương pháp hack ngược mạng LAN đặc khu" – lợi dụng cổng kết nối RJ45 của máy in làm bàn đạp để vượt qua phân vùng bảo mật nội bộ.
Trên màn hình, các dòng lệnh màu xanh bắt đầu chạy liên tục trong bóng tối. Quốc thiết lập một đường truyền VPN mã hóa ẩn danh để liên lạc với Linh Linh – nữ lập trình viên người Trung Quốc đang bị giam lỏng tại phòng máy kỹ thuật tầng chín. Linh Linh chính là đồng minh công nghệ duy nhất mà anh có thể tin cậy lúc này. Cô bị ép viết mã độc scam, luôn sống trong nỗi sợ hãi bạo lực tột cùng nhưng khao khát tự do của cô còn lớn hơn tất thảy.
Một khung chat bảo mật nhỏ hiện ra trên góc màn hình:
*"Quốc? Anh đang ở đâu? Điện lưới đang chập chờn lắm, tôi sợ tụi lính phát hiện."* - Dòng chữ tiếng Trung dịch tự động hiện lên.
*"Tôi đang ở phòng máy in tầng bảy. Đã cắm thiết bị lạ vào cổng mạng LAN máy in. Linh, cô phải kết nối từ xa để phân tích dữ liệu trong này ngay lập tức. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta tìm đường thoát thân."* - Quốc gõ phím bằng tay trái chậm rãi.
Phía bên kia đầu dây, Linh Linh ngập ngừng vài giây trước khi phản hồi: *"Được, tôi đang kết nối qua cổng sau (backdoor) máy in. Đợi tôi năm phút."*
Quốc nín thở dõi theo tiến trình giải mã. Bên ngoài, tiếng mưa bão vẫn gầm rú điên cuồng, sấm sét thỉnh thoảng rạch ngang cửa kính tạo nên những vệt sáng trắng bệch, lạnh lẽo kéo dài trên nền nhà.
Đột nhiên, màn hình máy tính của Quốc nhấp nháy đỏ liên tục. Một dòng cảnh báo bằng tiếng Anh xuất hiện: *"WARNING: UNKNOWN HARDWARE DETECTED ON PORT 14. INITIATING SECURITY SCAN."*
Ở phòng bảo mật trung tâm tầng chín, Vương Tiểu Hắc – thiên tài lập trình lập dị của băng Hắc Long – đang gác ca đêm. Gã ngồi trước hệ thống bốn màn hình lớn, tay cầm lon nước tăng lực, mắt chợt híp lại khi thấy hệ thống tường lửa tự động phát tín hiệu cảnh báo đỏ về một thiết bị lạ đang cố gắng quét phân vùng mạng nội bộ từ cổng máy in tầng bảy.
Gương mặt nhợt nhạt vì thiếu nắng của Tiểu Hắc lộ vẻ ngạo mạn. Gã đặt lon nước xuống, ngón tay gõ phím với tốc độ chóng mặt, tung ra hệ thống tường lửa bảo mật đa lớp để cô lập hoàn toàn cổng kết nối của Quốc.
Khung chat của Linh Linh hiện lên dồn dập, chữ chữ đều mang sự hoảng loạn tột độ: *"Quốc! Vương Tiểu Hắc phát hiện rồi! Gã đang dùng tường lửa đa lớp quét ngược IP của cổng máy in! Rút USB ra ngay lập tức, nếu không gã sẽ định vị được vị trí của anh trong vòng ba mươi giây!"*
Quốc nhìn chằm chằm vào tiến trình tải dữ liệu đang dừng lại ở con số 12%. Bàn tay phải sưng húp của anh siết chặt lại, cơn đau nhức nhối truyền thẳng lên não bộ nhưng không làm lung lay ý chí sắt đá của anh.
*Nếu rút bây giờ, cổng máy in sẽ bị khóa cứng vật lý, Quản lý Tống sẽ nhận được báo cáo và trực tiếp dẫn lính xuống bắt sống mình tại đây. Rút lui đồng nghĩa với cái chết dưới khu Nhà Tối.*
Quốc nheo mắt sát vào dòng mã lệnh IP đang bị tường lửa của Tiểu Hắc truy quét. Trí nhớ ảnh chụp con số của anh lập tức kích hoạt, tái hiện lại toàn bộ sơ đồ phân vùng IP mạng nội bộ mà anh từng nhìn thấy trên máy tính của Thế Anh hôm trước.
“Linh! Nghe tôi!” Quốc gõ phím nhanh bằng tay trái. “Đừng rút USB! Nếu rút, chúng ta sẽ lộ diện hoàn toàn. Hãy hy sinh một địa chỉ IP rác. Cô có nhớ dải IP̀192.168.1.220` của máy chấm công cũ ở sảnh phụ không? Hãy dùng nó để tạo một cổng sau (backdoor) giả lập!”
*"Nhưng tường lửa của Tiểu Hắc rất mạnh, gã sẽ nhận ra đó là bẫy!"* - Linh Linh hoảng sợ phản hồi.
“Gã sẽ nhận ra, nhưng gã phải mất ít nhất hai mươi giây để phân tích và bypass nó. Trong thế giới mạng, hai mươi giây là đủ để chúng ta tải xong dữ liệu cốt lõi. Hãy viết đoạn mã chuyển hướng dòng quét (traffic redirection) ngay lập tức!”
Nói xong, Quốc dùng tay trái thao tác trực tiếp trên bàn phím máy in, thay đổi cấu hình cổng kết nối vật lý (port forwarding) hướng thẳng dòng quét ngược của Tiểu Hắc sang dải IP rác của máy chấm công.
Linh Linh bên kia cắn chặt môi đến bật máu, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím để thực thi đoạn script giả lập cổng sau.
Trên màn hình của Vương Tiểu Hắc, dòng quét bảo mật đột ngột bị bẻ hướng sang phân vùng IP̀192.168.1.220`. Tiểu Hắc khẽ nhíu mày, gõ phím phân tích đoạn code giả lập: *"Một backdoor nghiệp dư? Định dùng cái này để đánh lạc hướng tao sao?"* Gã cười khẩy, tập trung toàn bộ tài nguyên mạng để cô lập và triệt hạ dải IP máy chấm công mà không hề biết rằng đường truyền chính từ cổng máy in tầng bảy vẫn đang âm thầm hoạt động dưới một giao thức mã hóa khác.
Lần kết nối đầu tiên bị tường lửa quét trúng, luồng điện xung kích từ modem mạng nội bộ dội ngược về làm cổng máy in xẹt ra một tia lửa nhỏ kèm theo tiếng *xoẹt* khét lẹt. Quốc bị giật nhẹ, tay trái tê dại, nhưng anh vẫn không hề rời mắt khỏi màn hình.
Tiến trình tải dữ liệu bắt đầu nhảy số trở lại: 18%... 24%... 30%...
Một phần dữ liệu trong USB bị hỏng tạm thời do xung kích điện, Linh Linh phải chịu đựng sự căng thẳng thần kinh nghiêm trọng khi hệ thống của cô liên tục bị Tiểu Hắc truy quét ngược.
Chính vào lúc này, trên màn hình máy tính của Quản lý Tống – gã giám sát kỹ thuật mập lùn đang ngủ gật ở văn phòng trung tâm – chợt nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ về sự cố chập mạch vật lý tại cổng mạng tầng bảy. Tống giật mình tỉnh giấc, chỉnh lại chiếc kính cận dày cộp, gương mặt cẩn trọng lộ rõ vẻ nghi ngờ khi thấy vị trí chập mạch nằm ngay phòng máy in văn phòng.
Tống lập tức vớ lấy chiếc bộ đàm, hét lớn: *"Bảo an ca đêm! Có biến động phần cứng tại phòng máy in tầng bảy. Tiến hành kiểm tra vật lý ngay lập tức!"*
Quốc nghe thấy tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp bắt đầu rú vang âm ỉ qua hệ thống loa hành lang đặc khu. Tiếng bước chân dồn dập của lính bảo an vang lên từ phía cầu thang bộ phía xa.
*30%. Không thể cố thêm nữa.*
Quốc nhanh chóng dùng tay trái giật mạnh chiếc USB Kingston ra khỏi cổng sau máy in, nhét vội vào túi quần. Anh dùng một chiếc khăn lau bụi xóa sạch mọi dấu vân tay trên bàn phím và thân máy in, rồi khập khiễng lùi lại phía sau cánh cửa kính phòng máy.
Nhưng ngay khi Quốc vừa chuẩn bị hé cửa bước ra ngoài hành lang để rút lui về phòng giam khu B, một tiếng động cơ bánh răng rít lên kẽo kẹt ngay phía trên đỉnh đầu anh.
Quốc đứng sững người, toàn thân cứng đờ.
Chiếc camera an ninh dạng vòm đặt ở góc trần hành lang ngoài cửa phòng máy in – chiếc camera vốn luôn cố định hướng về phía cầu thang bộ – đột ngột whirrs một vòng tròn 180 độ đầy lạnh lùng, rồi dừng lại, chĩa thẳng ống kính đen ngòm trực diện vào khuôn mặt hốc hác, không có kính cận của Phan Đình Quốc qua tấm cửa kính trong suốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!