Kẽ Hở Dòng Tiền
Cánh cửa sắt hoen rỉ của phòng giam khu B mở ra với một tiếng rít gai người, rồi đóng sầm lại ngay sau khi hai tên lính bảo an thô bạo đẩy Phan Đình Quốc ngã nhào xuống nền xi măng ẩm ướt. Mùi không khí tù đọng đặc trưng của những căn phòng tập thể ngột ngạt lập tức xộc thẳng vào mũi anh – một thứ hỗn hợp kinh tởm giữa mùi mồ hôi người tích tụ lâu ngày, mùi ẩm mốc của những tấm chiếu rách và mùi khai nồng từ góc nhà vệ sinh lộ thiên không có vách ngăn. Căn phòng rộng chưa đầy bốn mươi mét vuông nhưng chứa hơn ba mươi chiếc giường tầng rỉ sét xếp san sát nhau, chỉ chừa lại những lối đi hẹp té vừa đủ một người lách qua.
Quốc nằm im dưới sàn, lồng ngực phập phồng đau đớn. Khóe môi anh đã đóng một lớp vảy máu khô cong, nhức nhối sau cú tát trời giáng của A Hổ từ đêm muộn. Bàn tay phải của anh – bàn tay vừa bị gót giày dã chiến của gã đao phủ giẫm đạp dã man – giờ đây đã sưng húp lên như một chiếc bánh mì cháy, những thớ thịt thâm tím, căng mọng máu tụ và đau buốt đến tận xương tủy mỗi khi có một luồng gió lạnh từ ô cửa sổ sắt nhỏ hắt vào. Không có kính cận, thế giới trước mắt anh nhòe nhoẹt thành những mảng sáng tối mờ ảo, buộc anh phải nheo chặt mắt để định vị những hình khối xung quanh.
“Nào, uống hớp nước đi em trai. Đừng nằm đó, sàn lạnh dễ nhiễm trùng lắm.”
Một giọng nói trầm khàn, bộc trực vang lên ngay sát bên cạnh. Quốc cảm nhận được một cánh tay lực lưỡng, thô ráp nhưng cực kỳ vững chãi luồn qua nách mình, nhẹ nhàng nhấc bổng cả thân hình gầy gò của anh lên như nhấc một bao tải rỗng. Khi mắt anh dần thích nghi với khoảng cách gần, anh nhìn thấy một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, vai rộng vạm vỡ, mặc chiếc áo ba lỗ rách vai sờn cũ bám đầy những vết ố dầu máy đen xịt. Gương mặt gã vuông chữ điền, lỳ lợm với một vết sẹo bỏng dài chạy dọc từ cẳng tay lên đến bả vai.
Đó là Lê Văn Hùng, cựu thợ máy xe tải bị bắt cùng đợt vượt biên với Quốc.
Hùng đỡ Quốc ngồi ghé vào mép chiếc giường tầng dưới cùng, đưa cho anh một chiếc ca nhựa đựng thứ nước âm ấm, đục ngầu mùi clo. Quốc đón lấy bằng bàn tay trái run rẩy, hớp từng ngụm nhỏ để tránh làm rách khóe môi đang đóng vảy. Vị nước chát đắng nhưng xoa dịu cái cổ họng đang khô rát như sa mạc của anh.
“Cảm ơn anh Hùng...” Quốc khào khào nói, giọng run lên vì cơn sốt nhẹ đang âm ỉ bắt đầu hành hạ cơ thể.
“Cảm ơn cái gì. Ở đây không tự đùm bọc nhau thì chỉ có nước rũ xương.” Hùng lầm lì đáp, mắt gã khẽ liếc qua bàn tay phải sưng húp của Quốc, chân mày rậm rì nhíu chặt lại. “Thằng chó A Hổ ra tay ác thật. Tay này của mày mà không chườm đá hay sát trùng thì vài bữa nữa là thối thịt. Đợi lát tao lén xin thằng gác cổng ít muối hột pha nước ấm rửa cho.”
Từ góc giường tối tăm bên cạnh, một bóng người mập mạp, da trắng bủng lóng ngóng bò ra. Đó là Hoàng Mập, gã thanh niên hai mươi bốn tuổi quê Long An, bị lừa sang đây vì tin vào lời quảng cáo “việc nhẹ lương cao” trên mạng. Gương mặt Hoàng lúc nào cũng lấm lét, đôi mắt húp híp đỏ ngầu vì khóc nhè và mất ngủ kinh niên.
“Anh... anh Quốc, anh không sao thật chứ?” Hoàng Mập mếu máo, tay ghì chặt một chiếc bật lửa gas cũ kỹ có dán bức ảnh gia đình đã úa màu – di vật tinh thần duy nhất gã mang theo. “Hồi đêm tụi em nghe tiếng la hét trên phòng máy tầng chín, ai cũng sợ. Tụi nó... tụi nó có đưa anh xuống khu Nhà Tối không?”
“Chưa.” Quốc lắc đầu, nheo mắt nhìn gã thanh niên nhút nhát. “Nhưng nếu trong vòng hai mươi tư tiếng nữa tôi không xử lý xong dòng tiền bị kẹt cho Trần Lực, tất cả chúng ta đều sẽ xuống đó.”
Hoàng Mập nghe đến ba chữ “khu Nhà Tối” thì bắn người lại, run bần bật. Gã lóng ngóng thọc tay vào cạp quần đùi rách, lén lút lôi ra một vật nhỏ xíu được bọc trong nhiều lớp túi nilon đen, nhét vội xuống dưới tấm chiếu rách nát của mình. Đó là một chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ, màn hình nứt nẻ – thứ vũ khí cấm kỵ nhất trong cái đặc khu này.
Hùng lập tức trừng mắt nhìn Hoàng, giọng gã thấp xuống nhưng sắc lạnh như dao cạo: “Thằng mập! Mày lại lén giấu cái thứ đó dưới chiếu hả? Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi? Nếu để thằng gác ca đêm phát hiện, không chỉ mày mà cả cái phòng giam này đều bị vạ lây!”
“Em... em chỉ muốn gọi về cho mẹ em một cuộc thôi...” Hoàng Mập sụt sịt, nước mắt lại chực trào ra trên đôi má phúng phính bẩn thỉu. “Mẹ em ở quê đang bị bệnh tim, nhà lại bị tụi giang hồ đòi nợ đến siết cửa. Em không báo tin về, bà ấy chết mất...”
Quốc nhìn tấm chiếu rách nơi giấu chiếc điện thoại, rồi lại nhìn bàn tay phải đang sưng tấy của mình. Bộ óc kế toán của anh lập tức nảy ra những con số phân tích áp lực thời gian. *Bây giờ là 6:00 sáng. Trần Lực cho mình 24 giờ. Tức là hạn chót là đêm nay. Nếu mình thất bại, cái chết của mình sẽ là lời cảnh cáo cho cả phòng giam này. Chiếc điện thoại của Hoàng Mập là một biến số cực kỳ nguy hiểm, nhưng lúc này, anh không có thời gian để giải quyết nó.* Anh nhắm mắt lại, bắt đầu lẩm nhẩm nhẩm tính để khống chế nhịp tim đang tăng nhanh vì căng thẳng: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31...*
“Để yên cho nó giấu đi anh Hùng.” Quốc khàn giọng nói. “Nhưng Hoàng, tuyệt đối không được bật nguồn vào ban ngày. Sóng viễn thông ở đây bị quét định kỳ. Chỉ một tín hiệu rò rỉ, thiết bị định vị của sòng bài sẽ chỉ thẳng vào phòng này.”
Hoàng Mập vội vàng gật đầu như bổ củi, mặt cắt không còn giọt máu.
Chưa kịp để Quốc nghỉ ngơi thêm, tiếng xích sắt lách cách ngoài cửa lại vang lên dồn dập. Cánh cửa sắt bị đạp mạnh ra. Hai tên bảo an mặc đồ xám bẩn thỉu, tay cầm dùi cui điện bước vào, ánh mắt quét qua phòng giam rồi dừng lại trên người Quốc.
“Thằng kế toán Việt Nam, đứng dậy! Đại ca Lực gọi mày lên văn phòng ban kế toán. Đi mau!”
Hùng định bước lên đỡ Quốc nhưng bị một tên bảo an dùng dùi cui điện chỉ thẳng vào mặt, luồng điện xanh lét xẹt qua kêu *tạch tạch* đầy đe dọa: “Thằng thợ máy, ngồi yên đó nếu không muốn tao nướng chín dải sườn của mày!”
Quốc hít một hơi sâu, nén cơn đau buốt ở đùi và bàn tay phải bầm dập, tự mình gượng dậy. Anh nhìn Hùng bằng một ánh mắt kín đáo, ra hiệu bản thân vẫn chịu đựng được, rồi lầm lũi bước ra khỏi phòng giam dưới sự áp giải của hai tên lính vũ trang.
***
Văn phòng của ban kế toán sòng bài nằm ở tầng bảy của tòa nhà trung tâm, biệt lập hoàn toàn với khu sweatshop ngột ngạt phía trên. Nơi đây có máy điều hòa chạy phả ra luồng hơi mát lạnh buốt, sàn nhà lát gạch men trắng bóng loáng phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ những bóng đèn led tuýp hiện đại. Nhưng sự xa hoa đó không làm giảm đi không khí căng thẳng nồng nặc tử khí.
Quốc bị đẩy vào một căn phòng làm việc nhỏ có vách kính cách âm. Đứng đợi sẵn ở đó là Trần Thế Anh – Kế toán trưởng của đặc khu Poipet.
Trái ngược với vẻ nhếch nhác, bẩn thỉu của Quốc, Trần Thế Anh là một gã đàn ông mảnh khảnh, ăn mặc cực kỳ chải chuốt với chiếc áo sơ mi lụa trắng phẳng phiu, mái tóc rẽ ngôi vuốt keo bóng mượt và chiếc kính cận gọng vàng sang trọng. Gã đứng khoanh tay bên cạnh chiếc máy tính xách tay ThinkPad dòng quân sự đắt tiền, đôi mắt ẩn sau tròng kính phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lùng đầy sự khinh bỉ và đố kỵ cực độ khi nhìn thấy Quốc.
“Trần Lực nói mày là thiên tài toán học có thể khơi thông dòng tiền nghẽn?” Thế Anh cười khẩy, giọng nói eo éo đầy châm chọc. “Một thằng nô lệ scammer gầy gò rách rưới, kính còn không có mà đeo mà đòi dạy ban kế toán của tao cách làm việc à?”
Quốc không đáp. Anh nheo mắt nhìn tập hồ sơ tài chính in sẵn và màn hình máy tính đang hiển thị nhật ký giao dịch của cổng APÌ192.168.1.104`. Bàn tay phải sưng húp của anh run nhẹ dưới gầm bàn. Anh biết Trần Thế Anh đang cảm thấy vị thế của mình bị đe dọa khi Trần Lực phải dùng đến một kẻ ngoài cuộc để giải quyết sự cố tài chính.
“Đây là sổ sách đối chiếu dòng tiền của Sacombank và Techcombank từ các tài khoản rác của tổ Việt Nam trong ba ngày qua.” Thế Anh thô bạo ném một xấp giấy in dày cộp xuống bàn, tạo ra một tiếng *bạch* khô khốc. “Trần Lực cho mày mười hai tiếng để tìm ra nguyên nhân nghẽn tiền. Nếu không làm được, tao sẽ là người đầu tiên ký lệnh đưa mày xuống khu Nhà Tối.”
Quốc bước tới, kéo chiếc ghế xoay lại gần bàn làm việc. Anh phải cúi rạp người xuống sát mặt bàn, khoảng cách giữa mắt anh và những trang giấy chỉ chưa đầy mười phân để bù đắp cho việc thiếu kính cận. Việc cầm chiếc bút chì bằng bàn tay phải bầm tím là một cực hình thực sự. Từng ngón tay sưng mọng co rút đau đớn đến mức mồ hôi hột rịn ra trên trán anh, chảy thành dòng xuống cằm.
*Phải tập trung. Không được để cơn đau chi phối.* Quốc lẩm nhẩm nhẩm tính: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17...*
Anh bắt đầu áp dụng Phương pháp Kế toán đen – kỹ thuật bóc tách dòng tiền bẩn mà người cha quá cố của anh từng truyền dạy. Quốc không nhìn vào những con số tổng quát đã bị Trần Thế Anh làm giả trong báo cáo tài chính. Anh tập trung vào nhật ký thô (raw logs) của hệ thống API kết nối giữa các ví điện tử trung gian và danh sách tài khoản ngân hàng rác.
*Nhật ký giao dịch ngày 28: Tài khoản Sacombank̀0601...` nhận 1.2 tỷ VND từ nạn nhân. Lệnh chuyển đổi sang USDT được kích hoạt sau 45 giây. Số dư thực tế chuyển về ví sòng bài: 1.15 tỷ VND. Thất thoát 50 triệu VND (tương đương 4.1%).*
*Nhật ký giao dịch ngày 29: Tài khoản Techcombank̀1903...` nhận 800 triệu VND. Chuyển đổi USDT thực tế: 768 triệu VND. Thất thoát 32 triệu VND (tương đương 4%).*
Quốc nhíu mày. Anh nheo mắt nhìn sâu vào các dòng lệnh mã hóa. Các con số nhảy múa trong đầu anh, khớp nối lại thành một bản đồ dòng chảy tài chính hoàn chỉnh nhờ Trí nhớ ảnh chụp con số.
“Sao thế? Không đọc nổi à thằng rác rưởi?” Trần Thế Anh đứng bên cạnh châm chọc, gã cố tình che khuất một phần màn hình máy tính để cản trở tầm nhìn của Quốc. “Hệ thống nghẽn là do lỗi cổng API từ phía ngân hàng Việt Nam quét khóa tài khoản rác. Đó là kết luận của ban kế toán tao. Mày có giỏi thì sửa đi.”
Quốc không thèm nhìn Thế Anh. Anh đang phát hiện ra một điều bất thường cực kỳ nghiêm trọng.
Hệ thống APÌ192.168.1.104` không hề bị nghẽn do lỗi kỹ thuật hay do ngân hàng quét khóa như Thế Anh báo cáo. Thực chất, có một đoạn mã script ẩn danh được cài cắm trực tiếp vào cổng thanh toán trung gian. Mỗi khi có dòng tiền lừa đảo từ Việt Nam đổ về các tài khoản rác, đoạn mã này sẽ tự động trích xuất đúng 4% giá trị giao dịch, chuyển hướng sang một tài khoản ngân hàng rác nội địa khác tại khu vực Long Xuyên (An Giang) trước khi phần còn lại được khớp lệnh đổi sang USDT để chuyển về ví lạnh của sòng bài.
*Đây không phải là lỗi hệ thống. Đây là một vụ biển thủ công quỹ quy mô lớn ngay trong nội bộ ban kế toán.*
Quốc lén lút dùng ngón tay trái gõ nhẹ lên bàn phím, cố gắng truy vết tài khoản nhận 4% rò rỉ kia. Nhưng khi anh vừa thâm nhập sâu hơn vào phân vùng quản trị hệ thống, anh chợt khựng lại.
Dưới lớp sương mù của những báo cáo tài chính giả mạo mà Trần Thế Anh tạo ra để che giấu khoản trộm cắp 4%, Quốc nhìn thấy dấu vết của một dòng tiền khổng lồ khác. Đó là một tài khoản ví lạnh Ledger chứa hàng chục triệu đô la Mỹ dạng USDT, liên tục thực hiện các giao dịch chuyển khoản ẩn danh với các tài khoản ngân hàng của các tướng lĩnh quân đội Campuchia.
*Một tài khoản ví lạnh khổng lồ trị giá hàng trăm triệu đô la bẩn đang được rửa sạch qua hệ thống sòng bài này.*
Tim Quốc đập thình thịch liên hồi. Đây chính là huyết mạch tài chính của toàn bộ nghiệp đoàn Hắc Long, thứ tài nguyên tối cao có thể giúp anh mua lại tự do, thậm chí là lật đổ cả cái địa ngục này nếu anh nắm giữ được nó. Quốc cố gắng giữ bình tĩnh cực hạn, nhịp tim anh tăng vọt lên 130 nhưng anh ép bản thân phải thở đều. Anh lén lút di chuyển con trỏ chuột để sao chép địa chỉ ví lạnh và các dòng log thô vào một phân vùng ẩn của hệ thống máy tính văn phòng nhằm sử dụng sau này.
“Mày đang làm cái trò gì thế?”
Giọng nói sắc lẹm của Trần Thế Anh đột ngột vang lên ngay sát sau lưng. Gã kế toán trưởng đã cúi xuống, đôi mắt ẩn sau gọng kính vàng nheo lại đầy nghi ngờ khi thấy ngón tay Quốc dừng lại quá lâu trên một phân vùng dữ liệu ẩn.
Quốc giật bắn người, nhưng bộ óc lạnh lùng của anh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật trong vòng một phần mười giây. *Nếu mình cố tình giấu thông tin ví lạnh lúc này, Thế Anh sẽ phát hiện ra hành vi thâm nhập trái phép của mình và báo cáo cho Trần Lực giết mình ngay lập tức để bịt đầu mối. Mình phải hy sinh một quân cờ nhỏ để bảo vệ quân cờ lớn.*
Quốc từ từ buông cây bút chì xuống, quay mặt lại đối diện với Thế Anh. Khóe môi rách của anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng:
“Tôi đang xem cách anh ăn cắp tiền của Trần Lực, thưa Kế toán trưởng.”
Căn phòng kính chợt rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hai tên lính bảo an đứng gác ngoài cửa vách kính khẽ liếc mắt nhìn vào.
Trần Thế Anh biến sắc, gương mặt chải chuốt của gã chợt co rúm lại, nhưng ngay lập tức gã lấy lại vẻ hung hãn: “Mày dám ngậm máu phun người? Thằng nô lệ này điên rồi! Bảo an, lôi nó xuống khu Nhà Tối cho tao!”
“Để xem ai sẽ xuống khu Nhà Tối trước.” Quốc nói lớn, giọng nói đĩnh đạc, uy lực của một cựu kế toán trưởng đa cấp lừa đảo bộc phát hoàn toàn, đè bẹp sự hoảng loạn của Thế Anh. Anh cầm tờ báo cáo tài chính trang 14 lên, dùng đầu bút chì gõ mạnh vào ba dòng giao dịch bị bôi đỏ.
“Sacombank, tài khoản nhậǹ0601...` ngày 28 nhận một tỷ hai trăm triệu đồng. Báo cáo của anh ghi nhận dòng tiền bị nghẽn do ngân hàng khóa thẻ. Nhưng nhật ký thô của cổng API cho thấy lệnh chuyển đổi USDT chỉ được thực hiện sau khi có một lệnh chuyển khoản thủ công bốn mươi tám triệu đồng sang tài khoản sồ0492...` mở tại ngân hàng Đông Á chi nhánh Long Xuyên.”
Quốc quay sang nhìn thẳng vào hai tên lính bảo an đang ngơ ngác: “Hai anh có biết tài khoản Đông Á đó tên là gì không? Nguyễn Văn A – trùng khớp với tên trên chứng minh nhân dân giả mà Trần Thế Anh dùng để mở tài khoản nhận lương lậu của gã tại sòng bài này. Gã không hề sửa lỗi nghẽn mạng. Gã cố tình cài đoạn mã script để rút ruột bốn phần trăm trên mỗi giao dịch lừa đảo từ Việt Nam gửi về. Cổng APÌ192.168.1.104` bị nghẽn handshake timeout là do đoạn mã script ăn cắp của gã chạy quá chậm, làm đứt quãng tiến trình tự động của hệ thống sòng bài!”
“Mày... mày ngậm miệng lại! Bằng chứng đâu? Mày chỉ là một thằng scammer rác rưởi!” Trần Thế Anh hét lên điên cuồng, trán gã vã mồ hôi như tắm, gọng kính vàng xô lệch xộc xệch trên sống mũi.
“Bằng chứng nằm ngay trong file log thô của phân vùng hệ thống mà anh chưa kịp xóa.” Quốc lạnh lùng gõ bàn phím trái, hiển thị dòng lệnh trích xuất dữ liệu IP nguồn phát lệnh chuyển khoản thủ công. “Địa chỉ IP phát lệnh ăn cắp chính là chiếc ThinkPad của anh đang đặt trên bàn này, kết nối qua mạng Wi-Fi nội bộ của ban kế toán lúc 14:20 ngày hôm qua. Anh Thế Anh, anh muốn tôi in cái dòng log này ra để gửi cho đại ca Trần Lực đối chiếu không?”
Trần Thế Anh hoàn toàn chết lặng. Đôi môi gã run rẩy, không thể thốt ra được một lời chối cãi nào trước logic toán học và bằng chứng kỹ thuật đanh thép của Quốc. Hai tên lính bảo an ngoài cửa đã rút súng ngắn K54 ra khỏi bao da, ánh mắt chúng nhìn Thế Anh đầy sát khí.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng kính mở ra. Trần Lực bước vào từ bóng tối hành lang, điếu xì gà trên môi gã tỏa ra làn khói xám nồng nặc mùi tử khí. Gã đã đứng ngoài vách kính nghe toàn bộ cuộc đối chất từ nãy đến giờ.
“Làm tốt lắm, thằng kế toán.” Trần Lực rít một hơi xì gà sâu, phả khói vào mặt Trần Thế Anh đang quỳ sụp xuống đất van xin. Gã cai ngục quay sang nhìn Quốc bằng đôi mắt hí ti hí đầy thâm độc nhưng lộ rõ vẻ hài lòng tột độ. “Thế Anh, mày đã ăn bớt của tao hơn hai trăm ngàn đô trong vòng nửa năm qua. A Hổ, lôi gã Kế toán trưởng này xuống khu Nhà Tối. Tao muốn gã nếm thử hương vị của roi điện trước khi tao lột da gã.”
Tiếng gào thét thảm thiết của Trần Thế Anh vang vọng khắp hành lang tầng bảy khi gã bị kéo đi sềnh sệch như một con chó hoang.
Trần Lực bước đến trước mặt Quốc, gõ nhẹ chiếc dùi cui điện lên vai anh. Cú gõ không mạnh nhưng khiến vết thương vai của Quốc nhói lên đau đớn.
“Từ hôm nay, mày không còn là một thằng nô lệ gõ phím ở khu B nữa.” Trần Lực ném một chiếc thẻ quản lý màu xám lên bàn. “Mày là Tổ trưởng kỹ thuật ban giám sát dòng tiền bẩn. Tao cho mày quyền truy cập vào hệ thống máy tính nội bộ để quản lý các tài khoản rác. Nhưng hãy nhớ kỹ...”
Gã cai ngục cúi xuống sát tai Quốc, giọng nói lạnh buốt như băng đá:
“...Nếu tao phát hiện ra mày ăn bớt dù chỉ một xu giống như thằng Thế Anh, cái chết của mày sẽ còn thảm khốc hơn gã gấp mười lần.”
Quốc đón lấy chiếc thẻ quản lý bằng bàn tay trái run rẩy. Anh nheo mắt nhìn dòng chữ “Cấp 2: Kỹ thuật viên” in trên thẻ. Anh đã sống sót qua ngày đầu tiên của tối hậu thư sinh tử, bước đầu giành được vị trí trung gian béo bở trong hệ thống tài chính đen của sòng bài.
Nhưng sâu trong tâm trí anh lúc này, những con số của tài khoản ví lạnh khổng lồ chứa hàng chục triệu đô la Mỹ vẫn đang cháy bỏng. Đó chính là kẽ hở dòng tiền thực sự, là lá bài tẩy tối thượng mà anh phải tìm cách chiếm đoạt bằng mọi giá để tự cứu mạng mình và đưa em gái Khánh Vy thoát khỏi vũng bùn tội lỗi này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!