Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đòn Bẩy Tài Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn nhà sàn ven sông biên giới Tịnh Biên đêm nay ngập trong một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi cồn dã chiến trộn lẫn với mùi bùn non sông Bé. Mưa bão ngoài kia đã ngớt, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách dưới sàn gỗ và tiếng muỗi rừng vo ve bám theo hơi người.


Phan Đình Quốc ngồi bệt trên tấm chiếu cói rách, bả vai trái giật xoắn lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Mười hai mũi khâu dã chiến mà Bác sĩ Thạch Sên vá lại sau ca huấn luyện đêm của Chú Tư đã bị rách miệng nhẹ, rỉ ra những vệt máu tươi loãng quyện với nước sông bẩn. Cơn sốt nhẹ âm ỉ làm hai bên thái dương anh đập liên hồi như có búa gõ. Không có kính cận, nhãn lực mờ mịt buộc Quốc phải nheo chặt đôi mắt hốc hác, ghé sát gương mặt tiều tụy vào màn hình chiếc máy tính bảng nứt vỡ một góc dưới năm phân để đọc các dòng lệnh.


Ở góc tối sát thềm sàn gỗ, Lê Văn Hùng đứng sừng sững như một pho tượng đá. Cánh tay trái rạn xương của gã cựu cảnh sát hình sự hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông như một khúc gỗ chết. Tay phải gã ghì chặt lấy đốc khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất dắt sau hông quần. Khẩu súng chỉ còn đúng bốn viên đạn, nhưng đó là lá chắn vật lý duy nhất bảo vệ họ lúc này.


“Mày chắc chắn ván này sẽ ép được thằng Danh Chợ Mới rút quân chứ?” Hùng khàn giọng hỏi, mắt vẫn cảnh giác nhìn qua khe lá dừa nước ra khoảng rạch tối om ngoài sông.


“Danh Chợ Mới chỉ là một con chó săn tiền.” Quốc không ngẩng đầu lên, ngón tay phải bầm dập rách da rỉ máu của anh khẽ lướt trên màn hình cảm ứng. “Nó càn quét bến đò Lò Gạch của A Sáng là để đòi lại hai trăm bốn mươi triệu tiền sới gà Ba Chúc bị tao hack. Nhưng kẻ đứng sau sới bạc đó, kẻ cấp vốn cho nó vay nặng lãi để siết nhà con Vy, chính là Lão Khương. Một gã trùm tín dụng đen sừng sỏ luôn sợ ngồi tù hơn sợ mất tiền. Tao sẽ bẻ gãy bạo lực của tụi nó bằng chính dòng tiền bẩn của Lão Khương.”


Quốc quay sang Huy Mập đang ngồi xổm bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại dính bết những sợi tóc bẩn vào trán. Chiếc laptop MSI cấu hình cao của Huy đang chạy quạt tản nhiệt rít lên từng hồi u u giữa đêm tĩnh mịch.


“Huy, kết nối VPN đa lớp qua cổng proxy Thái Lan và Campuchia xong chưa?” Quốc hỏi, giọng khào khào.


“Xong rồi anh Quốc,” Huy Mập run rẩy gõ phím, mắt không rời màn hình. “Em đã thiết lập đường truyền mã hóa VPN kép, bypass qua ba trạm trung chuyển ở Poipet để giấu IP của căn nhà sàn này. Nhưng hệ thống tường lửa của sới bạc Ba Chúc đang chạy bản vá bảo mật mới của sòng bài. Nếu mình thâm nhập thô bạo, hệ thống sẽ tự động khóa cổng API và báo động đỏ về máy chủ trung tâm của Lão Khương trong vòng ba phút.”


“Chúng ta không thâm nhập thô bạo.” Quốc nheo mắt nhìn sát vào dải lệnh IP trên màn hình máy tính bảng. “Phần mềm sới bạc Ba Chúc thực chất là một bản clone rẻ tiền từ hệ thống quản lý của nghiệp đoàn Hắc Long ở Poipet. Tụi nó chỉ đổi giao diện bên ngoài, còn cấu trúc backend bên trong vẫn giữ nguyên cổng API kết nối máy in văn phòng cũ.”


Quốc thò tay xuống cạp quần đùi rách dính máu, rút ra chiếc USB Kingston 64GB – lá bài bảo mệnh chứa toàn bộ dữ liệu đen của sòng bài mà anh đã đánh đổi bằng mạng sống để tải xuống. Anh cắm chiếc USB vào cổng OTG kết nối với máy tính bảng.


“Dùng đoạn mã script này,” Quốc chỉ ngón tay bầm dập vào một phân vùng dữ liệu ẩn vừa được giải mã trên USB. “Đây là đoạn mã độc bypass tường lửa do Linh Linh viết ban đêm ở phòng máy chủ Poipet. Nó sẽ mượn quyền quản trị của cổng máy in để tạo ra một handshake giả lập. Tường lửa của Ba Chúc sẽ nhận diện chúng ta là thiết bị nội bộ đang in báo cáo tài chính định kỳ.”


Huy Mập hít một hơi thật sâu, copy đoạn mã độc và nhấn lệnh thực thi. Trên màn hình laptop, dải lệnh quét màu xanh lá cây chạy dọc liên tục. Ba mươi giây trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Tiếng côn trùng ngoài rạch dừa nước như ngưng bặt. Hùng khẽ siết chặt đốc khẩu K54, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng gã cựu cảnh sát.


*Cạch.*


Màn hình laptop của Huy Mập đột ngột chuyển sang giao diện quản trị màu xám tro của hệ thống kế toán sới bạc Ba Chúc.


“Vào được rồi! Anh Quốc, mình qua được tường lửa rồi!” Huy Mập suýt nữa hét lên vì phấn khích nhưng kịp thời bị cái nhìn sắc lạnh của Hùng chặn lại.


“Im lặng,” Quốc ra lệnh, giọng bình thản đến đáng sợ. “Chúng ta chỉ có tối đa mười phút trước khi đợt quét cổng tự động tiếp theo của hệ thống bắt đầu. Huy, mở phân vùng quản trị tài khoản nhận tiền.”


Áp dụng 'Phương pháp Kế toán đen' được người cha quá cố Phan Đình Cảnh truyền dạy từ những cuốn sổ tay cũ, Quốc bắt đầu bóc tách cấu trúc dòng tiền hiển thị trên màn hình. Đôi mắt nheo lại của anh lướt qua hàng ngàn giao dịch nạp rút tiền trực tuyến của sới gà Ba Chúc.


“Đây rồi,” Quốc lẩm nhẩm tính toán nhẩm siêu tốc trong đầu. “Năm tài khoản ngân hàng Sacombank và Agribank rác. Tất cả đều đứng tên những người dân nghèo ở vùng sâu vùng xa An Giang, nhưng dải IP kích hoạt Internet Banking đều trùng khớp với tọa độ sới bạc Ba Chúc.”


Anh mở cuốn 'Sổ tay ghi chép dòng tiền đen' bằng da nhỏ, dùng tay phải run rẩy ghi lại các số tài khoản rác này.


“Anh Quốc! Nhìn chỗ này đi!” Huy Mập chỉ vào tài khoản rác số 3 đứng tên một người tên Nguyễn Văn Tèo. “Số dư hiện tại là năm trăm hai mươi triệu đồng. Đây là tiền cá cược của biện gà sới Ba Chúc vừa nộp chiều nay. Mình dùng cổng chuyển tiền nhanh rút sạch số tiền này đi anh! Đủ để mình trả nợ siết nhà cho con Vy và mua thuốc men sát trùng vai cho anh!”


Quốc khựng lại. Bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt như cảnh cáo. Đầu óc anh bắt đầu xuất hiện những cơn đau như búa bổ do chứng 'Suy kiệt thần kinh cấp độ 1' hoành hành sau nhiều đêm căng thẳng cảnh giác. Anh nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm dãy số nguyên tố trong đầu để khống chế nhịp tim đang tăng nhanh: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29...*


Khi mở mắt ra, ánh mắt Quốc lạnh lùng và lý trí tột độ. Anh gạt phăng ý kiến của Huy Mập:


“Không được rút một đồng nào từ các tài khoản rác này.”


“Tại sao vậy anh? Tiền dâng tận miệng mà không lấy?” Huy Mập ngơ ngác hỏi.


“Rút năm trăm triệu đột ngột sẽ kích hoạt hệ thống cảnh báo đỏ phòng chống rửa tiền (AML) của ngân hàng nhà nước Việt Nam,” Quốc giải thích, giọng anh sắc lẹm như một lưỡi dao mổ tài chính. “Ngân hàng sẽ tự động khóa tài khoản và tiến hành truy vết IP nguồn phát lệnh chuyển tiền. Lão Khương và Danh Chợ Mới sẽ biết ngay lập tức có kẻ đang hack hệ thống của tụi nó từ khu vực Tịnh Biên này. Chúng ta sẽ bị lộ tọa độ ẩn náu trước khi kịp rút tiền mặt. Đừng để lòng tham tiền lẻ làm mờ mắt.”


Quốc chỉ ngón tay vào màn hình máy tính bảng: “Cái chúng ta cần không phải là năm trăm triệu của sới gà. Cái chúng ta cần là sinh mệnh tài chính của Lão Khương. Huy, chạy thuật toán phân tích số dư lũy tiến cho tao. Tìm xem cuối ngày, tiền từ năm tài khoản rác này được gom về đâu.”


Huy Mập gật đầu, ngón tay gõ liên hồi trên bàn phím. Thuật toán phân tích dòng tiền lũy tiến bắt đầu bóc tách các lớp giao dịch ngầm. Tiền mặt từ những con bạc nhỏ lẻ nộp vào năm tài khoản rác được xé nhỏ, chuyển lòng vòng qua mười hai tài khoản trung gian khác nhau dưới dạng thanh toán hóa đơn mua sắm ảo, trước khi tất cả dòng chảy cùng đổ về một điểm cuối cùng.


Đó là tài khoản của công ty TNHH MTV Cầm đồ Thịnh Vượng.


“Cầm đồ Thịnh Vượng... Đây chính là tiệm cầm đồ vỏ bọc của Lão Khương tại thành phố Long Xuyên,” Hùng đứng bên cạnh thầm thì, ánh mắt gã cựu cảnh sát lóe lên tia nhìn sắc sảo của nghiệp vụ điều tra. “Mọi khoản tiền lãi cắt cổ từ tín dụng đen và tiền xâu từ sới gà Ba Chúc đều được rửa sạch qua tiệm cầm đồ này để biến thành tiền sạch.”


“Chưa hết,” Quốc nheo mắt sát màn hình dưới 5cm, ngón tay anh gõ nhẹ vào một tệp tin cơ sở dữ liệu SQL ẩn sâu trong phân vùng hệ thống của tiệm cầm đồ. “Nhìn cấu trúc chứng từ này đi. Đây không phải là sổ sách cầm đồ thông thường. Đây là một ledger ghi nhận các khoản chi phí ngoại giao.”


Quốc lách qua lớp mã hóa phân quyền của Lão Khương bằng cách mượn quyền quản trị tối cao từ lỗ hổng SQL injection. Tệp tin ẩn được mở ra.


Trước mắt họ là một danh sách chi tiết, ghi nhận ngày tháng, số tiền mặt bằng USD và VND, cùng tên viết tắt của hàng loạt cán bộ địa phương, lực lượng chức năng vùng biên giới nhận tiền xâu từ Lão Khương để làm ngơ cho sới bạc Ba Chúc và đường dây tín dụng đen hoạt động.


“Trời đất ơi...” Huy Mập há hốc mồm, mặt cắt không còn một giọt máu. “Đây là danh sách hối lộ hưu trí của Lão Khương... Nếu cái này bị lộ ra ngoài, không chỉ Lão Khương đi tù chung thân, mà cả một hệ thống bảo kê vùng biên này sẽ bị san bằng.”


“Đây mới chính là đòn bẩy tài chính thực sự,” Quốc khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, gương mặt hốc hác của anh dưới ánh sáng xanh của màn hình trông đáng sợ như một kẻ săn mồi bóng tối. “Một danh sách hối lộ có giá trị hơn gấp trăm lần một vali tiền mặt. Nó đánh thẳng vào nỗi sợ hãi mất ghế và tù tội của những kẻ cầm quyền đứng sau Lão Khương.”


Quốc nhanh chóng cắm chiếc USB Kingston 64GB vào máy tính, tải xuống toàn bộ tệp tin danh sách hối lộ và lịch sử giao dịch rửa tiền của tiệm cầm đồ Thịnh Vượng.


*Tít... Tít... Tít...*


“Anh Quốc! Hệ thống quét bảo mật định kỳ của sới bạc bắt đầu kích hoạt! Chúng ta còn đúng sáu mươi giây trước khi IP bị khóa và truy vết ngược!” Huy Mập hoảng loạn hét lên.


“Ngắt kết nối mạng ngay lập tức!” Quốc ra lệnh.


Huy Mập giật phăng sợi cáp mạng nối từ động cơ xuồng máy của Út Lượm. Màn hình máy tính bảng tối sầm lại. Căn nhà sàn ven sông rơi vào sự im lặng tịch mịch của đêm tối. Quốc thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội, bả vai trái rách miệng khâu nhói lên đau đớn khiến anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.


Anh siết chặt chiếc USB 64GB chứa danh sách hối lộ trong lòng bàn tay phải bầm dập, rồi quay sang Hùng:


“Lấy cho tao chiếc điện thoại vệ tinh Iridium.”


Hùng bước tới, lấy chiếc điện thoại vệ tinh gồ ghề từ hòm gỗ rỉ sét đưa cho Quốc. Quốc bật nguồn, nheo mắt soạn một tin nhắn SMS nặc danh mã hóa. Người nhận là số điện thoại riêng của Lão Khương – số điện thoại mật mà anh vừa trích xuất được từ cơ sở dữ liệu tối cao của tiệm cầm đồ.


Nội dung tin nhắn ngắn gọn, sắc lạnh và mang tính hủy diệt tuyệt đối:


*“Lão Khương. Năm tài khoản rác Sacombank nhận tiền sới gà Ba Chúc của ông và sổ sách hối lộ hưu trí của tiệm cầm đồ Thịnh Vượng đã nằm trong tay tôi. Đọc kỹ ba cái tên đầu tiên: Nguyễn Văn A (Trưởng ban...), Trần Văn B (Phó phòng...), Lê Thị C (Kiểm sát viên...).


Tối hậu thư: Ra lệnh cho Danh Chợ Mới rút toàn bộ lệnh đòi nợ, xóa sạch hồ sơ nợ năm trăm triệu của Phan Khánh Vy tại Long Xuyên và rút quân khỏi Tịnh Biên ngay lập tức. Nếu sau mười phút Danh Chợ Mới chưa rút quân, toàn bộ tệp tin ghi âm và danh sách hối lộ này sẽ được gửi thẳng đến Thanh tra Bộ Công an và các cơ quan báo chí trung ương. Ghế của ông và các quan chức bảo kê đáng giá hơn năm trăm triệu nợ của em gái tôi rất nhiều. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của một kẻ không còn gì để mất.”*


Quốc nhấn nút gửi. Chiếc điện thoại vệ tinh nhấp nháy dòng chữ *“Message Sent”* đầy lạnh lùng.


Anh đặt chiếc điện thoại xuống hòm gỗ rỉ sét, bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh quyết định ngồi im lặng chờ đợi ván bài lật ngửa sinh tử bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!