Lá Chắn Nhà Dòng
Hoàng hôn ở vùng đệm biên giới Tịnh Biên không mang màu vàng ấm áp của những chiều quê thanh bình, mà rực lên một sắc đỏ bầm như máu loãng. Trên căn nhà sàn gỗ lợp lá dừa nước rách nát ven rạch sông dừa nước, Phan Đình Quốc ngồi tựa lưng vào cột tràm, hai hàm răng nghiến chặt đến mức quai hàm bạnh ra, nổi rõ những thớ cơ run rẩy.
Cơn đau từ bả vai trái giật lên từng hồi buốt tận óc. Mười hai mũi khâu dã chiến bằng kim chỉ thô sơ mà Bác sĩ Thạch Sên vá lại đêm trước đang bị kéo căng dưới lớp băng gạc dính máu tươi và dịch vàng. Cơn sốt nhẹ âm ỉ làm hai bên thái dương anh đập liên hồi, khiến nhãn lực vốn đã cực kém do mất kính cận càng trở nên mờ mịt. Quốc phải đưa sát chiếc máy tính bảng bọc da bám đầy bùn đất lên cách mắt chưa đầy năm phân, nheo mắt hết cỡ để đọc dòng tin nhắn SMS vừa nhảy lên trên màn hình nứt nẻ.
“Vy đã xuống xe đò tiểu ngạch tại ngã ba lộ tẻ Cần Thơ. Đang đi bộ vào hướng nhà dòng.”
Đó là tin nhắn từ Sơn Nháy gửi qua tần số vô tuyến ngắn đã được mã hóa. Quốc thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bàn tay phải bầm dập rách da của anh khẽ siết chặt lấy chiếc điện thoại vệ tinh Iridium 9555 thu được từ xác lính đánh thuê Thái Lan. Ở góc tối sát cửa thềm sàn gỗ, Lê Văn Hùng vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá. Cánh tay trái của gã cựu cảnh sát hình sự hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông do chấn thương rạn xương bả vai chưa được nắn chỉnh. Tay phải gã ghì chặt lấy đốc khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất – thứ vũ khí nóng chỉ còn đúng bốn viên đạn dắt ở hông quần.
“Mày tính gửi con Vy vào đó thật à?” Hùng khàn giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi rặng dừa nước tối tăm ngoài sông, nơi tiếng động cơ xuồng máy tuần tra của băng Hắc Sa thỉnh thoảng lại rú lên vọng vào.
“Đó là nơi duy nhất Danh Chợ Mới không dám mang mã tấu vào chém người.” Quốc khàn giọng đáp, giọng anh yếu ớt nhưng chứa đựng một sự quyết đoán lạnh lùng của gã kế toán đang tính toán ván bài sinh tử. “Sới gà Ba Chúc bị tao hack sạch hai trăm bốn mươi triệu tiền xâu. Danh Chợ Mới đang điên cuồng lùng sục bến đò Lò Gạch của A Sáng để tìm tao. Long Xuyên hay Tịnh Biên đều đã thành tử địa. Vy phải biến mất khỏi bản đồ của tụi nó.”
Quốc bấm một dãy số mật trên chiếc điện thoại vệ tinh. Sau ba tiếng tút dài kẽo kẹt, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm tĩnh, từ bi nhưng mang một uy lực tinh thần kỳ lạ:
“A-lo, nhà dòng Cần Thơ nghe đây.”
“Sơ Mai... Con là Quốc, con trai của Phan Đình Cảnh đây.” Quốc nói, giọng anh run nhẹ vì xúc động và cơn sốt đang hành hạ.
Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây. Tiếng chuông gió xào xạc và tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn vọng qua loa thoại, tạo nên một sự tương phản đến nghẹt thở với tiếng sóng vỗ và tiếng động cơ xuồng máy buôn lậu ngoài rạch sông Tịnh Biên. Giọng Sơ Mai dịu lại, nhưng nghiêm nghị:
“Quốc đó hả con? Ta nghe nói gia đình con gặp biến cố lớn, nhà cửa dưới Long Xuyên bị người ta niêm phong siết nợ. Em gái con đâu?”
“Vy đang đứng trước cổng nhà dòng của Sơ.” Quốc ghé sát miệng vào điện thoại, khẩn khoản. “Con cầu xin Sơ... Hãy dang tay che chở cho nó. Con nợ của tụi tín dụng đen là con, không phải nó. Bọn Danh Chợ Mới đang truy sát nó dưới Long Xuyên. Con không còn đường lui nữa rồi.”
“Nhà dòng là nơi thanh tịnh, chỉ có kinh cầu và lòng nhân từ của Chúa, không nhận chuyện ân oán giang hồ.” Sơ Mai trầm giọng nói. “Nhưng cha con – ông Phan Đình Cảnh – năm xưa đã từng dùng cả sự nghiệp kế toán liêm khiết của mình để minh oan, giữ lại khu đất nhà dòng này trước lòng tham của bọn cường hào địa phương. Nhà dòng nợ cha con một ân tình lớn. Con cứ bảo Vy gõ cửa. Ta sẽ giữ nó an toàn.”
“Con ơn Sơ.” Quốc tắt máy. Anh bẻ đôi chiếc SIM rác vừa dùng, ném thẳng xuống dòng nước đục ngầu dưới sàn nhà sàn, triệt để thực hiện Quy tắc ẩn danh Ba không.
***
Cùng lúc đó, tại ngoại ô thành phố Cần Thơ.
Cơn mưa chiều miền Tây vừa dứt, để lại những vũng nước mưa đọng trên con đường đất đỏ dẫn vào Nhà dòng biệt lập ở Cần Thơ. Phan Khánh Vy bước từng bước rệu rã, đôi chân trần rướn máu vì những mảnh đá dăm dọc đường. Chiếc áo thun cũ bạc màu của cô ướt sũng, dính chặt vào thân hình gầy gò, nhỏ thó đang run lên bần bật vì sợ hãi và kiệt sức. Vy nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt rỉ sét, cổ kính của nhà dòng hiện ra sau những tán cây ăn trái rậm rạp.
Vy run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn lên gõ mạnh vào cánh cổng sắt. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch của vườn cây ăn trái.
*Két...*
Cánh cổng từ từ mở ra. Sơ Mai bước ra trong bộ tu phục xám giản dị, chuỗi hạt đeo tay bằng gỗ bồ đề sờn màu khẽ chuyển động theo nhịp bước của bà. Nhìn thấy cô gái trẻ gầy gò, mắt thâm quầng vì mất ngủ, toàn thân dính đầy bùn đất và nước mưa, ánh mắt Sơ Mai thoáng hiện lên một sự xót xa sâu sắc. Sơ không hỏi một lời, chỉ nhẹ nhàng choàng chiếc khăn ấm lên bả vai gầy của Vy, đỡ cô bước qua ngưỡng cửa sắt.
“Vào đi con. Ở đây an toàn rồi.” Giọng Sơ Mai ấm áp như một lá chắn vô hình, xoa dịu đi nỗi kinh hoàng tột độ đang đóng băng trong tâm trí Vy suốt mười hai giờ trốn chạy bằng xe ba gác máy.
Sơ Mai đưa Vy vào căn phòng khách nhỏ phía sau chánh điện. Căn phòng tối giản với một bức tượng Chúa đóng đinh trên thánh giá bằng gỗ sồi cổ kính, thoang thoảng mùi hương hoa nhài và nến sáp ấm áp. Sơ Mai tự tay pha cho Vy một ly trà gừng nóng, nhẹ nhàng lau sạch những vệt bùn đất trên gương mặt nhợt nhạt của cô gái trẻ.
“Anh hai con... anh Quốc... hiện giờ ra sao rồi con?” Sơ Mai hỏi, ánh mắt nghiêm nghị quan sát Vy.
Vy bấu chặt hai tay vào ly trà nóng để ngăn chặn sự run rẩy, nước mắt cô bắt đầu rơi lã chã xuống dòng nước trà màu vàng nhạt:
“Anh hai con... anh ấy trốn sang Cam để kiếm tiền trả nợ cho mẹ, rồi bị người ta bắt giữ tra tấn dã man. Con nghe nói anh ấy vừa vượt ngục trốn về nước, nhưng vai trái bị trúng đạn rách nát hoàn toàn. Anh ấy bảo con phải trốn vào đây, tuyệt đối không được dùng điện thoại cá nhân, không được liên lạc với bất kỳ ai... Sơ ơi, con sợ bọn Danh Chợ Mới tìm tới đây phóng hỏa giết con lắm...”
Sơ Mai đặt bàn tay ấm áp, thô ráp của người tu hành lên đầu Vy, khẽ vuốt ve mái tóc rối bẩn của cô:
“Con yên tâm. Nơi đây được bảo hộ bởi luật pháp tôn giáo và sự kính trọng của chính quyền địa phương từ thời Pháp thuộc. Bọn côn đồ đòi nợ thuê ngoài kia có hung hãn đến đâu cũng không dám ngang nhiên xông vào đây vấy máu.”
Nhưng sự thanh bình của nhà dòng không kéo dài được lâu.
*Két! Két!*
Tiếng phanh xe máy Wave rú lên chói tai ngay trước cổng sắt nhà dòng, cắt đứt tiếng chuông gió thanh tịnh. Vy giật nảy mình, ly trà gừng trên tay cô suýt rơi sụp xuống sàn gạch cổ. Cô hoảng loạn định bò xuống gầm bàn khách để trốn chạy.
“Vy, ngồi im đó con. Đừng sợ.” Sơ Mai đứng dậy, gương mặt hiền từ phút chốc trở nên lạnh lùng, kiên định như một bức tường đá. Sơ chỉnh lại nếp áo tu phục xám, bước đĩnh đạc ra phía cổng chính.
Qua khe cổng sắt rỉ sét, hai gã đàn ông mặc áo khoác dã chiến tối màu, đội mũ bảo hiểm sụp xuống mắt đang lảng vảng dò xét. Một tên cầm chiếc điện thoại hiển thị ảnh chân dung của Khánh Vy, tên còn lại đang cố rướn người nhìn qua khe hở của tường rào trồng đầy hoa nhài.
Đó là đàn em của Danh Chợ Mới dưới Long Xuyên, được Trần Thế Sơn thuê mướn để truy vết Vy sau khi gã bị nhóm bốc xếp bến đò Lò Gạch bẻ gãy tay tại phòng trọ.
*Cạch.*
Sơ Mai dứt khoát đẩy cánh cổng sắt bước ra ngoài, đứng sừng sững chặn lối vào duy nhất. Hai gã côn đồ giật mình lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ hung hãn thường ngày. Tên cầm đầu – một gã gầy gò có vết xăm rết bò dọc cổ – nhếch mép cười lộ ra hàm răng vàng khè vì khói thuốc:
“Bà xơ, tụi tui bên công ty tài chính dưới Long Xuyên. Tụi tui kiếm đứa con gái tên Phan Khánh Vy, em gái thằng Quốc kế toán quỵt nợ. Tụi tui biết nó vừa lủi vô cái nhà dòng này. Bà xơ né ra cho tụi tui vô xét phòng chút xíu.”
“Nơi đây là nhà Chúa, chỉ có kinh cầu và những đứa trẻ mồ côi nghèo khổ lánh nạn. Không có con nợ nào tên Vy ở đây cả.” Sơ Mai nói, giọng bà đĩnh đạc, vang rõ từng chữ giữa con đường đất vắng vẻ.
“Bà xơ đừng có giấu người!” Tên xăm cổ gằn giọng, bước tới sát Sơ Mai, tay phải lén đặt vào cán con dao bấm giấu trong túi áo khoác. “Tụi tui có chỉ điểm báo tin nó bắt xe đò tiểu ngạch xuống ngã ba rồi đi bộ vô đây. Bà giấu người trốn nợ là vi phạm pháp luật đó nha. Tụi tui mà báo chính quyền quận vô lục soát là cái nhà dòng này mất uy tín ráng chịu!”
Sơ Mai không hề lùi lại nửa bước trước sự đe dọa bạo lực trực diện. Bà khẽ nhấc chuỗi hạt gỗ bồ đề lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của tên xăm cổ:
“Các chú muốn báo chính quyền? Được, tôi sẽ giúp các chú gọi điện trực tiếp cho Trưởng công an thành phố Cần Thơ. Nhà dòng này được bảo hộ bởi Nghị định tôn giáo của Chính phủ, bất kỳ hành vi xâm nhập trái phép, đe dọa vũ lực hay phá hoại tự do tín ngưỡng nào tại đây đều sẽ bị truy tố hình sự đặc biệt. Các chú không có lệnh khám xét đóng dấu đỏ của Viện kiểm sát quận mà dám bước qua cánh cổng sắt này một bước, tôi bảo đảm cả hai chú sẽ không kịp nhìn thấy mặt đại ca của các chú ngày mai đâu.”
Lời nói đanh thép, am hiểu luật pháp của Sơ Mai như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hung hãn của hai gã giang hồ địa phương. Chúng thừa biết Cần Thơ không phải là vùng đệm biên giới vô luật pháp như Tịnh Biên hay Poipet. Đụng vào cơ sở tôn giáo lớn có uy tín chính trị lâu đời là tự sát.
Tên xăm cổ nghiến răng hậm hực, nhổ một bãi nước bọt xuống vũng bùn trước cổng để đỡ thẹn:
“Được, bà xơ ngon lắm! Tụi tui rút. Nhưng bà nhắn với con nhỏ đó, trốn được trong cái vỏ rùa này một ngày chứ không trốn được cả đời đâu. Đại ca Danh Chợ Mới của tụi tui đã treo thưởng lớn cho cái đầu của thằng anh nó rồi!”
Hai gã côn đồ quay xe máy rồ ga phóng đi, để lại một làn khói đen khét lẹt dọc con đường đất đỏ. Sơ Mai đứng lặng nhìn theo bóng xe máy khuất sau rặng cây ăn trái, nét mặt bà thoáng hiện lên một sự lo âu tột độ. Sơ biết chúng không bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Chúng rút lui nhưng chắc chắn sẽ để lại tai mắt cảnh giới vòng ngoài.
Sơ Mai quay vào trong, khóa chặt ba lớp khóa cổng sắt rỉ sét. Bà đi vòng quanh tường rào phía sau nhà dòng, kiểm tra lại hệ thống bẫy chuông gió tự chế làm từ những chiếc vỏ lon sữa đặc rỉ sét và chuông gió vỏ sò treo dày đặc dọc theo các cành cây ăn trái sát mép tường rào cao hai mét.
***
Đêm xuống trên nhà dòng Cần Thơ.
Không gian chìm vào một sự im lặng tịch mịch, chỉ có tiếng ếch nhái kêu ran ngoài vườn cây ăn trái ngập nước bão. Vy ngồi co rúm trên chiếc giường đơn trong phòng ngủ nhỏ của nhà dòng, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, mắt trừng trừng nhìn ra cửa sổ lá sách gỗ. Mỗi tiếng lá rụng ngoài vườn hay tiếng gió rít qua khe cửa đều khiến tim cô nhảy dựng lên đau đớn.
*Keng... Keng...*
Tiếng chuông gió vỏ sò và tiếng vỏ lon rỉ sét va chạm nhẹ đột ngột vang lên từ góc vườn phía sau chánh điện.
Vy hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng kéo tấm chăn rách trùm kín đầu, toàn thân run rẩy dữ dội. Cô biết có kẻ đang cố gắng leo tường rào thâm nhập ban đêm.
Bên ngoài vườn, hai chú chó nghiệp vụ già của nhà dòng sủa vang dội hướng về phía bờ tường trồng đầy hoa nhài. Tiếng sột soạt của cành cây bị bẻ gãy vang lên, tiếp theo là tiếng một vật thể nặng rơi sụp xuống đống cành củi khô bên ngoài tường rào, rồi tiếng bước chân chạy trốn hoảng loạn khuất dần vào bóng đêm.
Một tên đàn em định leo tường rào ban đêm đã bị hệ thống bẫy chuông gió và tiếng sủa của chó canh gác phát hiện, buộc phải tháo chạy trối chết trước khi kịp nhìn thấy mặt Vy.
*Rung... Rung...*
Chiếc điện thoại vệ tinh Iridium đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ sát giường Vy đột ngột sáng màn hình xanh lét. Vy giật mình, run rẩy bò tới cầm lấy điện thoại. Giọng nói khàn khàn, mệt mỏi nhưng cực kỳ ấm áp của Quốc vang lên qua loa thoại:
“Vy... Vy ơi, anh hai đây. Em có sao không?”
“Anh hai! Tụi nó tìm tới đây rồi!” Vy khóc nức nở, giọng cô lạc đi vì hoảng sợ tột độ. “Chiều nay có hai đứa tới cổng đe dọa Sơ Mai. Ban nãy lại có đứa định trèo tường rào phía sau phòng con... Con sợ lắm anh hai ơi... Anh về với con đi...”
Đầu dây bên kia, Quốc nhắm chặt mắt, bả vai trái khâu mười hai mũi dã chiến giật mạnh đau nhói làm anh phải cắn môi rỉ máu để giữ giọng bình thản nhất. Anh biết, Danh Chợ Mới đang khép chặt gọng kìm săn lùng em gái anh để ép anh lộ diện.
“Vy, nghe anh hai dặn kỹ đây.” Quốc hít một hơi thật sâu, giọng anh đĩnh đạc, lạnh lùng như một mệnh lệnh kế toán không thể sai lệch. “Em phải tuyệt đối tuân thủ Quy tắc ẩn danh Ba không mà anh đã dạy.
Thứ nhất, không được dùng tên thật Phan Khánh Vy nữa. Sơ Mai đã làm cho em một thân phận giả dưới cái tên Sister Maria Vy. Ai hỏi em cũng chỉ được nói mình là người tu hành tập sự ở nhà dòng.
Thứ hai, tuyệt đối không được bước chân ra khỏi cánh cổng sắt nhà dòng một bước. Sơ Mai sẽ lo hậu cần ăn uống cho em bên trong. Bước ra ngoài một mét là em tự nộp mạng cho tụi nó.
Thứ ba, không được dùng bất kỳ chiếc điện thoại di động cá nhân nào ngoài chiếc điện thoại vệ tinh này. Chiếc điện thoại này đã được anh mã hóa tần số sóng ngắn, tụi nó không thể dùng trạm BTS để định vị tọa độ của em được. Mỗi ngày đúng tám giờ tối anh sẽ gọi cho em một lần. Nghe rõ chưa Vy?”
“Con... con nghe rõ rồi anh hai...” Vy sụt sùi gật đầu, lau nước mắt trên má.
“Ngoan. Sơ Mai là người tốt, sơ sẽ bảo vệ em. Anh hai hứa... Chỉ cần anh hai còn thở, anh hai sẽ bẻ gãy từng cái răng của những kẻ dám chạm vào sợi tóc của em dưới Long Xuyên. Ngủ đi em.”
Quốc tắt máy. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại vệ tinh dính máu trong lòng bàn tay phải bầm dập, đôi mắt nheo lại sắc lạnh như hai lưỡi dao cạo trong bóng tối căn nhà sàn biên giới Tịnh Biên. Sự căm thù Danh Chợ Mới và Trần Thế Sơn đang bùng cháy dữ dội sau lớp vỏ bọc lý trí lạnh lùng của anh.
***
Tại một phòng khám tư nhân nhếch nhác ở vùng ven thành phố Long Xuyên.
Trần Thế Sơn đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, gương mặt co giật đau đớn khi gã y sĩ đang dùng nẹp gỗ cố định lại khớp cổ tay phải bị nhóm bốc xếp của A Sáng bẻ gãy chiều nay. Khẩu gậy ba khúc bằng thép dính máu đặt trên bàn inox bên cạnh.
*Bíp. Bíp.*
Chiếc điện thoại thông minh của Sơn béo rung lên. Gã vội vàng dùng tay trái không bị thương bắt máy:
“Alo... Tìm ra con chó Vy chưa?”
Giọng tên đàn em xăm cổ vang lên qua loa thoại, rè rít và đầy vẻ hậm hực:
“Đại ca Sơn béo ơi... Con Vy trốn vào cái Nhà dòng biệt lập ở ngoại ô Cần Thơ rồi. Tụi em định vô xét nhưng bà xơ trụ trì ở đó cứng lắm. Bà ấy am hiểu luật pháp tôn giáo, còn dọa báo trực tiếp cho Trưởng công an thành phố Cần Thơ nếu tụi em bước vô cổng. Ban đêm thằng Út định leo tường rào phía sau vườn nhài cũng bị bẫy chuông gió và chó béc-giê của nhà dòng phát hiện rượt chạy trối chết. Tụi em không dám manh động chém giết ở đó đâu, rắc rối to liên quan tới chính quyền tôn giáo đó đại ca.”
Sơn béo gầm lên một tiếng dữ tợn qua kẽ răng, đập mạnh bàn tay trái xuống mặt bàn inox làm đống kéo mổ nảy lên rầm rập:
“Lũ ăn hại! Một con nhỏ dân thường gầy gò mà tụi mày cũng không bắt được để dâng cho đại ca Danh Chợ Mới hả? Tụi mày không dám vô cổng chính diện chứ gì?”
Sơn béo nheo đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu thù hận tột độ, gã gằn giọng ra lệnh ngầm qua điện thoại:
“Kiếm thằng nào giao nước đá hoặc giao rau củ quả định kỳ cho cái nhà dòng đó dưới Cần Thơ. Cho nó vài triệu đồng, biểu nó lén lút dòm mặt coi có con nhỏ gầy gò mặc áo thun cũ rách có sợi dây chuyền bạc ở cổ không. Chỉ cần xác nhận chính xác nó ở phòng nào, tao sẽ thuê người lẻn vô bắt cóc nó ra trong đêm!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!