Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Khánh Vy Lâm Nguy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối loãng dần trên rạch dừa nước ngoài sông biên giới sông Bé. Gió bão sau một đêm điên cuồng càn quét giờ chỉ còn là những tiếng rít uể oải qua khe lá dừa nước rách nát của căn nhà sàn hoang phế. Mùi bùn non tanh nồng quyện với mùi cá chết đặc trưng của mùa nước nổi xộc thẳng vào đại não, làm Phan Đình Quốc tỉnh táo lại sau một giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.


Quốc rướn người, bả vai trái lập tức giật lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Mười hai mũi khâu dã chiến bằng kim chỉ thô sơ của Bác sĩ Thạch Sên bị kéo căng, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc cáu bẩn. Anh cắn chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nheo chặt đôi mắt mờ mịt để nhìn xung quanh. Không có chiếc kính cận quen thuộc, thế giới trước mắt anh nhòe nhoẹt thành những mảng sáng tối vô hồn. Anh phải đưa chiếc máy tính bảng bọc da bám đầy bùn đất lên sát mặt, cự ly chưa đầy năm phân, để nhìn rõ những dòng lệnh bảo mật đang chạy ẩn trên màn hình nứt nẻ.


Trong góc tối, Lê Văn Hùng vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá sát cánh cửa sàn gỗ. Cánh tay trái của gã cựu cảnh sát hình sự hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông như khúc gỗ chết do chấn thương rạn xương bả vai chưa được nắn chỉnh. Tay phải gã ghì chặt lấy đốc khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất – thứ vũ khí nóng chỉ còn vỏn vẹn bốn viên đạn dắt ở hông quần. Huy Mập và Sơn Nháy đang cuộn nốt những sợi dây cáp mạng cuối cùng, khuôn mặt bơ phờ vì một đêm thức trắng độ chế nguồn điện từ động cơ xuồng máy của Út Lượm.


*Bíp. Bíp.*


Chiếc điện thoại rác Nokia cũ kỹ đặt trên hòm gỗ rỉ sét đột ngột rung lên bần bật. Tiếng chuông đơn âm rè rè xé toạc bầu không khí ngột ngạt bên trong căn nhà sàn.


Quốc nheo mắt, run rẩy với tay cầm lấy chiếc điện thoại. Trên màn hình nhỏ xíu, tối mờ hiện lên dòng tin nhắn SMS từ số máy lạ, nhưng ký hiệu mật mã ở đầu tin nhắn khiến tim anh thắt lại. Đó là tin nhắn của cậu họ Nguyễn Văn Khương từ Long Xuyên gửi qua một sim rác:


“Vy gặp nạn rồi Quốc ơi! Thằng Sơn béo dắt đàn em tới vây phòng trọ dưới Long Xuyên. Nó đòi đốt phòng nếu Vy không ra. Cậu đang kẹt ở chốt xe ôm không về kịp. Cứu nó!”


Đầu óc Quốc nổ tung một tiếng *oàng*. Toàn bộ sự lạnh lùng lý trí mà anh dày công xây dựng suốt những ngày trốn chạy khỏi địa ngục Poipet phút chốc bị đánh sập. Phan Khánh Vy, đứa em gái hai mươi hai tuổi nhút nhát, là người thân duy nhất còn lại trên đời của anh. Cô là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ anh không biến thành một con quỷ máu lạnh giữa thế giới ngầm tanh máu này.


Không màng đến cơn đau xé thịt ở bả vai, Quốc điên cuồng bấm số gọi lại cho Vy. Tiếng tút dài vang lên kẽo kẹt như tiếng dây thừng thắt cổ treo lơ lửng.


“Alo... Anh hai... Anh hai ơi...”


Tiếng khóc nghẹn ngào, run rẩy của Khánh Vy vang lên qua loa thoại rè rít. Tiếng thở dốc hoảng loạn của cô gái trẻ cho thấy cô đang trốn trong một không gian cực kỳ chật hẹp.


“Vy! Em đang ở đâu? Bình tĩnh nói anh nghe!” Quốc khàn giọng, bàn tay phải bầm dập rách da rỉ máu siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức các khớp xương kêu răng rắc.


“Em... em đang trốn dưới gầm giường sắt... Tụi nó khóa cửa ngoài... Thằng Sơn béo dắt người khóa chặt lối hành lang rồi... Nó mang theo cả can xăng... Anh hai ơi, em sợ lắm...”


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Qua điện thoại, tiếng đập cửa gỗ rầm rầm vang lên đinh tai nhức óc, kèm theo tiếng chửi bới thô tục của Trần Thế Sơn dội thẳng vào màng nhĩ Quốc:


“Con chó Vy! Thằng anh kế toán của mày trốn sang Cam quỵt nợ để lại đống nợ nần, mày tính trốn luôn hả? Tao đếm tới ba, mày không mở cửa bước ra đây tao phóng hỏa thiêu sống mày trong cái chuồng chó này! Một! Hai!...”


“Anh hai cứu em!” Tiếng Vy hét lên thất thanh rồi cuộc gọi đột ngột bị ngắt, chỉ còn tiếng tút dài vô hồn.


Quốc điên cuồng gượng đứng dậy. Anh loạng choạng bước về phía cửa, vết thương vai trái giật mạnh khiến anh ngã khuỵu xuống sàn gỗ dính đầy vảy cá khô.


“Tao phải về Long Xuyên! Út Lượm! Chuẩn bị xuồng máy bọc thép cho tao!” Quốc gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu dữ tợn.


*Bộp.*


Bàn tay phải lực lưỡng của Lê Văn Hùng chộp chặt lấy bả vai phải của Quốc, đè nghiến anh xuống sàn gỗ. Cánh tay trái vô lực của Hùng đung đưa nhẹ theo nhịp thở dốc của gã.


“Mày điên rồi Quốc!” Hùng gằn giọng qua kẽ răng, gương mặt sạm đen hằn lên sự tàn nhẫn thực chiến. “Đường sông từ đây về Long Xuyên dài hơn sáu mươi cây số, có ít nhất ba chốt tuần tra biên phòng đường thủy hoạt động hai mươi tư trên bảy. Xuồng máy của Út Lượm nổ máy chạy ra sông lớn là ăn đạn AK ngay lập tức! Chưa kể người của Trần Lực và băng Hắc Sa đang rà quét ngoài rạch dừa nước. Mày chưa đi được mười cây số đã bị bắn nát gáo dưới sông rồi!”


“Buông tao ra! Nó là em gái tao!” Quốc điên cuồng giãy giụa, bàn tay phải cào cấu vào cánh tay Hùng, cố rướn người về phía cửa sổ.


“Mày nhìn lại mày đi!” Hùng hét thẳng vào mặt Quốc, dùng một lực mạnh ghì chặt anh xuống. “Mày không có kính cận, vai trái rách nát, người thì sốt run cầm cập. Mày về đó bằng cách nào? Cầm khẩu K54 bốn viên đạn này về đấu với cả băng nhóm Danh Chợ Mới dưới Long Xuyên à? Đầu óc kế toán của mày đâu rồi, Phan Đình Quốc? Mày đã hứa với tao là dùng đầu để sống sót cơ mà!”


Câu nói của Hùng như một gáo nước đá dội thẳng vào đại não đang bốc hỏa của Quốc.


Anh nằm im trên sàn gỗ bẩn thỉu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau từ bả vai trái rỉ máu dường như đang cố kéo anh lại với thực tại tàn khốc.


*Nhịp tim: 140. Xác suất chết dọc đường nếu tự di chuyển: 99%. Thời gian Vy bị thiêu sống: dưới 5 phút. Phải dùng đầu. Phải dùng lực lượng tại chỗ để giải quyết bạo lực.*


Quốc nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm dãy số nguyên tố quen thuộc để cưỡng ép nhịp tim giảm xuống: *2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37...*


Khi anh mở mắt ra, đôi đồng tử co lại sắc lạnh như hai lưỡi dao cạo. Sự hoảng loạn biến mất, nhường chỗ cho sự lý trí lạnh lùng đến đáng sợ của một gã môi giới thông tin ngầm.


“Hùng, buông tao ra. Tao tỉnh rồi.” Quốc khàn giọng nói.


Hùng từ từ buông tay, ánh mắt lộ vẻ nhẹ nhõm nhưng vẫn không rời khẩu K54 dắt hông.


Quốc ngồi dậy, nheo mắt nhìn chiếc điện thoại rác. Anh không gọi cho Vy nữa, cuộc gọi đó vô dụng lúc này. Anh bấm số gọi trực tiếp cho A Sáng.


“Alo, anh Sáng. Tôi cần người của anh ở Long Xuyên ra tay ngay lập tức,” Quốc nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu đĩnh đạc, không hề có một chút run rẩy.


Đầu dây bên kia, tiếng gió sông rít qua loa thoại, kèm theo tiếng cười khẩy thực dụng của gã giang hồ bến sông:


“Chú em Quốc à, bến đò Lò Gạch của tao vừa khơi thông được một tỷ đồng Sacombank nhờ chú mày, tao rất nể. Nhưng giang hồ bến sông có luật của bến sông. Người của tao dưới Long Xuyên không phải là lính đánh thuê miễn phí. Đụng vào người của Danh Chợ Mới là chuyện lớn, giá không rẻ đâu.”


“Tôi cho anh thông tin tài khoản Agribank rác của sới gà Ba Chúc do Danh Chợ Mới bảo kê,” Quốc lạnh lùng đáp, thọc tay vào cạp quần đùi rách rút chiếc USB Kingston 64GB dính máu ra gõ nhẹ lên hòm gỗ. “Tài khoản đó đang chứa hai trăm bốn mươi triệu đồng tiền xâu chưa kịp chuyển sang Cam. Trong vòng ba phút, tôi sẽ gửi mã OTP và mật mã rút tiền trực tuyến cho anh qua Sơn Nháy. Anh ăn trọn số tiền đó, đổi lại, cho người hốt thằng Trần Thế Sơn ngay tại phòng trọ của Vy dưới Long Xuyên. Đồng ý hay không?”


Khoảng im lặng kéo dài ba giây bên đầu dây của A Sáng. Tiếng rít thuốc lào sòng sọc vang lên, tiếp theo là tiếng vỗ đùi đanh thép:


“Chốt giao dịch! Đúng ba phút phải có mã OTP. Út Lượm, Sơn Nháy, chuyển máy cho tao liên lạc với nhóm bốc xếp dưới bến xe Long Xuyên!”


***


Tại một con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo dốc ngược xuống bờ rạch Long Xuyên, tỉnh An Giang.


Mưa lác đác rơi trên những mái tôn rỉ sét của khu nhà trọ công nhân nghèo nàn. Trần Thế Sơn – gã đòi nợ thuê cao to xăm trổ kín hai cánh tay – đang cầm can xăng loại năm lít đứng trước cánh cửa gỗ phòng trọ số 4. Gương mặt gã có vết chàm lớn co giật liên tục vì tức giận. Đứng sau gã là hai tên đàn em mặt mũi bặm trợn, tay lăm lăm tuýp sắt tròn.


“Đm con chó này, mày lì lợm đúng không?” Sơn béo hét lên, vặn nắp can xăng đổ ồ ạt xuống khe cửa gỗ. Mùi xăng bốc lên nồng nặc, nôn nao cả hành lang hẹp.


Bên trong phòng trọ tối tăm, Phan Khánh Vy đang nằm co rúm dưới gầm chiếc giường sắt rỉ sét. Cô bịt chặt miệng, nước mắt giàn giụa làm nhòe nhoẹt khuôn mặt gầy gò, xanh xao vì mất ngủ. Sợi dây chuyền bạc khắc tên hai anh em do cha mẹ để lại bị cô siết chặt trong lòng bàn tay đến rỉ máu. Tiếng xăng chảy róc rách ngoài cửa giống như tiếng tử thần đang gõ cửa.


“Tao châm lửa đây!” Sơn béo rút chiếc bật lửa Zippo ra, ngón tay cái đặt trên bánh xe đá lửa.


*Píp! Píp! Píp!*


Tiếng còi xe ba gác máy nổ giòn giã đột ngột dội thẳng vào đầu hẻm nhỏ.


Sơn béo khựng lại, nhíu mày quay đầu nhìn ra ngoài. Từ khúc cua hẹp của con hẻm, ba chiếc xe ba gác máy chở đầy gạch nung đỏ và xà-beng thép rầm rập lao vào, ống pô độ nổ vang trời đất. Lối hành lang hẹp dẫn vào khu trọ lập tức bị ba chiếc xe ba gác đỗ chéo góc khóa chặt hoàn toàn, không để lộ một kẽ hở nào cho xe máy rút lui.


Sáu gã đàn ông lực điền, da ngăm đen bóng mồ hôi, mặc quần đùi áo thun sờn cũ dính đầy bụi gạch đỏ au nhảy xuống đất. Tay gã nào cũng lăm lăm những thanh xà-beng thép phi 24 dài hơn một mét dùng để bốc vác nặng.


“Tụi mày làm cái đéo gì thế? Tránh đường cho tao làm việc!” Sơn béo gầm lên, dắt chiếc bật lửa vào túi quần, tay phải rút khẩu gậy ba khúc bằng thép dắt sau hông ra đe dọa.


Gã đàn ông đi đầu nhóm bốc xếp – một gã vai rộng như phản thịt, ngực xăm hình mỏ neo – khạc nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi gạch xuống đất, lạnh lùng chỉ thanh xà-beng vào mặt Sơn béo:


“Anh Sáng bến đò Lò Gạch gửi lời chào tới Danh Chợ Mới. Con bé trong phòng trọ đó là người của bến sông tụi tao bảo kê. Thằng béo xăm trổ kia, mày muốn thử độ cứng của xà-beng thép hay muốn tự mình cút khỏi đây?”


“Đm, tụi bốc xếp rác rưởi bến đò dám láo với Danh Chợ Mới tụi tao hả? Lên!” Sơn béo điên cuồng ra lệnh cho hai tên đàn em lao vào.


Một trận giáp lá cà thô bạo nổ ra ngay trong hành lang hẹp rộng chưa đầy hai mét. Một tên đàn em của Sơn vung tuýp sắt định đập vào đầu gã mỏ neo, nhưng gã bốc xếp phản xạ cực nhanh, dùng xà-beng thép gạt phăng thanh tuýp sắt phát ra tiếng *keng* chói tai, đồng thời bồi một cú đạp trời giáng bằng chân trần dính đầy bùn đất vào giữa bụng tên đàn em khiến gã văng thẳng vào vách tường gạch mục nát.


Sơn béo hung hãn lao tới, vung gậy ba khúc vụt mạnh vào vai gã bốc xếp thứ hai. Nhưng không gian hẹp hành lang hoàn toàn bất lợi cho gậy ngắn trước những thanh xà-beng thép dài chịu lực nặng. Hai gã bốc xếp bến đò phối hợp nhịp nhàng, dùng hai thanh xà-beng kẹp chặt lấy gậy ba khúc của Sơn béo rồi vặn mạnh, bẻ gãy khớp cổ tay gã nghe một tiếng *rắc* khô khốc.


Sơn béo hét lên đau đớn, khẩu gậy sắt rơi rớt xuống vũng nước mưa dưới sàn hành lang.


***


Cùng lúc đó, tại căn nhà sàn ven sông biên giới Tịnh Biên.


Quốc ngồi bất động trước màn hình máy tính bảng nứt nẻ. Sơn Nháy đang áp tai vào chiếc tai nghe vô tuyến ngắn, liên tục cập nhật tình hình thực tế truyền về từ Long Xuyên qua tần số vô tuyến ngắn dã chiến:


“Anh Quốc! Nhóm bốc xếp bến đò đã khóa chặt hành lang. Thằng Sơn béo bị bẻ gãy tay trụ rồi. Tụi nó đang phá khóa cửa ngoài phòng trọ để đưa Vy ra.”


Bàn tay phải bầm dập của Quốc khẽ nới lỏng khỏi chiếc hòm gỗ rỉ sét. Anh nheo mắt nhìn dòng chữ hiển thị giao dịch chuyển khoản trực tuyến trên chiếc máy tính bảng: tài khoản Agribank rác của sới gà Ba Chúc vừa bị anh rút sạch hai trăm bốn mươi triệu đồng, chuyển thẳng vào tài khoản trung gian của A Sáng.


*Cái giá của sự an toàn cho Vy là thông tin kinh tế đen đầu tiên bị rò rỉ. Danh Chợ Mới sẽ phát hiện ra sới bạc của gã bị hack tiền trong vòng hai tiếng nữa. Gã sẽ điên cuồng truy lùng kẻ đứng sau vụ hack này. Áp lực từ phía Việt Nam đang tăng lên gấp đôi. Mình không thể để Vy ở lại Long An hay Long Xuyên nữa. Phải đưa cô ấy đi trốn ngay lập tức.*


Quốc ghé sát miệng vào chiếc điện thoại rác, khàn giọng ra lệnh:


“Sơn Nháy, bảo anh em đưa Vy ra cửa sau hành lang bằng xe ba gác ngay lập tức. Đừng đi đường quốc lộ lớn. Bảo Vy bắt xe đò tiểu ngạch đi thẳng về hướng Cần Thơ. Tôi sẽ liên hệ với Sơ Mai để chuẩn bị lá chắn bảo vệ cô ấy.”


“Rõ!” Sơn Nháy gõ cạch cạch lên bộ đàm vô tuyến ngắn phát tín hiệu.


***


Quay trở lại con hẻm nhỏ dưới Long Xuyên.


Cánh cửa gỗ phòng trọ số 4 bị gã bốc xếp mỏ neo dùng xà-beng thép bẩy tung khóa bản lề phát ra tiếng *rầm* lớn.


“Vy! Bước ra nhanh lên em gái! Anh hai em bảo tụi tao tới đưa em đi!” Gã mỏ neo hét lớn vào trong phòng đầy mùi xăng.


Khánh Vy run rẩy bò ra khỏi gầm giường sắt, tóc tai buộc vội bám đầy bụi bẩn, gương mặt hốc hác nhợt nhạt vì sợ hãi. Cô nhìn thấy những người đàn ông lực điền dính đầy bụi gạch đỏ, rồi nhìn thấy Sơn béo đang ôm cánh tay gãy rên rỉ dưới sàn hành lang dính đầy máu loãng.


“Đi nhanh lên!” Gã mỏ neo kéo Vy chạy ra phía sau hành lang, nơi một chiếc xe ba gác máy đang nổ máy chờ sẵn dưới làn mưa lác đác.


Vy nhảy lên thùng xe ba gác dính đầy bụi cát. Chiếc xe lập tức rồ ga lao vút đi, luồn lách qua các ngõ hẻm chằng chịt của Long Xuyên để hướng về phía bến xe tiểu ngạch dọc bờ sông.


Sơn béo gượng dậy từ vũng nước bẩn, đôi mắt ti hí hằn lên sự tàn tạ và căm thù tột độ. Gã thọc tay trái không bị thương vào túi quần lấy chiếc điện thoại thông minh dính bùn ra, bấm số mật gọi trực tiếp cho đại ca Danh Chợ Mới:


“Alo... Đại ca... Người của bến đò Lò Gạch A Sáng vừa cướp con chó Vy đi rồi... Tụi nó bẻ gãy tay em... Đại ca... Có kẻ hack sạch tiền xâu sới gà Ba Chúc của mình rồi...”


Đầu dây bên kia, tiếng gầm rú điên cuồng của Danh Chợ Mới vang lên làm rung chuyển cả loa thoại điện thoại:


“Chó chết! A Sáng dám vuốt râu hùm hả? Cho toàn bộ đàn em mang mã tấu lùng sục khắp các ngả đường mòn dẫn ra biên giới Tịnh Biên cho tao! Tao sẽ san bằng cái bến đò Lò Gạch của tụi nó!”


***


Căn nhà sàn ven sông biên giới chìm vào sự im lặng đáng sợ khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống rặng dừa nước, nhuộm đỏ cả dòng nước sông biên giới như một vệt máu khổng lồ kéo dài vô tận.


Quốc siết chặt chiếc USB 64GB giắt ở cạp quần đùi rách dính máu của mình, bả vai trái đau nhói lên từng cơn dữ dội như báo hiệu một cơn bão máu mới sắp sửa đổ bộ xuống vùng biên viễn vô luật pháp này. Anh biết, ván bài sinh tử giữa anh và các thế lực giang hồ hai đầu biên giới đã chính thức bắt đầu, và lần này, không có chỗ cho bất kỳ sự khoan nhượng nào nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!