Căn Nhà Sàn Ven Sông
Cơn mưa giông vùng biên viễn vẫn trút xuống sầm sập như muốn nhấn chìm cả dải đất Tịnh Biên vào lòng nước đỏ ngầu phù sa. Tiếng sấm rền vang từ phía bên kia biên giới Campuchia dội lại, rung chuyển cả những vòm lò gạch bỏ hoang.
A Sáng đứng khoanh tay dưới mái hiên lá dừa dột nát, đôi mắt sắc lẹm nhìn chăm chằm vào Phan Đình Quốc. Gã giang hồ bến sông không có vẻ gì là vội vã, nhưng bàn tay gã thỉnh thoảng lại gõ nhẹ lên đốc cây mã tấu tự chế dắt bên hông. Áp lực từ con số một tỷ đồng bị đóng băng trong tài khoản Sacombank đang đè nặng lên vai gã. Đó là mồ hôi, xương máu của cả trăm anh em phu bốc xếp bến đò Lò Gạch này suốt ba năm qua.
“Mày chỉ có mười hai tiếng trước khi trời sáng,” A Sáng gằn giọng, luồng hơi thở nồng mùi rượu đế phả ra trong màn mưa lạnh. “Nếu tài khoản không khơi thông, tao không chắc anh em bến đò sẽ giữ kín miệng khi người của băng Hắc Sa sang đây lùng sục đâu.”
Phan Đình Quốc nằm nghiêng trên chiếc phản gỗ dột nát, bả vai trái khâu mười hai mũi dã chiến giật lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Vết thương mới khâu rỉ ra những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc cáu bẩn. Cơn sốt nhẹ âm ỉ làm hai bên thái dương anh đập liên hồi, nhãn lực mờ mịt do thiếu đi chiếc kính cận quen thuộc. Anh phải nheo mắt hết cỡ, cố gắng định vị bóng dáng mờ ảo của A Sáng qua ánh lửa lò gạch bập bùng.
“Để tôi di chuyển đến nơi kín đáo hơn,” Quốc khàn giọng nói, hơi thở đứt quãng. “Ở đây quá gần sông lớn, sóng viễn thông của sòng bài dễ dàng quét ra dải IP nếu tôi kích hoạt cổng sau kết nối.”
A Sáng nheo mắt suy tính. Gã hiểu lời Quốc nói là đúng. Băng Hắc Sa tuần tra đường sông ngoài kia trang bị thiết bị dò sóng vô tuyến cầm tay của sòng bài Poipet. Nếu Quốc nổ IP ngay tại bến đò Lò Gạch này, cả lũ sẽ bị hốt trọn.
“Được. Út Lượm! Đưa tụi nó ra căn nhà sàn bỏ hoang ngoài rạch dừa nước,” A Sáng quay sang ra lệnh cho tên thợ máy trẻ tuổi đang đứng nép bên lò nung gạch. “Huy Mập, Sơn Nháy! Hai đứa mày mang đồ theo hỗ trợ gã kế toán này. Nhớ kỹ, không được để lộ một vệt sáng nào ra ngoài sông.”
***
Căn nhà sàn ven sông biên giới nằm lọt thỏm giữa rặng dừa nước rậm rạp, cách bến đò Lò Gạch khoảng hai cây số đường sông tiểu ngạch. Đây là một ngôi nhà gỗ cũ nát, mái lợp lá dừa nước rách bươm, cột tràm cắm sâu xuống lòng rạch bùn lầy thụt. Muỗi mòng vo ve dày đặc trong không khí ẩm mốc đầy mùi bùn non và cá chết.
Lê Văn Hùng gượng dậy, bờ vai trái rạn xương nghiêm trọng khiến cánh tay trái của gã hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông như một khúc gỗ chết. Gã dùng tay phải lăm lăm khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất giắt ở hông quần, bước từng bước nặng nề ra phía cửa sàn gỗ để canh gác.
“Quốc, mày ráng chịu đựng chút. Có tao ở đây gác rồi,” Hùng nói qua kẽ răng, gương mặt sạm đen vì nắng gió hằn lên những vệt lo âu.
Bên trong căn nhà sàn gỗ tối tăm, Huy Mập và Sơn Nháy – hai cựu kỹ thuật viên trốn thoát khỏi Poipet đợt trước – đang tất bật dọn dẹp một góc sàn gỗ dính đầy vảy cá khô. Huy Mập đặt chiếc laptop MSI cấu hình cao lên một chiếc hòm gỗ rỉ sét, trong khi Sơn Nháy loay hoay với những cuộn dây cáp mạng và một bộ ăng-ten phá sóng tự chế.
Quốc ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào cột tràm. Anh thọc tay phải bầm dập, rách da rỉ máu vào cạp quần đùi rách, rút chiếc USB Kingston 64GB dính máu ra đặt lên hòm gỗ. Sát bên cạnh là chiếc máy tính bảng bọc da bám đầy bùn đất.
“Sơn Nháy, tình hình sóng vô tuyến thế nào?” Quốc nheo mắt nhìn về phía góc tối, giọng khàn đặc.
Sơn Nháy gạt mồ hôi trên trán, đôi mắt nháy liên tục vì tật bẩm sinh:
“Nhiễu nặng lắm anh Quốc. Cơn mưa giông này làm suy giảm tín hiệu băng thông rộng. Tôi cố gắng dò sóng vô tuyến ngắn nhưng tần số bị lệch liên tục do mưa bão biên giới dội nước.”
Huy Mập cũng khởi động chiếc laptop MSI, màn hình xanh quét dải IP nhấp nháy liên tục rồi tắt phụt:
“Anh Quốc, hệ thống nguồn điện từ hai chiếc bình ắc-quy 12V tự chế này không đủ tải cho máy chủ ảo VPN hoạt động ổn định. Chỉ cần tôi chạy thuật toán quét cổng của Sacombank, sụt áp một phát là toàn bộ hệ thống sẽ sập nguồn, dải IP sẽ bị rò rỉ ra ngoài mạng chính ngay lập tức.”
Quốc nhắm mắt lại. Trong đầu anh, bộ óc kế toán bắt đầu hoạt động với công suất tối đa để phân tích các biến số vật lý.
*Công nghệ chỉ mạnh khi có nguồn năng lượng ổn định. Muốn mở khóa tài khoản Sacombank chứa một tỷ đồng của A Sáng, mình phải thâm nhập vào cổng API kiểm soát tuân thủ (compliance gateway) của ngân hàng. Nhưng cổng API này được bảo mật bởi hệ thống sòng bài Poipet. Nếu nguồn điện sụt áp giữa chừng, handshake kết nối sẽ bị đứt nửa chừng, Sacombank sẽ kích hoạt chế độ khóa vĩnh viễn vì nghi ngờ có sự can thiệp trái phép. Mình cần một nguồn điện khỏe hơn, ổn định hơn bình ắc-quy cũ này.*
Anh mở mắt ra, nheo mắt nhìn về phía Út Lượm đang đứng tò mò cạnh cửa sổ:
“Út Lượm, chiếc xuồng máy bọc thép hai trăm năm mươi mã lực của ông Sáng ngoài kia... bộ alternator (máy phát điện) của nó còn hoạt động tốt không?”
Út Lượm gật đầu cái rụp, tóc nhuộm đỏ hung bết lại vì nước mưa:
“Còn ngon lành anh Quốc! Bộ alternator đó em mới độ lại từ xe bán tải, dòng ra cực khỏe, lên tới một trăm bốn mươi am-pe.”
“Mau tháo bộ alternator đó ra, hoặc kéo cáp nguồn trực tiếp từ bình sạc của động cơ xuồng máy vào đây,” Quốc ra lệnh, giọng đầy sự quyết đoán lạnh lùng của một kẻ làm chủ cuộc chơi. “Chúng ta sẽ dùng động cơ xuồng máy làm máy phát điện dã chiến. Út Lượm, mày có mười lăm phút để đấu nối nguồn điện.”
“Dễ ẹt! Anh đợi em chút!” Út Lượm lanh chanh nhảy phăng xuống sàn nhà, lội bùn bì bõm ra phía chiếc xuồng máy bọc thép đang neo đậu dưới gầm sàn gỗ.
***
Mười lăm phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Tiếng muỗi vo ve bên tai và tiếng mưa quất sầm sập vào mái lá dừa nước tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Hùng đứng ngoài hiên, tay phải siết chặt khẩu K54, đôi mắt sắc lạnh quét qua những bụi dừa nước tối tăm ngoài rạch sông Bé. Ngoài kia, thỉnh thoảng lại có tiếng động cơ xuồng máy tuần tra của băng Hắc Sa rú lên từ phía xa vọng lại.
*Phựt.*
Một luồng sáng xanh từ bóng đèn led nhỏ trên bộ sạc nguồn sáng bùng lên. Út Lượm trèo lên sàn gỗ dính đầy bùn đất, mặt mũi lấm lem dầu máy, cười toe toét:
“Xong rồi anh Quốc! Em nối dây cáp lõi đồng lớn trực tiếp từ bình sạc xuồng máy lên rồi. Động cơ xuồng đang nổ máy ở chế độ ga-ran-ti giảm thanh dưới gầm sàn, dòng điện cực kỳ ổn định ở mức mười bốn vôn hai.”
Huy Mập gõ phím cạch cạch, màn hình laptop MSI hiển thị thông số dòng điện xanh mướt:
“Nguồn điện cực tốt! Điện áp không còn bị sụt khi chạy tác vụ nặng nữa.”
“Tốt. Sơn Nháy, bắt đầu dò tần số vô tuyến ngắn an toàn,” Quốc chỉ đạo, anh rướn người về phía trước, bả vai trái nhói lên đau đớn khiến anh phải cắn chặt răng rên rỉ một tiếng nhỏ. Anh dùng bàn tay phải bầm dập của mình cắm chiếc USB Kingston 64GB vào cổng OTG của chiếc máy tính bảng bọc da.
Nhãn lực kém do mất kính khiến Quốc phải dí sát mũi vào màn hình nứt nẻ của chiếc máy tính bảng ở cự ly chưa đầy năm phân. Trước mắt anh, những dòng lệnh màu xanh lá cây chạy dọc màn hình nhòe nhoẹt thành những vệt sáng lờ mờ. Anh phải dùng trí nhớ ảnh chụp con số trong đầu để đối chiếu từng ký tự mật mã.
“Huy Mập, cấu hình đường truyền VPN mã hóa đa lớp ẩn danh thông qua cổng sau của máy in văn phòng tầng bảy Poipet mà chúng ta đã cài đặt trước đó,” Quốc nói, mắt không rời màn hình. “Chúng ta cần mượn dải IP sạch của đặc khu Poipet để đánh lừa máy chủ Sacombank.”
“Đang chạy VPN... Cổng sau máy in tầng bảy đang phản hồi... Tốc độ kết nối đạt bốn mươi phần trăm... Ổn định rồi anh Quốc!” Huy Mập báo cáo, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt mập mạp.
Quốc bắt đầu phân tích hệ thống đóng băng của Sacombank. Dữ liệu hiển thị cho thấy tài khoản một tỷ đồng của nhóm bốc xếp A Sáng bị khóa do một lệnh yêu cầu tuân thủ (compliance freeze) được gửi từ một công ty tài chính ma có tên “Hắc Long Thịnh Thế” – thực chất là một tài khoản rửa tiền rác dưới quyền kiểm soát trực tiếp của Quản lý Tống tại đặc khu Poipet.
*Trần Lực và Quản lý Tống đã dùng quyền kiểm soát cổng API của sòng bài để gửi lệnh cảnh báo giả mạo đến Sacombank, vu khống tài khoản của A Sáng liên quan đến đường dây đánh bạc mạng để ép gã phải nộp năm trăm triệu tiền xâu. Đây là thủ đoạn cưỡng đoạt tài chính quen thuộc của tụi scammer. Muốn mở khóa, mình không cần hack vào máy chủ Sacombank – việc đó là tự sát pháp lý. Mình chỉ cần hack ngược vào cổng API của công ty ma Hắc Long Thịnh Thế trên máy chủ Poipet, gửi một lệnh xác thực thu hồi (revocation handshake) để Sacombank tự động khôi phục trạng thái hoạt động bình thường.*
“Sơn Nháy, tăng tần số phá sóng vô tuyến ngắn trong bán kính năm mươi mét để chặn mọi nỗ lực quét IP ngược từ phía sòng bài,” Quốc ra lệnh, ngón tay phải bầm dập gõ nhanh trên bàn phím ảo của máy tính bảng. “Tôi bắt đầu gửi lệnh thu hồi handshake.”
Không gian bên trong căn nhà sàn gỗ bỗng chốc im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi xối xả trên mái lá và tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn của Quốc. Hùng đứng ngoài hiên, nhịp tim gã đập nhanh hơn khi tiếng động cơ xuồng máy tuần tra của băng Hắc Sa ngoài kênh Vĩnh Tế dường như đang tiến gần hơn về phía rạch dừa nước.
“Quốc, nhanh lên! Có ánh đèn pha quét qua ngọn dừa nước phía ngoài rạch rồi!” Hùng nói vọng vào, giọng đầy sự cảnh giác sinh tử.
“Chờ chút... năm giây nữa,” Quốc nheo mắt nhìn sát vào màn hình.
Các con số mật mã nhấp nháy liên tục trên chiếc máy tính bảng bọc da: `192.168.1.104`... `API_REVOKE_FREEZÈ... `STATUS: PENDING̀...
Quốc nín thở. Ngón tay phải bầm dập của anh gõ phím Enter cuối cùng.
*Tách.*
Một dòng chữ xanh lá cây hiện lên trên màn hình nứt nẻ:
`STATUS: SUCCESSFUL. ACCOUNT UNLOCKED.`
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại rác cũ kỹ đặt trên hòm gỗ của A Sáng đột ngột rung lên bần bật. Một tin nhắn SMS từ tổng đài Sacombank hiện lên dòng thông báo thay đổi số dư: tài khoản đã được khôi phục trạng thái hoạt động bình thường với số dư khả dụng là một tỷ không trăm năm mươi triệu đồng.
Huy Mập thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào vách tràm rách nát:
“Thành công rồi! Chúng ta đã khơi thông tài khoản Sacombank mà không để lại một dấu vết IP nào trên hệ thống ngân hàng Việt Nam.”
Út Lượm nhảy cẫng lên vui sướng, nhưng ngay lập tức bị Hùng ra hiệu im lặng bằng một cái trừng mắt sắc lạnh.
***
Quốc ngồi im lặng, bả vai trái đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Anh gỡ chiếc USB Kingston 64GB ra khỏi máy tính bảng, giắt chặt nó trở lại vào cạp quần đùi rách dính máu của mình. Đây là lá bài bảo mệnh lớn nhất giúp anh sống sót qua những ngày tới dọc biên giới vô luật pháp này.
Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn ngủi chưa kịp lan tỏa thì màn hình chiếc máy tính bảng bọc da của Quốc bỗng nhiên nhấp nháy đỏ liên tục.
Một dải kết nối VPN ẩn mà Quốc để lại trong phân vùng hệ thống máy chủ đặc khu Poipet – cổng sau máy in tầng bảy – đột ngột nhận được một luồng dữ liệu thô (raw data packet) bị phân mảnh nghiêm trọng từ phía bên kia biên giới Campuchia.
Quốc nheo mắt hết cỡ, dí sát khuôn mặt hốc hác của mình vào màn hình nứt nẻ để đọc những ký tự mã hóa Base64 đang tự động giải mã thành những dòng chữ nhòe nhoẹt:
`L-I-N-H... D-A-N-G-E-R... T-R-A-N-L-U-C... K-H-U-N-H-A-T-O-I... S-O-S...`
Tín hiệu kết nối chập chờn, nhấp nháy liên tục rồi tắt phụt hoàn toàn, để lại một màn hình đen ngòm lạnh ngắt.
Đó là tín hiệu khẩn cấp từ Linh Linh – nữ lập trình viên người Trung Quốc vẫn đang bị kẹt lại đặc khu Poipet dưới sự giám sát chặt chẽ của Trần Lực.
Căn nhà sàn gỗ ven sông bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạnh buốt. Quốc im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, bả vai trái đau nhói lên từng cơn dữ dội như báo hiệu một cơn bão máu mới sắp sửa đổ bộ xuống vùng biên giới vô luật pháp này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!