Bến Đò Lò Gạch
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua vùng biên giới Tây Nam vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Những hạt mưa nặng hạt như những roi sắt quất liên hồi xuống mặt sông Vĩnh Tế đục ngầu, tạo nên một màn sương nước trắng xóa, che khuất hoàn toàn ranh giới tự nhiên giữa hai nước.
Trên chiếc xuồng máy bọc thép tự chế, tiếng động cơ hai trăm năm mươi mã lực đã được Út Lượm độ lại chỉ còn tiếng rên hừ hừ giảm thanh cực nhỏ dưới làn nước. Kiri khéo léo bẻ lái, đưa chiếc xuồng luồn lách qua những rặng dừa nước rậm rạp, tránh xa những luồng sáng quét từ đèn pha tuần tra của lính biên phòng Campuchia phía bờ bên kia.
Nằm thoi thóp trên sàn xuồng dính đầy nước mưa pha lẫn máu loãng, Phan Đình Quốc khẽ rên rỉ. Cơn sốt nhiễm trùng máu đã hạ nhẹ nhờ liều penicillin lậu đầu tiên của Bác sĩ Thạch Sên, nhưng bả vai trái mới khâu mười hai mũi dã chiến bằng kim chỉ thô sơ đang giật lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Mỗi lần chiếc xuồng dập dềnh theo sóng nước, vết thương lại rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc cáu bẩn. Nhãn lực của Quốc cực kém vì chiếc kính cận đã vỡ nát từ lâu; thế giới trước mắt anh chỉ là một dải nhòe nhoẹt của những bóng tối, ánh chớp và những tán lá tràm sẫm màu lướt qua.
“Ráng chút nữa, anh Quốc. Sắp tới bến của anh Sáng rồi,” Kiri nói vọng xuống, giọng thằng bé run lên vì lạnh và sợ hãi trước những loạt đạn Galil bắn đuổi lúc nãy từ tháp canh Poipet.
Lê Văn Hùng ngồi bệt bên cạnh, tay phải ghì chặt lấy bả vai Quốc để giữ cho anh không bị hất văng khi xuồng va vào rễ cây. Cánh tay trái của Hùng hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông do chấn thương rạn xương bả vai trái chưa lành. Tay phải gã thỉnh thoảng lại sờ vào khẩu súng ngắn K54 cũ dính đầy bùn đất giắt ở hông quần – khẩu súng của A Hổ chỉ còn vỏn vẹn bốn viên đạn. Hùng nghiến răng chịu đựng cơn đau từ vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay phải do móng tay của Danny Nguyễn cào rách đêm qua, giờ đã sưng tấy lên vì ngấm nước mưa bẩn.
Chiếc xuồng khẽ rùng mình rồi húc nhẹ vào một bến bùn lầy. Trước mắt họ, dưới ánh sáng đỏ lờ mờ hắt ra từ những lò gạch bỏ hoang, hiện ra những bóng người cao lớn dầm mưa đứng đợi.
Bến đò Lò Gạch.
Nơi đây hoang phế, ngập ngụa trong mùi than củi cháy dở, mùi đất sét nung và mùi dầu máy khét lẹt. Những vòm lò gạch cũ kỹ rêu phong sừng sững như những ngôi mộ cổ khổng lồ bên bờ sông biên giới. Đây là bến đỗ ngầm của nhóm giang hồ bến sông do A Sáng cầm đầu, trạm trung chuyển hàng lậu khét tiếng vùng Tịnh Biên.
“Thằng Kiri đó hả? Ai đi cùng mày đó?”
Một giọng nói trầm khàn, đanh thép vang lên từ dưới bóng một mái tôn rỉ sét. Một gã đàn ông bước ra dưới màn mưa. Gã không mặc áo, lộ ra dáng người nhỏ thó nhưng săn chắc như đá tạc, ngực xăm hình cá chép hóa rồng màu mực sẫm đã phai. Đó là A Sáng. Đi sau gã là năm sáu tên đàn em lực điền, tay lăm lăm những cây mã tấu tự chế dài ngoằng, ánh thép lạnh loang loáng dưới ánh lửa lò gạch.
Kiri nhanh nhẹn nhảy xuống bùn, kéo sợi dây thừng buộc mũi xuồng vào cọc tre, thở dốc:
“Anh Sáng! Cứu em... cứu hai người anh này với! Họ trốn từ trại Poipet về, bị lính của Trần Lực truy sát!”
A Sáng nheo mắt nhìn vào lòng xuồng. Khi thấy thân hình gầy gò, hốc hác dính đầy máu của Quốc và cánh tay thõng xuống của Hùng, chân mày gã nhíu chặt lại. Đàn em của gã lập tức tản ra, vây quanh chiếc xuồng, mũi mã tấu hướng thẳng vào ngực Hùng.
“Trốn trại Poipet?” A Sáng lạnh lùng nhổ một bãi nước bọt xuống bùn. “Mày biết luật của tao mà, Kiri. Bến này không chứa chấp những kẻ mang nợ máu với tụi sòng bài Campuchia. Chứa tụi nó để Trần Lực dẫn quân qua san bằng cái bến này của tao hả?”
Hùng thấy tình hình bất lợi, tay phải gã vô thức đưa về phía hông quần, định rút khẩu K54 tự vệ. Nhưng ngay lập tức, Quốc dùng bàn tay phải bầm dập, rách da rỉ máu của mình giữ chặt lấy cổ tay Hùng. Quốc nheo mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở nông để khống chế cơn đau vai trái đang hành hạ, khàn giọng nói:
“Không được động súng... với dân địa phương. Hùng... để tôi thương lượng.”
Quốc gượng dậy, nửa thân người tựa vào mạn xuồng gỗ. Dù nhãn lực mờ mịt, anh vẫn định vị được bóng dáng của A Sáng nhờ hình xăm cá chép hóa rồng trên ngực gã. Anh thọc tay phải vào túi quần đùi rách, rút ra một cọc tiền mặt USD mệnh giá nhỏ – những tờ mười đô, hai mươi đô bẩn thỉu, bám đầy mồ hôi và nước sông Mekong, đặt mạnh lên tấm ván sàn xuồng.
“Hai ngàn đô la Mỹ,” Quốc nói, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. “Tiền đặt cọc cho một chỗ ẩn náu trong ba ngày và một liều penicillin lậu nữa. Tôi biết ông không làm không công.”
A Sáng bước tới bước nữa, gã dùng mũi mã tấu khều nhẹ cọc tiền ướt sũng, rồi cười khẩy, giọng đầy sự khinh bỉ thực dụng:
“Tiền đô lẻ này tao mang ra chợ Tịnh Biên đổi chỉ tổ làm mồi cho công an kinh tế. Thời buổi này biên phòng siết chặt, tiền đô lẻ trôi nổi không có hóa đơn nguồn gốc là giấy lộn. Mày nghĩ hai ngàn đô lẻ này mua được mạng sống của tụi mày trước họng súng Galil của Trần Lực sao?”
Sự nghi kỵ và áp lực bạo lực từ đám đàn em của A Sáng tăng lên. Những mũi mã tấu tự chế đã áp sát sát sườn Hùng. Hùng nghiến răng, cơ bắp cánh tay phải gồng cứng, chuẩn bị cho một trận tử chiến giáp lá cà dù biết chắc sẽ thất bại trước số đông.
Quốc nhắm chặt mắt trong một giây. Trong đầu anh, bộ óc kế toán bắt đầu hoạt động với công suất tối đa.
*A Sáng là dân buôn lậu sông nước chuyên nghiệp. Gã không sợ bạo lực, gã chỉ sợ rủi ro không đem lại lợi nhuận. Tiền mặt USD mệnh giá nhỏ đối với gã là rác vì khó hợp thức hóa dòng tiền ở nội địa lúc này. Mình phải dùng một thứ tài nguyên khác béo bở hơn để bẻ gãy sự phòng thủ của gã. Kho dầu lậu của băng Hắc Sa.*
Quốc mở mắt, nheo mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt của A Sáng:
“Nếu tiền đô không tiêu được, vậy thông tin kinh tế thì sao? Tôi biết băng Hắc Sa – đối thủ của ông trên con kênh Vĩnh Tế này – đang có một kho chứa dầu lậu xanh bỏ trống ở ngã ba rạch dừa nước phía trên. Đêm nay, toàn bộ lực lượng của Hắc Sa đã được Trần Lực thuê để phong tỏa ngả đường sông biên giới phía dưới nhằm săn lùng tôi. Kho dầu đó hiện tại không có một bóng người canh gác.”
A Sáng khựng lại. Lưỡi mã tấu trên tay gã khẽ hạ xuống một phân. Gã quay sang nhìn tên thợ máy trẻ tuổi đang đứng cạnh lò nung gạch – Út Lượm, thằng bé mười tám tuổi tóc nhuộm đỏ hung, mặt mũi lấm lem dầu mỡ.
“Út Lượm, mày biết cái kho đó không?” A Sáng hỏi.
Út Lượm bước tới, mắt dán chặt vào chiếc máy tính bảng bọc da bám bùn dính máu đang được Quốc kẹp chặt dưới nách. Thằng bé gật đầu, giọng lanh chanh:
“Biết chứ anh Sáng! Kho dầu xanh đó của thằng Lý Sứt bên băng Hắc Sa. Bình thường tụi nó gác kỹ lắm, mỗi ngày xuất đi cả chục ngàn lít dầu lậu sang Cam. Nếu đêm nay tụi nó rút quân đi săn anh này thật, thì cái kho đó là một mỏ vàng không chủ!”
Quốc rút chiếc điện thoại rác cũ kỹ từ trong túi quần ra, bấm nhanh vài phím rồi đẩy màn hình về phía A Sáng. Trên màn hình là tọa độ GPS chính xác của kho dầu và lịch trình tuần tra của băng Hắc Sa mà Quốc đã phân tích được từ các dòng log giao dịch dòng tiền đen của sòng bài trước khi vượt ngục.
“Đây là tọa độ và sơ đồ kết cấu kho,” Quốc lạnh lùng nói. “Băng Hắc Sa nợ sòng bài tiền bảo kê, nên chúng buộc phải làm tay sai cho Trần Lực đêm nay. Nếu ông ra tay ngay bây giờ, ông sẽ nuốt trọn lô dầu trị giá ít nhất hai mươi ngàn đô la mà không tốn một giọt máu. Đổi lại, tôi chỉ cần ba ngày ẩn náu an toàn tại bến này.”
A Sáng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại rác, rồi nhìn sang Quốc. Sự xảo quyệt và thực dụng trong đôi mắt gã giang hồ bến sông dần bị thay thế bởi sự kinh ngạc trước đầu óc phân tích đáng sợ của gã kế toán gầy gò trước mặt.
“Mày... không phải là dân giang hồ bình thường,” A Sáng chậm rãi hạ hoàn toàn cây mã tấu xuống, gã ra hiệu cho đàn em thu vũ khí. “Dân chạy trốn thông thường chỉ biết khóc lóc van xin, còn mày lại dùng miếng mồi của đối thủ để mua chuộc tao. Được, tao chấp nhận giao dịch này. Út Lượm! Mau đưa tụi nó vào căn lán trống sau lò gạch giấu kỹ. Lấy cho thằng này thêm thuốc hạ sốt.”
Út Lượm nhanh nhảu đỡ lấy Quốc, trong khi Hùng gượng gãy bước xuống xuồng, tay vẫn cảnh giác không rời hông quần.
Khi Quốc được dìu vào bên trong căn lán tre dột nát sau lò gạch, mùi than ấm áp từ lò nung phả vào giúp cơ thể anh bớt run rẩy. Út Lượm tò mò nhìn chiếc máy tính bảng bọc da của Quốc, nhưng không dám chạm vào dưới ánh mắt cảnh giác sắc lạnh của Hùng.
Tuy nhiên, ngay khi Quốc vừa đặt lưng xuống tấm phản gỗ ẩm mốc, A Sáng đã bước vào lán, đứng khoanh tay trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt đầy ẩn ý:
“Tao giữ chữ tín sông nước, đã nhận thông tin của mày thì tao sẽ bảo vệ mày trong ba ngày. Nhưng tao đồng ý chứa chấp tụi mày, không có nghĩa là tao làm không công cho những việc phát sinh sau này. Tao nghe thằng Kiri nói mày có bộ óc kế toán rất giỏi, có thể giải quyết mọi rắc rối về con số?”
Quốc nheo mắt nhìn bóng mờ của A Sáng dưới ánh lửa bập bùng, giọng mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác:
“Ông muốn gì?”
A Sáng ghé sát tai Quốc, giọng gằn xuống đầy áp lực:
“Toàn bộ số tiền tích cóp hơn ba năm qua của anh em bốc xếp bến này – khoảng một tỷ đồng – tao gửi trong một tài khoản ngân hàng Sacombank rác để né công an. Chiều nay, không biết vì sao tài khoản đó đột ngột bị hệ thống sòng bài bên kia biên giới đóng băng và khóa cứng. Tụi nó đòi tao phải nộp phạt năm trăm triệu tiền xâu mới mở khóa. Mày giải quyết được việc này, tao không chỉ bảo kê tụi mày ba ngày, mà tao sẽ cho mày thuê căn nhà sàn mật sâu trong rạch dừa nước để làm ăn.”
Hùng nghe vậy khẽ biến sắc mặt, gã siết chặt nắm tay phải. Quốc im lìm nằm trên phản gỗ, chiếc USB chứa dữ liệu đen sòng bài giắt ở cạp quần như đang tỏa ra một luồng khí lạnh ngắt sát da thịt anh.
Bên ngoài, tiếng mưa bão vẫn gào rú liên hồi dọc con kênh biên giới, và từ phía xa bờ sông, tiếng động cơ xuồng máy tuần tra của băng Hắc Sa bắt đầu vang vọng, báo hiệu một vòng vây mới đang dần khép chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!