Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Lưỡi Dao Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ xuồng máy hai trăm năm mươi mã lực lịm dần rồi tắt ngấm, chỉ còn lại tiếng mưa quật rào rào lên những tán lá tràm già sũng nước. Chiếc xuồng gỗ nương theo đà trôi, húc khẽ vào một rặng rễ đước chằng chịt dính đầy bùn nhão.


Kiri nhanh nhẹn nhảy phốc lên bờ, hai bàn chân trần bấu chặt vào thảm lá mục trơn trượt. Thằng bé dùng hết sức lực nhỏ bé của mình kéo sợi dây thừng buộc mũi xuồng vào một gốc tràm cổ thụ, rồi quay lại khẽ gọi:


“Anh Hùng! Tới nơi rồi. Mau đỡ anh Quốc lên!”


Lê Văn Hùng nghiến chặt răng, cố nén cơn đau buốt tận xương tủy từ bả vai trái bị rạn xương nghiêm trọng. Cánh tay trái của gã hoàn toàn vô lực, thõng xuống một bên hông như một khúc gỗ chết. Gã chỉ còn một cánh tay phải lành lặn. Hùng luồn tay dưới nách Quốc, dùng hết sức lực của một cựu thợ máy và cựu cảnh sát hình sự để nhấc bổng thân hình gầy gò, nóng rực như hòn than của Quốc lên khỏi sàn xuồng dính máu.


Quốc lúc này đã không còn nhận thức được xung quanh. Đôi môi anh nhợt nhạt, nứt nẻ rỉ ra từng vệt máu khô, hai hàm răng vẫn nghiến chặt vào nhau trong cơn co giật giật cục của chứng sốt nhiễm trùng đầm lầy. Vết thương bả vai trái do đạn Galil bắn rách sâu hoại tử rỉ dịch vàng quyện với bùn thải bốc lên một mùi chua nồng, tử khí. Chiếc USB Kingston 64GB chứa dữ liệu đen sòng bài vẫn được giắt chặt an toàn ở cạp quần đùi rách của anh, lạnh ngắt và im lìm.


“Cẩn thận cái chân anh ấy, Kiri!” Hùng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt khắc khổ hòa lẫn nước mưa. Gã bước từng bước nặng nề trên bãi bùn lún ngang bắp chân, bờ vai phải gánh nửa trọng lượng cơ thể Quốc, tay phải ghì chặt lấy hông anh để giữ cho khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn không bị rơi xuống nước.


Kiri dẫn đường, luồn lách qua những bụi dừa nước rậm rạp. Trước mắt họ, dưới gốc của một cây tràm cổ thụ khổng lồ có bộ rễ trồi lên mặt đất như những móng vuốt quái vật, hiện ra một tấm liếp tre phủ đầy lá khô ngụy trang. Kiri cúi người gạt lớp lá, nhấc tấm liếp lên, lộ ra một lối đi hẹp dẫn sâu xuống lòng đất, tối om và ẩm ướt.


“Bác sĩ Thạch Sên! Là cháu, Kiri đây! Cứu mạng!” Kiri hét lớn vào khoảng tối dưới hầm.


Từ dưới lòng đất, một luồng ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của chiếc đèn mổ chạy bằng máy phát điện nhỏ hắt lên, kèm theo mùi ete, mùi cồn sát trùng và mùi đất ẩm nồng nặc.


“Vào đi. Đừng làm ồn,” một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng bằng tiếng Việt lơ lớ giọng Khmer vọng lên.


Hùng cắn răng, dìu Quốc đi xuống từng bậc đất nện trơn trượt. Không gian bên dưới căn hầm ngầm rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, bốn bức tường đất được gia cố bằng những tấm ván gỗ tràm rỉ nhựa thơm nồng. Ở giữa hầm là một chiếc bàn mổ thô sơ ghép bằng những tấm ván gỗ dày, bên trên phủ một tấm bạt cao su màu xanh dính đầy những vệt ố đen của máu khô.


Đứng cạnh chiếc bàn mổ là Bác sĩ Thạch Sên. Gã gầy và cao, mái tóc bạc muối tiêu bù xù, đôi kính gọng tròn trễ xuống cánh mũi. Gã mặc một chiếc áo blouse trắng đã ố vàng ở cổ, hai bàn tay gầy guộc đeo găng tay cao su y tế mỏng đang tỉ mỉ lau chùi một bộ dao mổ bằng thép không gỉ.


“Đặt nó lên bàn,” Thạch Sên không thèm nhìn mặt Hùng, chỉ dùng đầu ngón tay trỏ chỉ về phía chiếc bàn gỗ. “Nặng lắm rồi đấy. Mùi thịt thối rữa xộc lên tận đỉnh đầu rồi.”


Hùng nhẹ nhàng đặt Quốc nằm ngửa lên tấm bạt cao su. Ngay khi cơ thể Quốc tiếp xúc với mặt bàn lạnh ngắt, anh khẽ giật mình, một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng thoát ra.


Thạch Sên bước tới, dùng một cây kéo y tế rỉ sét cắt phăng mảng áo thun rách nát dính bết vào bả vai trái của Quốc. Khi lớp vải được lột ra, cả Hùng và Kiri đều vô thức lùi lại một bước, nín thở.


Vết thương hoại tử của Quốc tệ hơn họ tưởng tượng rất nhiều. Lỗ đạn bắn rách sâu hoắm, thịt xung quanh sưng tấy lên đỏ lựng, căng mọng và liên tục rỉ ra một thứ dịch mủ màu vàng nhạt quyện lẫn máu đen đặc quánh. Những sợi chỉ máu đỏ tấy nguy hiểm đã lan rộng từ bả vai lên sát cổ họng, biểu hiện rõ ràng của việc vi khuẩn độc hại từ nước bẩn đầm lầy đã xâm nhập sâu vào hệ tuần hoàn.


“Sốt nhiễm trùng máu,” Thạch Sên lạnh lùng chẩn đoán, gã dùng ngón tay ấn nhẹ vào rìa vết thương. Thân hình Quốc lập tức co giật mạnh vì đau đớn dù đang hôn mê. “Đầu đạn Galil vẫn còn găm sâu bên trong, sát xương bả vai. Nước bẩn đầm lầy và hóa chất bãi rác đã làm thối rữa lớp cơ. Nếu không gắp đầu đạn ra và cắt bỏ phần thịt thối này ngay lập tức, trong vòng ba tiếng nữa, nó sẽ chết vì sốc độc tố.”


“Bác sĩ, làm ơn cứu anh ấy! Bao nhiêu tiền tôi cũng trả!” Hùng khẩn khoản, tay phải gã run run rút ra một xấp tiền mặt USD mệnh giá nhỏ nhặt được từ Poipet, dính đầy bùn đất và nước mưa, đặt lên chiếc khay inox cạnh bàn mổ.


Thạch Sên liếc nhìn xấp tiền, đôi mắt gã không chút gợn sóng. Gã dùng một chiếc kẹp gắp xấp tiền lên, lật qua lật lại rồi ném trở lại khay.


“Tiền này chỉ đủ tiền dầu chạy máy phát điện và tiền công tôi cầm dao thôi,” Thạch Sên lạnh giọng. “Muốn cứu mạng nó, phải dùng đến kháng sinh lậu penicillin liều cao để cắt cơn sốt và sát trùng máu. Thứ đó ở vùng biên này đắt hơn vàng, và tôi phải mua lại từ tụi buôn lậu chợ đen.”


“Tôi sẽ tìm cách kiếm thêm tiền trả ông!” Hùng nghiến răng, bóp chặt cánh tay phải của mình. “Nhưng giờ hãy cứu anh ấy trước đi!”


Thạch Sên im lặng một lát, gã nhìn vào gương mặt hốc hác nhưng đầy vẻ gan lì của Quốc, rồi quay sang chiếc tủ gỗ nhỏ góc hầm. Gã lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu đục, bên trên dán nhãn chữ Trung Quốc đã bị mờ hoàn toàn.


“Đây là thuốc tê nội địa Trung Quốc tuồn lậu qua sòng bài. Chất lượng không đảm bảo, dễ gây sốc phản vệ, nhưng có còn hơn không,” Thạch Sên vừa nói vừa rút xi-lanh định hút thuốc.


Đột nhiên, một bàn tay phải bầm dập, rách da rỉ máu của Quốc từ trên bàn mổ phóng ra, bấu chặt lấy cổ tay đeo găng cao su của Thạch Sên. Lực bóp yếu ớt nhưng đầy sự dứt khoát.


Quốc đã tỉnh lại từ lúc nào. Đôi mắt anh hé mở, nhạt nhòa và nhòe nhoẹt vì thiếu kính cận, nhưng ánh mắt sắc lạnh, lý trí tột độ vẫn găm thẳng vào gương mặt gã bác sĩ Khmer.


“Không... không dùng thuốc tê,” Quốc thào thào qua kẽ răng nứt nẻ, giọng nói khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau.


“Cậu điên rồi sao, Quốc?” Hùng cúi xuống hét lên. “Không dùng thuốc tê, gã sẽ rạch nát vai cậu đấy! Cậu sẽ chết vì đau mất!”


Quốc chậm rãi lắc đầu, hơi thở anh dồn dập, phập phồng lồng ngực gầy gò. Bộ óc kế toán của anh, dù đang bị thiêu đốt bởi cơn sốt gần bốn mươi mốt độ, vẫn đang hoạt động với một tốc độ đáng sợ để phân tích rủi ro.


*Thứ nhất: Thuốc tê lậu Trung Quốc hết hạn có xác suất gây sốc phản vệ tim lên đến 40% đối với thể trạng suy kiệt hiện tại của mình. Thứ hai: Tác dụng phụ của thuốc tê rẻ tiền sẽ làm tê liệt hệ thần kinh trung ương, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng ghi nhớ ảnh chụp con số trong vòng 72 giờ tới. Chiếc USB chứa danh sách đen sòng bài đang nằm ở hông quần mình. Nếu mình mất đi khả năng nhẩm tính và phân tích dòng tiền bẩn, mình và Hùng sẽ hoàn toàn mất đi lá bài bảo mệnh trước Trần Lực. Mình chọn chịu đau thể xác để bảo toàn bộ não.*


“Tôi... tôi không thể mất... trí nhớ,” Quốc nghiến răng, từng chữ thốt ra như vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng. “Cứ... rạch đi.”


Bác sĩ Thạch Sên nheo mắt nhìn Quốc. Qua ba mươi năm chữa trị cho đủ loại giang hồ, sát thủ, dân buôn lậu vùng biên giới, gã chưa từng thấy một kẻ nào có đôi mắt lạnh lùng và lý trí đáng sợ đến thế khi đang đứng trước ranh giới cái chết.


“Được, muốn chết vì đau thì tùy cậu,” Thạch Sên đặt lọ thuốc tê xuống, gã nhặt một cành cây tràm khô dài khoảng mười phân đặt bên cạnh khay dụng cụ, nhét thẳng vào miệng Quốc. “Cắn chặt lấy cái này. Nếu không muốn tự cắn đứt lưỡi.”


Quốc cắn chặt cành cây tràm khô, vị chát của vỏ cây và mùi đất ẩm xộc thẳng vào khoang miệng.


“Giữ chặt vai phải và hai chân nó,” Thạch Sên ra lệnh cho Hùng. “Nó mà nhúc nhích, lưỡi dao của tôi sẽ cắt đứt động mạch vai, lúc đó có mười lọ penicillin cũng không cứu được.”


Hùng dùng cánh tay phải lực lưỡng của mình tì chặt lên bả vai phải còn lành lặn của Quốc, dùng cả trọng lượng cơ thể đè lên hông anh. Cánh tay trái bị rạn xương của Hùng screaming đau đớn, gã phải nghiến răng chịu đựng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.


Thạch Sên cầm cây dao mổ lên dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn mổ dã chiến. Lưỡi dao thép mỏng, lạnh ngắt chạm vào lớp da thịt sưng đỏ của Quốc.


*Xoẹt...*


Một đường rạch dài năm phân dứt khoát rạch đôi lớp da thịt hoại tử trên bả vai trái của Quốc. Máu đen đặc, chua nồng lập tức trào ra ngoài, loang lổ khắp tấm bạt cao su.


Toàn bộ cơ thể Quốc co giật mạnh một cái như bị điện giật. Cơn đau tột cùng, sắc bén và tàn bạo như một luồng hỏa thiêu nung đỏ cắm thẳng vào bả vai, dội ngược lên đại não. Da đầu anh tê dại, những sợi gân xanh trên cổ và trán nổi lên cuồn cuộn, căng cứng như sắp đứt tung.


“Hai... ba... năm... bảy... mười một... mười ba...”


Trong đầu Quốc, tiếng gào thét của cơn đau bị bóp nghẹt bởi dòng chảy của các con số nguyên tố. Anh nhắm chặt mắt, dùng toàn bộ ý chí sinh tồn cực hạn để nhẩm tính.


*Dải IP máy chủ Poipet: 192.168.1.104. Tài khoản rác Sacombank nhận tiền lừa đảo: 0602... Số dư lũy tiến: 300.000 USD. Khóa bảo mật phân vùng ẩn: 64-bit mã hóa AES...*


Anh biến bộ não của mình thành một tấm khiên toán học khổng lồ, dùng từng con số, từng dòng mã hóa để che chắn, chống chọi lại sự tàn phá của lưỡi dao mổ đang điên cuồng cắt bỏ những thớ thịt thối rữa trên vai trái. Cành cây tràm trong miệng anh bị lực cắn của hai hàm răng nghiền nát phát ra những tiếng *rắc rắc* khô khốc, máu tươi từ nướu răng rỉ ra khóe môi rách.


Thạch Sên dùng kẹp y tế kẹp chặt vết mổ, mở rộng vết rạch để tìm kiếm đầu đạn. Lưỡi kẹp kim loại lạnh ngắt chạm vào các thớ cơ rách nát, tạo ra một tiếng *sột soạt* ghê rợn trong không gian im ắng của căn hầm ngầm.


“Đầu đạn Galil bẹt đầu, găm rất sâu vào cơ xương vai,” Thạch Sên lạnh lùng nhận xét, gã dùng lực tay xoay nhẹ chiếc kẹp để nạy đầu đạn ra khỏi thớ thịt bám chặt. “Chịu đựng đi em trai.”


Cơn đau đột ngột tăng lên gấp bội khi mũi kẹp chạm sát vào màng xương bả vai. Quốc trợn ngược mắt, toàn thân anh ưỡn cong lên khỏi bàn mổ như một chiếc cung căng hết cỡ. Hùng phải dùng hết sức tàn của cánh tay phải đè nghiến Quốc xuống, gầm lên:


“Giữ chặt, Quốc! Cố lên! Sắp ra rồi!”


Quốc không phát ra một tiếng kêu nào. Tiếng hét của anh bị chặn lại hoàn toàn nơi cổ họng bởi cành cây tràm đã nát vụn. Đôi mắt anh nhòe nhoẹt máu và mồ hôi, nhưng sâu trong tiềm thức, anh vẫn nhìn thấy rõ ràng dải con số hối lộ của Tướng Chea hiển thị trên màn hình máy tính bảng cũ. Đó là mạng sống của anh, là danh dự của gia đình anh, là Khánh Vy.


*Clink!*


Một tiếng động kim loại khô khốc vang lên. Đầu đạn Galil biến dạng, rỉ sét và dính đầy máu đen được Thạch Sên gắp ra, thả rơi xuống chiếc khay inox tròn bên cạnh bàn mổ.


Quốc đổ sụp xuống bàn mổ như một bao tải rỗng, hơi thở đứt quãng, dồn dập. Cành cây tràm trong miệng anh rơi ra ngoài, nát vụn và đẫm máu.


Thạch Sên nhanh chóng dùng gạc y tế thấm cồn sát trùng lau sạch vết mổ, rồi dùng kim chỉ y tế khâu kín vết thương dã chiến bằng mười hai mũi khâu thô sơ. Mỗi mũi khâu đi qua da thịt là một lần cơ thể Quốc khẽ giật nhẹ, nhưng ý thức của anh đã hoàn toàn kiệt sức, lịm dần vào bóng tối.


Thạch Sên tháo găng tay cao su dính máu ném vào sọt rác, gã mệt mỏi lau mồ hôi trên trán, nhìn Quốc bằng ánh mắt đầy sự nể phục ngầm.


“Thằng này lì lợm thật. Chịu đựng cuộc phẫu thuật gắp đạn dã man này mà không ngất đi ngay từ mũi dao đầu tiên, mạng nó lớn đấy,” Thạch Sên nói với Hùng, gã bước tới chiếc tủ gỗ lấy ra một ống tiêm thủy tinh nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu vàng nhạt. “Đây là kháng sinh lậu penicillin liều cao cuối cùng của tôi. Tôi sẽ tiêm cho nó để hạ cơn sốt nhiễm trùng máu, nhưng vết thương này cần ít nhất ba liều nữa trong vòng hai mươi bốn giờ tới để ngăn chặn hoại tử quay trở lại.”


“Bác sĩ, làm ơn tiêm cho anh ấy đi!” Hùng nói, giọng gã run lên vì nhẹ nhõm khi thấy Quốc đã qua cơn nguy kịch ban đầu.


Thạch Sên cắm mũi kim vào bắp tay Quốc, từ từ bơm thứ kháng sinh penicillin lậu quý giá vào cơ thể anh. Ngay khi thuốc ngấm vào, nhịp thở dồn dập của Quốc bắt đầu điều hòa trở lại, những sợi chỉ máu đỏ tấy trên cổ khẽ nhạt đi.


Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm chưa được bao lâu thì tiếng bước chân rầm rập từ phía trên bậc thềm đất nện dội xuống.


Cửa hầm sập mở ra, Kiri lao xuống với gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Thằng bé bám chặt lấy mạn bàn gỗ mổ, giọng nói run rẩy tột độ:


“Anh Hùng... Bác sĩ Thạch Sên... Nguy rồi! Tay sai của Trần Lực... tụi nó đang rà soát mấy chòi lá chài lưới cách đây chưa tới một cây số! Tụi nó có súng trường Galil, có cả chó nghiệp vụ nữa! Tụi nó đang đi thẳng về hướng căn hầm này!”


Hùng lập tức siết chặt khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất trong tay phải, ngón tay trỏ đặt sát vào cò súng. Căn hầm ngầm bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạnh buốt, tiếng máy phát điện nhỏ vẫn hums đều đặn trong góc hầm như một hồi chuông báo tử đang đếm ngược thời gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!