Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Vũng Bùn Nhiễm Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ xuồng máy hai trăm năm mươi mã lực gầm rú điên cuồng, xé toạc màn mưa bong bóng đang quật xuống lòng rạch biên giới. Chiếc xuồng gỗ chao đảo dữ dội, mũi xuồng hếch cao rồi nện mạnh xuống mặt nước rít gầm, bắn ra những vệt bọt tuyết trắng xóa ban đêm. Gió bão từ Biển Hồ tràn về miền viễn biên quật ràn rạt vào rặng dừa nước san sát hai bên mạn, tạo nên những tiếng xào xạc khô khốc, ma quái giữa khoảng không tăm tối.


Nằm bẹp dưới sàn xuồng sũng nước, Phan Đình Quốc không còn cảm nhận được cái lạnh buốt của những hạt mưa giông đang găm thẳng vào da thịt gầy gò của mình. Ý thức của anh nhòe nhoẹt, chập chờn như ánh đèn bão sắp cạn dầu. Cơn đau từ bả vai trái không còn là một cảm giác nhức nhối thông thường nữa; nó đã biến chứng thành một luồng hỏa thiêu âm ỉ, thiêu đốt từng thớ thịt, chạy dọc theo hệ thần kinh trung ương dội thẳng lên đại não.


Vết thương rách sâu do đạn Galil của A Sấm bắn trúng lúc vượt ngục, sau khi ngâm dưới dòng nước sông Mekong chứa đầy bùn thải hóa chất axit tẩy rửa từ bãi rác đặc khu Poipet, giờ đây đã bắt đầu hoại tử nhẹ. Lớp da xung quanh vết bắn sưng phồng lên, đỏ tấy và căng mọng như quả cà chua chín quá lửa, liên tục rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt quyện lẫn máu tươi đặc quánh, bốc mùi chua nồng của thịt rữa và hóa chất giặt là.


“Hai... mươi ba... hai mươi chín... ba mươi mốt...”


Đôi môi nhợt nhạt, nứt nẻ của Quốc run lên bần bật, lẩm nhẩm những con số nguyên tố theo một phản xạ vô điều kiện. Trong cơn mê sảng của chứng sốt nhiễm trùng máu, bộ óc kế toán tài chính của anh vẫn đang điên cuồng bấu víu vào các con số như một chiếc neo cứu mạng cuối cùng để giữ cho ý thức không chìm hoàn toàn vào bóng tối vô tận. Nhãn lực kém do mất đi chiếc kính cận khiến thế giới xung quanh anh lúc này chỉ là những hình khối nhòe nhoẹt, mờ ảo của những rặng tràm đen sẫm đổ rạp dưới mưa.


“Giữ chặt lấy anh ấy! Kiri! Ép mạn xuồng sát vào rặng dừa nước để tránh sóng!”


Lê Văn Hùng gầm lên, giọng gã khản đặc, nghẹn ngào vì nước mưa và gió rít. Cánh tay phải cơ bắp, chằng chịt vết trầy xước rỉ máu do móng tay của Danny cào rách từ đêm trước, đang dùng hết sức tàn để ghì chặt lấy thân hình gầy gò của Quốc vào mạn xuồng trơn trượt. Bả vai trái của Hùng bị rạn xương nghiêm trọng sau cú đỡ đòn gậy sắt hộ Quốc dưới hầm ngục Poipet; cánh tay trái của gã hoàn toàn vô lực, thõng xuống như một sợi dây thừng đứt đoạn, đung đưa theo từng nhịp dập dềnh của con sóng dữ.


Mỗi lần chiếc xuồng máy hụt xuống một con sóng lớn, bả vai trái của Quốc lại va đập vào ván thuyền gỗ. Một tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ứ nơi cổ họng thoát ra khỏi lồng ngực đang phập phồng dữ dội của anh. Hùng nghiến răng ken két, gã dùng cả thân hình lực lưỡng của mình nằm đè lên nửa người Quốc để làm lá chắn giảm chấn vật lý, tay phải mò mẫm cẩn thận bên hông quần đùi rách của Quốc để đảm bảo chiếc USB Kingston 64GB chứa dữ liệu đen sòng bài và khẩu súng ngắn K54 cũ dính bùn đất vẫn đang được giắt chặt an toàn.


“Anh Hùng! Phía trước là ngã ba kênh Vĩnh Tế! Đi đường lớn thì nhanh nhưng dễ gặp ca-nô tuần tra của lính Thượng úy Keo!”


Kiri hét lớn từ phía đuôi xuồng. Thằng bé 14 tuổi người Khmer đen nhẻm, đầu trần sũng nước, đôi mắt sáng lém lỉnh thường ngày giờ đây căng ra đầy căng thẳng. Hai bàn tay nhỏ thô ráp của nó nắm chặt lấy cần ga của khối động cơ độ chế, khéo léo điều khiển chiếc xuồng lướt đi trong bóng tối không đèn đêm. Bản năng sinh tồn sông nước của một đứa trẻ lớn lên ở vùng đệm vô luật pháp giúp nó định vị luồng lạch bằng cách quan sát gợn sóng xoáy và hướng nghiêng của những rặng dừa nước.


“Cắt qua rạch dừa nước ngầm đi!” Hùng ra lệnh không chút do dự. “Quốc không chịu nổi mười phút nữa đâu! Người anh ấy nóng như hòn than rồi, nhịp tim đang tăng nhanh tột độ! Chúng ta phải đến chỗ Bác sĩ Thạch Sên ngay lập tức!”


Kiri gật đầu mạnh, thằng bé bẻ lái ngắt nghèo sang mạn trái. Chiếc xuồng máy nghiêng hẳn một bên, chân vịt xé rách thảm bèo lục bình trôi nổi, đưa họ thâm nhập sâu vào hệ thống rạch nhỏ chằng chịt của rừng tràm ngập nước biên giới.


Không gian lập tức trở nên ngột ngạt đến khó thở. Dưới tán lá tràm rậm rạp che khuất ánh chớp, mùi bùn đất sình lầy lâu năm quyện với mùi lá tràm mục nát bốc lên nồng nặc. Muỗi mòng rừng ngập mặn ngửi thấy hơi người ấm nóng lập tức bu thành từng đám đen kịt, vo ve lao vào đốt cháy da thịt của Hùng và Kiri. Nhưng cả hai không ai có tâm trí để gạt chúng đi. Sự sống của Phan Đình Quốc đang trôi tuột qua từng giây đồng hồ.


Hùng áp lòng bàn tay thô ráp lên trán Quốc. Da thịt của gã kế toán nóng hổi, nhưng toàn thân lại đang run rẩy dữ dội vì những cơn ớn lạnh của chứng sốt nhiễm trùng đầm lầy. Những vệt đỏ tấy, mảnh như sợi chỉ máu, bắt đầu xuất hiện từ rìa vết thương bả vai trái và đang có xu hướng lan dần về phía cổ họng và lồng ngực.


“Mẹ kiếp... vi khuẩn nước bẩn đang tấn công vào máu rồi,” Hùng lẩm nhẩm, lòng bàn tay gã run lên. Là một cựu cảnh sát hình sự từng chứng kiến nhiều đồng đội bị thương dã ngoại, gã biết rất rõ các triệu chứng này. Nếu không có kháng sinh penicillin liều cao để sát trùng và cắt cơn sốt trong vòng vài tiếng tới, chất độc từ vết hoại tử sẽ xâm nhập vào tim, và Phan Đình Quốc sẽ chết vì sốc nhiễm độc ngay trên chiếc xuồng rách này.


“Cố lên, Quốc! Cậu đã đưa tôi ra khỏi cái địa ngục Poipet đó, cậu không được phép nằm lại ở vũng bùn này!” Hùng ghé sát tai Quốc hét lớn, cố gắng dùng giọng nói của mình để đánh thức lý trí đang lịm dần của anh. “Khánh Vy... em gái cậu... Vy đang đợi cậu ở quê nhà An Giang! Cậu đã hứa sẽ đưa cô ấy thoát khỏi bọn giang hồ đòi nợ cơ mà!”


Cái tên “Khánh Vy” như một dòng điện kích hoạt mạnh mẽ vào tiềm thức đang đóng băng của Quốc. Đôi mắt nheo chặt của anh khẽ giật nhẹ, ngón tay phải bầm dập run rẩy bấu chặt lấy cạp quần, nơi chiếc USB – vật chứng duy nhất có thể lật ngược thế cờ – đang nằm im lìm dính máu.


“Vy... Khánh Vy...” Quốc thào thào qua kẽ răng, một ngụm nước bọt sủi bọt trắng nhẹ rỉ ra khóe môi rách đóng vảy. “Chạy... trốn đi... Vy...”


“Đúng rồi! Nghĩ về em gái cậu mà thở đi!” Hùng xiết chặt bả vai phải còn lành lặn của Quốc, nước mắt gã hòa lẫn vào nước mưa chảy ròng ròng trên đôi gò má khắc khổ.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Tiếng súng nổ vang trời từ hướng cửa sông Mekong dội lại, cắt đứt bầu không khí căng thẳng của rặng tràm. Tiếng nổ khô khốc, đanh gọn của súng trường Galil quân dụng hòa lẫn vào tiếng động cơ ca-nô tuần tra tầm xa đang rú còi vang dội phía sau.


“Bảo an đặc khu đang càn quét bến đò!” Kiri hoảng hốt kêu lên, thằng bé cúi rạp người xuống sát cần lái. “Tụi nó dùng cả đèn pha công suất lớn để rà quét dọc mép nước rừng tràm rồi!”


“Mặc kệ tụi nó! Giữ đều ga!” Hùng nghiến răng, tay phải gã luồn nhanh vào hông quần Quốc, rút khẩu súng ngắn K54 cũ dính đầy bùn đất ra. Gã dùng răng cắn chặt lấy chốt an toàn để kéo bệ khóa nòng lên đạn bằng một tay. Tiếng *lách cách* cơ khí vang lên lạnh lùng giữa tiếng mưa rơi. Dù cánh tay trái bị rạn xương hoàn toàn vô lực, gã cựu cảnh sát vẫn sẵn sàng nổ súng sinh tử để bảo vệ con đường sống của nhóm.


Chiếc xuồng máy luồn lách qua một khúc cua hẹp, rặng dừa nước rậm rạp hai bên mạn quẹt vào thân xuồng nghe *xoạt xoạt* liên tục. Nước rạch bắn lên tung tóe, thấm đẫm vào lớp băng gạc rách nát trên vai Quốc, khiến anh co giật nhẹ vì đau đớn buốt xương.


Đột nhiên, Kiri giật mạnh cần ga, khối động cơ độ chế đột ngột lịm đi rồi tắt ngấm. Chiếc xuồng máy mất đà, trôi tự do theo dòng nước xiết hướng về phía một rặng dừa nước cổ thụ đổ rạp sát mặt nước.


“Sao tắt máy? Kiri!” Hùng gằn giọng gặng hỏi, tay phải gã nâng khẩu K54 hướng về phía trước cảnh giác.


“Suỵt! Nhìn kìa anh Hùng!” Kiri thì thầm bằng giọng run rẩy, ngón tay nhỏ nhắn của nó chỉ thẳng về phía khúc cua ngã ba kênh dẫn vào trạm y tế ngầm.


Qua làn sương mù và nước mưa dày đặc, một luồng sáng trắng khổng lồ, sắc bén như một lưỡi gươm ánh sáng, đang quét qua quét lại trên mặt nước đục ngầu ngay phía trước họ. Tiếng động cơ ca-nô tuần tra chính quy gầm rú trầm thấp, nặng nề – đó không phải là động cơ xuồng độ của dân buôn lậu, mà là ca-nô tuần tra bọc thép của lực lượng biên phòng Campuchia dưới quyền Thượng úy Keo.


“Ca-nô tuần tra biên phòng đang chốt chặn ngay khúc cua chéo!” Kiri nói khẽ qua kẽ răng. “Đèn pha của tụi nó quét góc rộng hai trăm mét. Nếu nổ máy chạy tiếp, tiếng động cơ độ chế sẽ làm lộ vị trí ngay lập tức!”


Hùng nheo mắt nhìn luồng sáng trắng đang quét sát vào mép rặng dừa nước cách họ chưa đầy năm mươi mét. Tim gã đập dồn dập trong lồng ngực. Khẩu K54 trong tay gã chỉ còn bốn viên đạn; đấu súng trực diện với lính tuần tra trang bị súng trường tự động trên một chiếc ca-nô bọc thép trong khi Quốc đang hấp hối là một hành động tự sát hoàn toàn.


“Tắt máy ẩn nấp!” Hùng ra lệnh, giọng gã trầm xuống đầy dứt khoát. “Để xuồng trôi tự do nương theo dòng nước xiết vào sát bụi rậm!”


Dòng nước lũ sông Mekong cuồn cuộn chảy xiết, đẩy chiếc xuồng máy gỗ trôi tự do không kiểm soát. Thân xuồng dập dềnh, xoay nhẹ một vòng trên mặt nước đục ngầu, hướng thẳng về phía mạn thuyền tuần tra bọc thép đang đậu chắn ngang lòng rạch hẹp. Khoảng cách giữa hai phương tiện đang thu hẹp dần: bốn mươi mét... ba mươi mét... hai mươi mét.


“Mẹ kiếp, dòng nước mạnh quá! Xuồng sắp va vào mạn ca-nô của tụi nó rồi!” Hùng nghiến răng, gã cố dùng chân phải đạp mạnh vào mạn xuồng để hãm đà trôi nhưng vô dụng.


Ánh đèn pha công suất lớn từ chiếc ca-nô tuần tra quét một vòng tròn rộng, luồng sáng trắng rực rỡ lướt qua đỉnh những ngọn dừa nước ngay sát đầu Hùng. Hơi thở nóng hổi của tử thần như đang phả vào gáy gã cựu cảnh sát. Gã siết chặt cò khẩu K54, ngón tay trỏ run nhẹ dưới áp lực sinh tử cực hạn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Kiri hành động với một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một đứa trẻ lớn lên giữa lằn ranh sinh tử vùng biên. Thằng bé nhoài người ra mũi xuồng, tay phải chộp lấy cây sào tre dài vót nhọn dắt bên mạn. Nó dùng hết sức lực của hai cánh tay nhỏ bé, cắm mạnh cây sào tre xuống lớp bùn lầy sâu dưới lòng rạch.


*Sột... rột...*


Mũi sào tre lún sâu vào lớp bùn dẻo quánh, tạo ra một lực cản vật lý dứt khoát. Thân xuồng gỗ khựng lại đột ngột giữa dòng nước xiết, mạn xuồng nghiêng đi chao đảo nhưng không hề phát ra một tiếng động lớn nào. Kiri nghiến răng chịu đựng, hai cánh tay nó gồng lên nổi đầy gân xanh để giữ chặt lấy thân sào, khóa cứng vị trí chiếc xuồng máy ẩn nấp hoàn hảo dưới bóng râm dày đặc của rặng dừa nước cổ thụ đổ rạp.


Chiếc ca-nô tuần tra bọc thép chỉ cách mũi xuồng của họ chưa đầy mười mét.


Qua các khe hở của lá dừa nước sũng nước, Hùng có thể nhìn thấy rõ bóng dáng ba tên lính biên phòng Campuchia mặc quân phục dã chiến màu xanh rêu bẩn thỉu. Một tên cầm khẩu súng trường Galil AR gác chéo trước ngực, tay kia cầm điếu thuốc lá đang cháy đỏ rực dưới màn mưa. Tên còn lại điều khiển chiếc đèn pha công suất lớn, liên tục rà quét luồng sáng trắng rực qua các bụi rậm ven bờ.


*Xoẹt...*


Luồng sáng trắng quét thẳng qua rặng dừa nước che chắn chiếc xuồng của họ. Ánh sáng mạnh đến mức xuyên qua các kẽ lá, rọi sáng một góc sàn xuồng dính máu nơi Quốc đang nằm thoi thóp. Hùng nín thở hoàn toàn, gã cúi rạp người xuống sát sàn xuồng, dùng tấm lưng rộng lớn của mình để che chắn hoàn toàn mảng áo thun rách dính máu của Quốc khỏi luồng sáng rà quét.


Nhịp tim của Hùng tăng lên đến mức gã có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch dội lại bên trong màng nhĩ. *Nếu tụi nó phát hiện... mình sẽ nổ súng bắn hạ tên cầm đèn pha trước, sau đó Kiri phải giật nổ động cơ rút lui khẩn cấp.* Gã cựu cảnh sát thầm vạch ra phương án tác chiến cuối cùng trong đầu.


Tên lính biên phòng cầm súng trường Galil bất ngờ lên tiếng bằng tiếng Khmer, giọng gã cộc cằn, vang vọng giữa tiếng mưa rơi rào rào:


“Có thấy động tĩnh gì không? Thằng Sẹo bảo tụi vượt ngục chạy hướng này mà?”


“Không có gì ngoài bèo lục bình,” tên cầm đèn pha trả lời, giọng oang oang đầy mệt mỏi. “Mưa bão lớn thế này, tụi nó có ba đầu sáu tay cũng chìm dưới sông Mekong rồi. Đi tuần tra chỗ khác đi, lạnh chết đi được.”


Tên cầm súng trường khạc một bãi nước bọt xuống sông, gật đầu đồng ý. Tiếng động cơ ca-nô tuần tra bọc thép đột ngột rú ga lớn, chân vịt quay tròn đẩy chiếc ca-nô lướt đi luồn lách qua khúc cua chéo, hướng về phía hạ nguồn con rạch.


Luồng sáng trắng nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn sau rặng tràm rậm rạp. Tiếng động cơ ca-nô tuần tra nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm hẳn vào tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão.


Kiri từ từ rút cây sào tre lên khỏi bùn lầy, thằng bé thở phào một tiếng nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hòa lẫn nước mưa.


“Tụi nó đi rồi, anh Hùng,” Kiri nói khẽ, giọng vẫn còn run rẩy.


“Tốt lắm, thằng bé khá lắm!” Hùng khen ngợi, gã hạ khẩu K54 xuống nhưng không hề buông lỏng cảnh giác. Gã nhanh chóng cúi xuống kiểm tra tình trạng của Quốc.


Nhưng ngay khi gã vừa chạm vào người Quốc, thân hình gầy gò của gã kế toán đột ngột co rúm lại. Hai hàm răng của Quốc nghiến chặt vào nhau nghe *ken két* khô khốc, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng nhạt nhòa dưới màn mưa.


Cơn sốt nhiễm trùng máu đã đạt đến ngưỡng cực hạn, kích hoạt một cơn co giật giật cục cấp tính.


“Quốc! Quốc! Tỉnh lại!” Hùng hoảng hốt kêu lên. Gã vội vàng dùng bàn tay phải gân guốc bóp chặt lấy hai bên quai hàm của Quốc để ép anh mở miệng, ngăn không cho anh tự cắn đứt lưỡi trong cơn co giật điên cuồng.


Thân hình Quốc giật mạnh liên tục trên sàn xuồng gỗ, bả vai trái rách nát rỉ ra một lượng lớn dịch vàng quyện máu đỏ tươi loang lổ khắp mặt sàn sũng nước. Cánh tay phải bầm dập của anh co rút lại, các ngón tay cào cấu điên cuồng vào ván gỗ thuyền như muốn tìm kiếm một điểm tựa vô hình.


“Kiri! Nổ máy! Giật ga tối đa đi!” Hùng hét lên điên cuồng, gã dùng cả trọng lượng cơ thể nằm đè chặt lấy hai chân của Quốc để khống chế cơn co giật. “Anh ấy đang co giật rồi! Sắp không kịp nữa rồi!”


Kiri lập tức giật mạnh dây khởi động động cơ. Khối động cơ 250 mã lực rú lên một tiếng gầm vang dội xé toạc không khí rừng tràm. Chiếc xuồng máy lao vút đi như một mũi tên xé gió, chân vịt xé nát dòng nước xiết hướng thẳng về phía sâu trong rạch dừa nước ngầm dẫn vào trạm y tế dã chiến.


Cơn mưa giông biên giới vẫn tiếp tục quật xuống điên cuồng, như muốn dìm chết ba linh hồn tội nghiệp đang chạy đua với tử thần giữa vũng bùn nhiễm trùng tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!