Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Làn Đạn Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa giông lạnh buốt quất liên tục vào khuôn mặt hốc hác của Phan Đình Quốc, rát buốt như có hàng vạn cây kim đá đâm thẳng vào da thịt. Tiếng sấm sét rạch đôi bầu trời đêm Poipet, để lại những vệt sáng xanh lét nhạt nhòa trong nhãn lực nhòe nhoẹt của một kẻ mất kính cận. Trước mắt Quốc lúc này, thế giới chỉ là một mảng hỗn độn của những hình khối mờ ảo, những bóng tối chập chờn và luồng sáng trắng khổng lồ từ tháp canh đang điên cuồng quét dọc bãi rác công nghiệp.


Bên cạnh anh, Lê Văn Hùng khẽ rên rỉ một tiếng đục ngầu qua kẽ răng. Bả vai trái của gã cựu cảnh sát hình sự đã bị rạn xương nghiêm trọng sau cú đỡ đòn chí mạng từ gậy sắt của A Hổ. Cánh tay trái của Hùng buông thõng, hoàn toàn vô lực, đung đưa theo từng nhịp bước loạng choạng. Tay phải của gã, dính đầy những vệt máu đỏ tươi quyện với bùn thải đen ngòm, đang cố ghì chặt lấy vai Quốc để làm điểm tựa.


“Chạy... nhanh lên Quốc... tụi nó đang khép vòng vây...” Hùng thở dốc, hơi thở mang theo vị mặn chát của máu và mùi hóa chất tẩy rửa công nghiệp nồng nặc.


Quốc không trả lời. Anh nheo mắt hết cỡ dưới làn mưa xối xả, cố gắng định vị hướng đi dựa vào tiếng nước chảy rì rào phía trước. Vết thương bỏng axit sâu hoắm trên bả vai trái của anh đang co rút lại dưới tác động của nước mưa pha lẫn bùn rác bẩn thỉu, tạo ra một cơn đau buốt tận xương tủy. Bàn tay phải bầm dập, rách da rỉ máu của Quốc đang ghì chặt lấy hông quần đùi rách, nơi chiếc USB Kingston 64GB chứa toàn bộ dữ liệu đen của đặc khu đang được giắt chặt. Sát bên cạnh là khẩu súng ngắn K54 cũ dính đầy bùn đất mà anh vừa tước được từ tay xác chết của A Hổ.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng trường tấn công Galil từ tháp canh của A Sấm vang lên khô khốc, xé toạc tiếng sấm sét của cơn bão. Những vệt đạn lửa đỏ rực rạch đôi màn đêm, cày nát đống phế liệu sắt rỉ sét ngay sát gót chân họ. Những mảnh tôn cũ bị đạn bắn vỡ văng tung tóe, sượt qua má Quốc để lại một vệt cắt rỉ máu.


“A Sấm đã khóa mục tiêu!” Quốc thầm tính toán trong đầu với tốc độ của một kế toán tài chính chuyên nghiệp. *Chu kỳ quét của đèn pha tháp canh là bốn giây từ trái sang phải. Khoảng cách từ tháp canh đến con rạch là hai trăm mét. Với tốc độ di chuyển hiện tại của Hùng, chúng ta mất ít nhất bốn mươi giây để tiếp cận mép nước. Xác suất bị bắn trúng trực diện: 72%.*


“Nấp sau đống vỏ lốp xe kia! Hùng!” Quốc hét lên, dùng hết sức tàn của thân hình gầy gò đẩy Hùng vào khoảng trống phía sau một đống lốp xe tải cũ nát bốc mùi cao su cháy.


Ngay khi họ vừa đổ sụp xuống, luồng sáng trắng của chiếc đèn pha công suất lớn quét qua, dừng lại ngay trên đỉnh đống lốp xe. Ánh sáng mạnh mẽ đến mức xuyên qua cả màn mưa dày đặc, tạo thành một cột sáng hình nón khổng lồ.


*Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!*


Đạn Galil găm thẳng vào lớp cao su dày của đống lốp xe, tạo ra những tiếng *bụp bụp* nghẹt thở. Mùi cao su khét lẹt quyện với mùi thuốc súng nồng nặc xộc thẳng vào buồng phổi đang nóng rát của Quốc. Hùng gượng dậy, tay phải run rẩy rút khẩu K54 cũ dính bùn từ hông Quốc. Gã tì mạn sườn vào lốp xe, cố gắng dùng một tay nâng khẩu súng ngắn lên để bắn trả tháp canh.


“Đừng bắn! Hùng!” Quốc giật lấy cánh tay của Hùng. “Tầm bắn của K54 dưới mưa bão không thể chạm tới tháp canh ở cự ly này. Tiếng chớp lửa đầu nòng sẽ chỉ giúp A Sấm hiệu chỉnh đường đạn chính xác hơn thôi!”


Hùng nghiến răng hạ súng xuống, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt chữ điền lỳ lợm. Gã hiểu Quốc nói đúng. Trong một cuộc chiến thực tế, mỗi viên đạn đều có sức nặng sinh tử, và việc bắn trả mù quáng chỉ là hành động tự sát.


“Nhìn kìa... con rạch...” Hùng nheo mắt chỉ tay về phía trước.


Qua màn sương mù nhạt nhòa của nhãn lực kém, Quốc nhìn thấy một đốm sáng màu vàng nhạt nhấp nháy sát mép nước đục ngầu. Đó là tín hiệu đèn bão được che chắn bằng nón lá rách.


Kiri.


Cậu bé liên lạc 14 tuổi người Khmer đang đợi họ trên chiếc xuồng máy thô sơ độ chế. Tiếng động cơ xuồng máy 250 mã lực của Út Lượm chế tạo đã được nổ sẵn từ trước, tiếng nổ *bạch bạch bạch* trầm thấp bị tiếng sấm sét và tiếng mưa bão át đi hoàn toàn.


“Chạy! Hùng! Đèn pha chuẩn bị quét ngược lại!” Quốc hét lên.


Hai người trốn trại liều mạng lao ra khỏi vật che chắn, đổ người xuống dốc bùn trơn trượt dẫn thẳng ra con rạch biên giới. Bùn đất dơ bẩn bám đầy vào quần áo rách nát của họ. Vết thương vai trái của Quốc tiếp xúc trực tiếp với lớp bùn thải chứa đầy hóa chất độc hại từ bãi rác công nghiệp, kích hoạt một phản ứng viêm cấp tính. Cơn sốt nhẹ âm ỉ từ chiều nay đột ngột bùng lên, khiến đầu óc Quốc bắt đầu xuất hiện những cơn choáng váng nhẹ.


*Không được ngất lúc này. Mình phải đưa Hùng thoát khỏi đây. Khánh Vy đang đợi mình ở quê nhà.* Quốc tự cắn vào đầu lưỡi để nỗi đau thể xác kéo lý trí trở lại.


Một bóng người nhỏ thó đen nhẻm lao ra khỏi mạn xuồng máy, ôm lấy vai Hùng để kéo gã lên. Đó là Kiri. Thằng bé lanh lợi dùng hai tay ghì chặt lấy mạn thuyền gỗ dập dềnh trên sóng nước xiết.


“Lên xuồng nhanh! Anh Quốc! Bảo an đang kéo xuống bến đò đông lắm!” Kiri hét lên bằng thứ tiếng Việt lơ lớ.


*Whirrr!*


Luồng sáng trắng từ tháp canh đột ngột quay ngược trở lại, khóa chặt vị trí chiếc xuồng máy gỗ của Kiri. Ánh đèn pha blinding khiến Quốc hoàn toàn mất đi phương hướng, mắt anh đau nhức nhối dưới luồng sáng cường độ cao.


“A Sấm phát hiện chiếc xuồng rồi!” Hùng gầm lên.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Lần này, đường đạn Galil từ tháp canh bắn xối xả trực diện vào con rạch. Những viên đạn cày nát mặt nước sông, tạo thành những cột nước bắn tung tóe cao cả mét. Nhiều viên đạn găm thẳng vào mạn xuồng gỗ nghe *phầm phập*, những mảnh gỗ vụn bắn tung tóe vào mặt Kiri khiến thằng bé khóc thét lên vì sợ hãi.


Chiếc xuồng máy chao đảo dữ dội giữa dòng nước xiết sông Mekong. Hùng, với bả vai trái rạn xương hoàn toàn vô lực, đang chật vật cố gắng bò lên mạn xuồng trơn trượt. Gã liên tục bị những con sóng lớn hất văng ngược trở lại vũng nước đục ngang hông.


Quốc nheo mắt nhìn luồng đạn đang dịch chuyển dần về phía Hùng. Bản năng sinh tồn và Ngưỡng lạnh lùng hóa buộc anh phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân mình.


Quốc lao tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình thúc mạnh vào hông Hùng, đẩy gã cựu cảnh sát hình sự văng mạnh lên sàn xuồng gỗ dính đầy nước mưa. Cú đẩy dùng lực quá mạnh khiến vết thương rách cơ vai trái của Quốc bị kéo căng tột độ, một dòng máu đỏ tươi phun ra ướt đẫm mảng áo thun rách.


Ngay trong khoảnh khắc Quốc vừa đẩy Hùng lên xuồng, một tiếng rít xé gió từ tháp canh dội thẳng vào màng nhĩ anh.


*Phập!*


Viên đạn 5.56mm từ khẩu Galil AR của A Sấm xé toạc màn mưa, găm thẳng vào phần mềm phía sau bả vai trái của Quốc. Lực quán tính cực mạnh của viên đạn quân dụng quay tròn thân hình gầy gò của anh một vòng 180 độ, bẻ gãy hoàn toàn sự thăng bằng yếu ớt.


Cơn đau không đến ngay lập tức. Thay vào đó là một cú hích vật lý lạnh buốt, trống rỗng, tiếp theo là cảm giác nóng rực như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua bả vai trái. Quốc mất đà, ngã ngửa ra sau, rơi sụp xuống con rạch nước sâu đục ngầu.


“QUỐC!” Hùng hét lên điên cuồng, gã cố gượng dậy bằng một tay phải nhưng vết thương chân và vai khiến gã ngã quỵ xuống sàn xuồng.


Nước sông biên giới lạnh buốt và bẩn thỉu lập tức tràn vào mũi, miệng và tai Quốc. Dòng nước xiết cuồn cuộn cuốn thân hình anh chìm sâu xuống lòng sông đục ngầu. Nước sông bẩn tiếp xúc trực tiếp với vết thương đạn bắn rách sâu và vết bỏng axit, gây ra một cơn sốc phản vệ đau đớn tột cùng. Cơ thể Quốc co rúm lại, lồng ngực anh thắt chặt vì thiếu oxy.


Trong bóng tối sâu thẳm của lòng sông, ý thức của Quốc bắt đầu mờ nhạt dần. Nhưng bàn tay phải của anh vẫn co rúm lại theo bản năng sinh tồn, ngón tay bấu chặt lấy chiếc USB Kingston 64GB giắt ở cạp quần đùi rách. Đây là lá bài bảo mệnh cuối cùng, là thứ duy nhất có thể cứu mạng anh và em gái Khánh Vy khỏi địa ngục này. Anh không thể buông tay.


*Nín thở... Mình phải nín thở dưới nước đục...*


Kỹ thuật nín thở dã chiến của Chú Tư truyền dạy hiện lên trong tiềm thức của Quốc. Anh cố gắng điều hòa nhịp tim, giảm thiểu sự tiêu hao oxy của cơ thể gầy gò dưới dòng nước xiết.


Trên mặt nước, Hùng điên cuồng dùng tay phải bám chặt vào mạn xuồng gỗ, nhoài nửa thân người lực lưỡng xuống dòng nước đen ngòm để mò tìm Quốc. Kiri dùng cây sào tre cắm mạnh xuống lòng rạch để giữ cho chiếc xuồng không bị dòng nước cuốn trôi vào tầm bắn trực diện của tháp canh.


“Anh Quốc! Đưa tay đây!” Kiri khóc hét lên giữa màn mưa xối xả.


Một bàn tay gầy gò bỗng nhiên nhô lên khỏi mặt nước đục ngầu, run rẩy quờ quạng trong không trung. Hùng chớp lấy cơ hội, tay phải gân guốc lao tới, chộp chặt lấy cổ áo thun rách dính đầy bùn đất của Quốc. Gã cựu cảnh sát hình sự gầm lên một tiếng như thú dữ, dồn toàn bộ sức tàn của cánh tay phải còn lại để kéo mạnh thân hình sũng nước của Quốc lên mạn xuồng.


*Bịch!*


Quốc rơi sụp xuống sàn xuồng gỗ dính đầy máu và nước mưa, bả vai trái rách nát rỉ dịch vàng và máu tươi đỏ thẫm loang lổ khắp mặt sàn gỗ. Anh nằm thoi thóp, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít hà từng ngụm không khí lạnh buốt, đôi mắt nheo lại vô hồn dưới ánh sáng đèn pha đang rà quét gắt gao.


“Kiri! Nổ máy! Chạy ngay!” Hùng hét lên, gã dùng thân hình cao lớn của mình nằm đè lên người Quốc để che chắn làn đạn bắn đuổi.


Kiri giật mạnh dây khởi động của khối động cơ 250 mã lực độ chế.


*GẦM... RÚ!*


Tiếng động cơ xuồng máy gầm rú điên cuồng, chân vịt quay tròn xé toạc dòng nước sông Mekong, tạo ra một vệt bọt tuyết trắng xóa ban đêm. Kiri gạt cần ga tối đa, bẻ lái ngặt nghèo luồn lách chiếc xuồng máy qua các rặng dừa nước rậm rạp ven bờ rạch biên giới.


Ánh đèn pha công suất lớn từ tháp canh của A Sấm bắn đuổi theo vệt bọt nước, nhưng màn mưa giông tầm tã và rặng dừa nước rậm rạp của vùng đệm biên giới đã nhanh chóng che phủ bóng dáng chiếc xuồng máy chạy trốn.


Chiếc xuồng lao thẳng vào bóng tối tăm, lạnh lẽo của rừng tràm ngập nước biên giới, bỏ lại sau lưng những vệt đạn Galil vẫn đang điên cuồng cày nát mặt sông phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!