Địa Ngục Số 9
Ánh sáng neon từ những bóng đèn tuýp dài trên trần nhà thỉnh thoảng lại nhấp nháy, hắt xuống một màu xanh tái tử khí lên hàng trăm gương mặt hốc hác đang dán chặt vào màn hình máy tính. Bầu không khí bên trong khu nhà bê tông chín tầng của Đặc khu lừa đảo Poipet ngột ngạt đến mức người ta có thể ngửi thấy sự pha trộn kinh tởm giữa mùi mồ hôi tù đọng, mùi nhựa cháy âm ỉ từ những thùng máy tính cũ kỹ hoạt động quá tải, và cả mùi ẩm mốc của những tấm nệm rách nát xếp xó ở góc tường. Tiếng gõ bàn phím cơ lách cách vang lên liên tục, dồn dập và vô hồn như tiếng gõ sườn của một cỗ máy khổng lồ đang nghiền nát nhân tính của từng con người ở đây.
Phan Đình Quốc ngồi bất động trước màn hình CRT dày cộp, hai bàn tay gầy gò của anh vẫn gõ đều đặn những dòng kịch bản lừa đảo dụ dỗ con nợ Việt Nam. Nhưng ánh mắt anh không hề tập trung vào những con chữ vô nghĩa đó. Đồng tử của Quốc co nhẹ, liếc nhanh qua góc phải màn hình, nơi dòng thời gian đang nhảy sang con số 21:40.
Chín trăm sáu mươi phút. Mười sáu tiếng đồng hồ liên tục không được rời khỏi chiếc ghế nhựa gãy một bên tựa lưng này. Đây chính là Quy tắc sinh tồn 16 tiếng mà Quốc tự đúc kết sau ba mươi ngày bị giam cầm tại đây. Anh điều hòa nhịp thở thật chậm, nhịp nhấp nháy của mi mắt đồng bộ với tần số quét của màn hình để giảm thiểu tối đa sự mỏi mệt của nhãn lực. Trong cái địa ngục này, kiệt sức đồng nghĩa với việc bị đào thải, mà đào thải ở Poipet thì chỉ có một con đường duy nhất: biến mất.
“A... làm ơn... tôi xin lỗi! Tôi sẽ cố làm đủ chỉ tiêu mà!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ dãy máy số năm, cắt đứt tiếng gõ phím vô hồn trong phòng. Toàn bộ căn phòng máy chợt im bặt trong một tích tắc, nhưng rồi ngay lập tức, tiếng bàn phím lại vang lên dồn dập hơn, như thể mọi người đang cố dùng tiếng động đó để che tai mình lại trước cơn ác mộng chuẩn bị diễn ra.
Quốc không quay đầu lại. Trí nhớ ảnh chụp con số của anh đang hoạt động hết công suất trong đầu để khống chế dòng adrenaline đang dâng trào. Anh lẩm nhẩm tính toán: *Tài khoản nhận tiền rác số 0492... ngân hàng Sacombank, dòng tiền vào chiều nay là bốn trăm hai mươi triệu, đã bị phân tán qua sáu tài khoản trung gian trong vòng ba phút hai mươi giây...* Anh dùng những con số khô khốc này làm mỏ neo để giữ cho nhịp tim không tăng lên quá mức kiểm soát.
Từ khóe mắt, Quốc nhìn thấy bóng dáng thô kệch của A Hổ đang tiến lại gần dãy máy số năm. Gã đao phủ của trại giam Poipet mang một cơ thể khổng lồ đen hôi, cánh tay xăm trổ hình đầu hổ vặn vẹo theo từng thớ cơ cuồn cuộn. Tay gã cầm chiếc gậy sắt đặc dài tám mươi phân, kéo lê trên sàn bê tông tạo ra những tiếng *sột sột* ghê rợn.
*Bốp!*
Tiếng gậy sắt nện thẳng vào bả vai của một gã thanh niên trẻ tuổi gầy gò. Tiếng xương rạn nứt giòn rụm vang lên rõ mồn một. Gã thanh niên ngã nhào xuống đất, co rúm người lại như một con tôm bị nướng chín, miệng không ngừng rên rỉ rách nát. A Hổ không hề nương tay, gã vung chân đạp thẳng vào hông nạn nhân, giọng nói khàn đặc bốc mùi rượu rẻ tiền vang lên:
“KPI hôm nay của mày thiếu hai ngàn đô. Nghiệp đoàn Hắc Long không nuôi những con lợn lười biếng. Câm miệng lại và cút xuống khu Nhà Tối!”
Hai tên lính bảo an mặc đồ xám bẩn thỉu lập tức lao tới, xốc nách gã thanh niên tội nghiệp lôi đi sềnh sệch trên sàn nhà dính đầy bụi bẩn. Vệt máu đỏ tươi kéo dài một đường ngoằn ngoèo trên nền bê tông, ngay sát chân ghế của Quốc.
Quốc nhắm mắt lại trong một nhịp thở dài, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Anh biết gã thanh niên kia sẽ không bao giờ có cơ hội quay trở lại phòng giam khu B nữa. Dưới lòng đất của đặc khu này, khu Nhà Tối là nơi răn đe đáng sợ nhất, nơi mà Trần Lực dùng để bẻ gãy ý chí phản kháng của bất kỳ kẻ nào bằng những trò tra tấn điện dã man.
A Hổ quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí quét qua phòng máy. Tiếng lê gậy sắt lại vang lên, và lần này, tiếng động dừng lại ngay sau lưng Quốc.
“Mày, thằng kế toán Việt Nam.” Giọng A Hổ gầm gừ như tiếng thú dữ sát bên tai Quốc. “Doanh thu của tổ mày hôm nay bị sụt giảm mười lăm phần trăm. Máy tính của mày đang làm cái trò gì thế này?”
Quốc nhìn vào màn hình máy tính của mình. Con trỏ chuột đã biến thành vòng tròn xoay tròn vô tận. Hệ thống mạng nội bộ hoàn toàn bị đơ. Một sự cố nghẽn mạng nghiêm trọng đang xảy ra trên toàn hệ thống của đặc khu. Nhưng đối với một kẻ thô bạo chỉ biết dùng cơ bắp như A Hổ, gã chỉ nhìn thấy một nô lệ đang ngồi bất động trước màn hình.
“Tôi đang đợi hệ thống phản hồi, thưa anh Hổ.” Quốc cố giữ cho giọng nói của mình phẳng lặng nhất có thể, dù cơ vai anh đang co cứng lại vì cảnh giác. “Đường truyền đang gặp sự cố.”
“Sự cố cái con mẹ mày! Mày dám lười biếng trước mặt tao?”
A Hổ gầm lên, cánh tay hộ pháp vung ra cực nhanh.
*Chát!*
Cú tát trời giáng nện thẳng vào mặt Quốc. Lực đánh mạnh đến mức chiếc kính cận của anh bay thẳng ra đất, vỡ nát. Quốc ngã nhào khỏi ghế, cả thân hình gầy gò đập mạnh xuống nền bê tông lạnh buốt. Vị tanh nồng của máu tươi lập tức tràn ngập trong khoang miệng. Khóe môi anh rách bướm, máu đỏ chảy dài xuống cằm. Tai Quốc ù đi, tiếng lách cách của bàn phím xung quanh chợt xa xăm như thể anh đang ở dưới lòng nước sâu.
“Đứng dậy!” A Hổ bước tới, dùng mũi giày dã chiến giẫm mạnh lên bàn tay phải của Quốc, nghiền nát các ngón tay xuống sàn đá. “Mày có tin tao dùng roi điện nướng chín bộ óc kế toán của mày ngay tại đây không?”
Cơn đau buốt xương từ bàn tay truyền thẳng lên đại não, nhưng Quốc không hề hét lên. Anh cắn chặt răng chịu đựng, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đôi giày bẩn thỉu của gã đao phủ. Trong bóng tối của cơn đau, bộ óc toán học của anh vẫn đang hoạt động.
*Adrenaline tăng cao, nhịp tim đạt 140 nhịp/phút. Cơn đau kích hoạt vùng dưới đồi. Phải hạ nhịp tim xuống. 104, 103, 102...* Quốc lẩm nhẩm tính lùi các số nguyên tố để khống chế sự hoảng loạn của cơ thể. Anh biết, nếu bây giờ anh cầu xin hay phản kháng bằng bạo lực, gậy sắt của A Hổ sẽ nện nát sọ anh trong vòng ba giây.
“Làm ơn... nghe tôi giải thích...” Quốc gượng dậy bằng một tay, giọng nói khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ qua kẽ răng rỉ máu. “Tôi không lười biếng. Máy tính của tôi bị đóng băng là do cổng API kết nối với hệ thống ngân hàng rác của sòng bài đang bị nghẽn. Cổng IP̀192.168.1.104` đang nhận quá nhiều luồng dữ liệu giao dịch giả từ tổ scam Trung Quốc.”
A Hổ khựng lại, đôi mày rậm rì nhíu chặt. Những thuật ngữ công nghệ và con số IP khô khốc từ miệng Quốc khiến bộ óc thô thiển của gã bị quá tải trong giây lách. Gã từ từ nhấc chân khỏi tay Quốc, tay ghì chặt chiếc gậy sắt:
“Mày đang nói cái rác rưởi gì thế? Định lừa tao à?”
“Tôi không lừa anh.” Quốc quệt dòng máu bên khóe môi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt A Hổ, không một chút sợ hãi bạo lực bẩm sinh nào còn sót lại. “Hệ thống thanh toán tự động của nghiệp đoàn đang bị thất thoát tiền. Trong vòng hai tiếng qua, có ít nhất bốn tài khoản rác nhận tiền lừa đảo từ Việt Nam bị đóng băng do lỗi định tuyến dòng tiền. Nếu anh dùng roi điện đánh chết tôi lúc này, số tiền ba trăm ngàn đô la đang bị kẹt ở cổng thanh toán trung gian sẽ biến mất vĩnh viễn trong hệ thống ngân hàng nhà nước Việt Nam. Lúc đó, Chen Wei sẽ bắt anh phải đền mạng chứ không phải tôi.”
Những con số và cái tên “Chen Wei” có sức nặng như một tảng đá ngàn cân đè sập sự hung hãn của A Hổ. Gã đao phủ nhìn Quốc đầy nghi kỵ, chiếc gậy sắt trong tay gã khẽ hạ xuống một góc mười lăm độ. Gã biết Chen Wei – ông trùm tối cao của Nghiệp đoàn Hắc Long – tàn nhẫn đến mức nào đối với những kẻ làm thất thoát dòng tiền của sòng bài.
Cả căn phòng máy chợt rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Hàng trăm scammer khác nín thở dõi theo cuộc đối đầu cân não giữa một gã kế toán gầy gò rách rưới và tên đồ tể khét tiếng của đặc khu.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên từ phía hành lang tối tăm dẫn vào phòng máy. Tiếng động không lớn, nhưng mỗi bước chân nện xuống sàn nhà đều mang theo một áp lực vô hình khiến lồng ngực người ta thắt lại.
Một làn khói xám nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền phả vào phòng máy. Trần Lực bước ra từ bóng tối.
Gã cai ngục tối cao của đặc khu Poipet mang một dáng người thô kệch dạn dày sương gió, mặc chiếc áo khoác da đen sờn cũ bám đầy bụi đường biên. Gương mặt đầy sẹo rỗ của gã dưới ánh đèn neon nhấp nháy trông vặn vẹo như một con quỷ bước ra từ địa ngục. Khẩu súng ngắn K54 cũ kỹ giắt hông gã khẽ đung đưa theo nhịp bước đi. Trên tay phải của gã, chiếc dùi cui điện công nghiệp dòng cao thế vẫn thỉnh thoảng lại phát ra những tia lửa điện xanh lét, kêu *tạch tạch* đầy đe dọa.
“A Hổ, lùi lại.”
Giọng nói của Trần Lực trầm thấp nhưng lạnh buốt xương tủy. A Hổ lập tức cúi đầu, vội vàng lùi ra sau hai bước, hoàn toàn biến thành một con chó săn ngoan ngoãn trước mặt chủ nhân.
Trần Lực bước đến trước mặt Quốc. Gã đứng im lặng quan sát gã kế toán đang quỳ dưới đất với khóe môi rỉ máu và bàn tay phải bầm tím. Gã rít một hơi xì gà sâu, rồi từ từ phả làn khói nóng thẳng vào gương mặt hốc hác của Quốc.
“Mày vừa nói... dòng tiền đang bị thất thoát ở cổng IP nào?” Trần Lực khẽ nheo đôi mắt hí ti hí đầy thâm độc của mình lại. Vết sẹo dài trên lông mày trái của gã giật nhẹ.
Quốc không hề né tránh ánh nhìn của gã ác quỷ. Anh biết đây chính là cơ hội ngàn năm có một để thương lượng mạng sống của mình trong cái địa ngục này. Anh đứng thẳng người dậy, dù hai chân vẫn còn run rẩy do thể lực suy kiệt cấp độ 1 của một nô lệ scammer:
“Cổng IP trung giaǹ192.168.1.104`, định tuyến qua hệ thống ví điện tử rác để chuyển về tài khoản sòng bài của Chen Wei. Tôi có thể sửa sạch sổ sách và khơi thông dòng tiền đó cho các ông trong vòng hai mươi tư tiếng. Nhưng tôi cần một điều kiện.”
Trần Lực bước tới sát bên Quốc, khoảng cách gần đến mức Quốc có thể ngửi thấy mùi thuốc súng và mùi máu khô bám trên áo khoác da của gã. Gã từ từ đưa chiếc dùi cui điện lên, đặt nhẹ đầu kim loại lạnh ngắt của nó ngay sát vết thương vai trái đang rỉ máu của Quốc. Ánh mắt gã sắc lạnh như dao cạo xoáy sâu vào tâm trí anh:
“Ở Poipet này, tao là luật pháp. Một con lợn scammer không có quyền đưa ra điều kiện với tao. Nhưng nếu trong vòng hai mươi tư tiếng tới, số tiền ba trăm ngàn đô đó không nổi lên trong tài khoản của Chen Wei...”
Trần Lực khẽ mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn lộ ra hàm răng vàng khè vì khói thuốc:
“...Tao sẽ tự tay lột da bả vai của mày và ném mày xuống khu Nhà Tối cho chuột gặm nhấm từng thớ thịt. Mày hiểu rõ luật chơi rồi chứ, thằng kế toán?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!