Mộc Kiếm Chặn Đại Búa
Tiếng la hét thảm thiết của dân làng nghèo hòa lẫn tiếng búa sắt đập phá tàn bạo đang tiến sát cửa tiệm rèn. Sương đêm Nhạn Môn Quan lạnh buốt như kim châm, mang theo mùi tuyết mục và tro tàn ẩm ướt tràn vào qua khe cửa gỗ sứt mẻ.
Trong không gian chật hẹp của tiệm rèn mù, ánh lửa đỏ từ lò đất nung hắt lên gương mặt lầm lì của Lâm Thiết Chủy. Gã thợ rèn mù khẽ giật tai, đôi bàn tay vạm vỡ đầy sẹo bỏng dừng lại trên chiếc đòn gá bao kiếm bằng da gấu. Đôi mắt mù lòa của gã hướng thẳng ra phía cửa, giọng trầm đục như tiếng búa gõ vào sắt nguội:
“Vô Trần, Thiết Hùng đến rồi. Tiếng bước chân nặng nề, lún sâu vào tuyết xốp kia không lệch đi đâu được. Cán búa của gã rèn bằng gỗ nghiến thượng hạng lấy từ núi sâu, đầu búa nặng trăm cân sắt thô. Thanh mộc kiếm của ngươi tuy vừa tẩm dầu xong, dẻo dai vô song nhưng phế mạch của ngươi lúc này...”
Lâm Thiết Chủy không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu gã đang lo lắng điều gì. Diệp Vô Trần đứng lặng bên bệ đá rèn. Cánh tay phải của gã – vốn bị hoại tử nhẹ do hàn khí tà ác tích tụ từ những trận chiến trước – đang buông thõng một cách vô lực dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Dù đã được quấn chặt bằng dải băng xám tro để cố định khớp xương, nhưng từng thớ thịt dưới lớp gạc vẫn giật lên liên hồi, truyền đến những cơn đau buốt nhói tận tâm can.
“Sư... phụ...”
Một tiếng ú ớ nghẹn ngào vang lên. Cô bé câm A Sương mười hai tuổi gầy gò, hai tay ôm chặt lấy vạt áo choàng sờn rách của Vô Trần, đôi mắt to tròn đỏ hoe ngập tràn nước mắt. Nàng nhìn xuống cổ chân què phải vẹo vọ đang sưng tấy nặng nề của gã – vết thương cũ bị rạn nhẹ do cú rơi từ vách đá Đỉnh Lôi Tích vẫn chưa hề khép miệng. Nàng lắc đầu liên tục, ra hiệu van xin gã đừng bước ra ngoài.
Vô Trần khẽ mỉm cười u uất. Gã dùng bàn tay trái thô ráp – bàn tay duy nhất còn linh hoạt – nhẹ nhàng xoa đầu đồ đệ, rồi chậm rãi cúi xuống nhặt thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh vừa mới ra lò.
Thanh kiếm gỗ sồi đen bóng, không có vỏ bao rực rỡ, chỉ được bọc trong lớp bao da gấu dày dặn tẩm sáp ong rừng sồi thơm nồng mùi nhựa thảo mộc. Khi ngón tay trái của Vô Trần siết chặt vào chuôi kiếm, gã cảm nhận được một luồng kình lực ôn hòa, dẻo dai chạy dọc theo thớ gỗ sồi sét đánh ngàn năm. Đây không phải là một thanh kiếm sắt bén mang sát niệm tàn độc, mà là một sinh mệnh mộc nhân dẻo dai, được rèn đúc để hộ sinh, để tịnh hóa.
“A Sương, Lâm huynh, hai người ở lại đây.” Giọng Vô Trần khàn đặc, tĩnh lặng như nước hồ thu. “Dân làng Sồi nghèo khổ không tấc sắt trong tay. Ta không thể để đại búa của Đúc Kiếm Đường đập nát niềm hy vọng cuối cùng của họ.”
Gã kéo lê chiếc chân què phải vẹo vọ, từng bước khập khiễng bước ra khỏi tiệm rèn mù. Mỗi bước đi dẫm lên nền tuyết lạnh là một lần xương khớp rạn nứt nhói lên đau đớn, nhưng sống lưng gã vẫn thẳng tắp như một cây sồi già đứng vững giữa bão giông biên thùy.
***
Tại trung tâm Làng Sồi Nghèo, cảnh tượng hoang tàn đổ nát hiện ra dưới ánh đuốc chập chờn. Gió bấc rít gào qua những mái tranh rách nát, mang theo tiếng khóc than xé lòng của phụ nữ và trẻ nhỏ.
“Ầm! Rắc!”
Một tiếng động lớn vang lên. Chiếc cổng làng bằng gỗ sồi mục nát bị đập nát vụn thành trăm mảnh dưới sức mạnh tàn bạo của một cây đại búa sắt khổng lồ. Thiết Hùng – phó chưởng quản Đúc Kiếm Đường – đứng sừng sững giữa đống đổ nát như một con gấu hoang dã. Gã cao hơn hai mét, ngực trần nổi cơ bắp cuồn cuộn đen nhẻm dính đầy bụi than mỏ sắt, khoác chiếc tạp dề da gấu rách nát sực mùi máu tanh.
Tay gã lăm lăm cây Búa Sắt Trăm Cân của Thiết Hùng. Đầu búa đúc bằng sắt thô đen kịt, nặng nề đến mức mỗi lần gã vung lên, không khí xung quanh lại phát ra tiếng rít u u nặng trịch.
“Bọn phàm nhân hèn mọn kia!” Thiết Hùng rống lên, bọt mép văng tung tóe. “Mau giao nộp gã què tiều phu ra đây! Nếu không, ta sẽ dùng cây búa này đập nát từng cái đầu của các ngươi, san phẳng cái làng Sồi rách nát này thành bình địa!”
Dưới chân gã, Trương đồ tể đang nằm co quắp trên nền tuyết lạnh, đầu bị chảy máu do trúng một cú đá của thuộc hạ Đúc Kiếm Đường. Cách đó không xa, Lý Tam Nương đang ôm chặt lấy đứa con nhỏ, khóc khàn cả giọng khi một tên lính tuần tra đang lôi kéo bao gạo cuối cùng của gia đình nàng.
Thiết Hùng cười sằng sặc, gã vung đại búa sắt trăm cân lên cao, nhắm thẳng vào đầu một lão nông nghèo đang quỳ rạp dưới đất cầu xin. Sức nặng của cú bổ mang theo lực đập phá vật lý cực mạnh tầm gần, đủ sức nghiền nát cả đá tảng.
“Chết đi!”
Nhưng đường búa khổng lồ không thể rơi xuống.
Một bóng xám gầy gò, khập khiễng đột ngột xuất hiện giữa màn sương tuyết mù mịt. Không một tiếng động rách gió, không một luồng hào quang rực rỡ, Diệp Vô Trần đã đứng chắn trước mặt lão nông nghèo từ bao giờ.
“Phập!”
Một tiếng động trầm đục vang lên khi đầu búa sắt trăm cân va chạm trực tiếp với thân gỗ của thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh.
Thiết Hùng trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã cứ ngỡ cây búa khổng lồ của mình sẽ dễ dàng chẻ đôi thanh kiếm gỗ của gã tiều phu què thành trăm mảnh củi vụn. Nhưng không. Thanh mộc kiếm sồi sét đánh đen bóng không hề sứt mẻ. Ngược lại, thân kiếm gỗ uốn cong mềm mại như một cánh cung dẻo dai dưới sức nặng trăm cân, ôm trọn lấy phần rìa của đầu búa sắt.
Đây chính là chiêu thức phòng ngự kinh điển Nhu Kiếm Hóa Kình. Vô Trần không dùng lực đối kháng trực diện với sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn của Thiết Hùng. Gã nương theo đà rơi của búa sắt, uốn cong thân mộc kiếm để triệt tiêu hoàn toàn quán tính khổng lồ của vũ khí đối phương, tá lực đả lực đẩy luồng kình lực tàn phá lệch sang một bên.
“Hừm! Gã què tiều phu, hóa ra là ngươi!” Thiết Hùng gầm lên, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn nổi gân xanh như những con giun đất. Gã ghì chặt hai tay vào cán búa, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể hơn hai trăm cân xuống, cố gắng đè bẹp thanh mộc kiếm và nghiền nát Vô Trần dưới chân gã.
Vô Trần cảm nhận được sức nặng nghìn cân đang đè nặng lên vai. Tay phải của gã – vốn bị hoại tử nhẹ và liệt bại – hoàn toàn trống rỗng không thể mượn lực. Gã buộc phải dùng tay trái nắm chặt lấy chuôi kiếm, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân trái lành lặn duy nhất để chống đỡ.
*Bịch!*
Cổ chân què phải bị chấn thương xương nghiêm trọng từ trận chiến trước đột ngột nhói lên một cơn đau buốt buốt xương tủy. Vết bong gân sưng tấy nặng nề dưới áp lực phản chấn dội ngược từ mặt đất đá nứt nẻ. Vô Trần vẹo người đi, suýt chút nữa quỳ sụp xuống tuyết lạnh. Khóe miệng gã rỉ ra một dòng máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ một góc dải băng xám quấn cổ tay.
“Ha ha! Chân què thì làm sao đỡ được búa của ta!” Thiết Hùng cười sầu tợn, càng thêm sức ép búa xuống.
Nhưng ánh mắt của Diệp Vô Trần vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Trong bóng tối của tâm cảnh vô sát, gã không hề mang theo một chút sát khí hay hận thù nào đối với kẻ ác ôn trước mặt. Gã chỉ nhìn thấy cán búa bằng gỗ nghiến của Thiết Hùng tuy cứng cáp nhưng cấu trúc thớ gỗ đã bị rạn nứt nhẹ do lực gõ thô bạo khi đập phá cổng làng.
“Cán búa của ngươi cứng, nhưng lòng người của ngươi lại quá tàn bạo. Gỗ cứng quá thì dễ gãy.”
Vô Trần thầm thì. Gã khẽ rung nhẹ cổ tay trái.
Một luồng kình lực rung động tần số cao vô hình – Kiếm Ý Vô Hình (Rung chấn phá thép) – truyền từ lòng bàn tay gã, chạy dọc theo thân Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai và dội thẳng vào điểm tiếp xúc giữa đầu búa sắt và cán búa gỗ nghiến.
“Ooo... ooo...”
Thanh mộc kiếm phát ra tiếng ngân rung khe khẽ vô hình. Luồng chấn động tần số cao cực nhanh không hề làm tổn hại đến lưỡi kiếm gỗ sồi tẩm dầu dẻo dại, nhưng nó lại chạy dọc theo các thớ gỗ nghiến của cán búa, phá hủy hoàn toàn liên kết phân tử cấu trúc gỗ từ bên trong.
“Rắc! Rắc! Đoàng!”
Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa đêm tuyết lạnh.
Cán gỗ nghiến thượng hạng của cây đại búa sắt trăm cân bỗng chốc sụp đổ, vỡ vụn thành ngàn mảnh dăm gỗ bắn tung tóe. Đầu búa sắt nặng một trăm cân mất đi điểm tựa, bị lực đàn hồi cực mạnh của mộc kiếm sồi sét đánh bật ngược trở lại, bay vút lên cao rồi cắm phập xuống nền tuyết xốp cách đó mười bước chân, tạo thành một hố sâu hoắm.
Thiết Hùng bị mất đà do lực phản chấn cực mạnh, lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã nhào xuống đất. Đôi bàn tay vạm vỡ của gã bị dăm gỗ nghiến găm đầy rách nát, máu tươi rỉ ra ròng rọc. Gã nhìn trừng trừng vào khúc cán búa gãy nát trong tay mình, rồi lại nhìn đầu búa sắt cắm dưới tuyết, gương mặt dữ tợn giờ đây ngập tràn sự kinh hoàng tột độ.
“Tà... tà thuật! Ngươi dùng tà thuật gì để bẻ gãy búa của ta!” Thiết Hùng gào lên, giọng run rẩy sợ hãi. Gã lồm cồm bò dậy, không dám nhặt lại đầu búa sắt, hoảng sợ tháo chạy thục mạng cùng đám thuộc hạ Đúc Kiếm Đường vào màn đêm tuyết lạnh.
Dân làng Sồi đứng lặng người nhìn theo bóng dáng gã ác ôn chạy trốn, rồi đồng loạt quỳ sụp xuống tuyết lạnh, hướng về phía gã tiều phu què vái lạy đầy lòng biết ơn sâu sắc.
Vô Trần không nói gì. Gã khẽ thở hắt ra một hơi, thu mộc kiếm sồi sét đánh vào bao da gấu cũ kỹ. Cổ chân què phải bị sưng tấy nặng nề đau buốt nhói liên hồi, khiến gã phải tựa lưng vào một gốc sồi cổ thụ bên đường để giữ thăng bằng. Máu tươi nơi khóe miệng nhỏ giọt xuống nền tuyết trắng xóa, tạo thành những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực lạnh lẽo.
Thế nhưng, gã chưa kịp lấy lại nhịp thở.
“Xoẹt!!!”
Từ trên cành cao của cây sồi cổ thụ ngay phía trên đầu Vô Trần, một luồng sát khí rực lửa nóng bỏng đột ngột dội thẳng xuống.
Một bóng người vạm vỡ, mặc giáp sắt mỏng thêu hình đầu hổ hổ báo xuất hiện như một con chim ưng săn mồi trong đêm tối. Phó đường chủ Lôi Báo – kẻ đã đeo sẵn đôi Thiết Quyền Giáp của Lôi Báo rực lửa Hỏa Lô Chân Khí – từ trên cao phóng thẳng xuống, hai nắm đấm sắt mang theo kình lực cương mãnh nổ tung nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Vô Trần đang bị thương nặng chân què.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!