Nhạc nềnSakuya2

Đúc Mộc Thần Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đất đá sụp đổ rầm rầm vang dội cả thung lũng tuyết lạnh, bụi đá bay mù mịt che khuất hoàn toàn lối thoát duy nhất của vị cựu kiếm thánh đang bị thương nặng phế mạch. Trên vách đá dựng đứng của Đỉnh Lôi Tích, những khối đá tảng khổng lồ bắt đầu rạn nứt dưới chưởng lực tàn bạo của Thiết Chưởng bang chủ trước khi rút lui. Đất đá, băng tuyết cuộn thành một trận lũ quét khổng lồ, gầm rú lao thẳng xuống vị trí của Diệp Vô Trần.


Cơn đau từ cổ chân què phải bị bong gân nghiêm trọng sưng tấy nhói lên tận óc, khiến Vô Trần khụy một gối xuống nền đá lạnh buốt. Phế mạch tay phải hoàn toàn liệt bại, lỏng lẻo không một chút cảm giác. Tay trái gã ôm chặt lấy khúc Gỗ Sồi Sét Đánh (Lôi Tích Mộc) vừa thu hoạch được, đầu ngón tay dính đầy máu tươi từ vết thương rách da do bám đá. Giữa lằn ranh sinh tử, khi đất đá đã đổ sát sạt sau lưng, ánh mắt gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.


Không thể vận nội lực cưỡng ép phế mạch, Vô Trần nhắm nghiền mắt lại. Gã vận dụng năng lực đặc thù Thính Phong Biện Vị, lắng nghe tiếng rít gào của gió tuyết hòa lẫn tiếng đá tảng va đập rầm rầm. Trong bóng tối của tâm cảnh, quỹ đạo rơi của từng viên đá hiện lên rõ ràng. Gã nghiêng người lách qua một khối đá lớn vừa sạt xuống, mượn khinh công Thính Phong Bộ Pháp lướt nhẹ trên chiếc chân trái lành lặn duy nhất, kéo lê chiếc chân què phải tránh né sát nút.


“Phập!”


Vô Trần lăn mình vào một hốc đá ngầm khuất gió ngay dưới chân vách đá. Chỉ một nhịp thở sau, một khối đá ngàn cân đổ ập xuống, phong tỏa hoàn toàn lối đi gã vừa đi qua. Trong bóng tối ẩm ướt của hốc đá, cô bé câm A Sương đang run rẩy ôm chặt lấy giỏ tre củi khô, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt khi nhìn thấy vạt áo vải thô xám của sư phụ rách nát, máu tươi nơi khóe miệng gã rỉ ra đỏ thẫm.


Vô Trần khẽ mỉm cười, dùng bàn tay trái thô ráp xoa nhẹ đầu đồ đệ. Gã khẽ ra hiệu giữ im lặng, rồi kéo dải băng vải xám tro bọc chặt lấy khúc linh mộc đen bóng dính đầy tro bụi sấm sét giắt sau lưng. Đêm hôm đó, dưới sự dẫn đường của thợ săn Trương Đại Ngưu nương theo lối mòn khô ráo khuất sau đầm lầy, Vô Trần cõng A Sương lặng lẽ rời khỏi Đỉnh Lôi Tích hiểm trở, đi thẳng về phía Nhạn Môn Quan hoang vu.


***


Nằm sâu trong con hẻm nhỏ tối tăm khuất sau khu chợ đen Nhạn Môn Quan, Tiệm rèn mù của Lâm Thiết Chủy quanh năm không bao giờ đỏ lửa đúc kiếm sắt. Không gian nơi đây nồng nặc mùi mỡ gấu bảo quản và bụi than xám xịt. Giữa tiệm rèn, một chiếc lò đất thô sơ đang âm ỉ cháy, hắt ánh sáng đỏ rực lên gương mặt lầm lì, đầy sẹo bỏng của thợ rèn mù Lâm Thiết Chủy.


“Két...”


Tiếng cánh cửa gỗ mục nát khẽ động. Lâm Thiết Chủy không quay đầu lại, đôi tai khẽ giật theo nhịp bước chân khập khiễng kéo lê trên đất cát.


“Vô Trần, ngươi về rồi.” Giọng gã rèn mù trầm đục như tiếng búa gõ vào sắt nguội. “Mùi lưu huỳnh và tro sét trên người ngươi nồng nặc lắm. Xem ra chuyến đi Đỉnh Lôi Tích không mấy suôn sẻ.”


Vô Trần bước vào, gục đầu bên cạnh chiếc bệ đá rèn, ho ra một ngụm máu đen. Kinh mạch tay phải của gã nhói buốt dữ dội do luồng khí lạnh thâm nhập. A Sương nhanh nhẹn đỡ sư phụ ngồi xuống chiếc ghế tre đơn sơ, rồi vội vàng dâng lên một bát nước ấm pha Lá Sồi Khô Lôi Tích đắng ngắt để xoa dịu phế mạch cho gã.


Từ trong góc tối của tiệm rèn, lão thợ mộc Lão Tôn bước ra. Lão già gầy gò, tay chân đầy sẹo bào gỗ, đeo kính gọng tre, ánh mắt ái ngại nhìn vào chiếc chân què phải sưng tấy vẹo vọ của Vô Trần. Lão khẽ thở dài, bước đến đỡ lấy khúc Gỗ Sồi Sét Đánh (Lôi Tích Mộc) từ sau lưng Vô Trần đặt lên bàn gỗ.


“Linh mộc dẻo dai tự nhiên cực tốt!” Lão Tôn khẽ vuốt ve bề mặt khúc gỗ đen bóng như thép nguội, thốt lên đầy kinh ngạc. “Khúc gỗ sồi này bị sét đánh ngàn lần không chết, thớ gỗ dẻo dai cô đọng chứa đựng linh tính vô song. Nhưng Vô Trần à, thớ gỗ này quá cứng, lại mang tính đàn hồi cực lớn. Công cụ bào gọt thông thường khó lòng chạm vào được.”


Lão Tôn định cầm chiếc búa sắt và đục thép nguội gia truyền lên để đục phôi gỗ, nhưng Vô Trần khẽ giơ tay trái ngăn cản. Giọng gã khàn đặc nhưng kiên định:


“Lão Tôn, linh mộc mang linh tính tự nhiên, không thể dùng búa sắt đục đẽo thô bạo cưỡng ép. Lực gõ thô bạo của sắt thép sẽ làm rạn nứt cấu trúc dẻo dai bên trong phôi mộc, khiến kiếm gỗ sau khi đúc xong dễ bị giòn gãy trước danh kiếm sắt thép. Chúng ta phải nương theo thớ gỗ tự nhiên để gọt giũa.”


Lão Tôn khựng lại, ánh mắt lộ vẻ kính phục sâu sắc. Lão đặt búa sắt xuống, rút chiếc bào gỗ dẻo dai tự chế ra. Với kỹ thuật bào gọt nương theo vân gỗ tích lũy cả đời, Lão Tôn bắt đầu bào thô khúc gỗ sồi sét đánh. Từng lớp vỏ cháy sém, đen kịt bên ngoài từ từ rơi rụng dưới lưỡi bào dứt khoát của lão, để lộ ra lớp thớ gỗ bên trong màu nâu đỏ sậm dẻo dai, dường như có luồng kình lực ôn hòa đang lưu chuyển bên trong.


Sau khi Lão Tôn tạo tác phôi gỗ thành hình dáng thanh kiếm cơ bản dẹt hai bên, Diệp Vô Trần tiếp nhận phôi mộc. Với bàn tay phải hoàn toàn liệt bại được quấn chặt bằng dải băng xám, Vô Trần dùng tay trái thô ráp nắm lấy chiếc dao nhỏ gọt củi giắt hông. Gã đặt mảnh ngọc bội nứt góc của thê tử Thanh Tuyết lên bệ đá bên cạnh làm mỏ neo tinh thần, rồi nhắm mắt lại để tịnh tâm.


“Xoẹt... xoẹt...”


Đường dao nhỏ đi thong thả, mộc mạc nương theo thớ vân gỗ tự nhiên. Vô Trần không dùng một chút nội lực nào, gã hoàn toàn hòa nhịp thở của mình với chuyển động của lưỡi dao nhỏ. Từng dăm gỗ sồi mỏng như cánh ve từ từ rơi rụng dưới chân gã. A Sương lặng lẽ quỳ bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn đỏ ửng vì lạnh nhặt từng dăm gỗ sồi khô xếp gọn vào giỏ tre, ánh mắt nàng ngập tràn sự tôn kính dành cho sư phụ.


Suốt một ngày một đêm ròng rã, Vô Trần dùng tay trái gọt mịn từng góc cạnh của thanh kiếm gỗ. Chuôi kiếm được gọt tròn trịa vừa vặn với lực nắm của tay phải quấn băng, thân kiếm dẹt mỏng dần về phía mũi nhưng không có lưỡi sắc bén, dẻo dai vô cùng. Thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đầu tiên đã chính thức thành hình trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm cảnh vô sát.


***


“Thanh kiếm đã thành hình, nhưng thớ gỗ vẫn còn khô khốc, dễ bị mục nát dưới sương mù và giòn xốp khi va chạm trực tiếp với danh kiếm sắt thép của Đúc Kiếm Đường,” Lâm Thiết Chủy bước đến bên lò đất, đôi mắt mù hướng về phía Vô Trần. “Chúng ta phải tiến hành Mộc Kiếm Tẩm Dầu Quy Trình để tăng mật độ liên kết thớ gỗ đạt độ cứng cáp ngang ngửa thép nguội.”


Lâm Thiết Chủy đặt một chiếc vạc đồng lớn lên lò lửa đỏ rực. Gã đổ vào vạc hỗn hợp dầu hạt sồi khô, mỡ gấu tuyết đắt đỏ (được mua bằng toàn bộ số bạc vụn biên ải tích trữ cuối cùng của Vô Trần) kết hợp với các loại thảo dược bảo quản quý hiếm. Hỗn hợp dầu thảo mộc nóng bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra mùi hương nồng nặc, ấm áp của núi rừng.


Vô Trần cẩn thận đặt thanh mộc kiếm mới gọt vào lòng vạc đồng, để dầu thảo mộc nóng ngập hoàn toàn thân kiếm.


“Quy trình ngâm dầu này phải duy trì liên tục trong ba ngày ba đêm không được tắt lửa,” Lâm Thiết Chủy cảnh báo, giọng nghiêm nghị. “Lửa quá lớn sẽ làm cháy gỗ, lửa quá nhỏ dầu thảo dược không thể thấm sâu vào lõi gỗ. A Sương, con giúp ta trông lò lửa này.”


A Sương kiên cường gật đầu. Cô bé câm mười hai tuổi lặng lẽ ngồi bên bếp lò suốt ba ngày đêm, đôi tay nhỏ nhắn tỉ mỉ thêm từng nhánh củi sồi khô để giữ ngọn lửa luôn ấm áp, đều đặn. Trong ba ngày đó, Vô Trần tận dụng thời gian ngồi thiền định trước di thư của Vô Danh Thiền Sư, xoa bóp cổ chân què phải bị sưng tấy bằng dầu thảo dược nóng để tạm thời khôi phục lực di chuyển.


Đến đêm ngày thứ ba, Lâm Thiết Chủy dùng kẹp gỗ gắp thanh mộc kiếm ra khỏi vạc dầu nóng.


“Xèo... xèo...”


Thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh hiện ra dưới ánh đỏ lò rèn với một diện mạo hoàn toàn mới. Thân kiếm chuyển sang màu nâu đen bóng bẩy, trơn nhẵn hoàn hảo không tì vết, mật độ liên kết thớ gỗ nén chặt dẻo dai vô cùng. Khi Vô Trần cầm kiếm bằng tay trái, gã cảm nhận được trọng lượng của kiếm nặng nề, đầm tay ngang ngửa một thanh sắt kiếm thường nhưng đàn hồi dẻo dai đàn hồi cực tốt, có thể hấp thụ hoàn toàn kình lực phản chấn cực lớn.


Lâm Thiết Chủy lấy ra một tấm da gấu tuyết dày dặn đã chuẩn bị sẵn, dùng kim chỉ khâu chặt tạo thành một chiếc bao kiếm da thú cũ kỹ tẩm sáp ong rừng sồi để bảo vệ mộc kiếm khỏi độ ẩm của sương mù biên giới.


“Thần binh mộc nhân đầu tiên của ngươi đã hoàn thành,” Lâm Thiết Chủy trao bao kiếm da gấu cho Vô Trần, giọng trầm uất. “Hãy dùng nó để bảo vệ người vô tội, đừng để máu của danh kiếm sắt thép làm ô uế linh tính tự nhiên của nó.”


Vô Trần nhận lấy bao kiếm, giắt bên hông da thú cũ kỹ. Ánh mắt gã kiên định nhìn vào thanh kiếm gỗ sồi mộc mạc, thệ nguyện mộc kiếm chuộc tội càng thêm kiên định trong lòng.


“Ầm!!!”


Một tiếng nổ lớn đột ngột vang dội từ đầu Làng Sồi Nghèo (Sồi Lâm thôn) phía xa, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng của tiệm rèn mù. Tiếng la hét khóc lóc thảm thiết của dân làng nghèo khổ, tiếng trẻ con khóc than dội thẳng vào vách đá tiệm rèn.


“Gã què chẻ củi kia! Mau bước ra đây nộp mạng!”


Tiếng gầm rú hung hãn của phó chưởng quản Thiết Hùng vang lên như sấm sét từ đầu làng. Gã ác ôn khổng lồ đang vung cây Búa Sắt Trăm Cân của Thiết Hùng điên cuồng đập phá nhà cửa của dân làng nghèo, bắt bớ phu dịch đào quặng để báo thù cho Đúc Kiếm Đường.


Vô Trần khẽ biến sắc, gã nắm chặt lấy chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh mới đúc. Khớp cổ chân què phải bị sưng tấy nhói đau dữ dội, phế mạch tay phải liệt bại giật nhẹ liên hồi dưới dải băng xám quấn chặt. Hiểm họa diệt vong mới đang tiến sát ngay ngoài cửa tiệm rèn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!