Quyết Chiến Đỉnh Lôi Tích
Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Đỉnh Lôi Tích, mang theo cái lạnh buốt xương tủy của vùng biên cảnh Nhạn Môn Quan. Trời đông chí, mây đen cuộn chặt lại thành từng tảng khổng lồ như muốn đè sụp cả ngọn núi đá trơ trọi. Những tia chớp tím sẫm thỉnh thoảng lại vạch đôi bầu trời, dội xuống những tiếng nổ trầm hùng làm rung chuyển cả đất trời.
Dưới chân núi, Diệp Vô Trần đứng lặng yên, chiếc áo choàng vải thô xám của gã bay phần phật trong gió bão. Cánh tay phải của gã hoàn toàn tê liệt, được quấn chặt vào sát hông bằng dải băng vải xám tro sờn rách. Khớp cổ chân phải què quặt – vết thương thực thể do chính gã tự tay bẻ gãy năm xưa để tự phế bỏ khinh công tàn bạo của một kiếm thánh – giờ đây đang sưng tấy lên dữ dội dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Mỗi nhịp thở nhịp nhàng của gã đều kéo theo một cơn đau nhức buốt tận tâm can, luồng chân khí hỗn loạn từ phế mạch hoại tử dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
“Sư... phụ...”
A Sương nhỏ nhẹ ú ớ, đôi bàn tay nhỏ bé của nàng run rẩy níu chặt lấy vạt áo lấm tấm máu của Vô Trần. Đôi mắt nàng to tròn, ngập tràn sự lo âu tột cùng. Nàng chỉ tay vào vách đá dựng đứng trơn trượt phía trước, rồi lại nhìn xuống chiếc chân què vẹo vọ của gã, lắc đầu liên tục.
“A Sương, con ở lại dưới hốc đá này.” Vô Trần ôn tồn nói, giọng gã khàn đặc nhưng chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển. Gã dùng tay trái xoa nhẹ đầu đồ đệ, khẽ mỉm cười để trấn an nàng. “Đỉnh Lôi Tích đầy bão sét, con không có nội lực hộ thân, lên đó sẽ rất nguy hiểm. Hãy đợi ta ở đây. Ta phải mang khúc Lôi Tích Mộc kia xuống.”
Gã dứt lời, không đợi A Sương kịp ra hiệu ngăn cản, liền xoay người tiến về phía vách đá. Thanh mộc kiếm cũ đã gãy làm đôi giắt sau lưng bao da thú như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự bất lực của gỗ thường trước thần binh sắt thép. Gã cần khúc gỗ sồi sét đánh dẻo dai tự nhiên kia để đúc một thanh mộc kiếm mới, nếu không, gã sẽ không thể bảo vệ đứa trẻ này và dân làng Sồi trước dã tâm tàn bạo của Đúc Kiếm Đường.
“Phập!”
Bàn tay trái thô ráp, nổi đầy vết chai sạn của Vô Trần bám chặt vào một gờ đá nhọn hoắt đóng băng trơn trượt. Gã mượn lực kéo toàn bộ cơ thể lên, kéo lê chiếc chân phải què quặt một cách khó nhọc. Cơn đau nhói từ mắt cá chân dội thẳng lên đỉnh đầu, khiến gương mặt phong trần của gã nhợt nhạt đi trong chốc lát. Gã cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tươi vừa trào lên cổ họng, tiếp tục nhích từng tấc một trên vách đá dựng đứng.
Đỉnh Lôi Tích trơn trượt vô cùng, nước mưa hòa lẫn băng tuyết phủ một lớp mỏng lấp lánh trên đá xám. Gió bão quật liên hồi vào lưng Vô Trần, cố gắng thổi bay gã xuống vực sâu hoắm bên dưới. Nhưng gã không nhìn xuống. Tâm cảnh gã hoàn toàn tĩnh lặng, nương theo tiếng gió rít gào để phán đoán nhịp điệu của bão tuyết, mượn lực khinh công Thính Phong Bộ để giữ thăng bằng trên một chiếc chân lành lặn duy nhất.
“Ầm!!!”
Một luồng sét đánh cực mạnh giáng thẳng xuống đỉnh núi cách Vô Trần chỉ mười trượng, tia lửa điện tím rực xé rách màn đêm, nồng nặc mùi lưu huỳnh và gỗ cháy. Trong khoảnh khắc rực sáng ấy, Vô Trần nhìn thấy cây sồi cổ thụ ngàn năm sừng sững trên đỉnh đá. Thân cây đen kịt, cháy sém như than nhưng vẫn hiên ngang đứng vững giữa bão sét, những thớ gỗ dẻo dai cô đọng chứa đựng linh tính dẻo dai tự nhiên vô song.
Vô Trần dùng chút hơi tàn cuối cùng, rướn người leo lên bờ rìa đỉnh núi. Gã quỳ rạp xuống đất đá trơ trọi, tay trái rút chiếc dao nhỏ gọt củi giắt bên hông, tỉ mỉ tìm kiếm một nhánh gỗ sồi bị sét đánh ngàn lần không chết. Khúc gỗ này nhỏ bằng cổ tay, đen bóng như thép nguội, thớ gỗ dẻo dai dường như có thể hấp thụ hoàn toàn kình lực phản chấn của danh kiếm sắt thép. Gã khéo léo dùng dao nhỏ lách nương theo thớ gỗ tự nhiên để cắt lấy khúc linh mộc dẻo dai.
“Ha ha ha! Gã què kia! Hóa ra ngươi lén lút leo lên đây là để đoạt lấy khúc Lôi Tích Mộc quý giá này sao?”
Một giọng cười thô lỗ, ngạo mạn đột ngột vang lên từ phía sau màn sương mù và cát bụi đá.
Thính giác nhạy bén Thính Phong Biện Vị của Vô Trần khẽ động. Gã không quay đầu lại, tay trái nhanh nhẹn giắt khúc Gỗ Sồi Sét Đánh vào bao da thú sau lưng, rồi thong thả đứng dậy, kéo lê chân què xoay người lại.
Từ trong bóng tối của bão sét bước ra là Thiết Chưởng bang chủ của Thiết Sa Bang biên cảnh. Lão giả vạm vỡ mặc bộ y phục màu đen thêu hình đôi bàn tay sắt khổng lồ rực rỡ, ánh mắt đầy tham lam dã tâm nhìn chằm chằm vào bao da thú của Vô Trần. Đi sau lão là mười tên đệ tử Thiết Sa Bang hung hãn, tay lăm lăm những bao cát sắt tẩm độc hại.
“Diệp Vô Trần, bang chủ ta đã tìm kiếm khúc linh mộc này suốt ba tháng qua để rèn luyện Thiết Sa Chưởng đạt đến cảnh giới hóa thép nguội cực đại,” một tên đệ tử hét lớn, giọng điệu hống hách. “Ngươi chỉ là một gã què chẻ củi hèn nhát, khôn hồn thì giao khúc gỗ ra đây, nếu không đôi bàn tay sắt của bang chủ sẽ đập nát toàn bộ xương cốt của ngươi!”
“Linh mộc của tự nhiên, không thuộc về kẻ mang sát niệm tàn sát phàm nhân,” Vô Trần ôn tồn nói, ánh mắt gã tĩnh lặng như nước hồ thu, hoàn toàn không có một chút sợ hãi trước đám người hung hãn. Gã khẽ liếc nhìn đôi bàn tay đen đúa sần sùi to gấp rưỡi người thường của Thiết Chưởng bang chủ, biết rõ đối thủ đã luyện Thiết Sa Chưởng đạt đến cảnh giới ngoại công cực hạn cứng cáp.
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Lên cho ta!” Thiết Chưởng bang chủ hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho thuộc hạ tấn công.
Ba tên đệ tử Thiết Sa Bang lập tức vây sát tầm gần, chúng vung những bao cát sắt độc ném thẳng vào mặt Vô Trần hòng làm nhòa tầm nhìn của gã trên vách đá cheo leo. Cát sắt độc hại xé gió bay tới rào rào, mang theo mùi tanh nồng tà ác.
Vô Trần khép hờ mắt lại. Dưới bão cát độc mù mắt, thính giác Thính Phong Biện Vị của gã bỗng trở nên nhạy bén vô song. Gã nghe thấy tiếng gió rít gào của từng hạt cát sắt bay tới, nghe thấy nhịp thở dồn dập của ba tên đệ tử đang áp sát. Gã kéo lê chân què, dùng khinh công Thính Phong Bộ di chuyển nhẹ nhàng, lướt qua kẽ hở của bão cát một cách ảo diệu như một bóng ma trong đêm.
Nhìn thấy cành cây sồi khô rụng dưới đất đá trơn trượt, Vô Trần dùng chân trái hất nhẹ, đón lấy cành cây khô bằng tay trái để làm vũ khí tạm thời phòng thủ ôn hòa.
“Chết đi gã què!”
Một tên đệ tử Thiết Sa Bang vận kình lực ngoại gia cứng cáp, vỗ thẳng một chưởng mang Thiết Sa Chưởng đen kịt nhắm vào ngực Vô Trần. Vô Trần đưa cành cây khô lên đỡ gạt nương theo lực chưởng.
“Rắc!!!”
Cành cây khô lập tức bị đập vỡ vụn thành trăm mảnh vụn dưới sức nặng chưởng lực tàn bạo cứng như thép nguội của đối thủ. Lực phản chấn dội ngược khiến bả vai trái của Vô Trần tê rần, gã lùi lại một bước, cổ chân què phải bị chịu lực chấn động dữ dội dưới nền đá trơn trượt, đau đớn như bị hàng vạn cây kim độc đâm xuyên qua.
“Ha ha ha! Kiếm gỗ còn gãy, huống chi là một cành cây mục nát!” Thiết Chưởng bang chủ cười lớn đầy khinh miệt, lão bước lên trước, vận Cương Thiết Khí Công bảo vệ đôi bàn tay. Đôi chưởng của lão chuyển sang màu xám đen sần sùi như sắt rỉ, tỏa ra một luồng kình lực cương mãnh nổ tung rạch gió chém thẳng tới vai trái của Vô Trần.
Trận chiến giáp lá cà bùng nổ kịch liệt trên vách đá dựng đứng Đỉnh Lôi Tích hiểm trở. Thiết Chưởng bang chủ vỗ liên tiếp song chưởng cứng như thép nguội, chưởng lực cương mãnh đập nát mọi tảng đá xung quanh thành cát bụi. Vô Trần bị dồn vào sát bờ rìa vực sâu hoắm đóng băng, gió bão sau lưng rít gào dữ dội.
Tuyệt đối không sử dụng nội lực cưỡng ép phế mạch để tránh bị phản phệ bại liệt vĩnh viễn, Vô Trần hoàn toàn dựa vào nhãn quan nhạy bén và thính giác nhạy bén vô song. Gã quan sát kỹ chuyển động của Thiết Chưởng bang chủ, nhận thấy đối thủ tuy có ngoại công cứng cáp vô song nhưng tốc độ xuất chưởng tầm gần có một nhịp trễ rất nhỏ ở các khớp ngón tay do lạm dụng thuốc bôi Thiết Sa Dược Cao gây chai sần vĩnh viễn.
“Vù!”
Thiết Chưởng bang chủ đấm mạnh một chưởng sấm sét nhắm thẳng vào yết hầu Vô Trần. Vô Trần nghiêng người né tránh trong gang tấc, luồng kình lực nóng bỏng sượt qua má gã đau rát.
Nhân lúc chưởng lực của đối thủ vừa xuất ra chưa kịp thu hồi, phòng thủ cổ tay hoàn toàn trống trải, Vô Trần hành động chớp nhoáng. Gã không dùng vũ khí, chỉ dùng đôi ngón tay trái thô ráp của mình thi triển chỉ pháp Điểm Huyệt Đoạt Kiếm ôn hòa.
“Phập!”
Đôi ngón tay của Vô Trần điểm chính xác như vẽ tranh vào huyệt Dương Trì trên cổ tay phải của Thiết Chưởng bang chủ. Một luồng kình lực ôn hòa tự nhiên truyền qua đầu ngón tay gã, đâm thẳng vào nút thắt gân cốt cổ tay đối thủ.
“Á!!!”
Thiết Chưởng bang chủ rú lên một tiếng đau đớn dữ dội. Toàn bộ gân cốt cánh tay phải của lão lập tức co rút kịch liệt, kình lực ngoại công cương mãnh đang vận hành bỗng chốc bị nghẹn tắc dội ngược trở lại đan điền. Lão lùi lại liên tiếp năm bước chân, cánh tay phải buông thõng xuống, run rẩy bần bật, hoàn toàn mất đi cảm giác lực nắm.
“Ngươi... ngươi dùng tà thuật gì?” Thiết Chưởng bang chủ kinh hoàng nhìn gã què tiều phu trước mặt, đôi mắt đầy vẻ chấn động tột cùng. Lão không thể tin được một gã què tàn phế không tấc sắt lại có thể dùng tay không bẻ gãy chưởng lực Thiết Sa Chưởng hóa thép vô địch của lão chỉ sau một chỉ điểm huyệt ôn hòa.
“Võ học chân chính để hộ sinh, không nằm ở độ cứng của cơ bắp hay bạo lực tàn sát,” Vô Trần đứng lặng yên giữa bão tuyết, giọng gã khàn đặc nhưng tĩnh lặng như nước hồ thu. “Thiết Sa Bang biên cảnh hãy lui đi. Đừng để oán khí của sấm sét hủy hoại gân cốt của các ngươi.”
Thiết Chưởng bang chủ cắn răng căm hận, lão nhìn cánh tay phải bị tê liệt hoàn toàn và dải băng xám quấn tay phải rỉ máu của Vô Trần, biết rõ nếu tiếp tục quyết chiến sinh tử thì cả hai bên đều phải trả giá đắt. Lão ôm lấy cánh tay phải đau nhức, ra lệnh cho thuộc hạ:
“Rút lui!”
Đám đệ tử Thiết Sa Bang vội vã dìu bang chủ chạy xuống núi đá, lẩn khuất vào màn sương mù dày đặc. Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, gã khẽ quỳ sụp xuống đất đá đóng băng, tay trái ôm chặt lấy ngực trái. Phế mạch bị tổn thương sâu rộng hoại tử lại co thắt dữ dội, gã ho ra một ngụm máu tươi rực đỏ trên nền tuyết trắng xóa. Khớp cổ chân què phải bị sưng tấy nặng nề, bong gân nghiêm trọng do phải gánh chịu toàn bộ lực chấn động giữ thăng bằng trên vách đá trơn trượt.
Nhưng gã đã đoạt được Gỗ Sồi Sét Đánh (Lôi Tích Mộc) an toàn giắt sau lưng bao da thú.
Tuy nhiên, dã tâm của hắc đạo biên cảnh chưa bao giờ dừng lại dễ dàng như thế.
“Ầm rầm rầm!!!”
Từ phía sườn núi độc đạo dẫn xuống, Thiết Chưởng bang chủ trước khi rút lui hoàn toàn đã dồn toàn bộ kình lực tay trái còn lại vỗ mạnh một chưởng tàn tợn vào một tảng đá khổng lồ nghìn cân treo lơ lửng phía trên Đỉnh Lôi Tích. Tảng đá khổng lồ bị rạn nứt nổ tung, khơi mào một trận lở đất sạt lở dữ dội, kéo theo hàng vạn khối đá tảng và bùn đất đóng băng trút thẳng xuống vách núi độc đạo hướng thẳng về phía chân què vẹo vọ của Vô Trần.
Tiếng đất đá sụp đổ rầm rầm vang dội cả thung lũng tuyết lạnh, bụi đá bay mù mịt che khuất hoàn toàn lối thoát duy nhất của vị cựu kiếm thánh đang bị thương nặng phế mạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!