Manh Mối Sấm Sét
Sương mù của Thung lũng Sương Mù dần lùi lại phía sau, nhưng cái lạnh của biên cảnh Nhạn Môn Quan thì chưa bao giờ buông tha những kẻ độc hành. Bên bờ một con suối lạnh đóng băng một nửa, tiếng nước chảy luồn dưới những tảng đá phủ tuyết nghe róc rách, cô độc như tiếng thở dài của kẻ mang trọng tội.
Diệp Vô Trần ngồi trên một thân cây đổ, tay phải quấn chặt dải băng vải xám tro tì sát vào hông. Cánh tay ấy hoàn toàn trống rỗng, những thớ cơ lỏng lẻo không thể nhấc nổi một vật nặng quá vài cân sau trận chiến nghẹt thở với Thẩm Thanh Phong. Phế mạch bị hoại tử của gã lại nhói lên từng cơn buốt nhói, luồng chân khí hỗn loạn từ khí hải rục rịch dâng lên cổ họng. Gã khẽ nhíu mày, lặng lẽ nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong, không muốn để cô học trò nhỏ A Sương phải lo lắng.
Trên tảng đá dẹt bên cạnh gã, thanh mộc kiếm gỗ sồi thường – người bạn đồng hành suốt năm năm quy ẩn – giờ đây đã gãy làm đôi. Vết nứt chạy dọc từ mũi kiếm xuống chuôi bị ám một màu đen xỉn của độc tố rỉ sắt tà ác. Thớ gỗ sồi vốn dẻo dai nay đã trở nên giòn xốp, khô khốc như một khúc củi mục. Vô Trần đưa bàn tay trái thô ráp vuốt ve phần thân gỗ bị gãy, ánh mắt u buồn tĩnh lặng như nước hồ thu. Thanh kiếm gỗ này đã gánh chịu quá nhiều lực chấn động từ danh kiếm sắt thép, nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
“Sư phụ...”
A Sương ú ớ khẽ gọi. Cô bé câm mười hai tuổi gầy gò đang quỳ bên bờ suối, đôi tay nhỏ nhắn đỏ ửng vì lạnh cố gắng nhặt những cành sồi rụng quanh đó mang về. Nàng đặt những cành củi khô vào giỏ tre, rồi chạy đến bên cạnh Vô Trần, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo âu khi nhìn vào thanh mộc kiếm gãy. Nàng hiểu rằng, đối với một kiếm sĩ, việc mất đi vũ khí bảo mệnh giữa vùng biên thùy đầy rẫy truy binh này không khác gì tự đặt một chân vào quan tài.
“Đừng lo, A Sương. Kiếm gãy thì ta gọt thanh khác. Đạo lý của kiếm gỗ nằm ở tâm cảnh, không nằm ở thực thể.” Vô Trần ôn tồn nói, giọng gã khàn đặc nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Gã dùng tay trái nhặt một cành sồi thường dẻo dai bên suối, rút chiếc dao nhỏ gọt củi giắt bên hông ra, bắt đầu tỉ mỉ bào gọt phôi kiếm mới.
Nhưng ngay khi gã vừa hoàn thành hình dáng thô sơ của chuôi kiếm và thử vận một tia chân khí ôn hòa rất nhỏ từ phế mạch để kiểm tra độ dẻo dai, một tiếng “crắc” khô khốc vang lên. Cành sồi thường lập tức nứt đôi, thớ gỗ mềm oặt không thể chịu đựng nổi dù chỉ là một tia kình lực tàn dư của cựu kiếm thánh. Vô Trần thở dài, buông khúc gỗ gãy xuống. Gỗ sồi thường ở vùng biên ải này quá non, không đủ mật độ liên kết để gánh vác kiếm ý vô hình của gã trước những thanh thần binh sắc bén của thế gia.
“Xào xạc...”
Tiếng lá khô bị dẫm nhẹ vang lên từ phía bờ bên kia suối lạnh. Thính giác nhạy bén Thính Phong Biện Vị của Vô Trần khẽ động. Gã không quay đầu lại, tay trái vẫn cầm chiếc dao nhỏ gọt củi, nhưng toàn thân đã đi vào trạng thái tịnh tâm tuyệt đối, sẵn sàng nương theo tiếng gió rít để xuất chiêu.
“Anh rể... là ta.”
Một giọng nói thiếu nữ trong trẻo, mang theo sự cẩn trọng và mệt mỏi vang lên sau màn sương mỏng. Thẩm Mộ Vân bước ra từ bụi rậm cổ thụ. Nàng mặc bộ trang phục dạ hành màu xám tro sờn rách, mái tóc buộc cao dính đầy sương muối, gương mặt thanh tú nhợt nhạt vì phải liên tục lẩn trốn các toán tuần tra Thẩm gia. Nàng đã mạo hiểm lén vượt qua hàng rào canh gác nghiêm ngặt của Thẩm Gia Kiếm Đội để tìm đến đây.
Nhìn thấy Thẩm Mộ Vân, Vô Trần khẽ buông lỏng vai, ánh mắt dịu đi đôi chút: “Mộ Vân, ngươi không nên đến đây. Thanh Phong đang lùng sục khắp thung lũng, nếu hắn biết ngươi bao che cho ta, danh dự của ngươi trong gia tộc sẽ hủy hoại hoàn toàn.”
“Đại ca bắt đầu hoài nghi rồi,” Thẩm Mộ Vân bước qua những tảng đá đóng băng trên suối, tiến lại gần Vô Trần. Đôi mắt nàng phức tạp nhìn gã què tiều phu trước mặt, rồi dừng lại ở thanh mộc kiếm gãy làm đôi. “Sau trận chiến ở Thung lũng Sương Mù, đại ca đứng lặng người rất lâu. Anh ấy không nói một lời, nhưng ta biết, anh ấy đã nhận ra quỹ đạo gạt kiếm nhu hòa của anh mang đậm phong thái của Vô Ảnh Kiếm Pháp gia truyền Diệp gia. Anh ấy bắt đầu nghi ngờ bức mật thư nặc danh của triều đình.”
Nàng thở dài, từ trong ngực áo lấy ra một bức mật thư bọc trong lớp da thú chống nước, đưa cho Vô Trần: “Đây là mật thư ta lén lấy được từ phòng của chưởng quản Đúc Kiếm Đường biên cảnh trước khi trốn đi. Anh rể, anh hãy nhìn xem.”
Vô Trần nhận lấy bức thư bằng tay trái. Khi mở lớp da thú ra, những dòng chữ đỏ như máu đập vào mắt gã. Đó là mật lệnh của Vũ Văn Kiếp – đệ nhất kiếm tông triều đình, kẻ đứng sau vụ thảm sát Diệp gia năm xưa. Bức thư vạch trần một âm mưu tàn độc: Đúc Kiếm Đường (Chi nhánh biên cảnh Nhạn Môn Quan) thực chất đang âm thầm bắt bớ phàm nhân làm nô lệ, độc quyền khai thác quặng Thiết Mộc dẻo dai để chuẩn bị đúc một loại giáp sắt đặc biệt cho ngự lâm quân triều đình. Vũ Văn Kiếp muốn dùng loại giáp này để triệt hạ mọi môn phái giang hồ không phục tùng hoàng quyền.
“Vũ Văn Kiếp... dã tâm của hắn chưa bao giờ dừng lại ở vương quyền,” Vô Trần siết chặt bức thư, khớp xương tay trái trắng bệch. Nỗi đau cốt nhục bị diệt môn mười lăm năm trước bùng lên trong lồng ngực gã như tro tàn gặp gió, khiến phế mạch hoại tử lại co thắt dữ dội. Gã phải nhắm mắt tụng niệm thầm khẩu quyết của Vô Danh Thiền Thư để trấn áp sát niệm vừa trỗi dậy.
“Nhưng mộc kiếm của anh đã gãy,” Thẩm Mộ Vân lo lắng nhìn thanh kiếm gỗ đôi đoạn trên đá. “Không có kiếm gỗ bảo thân, anh làm sao đối đầu với Đúc Kiếm Đường và quân phòng doanh của triều đình đang áp sát? Thẩm Gia Kiếm Đội cũng đang bị triều đình ép buộc phải tăng cường truy quét anh.”
“Vô lượng thiên tôn... Kiếm sắt dễ mẻ, kiếm gỗ dễ gãy, nhưng kiếm ý tự nhiên thì vạn niên bất diệt.”
Một giọng nói lơ đãng, mang theo sự tiêu sái của kẻ đứng ngoài hồng trần đột ngột vang lên từ phía ngọn cây sồi già phía trên đầu họ. Thẩm Mộ Vân giật mình, tay phải lập tức đặt vào chuôi đoản kiếm giấu trong ống tay áo, ngước mắt cảnh giác nhìn lên.
Đạo sĩ Huyền Cơ Tử đang ngồi vắt vẻo trên một cành sồi lớn. Đạo bào thêu hình bát quái của lão rách nát sờn màu, tay cầm chiếc phất trần tre đơn sơ khẽ phẩy phẩy xua đi những bông tuyết rơi rụng xung quanh. Lão nhảy nhẹ nhàng xuống đất tuyết, bước đi thoăn thoắt không để lại một dấu chân nào trên nền tuyết xốp – một thân thủ khinh công đỉnh cao khiến Thẩm Mộ Vân phải kinh hãi.
“Huyền Cơ đạo trưởng,” Vô Trần khẽ cúi đầu chào, không hề tỏ ra bất ngờ. Thính giác của gã đã nhận ra hơi thở nhẹ nhàng như gió thoảng của vị đạo sĩ này từ trước.
“Diệp cư sĩ, bần đạo đi ngang qua biên cảnh, thấy sấm sét phương Bắc cuộn trào, biết có quý nhân gặp nạn nên đến xem thử,” Huyền Cơ Tử liếc nhìn thanh mộc kiếm gãy trên tảng đá, lắc đầu cười dài. “Gỗ sồi thường làm sao chịu nổi kình lực chấn động phá thép của kiếm thánh? Ngươi dùng nó năm năm không gãy đã là một kỳ tích của tạo hóa rồi.”
“Đạo trưởng có cách giúp ta?” Vô Trần hỏi trầm tĩnh.
Huyền Cơ Tử không trả lời ngay. Lão lơ đãng phẩy phất trần về phía ngọn núi đá dựng đứng, trơ trọi sừng sững ở phía xa thung lũng. Ngọn núi ấy quanh năm mây đen bao phủ, những luồng sấm sét thiên nhiên thỉnh thoảng lại vạch đôi bầu trời xám xịt, dội xuống vách đá những tiếng nổ vang trời. Đó chính là Đỉnh Lôi Tích – vùng cấm địa hiểm trở bậc nhất Nhạn Môn Quan.
“Ngươi có thấy ngọn núi kia không?” Huyền Cơ Tử thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt lão trở nên sâu thẳm. “Trên đỉnh ngọn núi đá cheo leo ấy, có một cây sồi cổ thụ bị sét đánh ngàn lần không chết. Sấm sét là thứ năng lượng thuần Dương tinh khiết nhất của trời đất. Khi sét đánh xuống cây sồi, ngọn lửa thiên tai đã thiêu rụi toàn bộ những phần thớ gỗ yếu ớt, non mềm nhất của thân cây, chỉ để lại phần lõi cứng cáp, cô đọng và dẻo dai cực hạn. Người ta gọi đó là Gỗ Sồi Sét Đánh – Lôi Tích Mộc.”
Lão tiến lại gần Vô Trần, chỉ phất trần vào lồng ngực bị hoại tử phế mạch của gã: “Cơ thể ngươi cũng như cây sồi sét đánh kia vậy. Kiếm thánh năm xưa đã chết trong thảm kịch hận thù, phế mạch bị tàn phá vĩnh viễn chính là ngọn lửa sét đánh thanh lọc bản ngã sát thủ của ngươi. Nếu ngươi muốn tiếp tục dùng kiếm gỗ bảo vệ người yếu thế mà không sát sinh, ngươi phải leo lên Đỉnh Lôi Tích, tìm khúc linh mộc dẻo dai tự nhiên ấy để đúc một thanh mộc kiếm mới. Chỉ có Lôi Tích Mộc mới chịu đựng được kình lực phản chấn từ thập đại thần binh sắt thép.”
Vô Trần nhìn theo hướng phất trần của đạo sĩ chỉ về phía Đỉnh Lôi Tích. Giữa những đám mây đen cuộn trào dữ dội, một tia sét rực sáng đột ngột giáng xuống đỉnh núi đá trơ trọi, phát ra tiếng nổ trầm hùng vang vọng khắp thung lũng. Gã cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ, như thể linh hồn của Thanh Tuyết đang âm thầm dẫn dắt gã về phía ngọn núi sấm sét ấy.
“Nhưng Đỉnh Lôi Tích trơn trượt hiểm trở vô cùng, quanh năm sấm sét giáng xuống không ngừng,” Thẩm Mộ Vân lo ngại nói, giọng nàng run lên vì lạnh. “Chân phải của anh rể lại bị tàn phế vĩnh viễn, làm sao leo lên vách đá dựng đứng đó giữa cơn bão sét? Chưa kể... Thiết Sa Bang biên cảnh cũng đang lùng sục vùng núi lân cận để tìm kiếm linh mộc rèn luyện ngoại công.”
“Đạo lý sinh tồn nằm ở chỗ nương theo thớ gỗ để chẻ củi, đạo lý leo núi cũng nằm ở chỗ nương theo chiều gió để di chuyển,” Vô Trần khẽ đứng dậy, kéo lê chiếc chân què phải vẹo vọ một cách khó nhọc nhưng kiên định. Gã giắt hai mảnh mộc kiếm gãy vào bao da thú cũ kỹ sau lưng, dắt tay cô bé câm A Sương bước đi. “Ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu không có kiếm gỗ mới, ta không thể bảo vệ A Sương và dân làng Sồi trước dã tâm của Đúc Kiếm Đường.”
Huyền Cơ Tử nhìn theo bóng dáng gã què tiều phu độc hành cùng đứa trẻ câm bước đi giữa trời tuyết lạnh, khẽ vuốt râu cười dài: “Vô lượng thiên tôn... Trận bão sấm sét lớn nhất mười năm qua sắp sửa đổ ập xuống Đỉnh Lôi Tích. Diệp cư sĩ, hãy cẩn thận đôi bàn tay rộp nát của ngươi.”
Cơn bão sấm sét đang thành hình trên đỉnh núi đá cheo leo, mang theo những luồng điện vô hình rạch đôi màn sương lạnh. Vô Trần kéo chặt chiếc áo choàng vải thô xám sờn rách che chở cho A Sương, ánh mắt gã kiên định nhìn thẳng về phía đỉnh núi dữ dội phía trước, chuẩn bị bước vào cuộc hành trình đoạt linh mộc bảo mệnh đầy hiểm nguy sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!