Nhạc nềnSakuya2

Thung Lũng Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở Nhạn Môn Quan vào sáng sớm không giống như làn sương mỏng manh nơi sông nước Trung Nguyên. Nó đặc quánh, ẩm ướt và lạnh buốt như thể một tấm lụa xám khổng lồ dệt bằng băng tuyết, đổ ụp từ đỉnh núi xuống, nuốt chửng mọi ranh giới giữa đất trời. Trong lòng Thung lũng Sương Mù hiểm trở phía tây bắc biên thùy, tầm nhìn bị rút ngắn xuống chưa đầy ba bước chân. Những thân sồi cổ thụ sừng sững xám xịt hiện ra rồi biến mất trong màn sương như những bóng ma khổng lồ câm lặng.


Diệp Vô Trần bước đi một cách khó nhọc. Chiếc chân què phải vẹo vọ của gã cứng đờ dưới cái lạnh thấu xương, mỗi lần hạ bàn chân xuống nền đất ẩm ướt đầy lá mục, một cơn đau buốt nhói lại chạy dọc từ mắt cá chân lên thẳng cột sống, khiến gã phải khẽ rùng mình. Phế mạch trong lồng ngực gã nhộn nhạo, luồng chân khí hoại tử rục rịch dâng lên cổ họng, mang theo vị máu tanh nồng quen thuộc. Gã mím chặt môi, lặng lẽ nuốt ngược ngụm máu vào trong.


Bàn tay phải của Vô Trần hoàn toàn trống rỗng và tê liệt. Những cây kim bạc bình mạch của Bạch Diệp đêm qua chỉ giúp gã giữ lại một chút hơi tàn, gân cốt tay phải giờ đây lỏng lẻo, không thể cầm nổi một vật nặng quá vài cân. Gã đành dùng dải băng xám quấn tay phải thật chặt vào sát hông, giấu cánh tay tàn phế dưới lớp áo choàng vải thô xám sờn rách, chỉ còn tay trái thò ra ngoài để nắm lấy chuôi thanh mộc kiếm gỗ sồi thường.


Thanh mộc kiếm cũ kỹ – người bạn đồng hành cùng gã suốt năm năm chuộc tội – giờ đây mang một vết nứt sâu, chạy dọc từ mũi kiếm xuống đến sát chuôi. Độc tố rỉ sắt tà ác từ trận chiến cứu dân làng trước đó đã ăn mòn thớ gỗ, khiến thanh kiếm trở nên giòn xốp và yếu ớt. Gã biết, thanh kiếm này khó lòng chịu nổi thêm một cú va chạm mạnh nào nữa. Nhưng gã không còn lựa chọn nào khác.


“Sư... phụ...”


A Sương nhỏ nhẹ ú ớ sau lưng gã. Cô bé câm mười hai tuổi gầy gò, mang chiếc giỏ tre nhỏ đựng vài nhánh củi sồi khô, đang dùng bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt nắm chặt lấy vạt áo choàng của Vô Trần. Đôi mắt nàng to tròn, chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn vào màn sương trắng xóa trước mặt. Nàng cảm nhận được sát khí. Thứ sát khí lạnh lẽo, sắc bén và ngập tràn oán hận đang âm thầm bao vây lấy họ.


“Đừng sợ, A Sương. Đi sát sau lưng ta,” Vô Trần thầm thì, giọng gã khàn đặc nhưng điềm tĩnh lạ thường. Gã đưa bàn tay trái vỗ nhẹ lên đầu đồ đệ, truyền chút ấm áp ít ỏi để trấn an nàng.


Gã khép hờ mắt, nhịp thở trở nên chậm rãi và dẻo dai. Dù phế mạch bị tổn thương sâu rộng, thính giác nhạy bén Thính Phong Biện Vị của gã vẫn hoạt động hoàn hảo. Giữa tiếng gió rít gào qua các khe đá và tiếng sương mù đọng thành giọt rơi lộp bộp trên lá sồi khô, Vô Trần nghe thấy những tiếng động lạ.


Tiếng kim loại va chạm lách cách cực nhẹ. Tiếng bước chân dẫm lên cỏ ướt một cách cẩn trọng nhưng dứt khoát.


Sáu người. Di chuyển theo trận pháp hình chữ V, khóa chặt lối ra duy nhất của thung lũng sương mù. Sát khí tỏa ra từ gươm sắt sắc bén đã xé toạc làn sương lạnh, hướng thẳng về phía gã què tiều phu.


“Vút! Vút! Vút!”


Không một lời cảnh báo, ba luồng kiếm khí ly thể màu trắng bạc đột ngột xé rách màn sương dày đặc, chém thẳng về phía ngực Vô Trần. Luồng kiếm khí mang theo lực kình dồi dào, cuộn trào liên miên bất tuyệt như sóng triều bão bùng. Đó là Sóng Cuộn Kiếm Pháp của Thẩm Gia Kiếm Đội biên thùy.


Thẩm Thanh Phong đã ra tay.


Vô Trần không hề biến sắc. Dù chiếc chân què đau nhức dữ dội, gã vẫn vận khinh công Thính Phong Bộ dẻo dai, lướt nhẹ thân ảnh sang ngang. Gã bước những bước chân ngắn, nương theo chuyển động của luồng gió rít trong thung lũng để di chuyển không một tiếng động. Ba luồng kiếm khí sắc bén sượt qua tà áo choàng xám của gã, chém sạt vào vách đá phía sau, để lại những vết cắt sâu hoắm, đá vụn bắn ra tung tóe.


“Diệp Vô Trần! Ngươi vẫn muốn trốn tránh đến bao giờ?”


Một giọng nói trầm uất, oán hận tột cùng vang lên từ trong màn sương trắng. Thẩm Thanh Phong bước ra. Gương mặt hắn tuấn lãng nhưng hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào bóng dáng gã què tiều phu trước mặt. Tay hắn nắm chặt thanh Phong Phong Kiếm rèn từ thép ròng tinh khiết biên cảnh, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lùng của tuyết sơn.


“Thanh Phong... ngươi đã bị Vũ Văn Kiếp lợi dụng,” Vô Trần khó nhọc lên tiếng, giọng gã trầm buồn. “Cái chết của Thanh Tuyết... không đơn thuần như ngươi nghĩ.”


“Câm miệng! Ngươi không xứng đáng gọi tên em gái ta!” Thẩm Thanh Phong gầm lên, nỗi đau mất mát cốt nhục bùng cháy thành ngọn lửa cuồng nộ. “Mật thư của triều đình đã ghi rõ chính ngươi cố tình giết nàng để chiếm đoạt kiếm phổ gia truyền! Hôm nay, tại Thung lũng Sương Mù này, ta phải dùng máu của ngươi để tế linh vị Thanh Tuyết!”


Hắn vung Phong Phong Kiếm chém ra liên hoàn sát chiêu. Đường kiếm đi cực nhanh, liên tiếp vạch gió tạo ra những tiếng rít xé tai. Từng luồng kiếm khí sắc bén tầm trung liên tục dồn dập ập tới, khóa chặt mọi đường lui của Vô Trần.


Vô Trần cắn răng chịu đựng cơn đau thắt lồng ngực, dùng tay trái vung thanh mộc kiếm cũ kỹ lên đỡ gạt. Gã không dùng kình lực nội môn cương mãnh để đối đầu trực diện, mà thi triển Nhu Kiếm Hóa Kình dẻo dai. Thân mộc kiếm sồi thường vốn đã rạn nứt sâu, khi tiếp xúc với lưỡi kiếm sắt sắc bén liền uốn cong một cách mềm mại như sợi tơ trời, nương theo đà chém của đối thủ để triệt tiêu hoàn toàn lực va chạm.


“Keng! Keng! Keng!”


Những tiếng va chạm giữa gỗ và thép vang lên khô khốc trong sương mù. Mỗi lần đỡ đòn, Vô Trần lại cảm nhận được lực phản chấn dữ dội truyền từ thân kiếm gỗ vào kinh mạch tay trái, khiến gã ho ra một ngụm máu tươi nơi khóe miệng. Nhưng gã vẫn kiên trì dùng nhu kình để gạt bỏ và làm chệch hướng tấn công mạnh bạo của anh vợ, tuyệt đối không xuất sát chiêu hại người.


Đúng lúc đó, từ góc tối của vách đá sương mù, một bóng người khôi ngô mặc y phục xanh lam đậm bất ngờ lao ra như một con rắn độc phục kích. Thẩm Lục Vân – kiếm thủ trẻ hận thù của Thẩm gia – vung thanh Sương Vân Kiếm sắc bén chém quỷ quyệt một đường kiếm ngang nhắm thẳng vào chân què phải vẹo vọ của Vô Trần.


“Chết đi, gã què hèn nhát!” Thẩm Lục Vân hét lớn.


Đòn đâm quỷ quyệt tầm thấp cực kỳ tàn bạo, nhắm thẳng vào điểm yếu thể chất lớn nhất của cựu kiếm thánh. Vô Trần nghe thấy tiếng gió rạch đất của mũi kiếm sắt sắc bén, gã không thể né tránh kịp do chân phải đang cứng đờ đau nhức.


Trong tình thế hiểm nghèo, Vô Trần buộc phải đưa thanh mộc kiếm cũ kỹ xuống đỡ trực diện cú đâm của Thẩm Lục Vân. Gã xoay nhẹ cổ tay trái, uốn cong thân mộc kiếm sồi cũ để bọc lấy mũi kiếm Sương Vân, dùng nhu kình triệt tiêu hoàn toàn lực đâm vật lý tầm gần.


“Rắc... rắc...”


Một tiếng xé rách thớ gỗ vang lên nhức nhối. Thanh mộc kiếm cũ kỹ của Vô Trần bị nứt gãy thêm một góc lớn dọc thân kiếm do va chạm kình lực quá mạnh từ hai phía kiếm thủ Nhất Lưu. Thớ gỗ sồi thường bị xé rách rụng xuống đất tuyết lạnh.


Nhận thấy Thẩm Thanh Phong đang lao tới dồn dập với sơ hở lớn ở vai trái do nôn nóng báo thù, Vô Trần định dùng mộc kiếm điểm huyệt tước kiếm từ sau để kết thúc trận đấu một cách hòa bình. Gã lướt nhẹ thân ảnh bằng Thính Phong Bộ ra sau lưng Thanh Phong. Nhưng ngay khi gã vừa vung mộc kiếm lên định điểm vào huyệt đạo của anh vợ, thanh mộc kiếm cũ kỹ đột ngột phát ra tiếng kêu răng rắc dữ dội, lưỡi kiếm gỗ bị rạn nứt sâu hoắm suýt gãy làm đôi dưới áp lực nội kình dội ngược của phế mạch.


Đòn điểm huyệt bị chậm nửa nhịp và thất bại hoàn toàn. Vô Trần buộc phải thu kiếm lùi lại ba bước để bảo toàn vũ khí cũ nát.


“Ngươi quả nhiên đã tàn phế hoàn toàn rồi, Diệp Vô Trần!” Thẩm Thanh Phong gào thét, vung Phong Phong Kiếm chém một đường chí mạng nhắm thẳng vào yết hầu gã tiều phu què.


Kiếm khí sắc bén rạch sương mù tiến sát yết hầu Vô Trần trong gang tấc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, gã cựu kiếm thánh vẫn giữ được tâm cảnh tĩnh lặng tuyệt đối như nước hồ thu. Qua thính giác nhạy bén, gã nhận ra kiếm pháp của Thẩm Thanh Phong tuy cương mãnh, liên miên bất tuyệt nhưng lại lộ ra một sơ hở nhỏ ở nhịp thở thứ ba do cơ thể hắn phải vận khí liên tục tốc độ cao dưới trời tuyết lạnh.


Vô Trần cố ý không đâm mộc kiếm vào sơ hở ấy để giữ thể diện và bảo vệ mạng sống cho anh vợ. Gã chỉ dùng tay trái vung thanh mộc kiếm cũ nứt gãy lên, khẽ gạt nhẹ nghiêng một góc vào sóng kiếm của thanh Phong Phong Kiếm đúng vào nhịp thở trễ của Thanh Phong.


“Bùng!”


Một luồng nhu kình ôn hòa dẻo dai bộc phát từ đầu mộc kiếm nương theo chiều xoay của gió bão, làm lệch quỹ đạo đâm của thanh kiếm sắt đi vài tấc. Lưỡi kiếm sắc bén của Thẩm Thanh Phong chém sạt qua vạt áo choàng xám của Vô Trần, cắm chặt xuống vách đá đóng băng bên cạnh phát ra tiếng vang lớn.


Lợi dụng lúc Thẩm Thanh Phong bị chấn động mất thăng bằng và tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn bởi sương mù dày đặc cuộn trào, Vô Trần cõng nhanh cô bé câm A Sương lướt nhẹ thân ảnh qua các khe đá hiểm trở bằng khinh công Thính Phong Bộ dẻo dội, biến mất hoàn toàn vào sâu trong thung lũng sương mù trắng xóa.


Thẩm Thanh Phong đứng lặng người giữa màn sương lạnh buốt. Hắn từ từ rút thanh Phong Phong Kiếm ra khỏi vách đá đóng băng, đôi bàn tay run rẩy bần bật. Cú gạt mộc kiếm nhu hòa dẻo dai vừa rồi... quỹ đạo tránh né không tiếng động nương theo tự nhiên gió thổi ấy... mang một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Nó mang đậm phong thái thần bí của Vô Ảnh Kiếm Pháp gia truyền Diệp gia năm xưa, nhưng tịnh hóa hoàn toàn mọi sát niệm tàn tợn sát sinh.


"Thanh... Thanh Tuyết..." Thẩm Thanh Phong đứng lặng trong sương mù, lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ chấn động tột cùng về chân tướng vụ án ngộ sát năm xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!