Bóng Ma Thù Hận
Cơn lạnh của Nhạn Môn Quan chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế. Tuyết rơi dày đặc ngoài hiên, từng bông tuyết thô bạo quất vào mái tranh dột nát của ngôi nhà nhỏ rìa Sồi Lâm, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Bên trong gian nhà chật hẹp, không khí đặc quánh mùi than củi ẩm ướt và mùi máu tanh nồng.
Diệp Vô Trần nằm trên chiếc giường tre đơn sơ, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt phong trần thường ngày giờ đây xám ngoét không một giọt máu. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát, lồng ngực gã phập phồng một cách khó nhọc. Mỗi nhịp thở của gã đều kéo theo một tiếng rên rỉ trầm uất từ sâu trong phế mạch. Trận chiến sinh tử đoạt độc đan cứu dân làng Sồi ban chiều đã vắt kiệt chút tàn lực cuối cùng của vị cựu kiếm thánh. Luồng chướng khí độc rỉ sắt tà ác từ Thất Nhật Đoạn Trường Tán của Ngô Độc mà gã hít phải đã thâm nhập sâu vào hệ thống kinh mạch vốn đã hoại tử vĩnh viễn, tạo ra những cơn co thắt dữ dội như có hàng vạn cây kim độc đang đâm xuyên qua tim gan.
"Sư phụ... khục..."
Bên cạnh giường, cô bé câm A Sương mười hai tuổi gầy gò đang quỳ sụp dưới đất, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt lấy vạt áo lấm tấm máu của Vô Trần. Đôi mắt nàng to tròn, đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi trên gương mặt nhem nhuốc bụi than. Nàng ú ớ vài tiếng khàn đặc đầy bất lực, cố gắng dùng hơi ấm nhỏ nhoi của mình để xoa dịu đôi bàn tay lạnh ngắt như băng đá của sư phụ.
"A Sương... đừng khóc..." Vô Trần khó nhọc mấp máy môi, giọng khàn đặc như tiếng thớ gỗ bị xé rách. Gã cố gắng cử động cánh tay phải, nhưng toàn bộ gân cốt từ bả vai xuống đến ngón tay đều tê liệt hoàn toàn, trống rỗng không một chút cảm giác. Phế mạch tay phải của gã đã bị hoại tử nhẹ sau khi ép xung kình lực quá mức dưới tác động của độc tố.
"Nằm yên! Đừng vận khí! Ngươi muốn tự phế bỏ cả cái mạng rách này sao?"
Một tiếng quát khẽ vang lên từ phía góc tối. Y sĩ trẻ Bạch Diệp bước ra, gương mặt nho nhã thường ngày giờ đây đầy vẻ mệt mỏi và nghiêm nghị. Y đeo hòm thuốc gỗ sồi sau lưng, nhanh chóng bước tới bên giường tre. Đứng bên cạnh y là Từ lão bản, chủ tiệm thuốc nam của Nhạn Môn Quan. Lão già tốt bụng râu tóc bạc phơ đang bốc từng nhúm thảo dược Tuyết Sâm Biên Thùy từ chiếc túi vải, nhanh tay nghiền nát thành thứ nước cốt màu nâu sẫm, nồng nặc mùi đắng chát.
"Bạch Diệp, phế mạch của gã... gân cốt đã rạn nứt hoàn toàn rồi," Từ lão bản run rẩy nói, giọng đầy lo âu khi chạm vào mạch đập mỏng manh như sợi chỉ của Vô Trần.
"Ta biết. Chướng khí độc rỉ sắt của Ngô Độc đã kích hoạt toàn bộ vết thương cũ vĩnh viễn trong cơ thể gã. Nếu không bình mạch ngay lập tức, gân phổi gã sẽ tự thối rữa," Bạch Diệp lạnh lùng nói. Y nhanh chóng rút từ hòm thuốc ra bộ kim châm bạc ròng gia truyền rực rỡ.
Bạch Diệp hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi bàn tay không run rẩy dưới cái lạnh buốt của đêm đông. Y bắt đầu thi triển Châm Cứu Bình Mạch Pháp – y pháp độc quyền được chân truyền từ thần y Độc Cô Hoài. Từng cây kim bạc mảnh như sợi tơ trời được châm chính xác vào các huyệt đạo phụ quanh phế mạch bị hoại tử của Vô Trần: huyệt Đản Trung, huyệt Thần Khuyết, huyệt Nội Quan...
"Uống cái này đi!" Từ lão bản đỡ đầu Vô Trần dậy, đổ muỗng nước Tuyết Sâm đắng ngắt vào khóe miệng gã.
Khi những cây kim bạc cắm sâu vào da thịt, Vô Trần cảm nhận được một luồng khí ấm áp, nhu hòa từ mũi kim bắt đầu lan tỏa, xoa dịu những luồng chân khí hỗn loạn đang điên cuồng tàn phá lồng ngực gã. Cơn đau nhói buốt thấu tim gan dần dịu đi, nhưng gương mặt gã vẫn nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương.
Trong cơn đau đớn tột cùng của thể xác, bàn tay trái còn cử động được của Vô Trần khẽ run rẩy thọc vào ngực áo vải thô. Gã khó nhọc rút ra một mảnh ngọc bội màu trắng tuyết bị nứt một góc – di vật duy nhất của người thê tử quá cố Thẩm Thanh Tuyết. Gã nắm chặt lấy mảnh ngọc lạnh buốt, những ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên vết nứt sắc bén.
Ký ức về đêm mưa bão định mệnh năm năm trước lại ùa về như một cơn ác mộng tàn bạo. Tiếng sét đánh xé toạc bầu trời, ánh kiếm sắt rực lửa chém xuống, và gương mặt dịu dàng của Thanh Tuyết ngập trong máu tươi khi nàng hy sinh thân mình đỡ kiếm cho gã trong cơn tẩu hỏa nhập ma do bị hạ độc thủ. Nỗi đau u buồn khắc cốt ghi tâm ấy như một dòng nước độc, tàn phá tâm can gã dữ dội hơn cả kịch độc của Ngô Độc. Gã nhắm nghiền mắt, thầm thì trong câm lặng: *"Thanh Tuyết... ta vẫn đang giữ lời thề... không bao giờ rút kiếm sắt sát sinh... dùng mộc kiếm này để chuộc tội... bảo vệ bá tánh nghèo khổ..."*
Mảnh ngọc bội như một mỏ neo tinh thần kỳ diệu, giúp Vô Trần lấy lại sự tĩnh tâm tuyệt đối giữa cơn giông bão của hận thù và đau đớn. Nhịp thở của gã dần trở nên đều đặn, ôn hòa dẻo dai hơn.
"Bạch Diệp... Từ lão bản... cảm ơn hai vị," Vô Trần khẽ mở mắt, giọng gã tuy yếu ớt nhưng đã có lại chút thần thái của cựu kiếm thánh.
"Đừng vội mừng. Châm bạc của ta chỉ giúp ngươi bình ổn khí huyết bị tắc nghẽn trong vòng ba canh giờ," Bạch Diệp nghiêm nghị cảnh báo khi lau mồ hôi trên trán Vô Trần. "Tay phải của ngươi tạm thời bị liệt nhẹ do hàn khí độc xâm nhập gân cốt. Tuyệt đối không được vận dụng kình lực nội môn chiến đấu, nếu không kinh mạch của ngươi sẽ đứt gãy hoàn toàn, vĩnh viễn trở thành một phế nhân bại liệt."
"Ta hiểu..." Vô Trần khẽ gật đầu, ánh mắt gã nhìn về phía thanh mộc kiếm gỗ sồi thường đang giắt bên hông bao da thú cũ kỹ đặt cạnh giường. Thanh mộc kiếm cũ giờ đây đã bị độc tố rỉ sắt ăn mòn rạn nứt sâu dọc thân kiếm, như một chiếc xương khô dễ gãy trước giông bão.
Gã biết rõ, Ngô Độc trước khi chết đã kịp gửi bồ câu truyền tin báo cáo về kiếm ý mộc nhân của gã cho phó chưởng quản Thiết Hùng của Đúc Kiếm Đường. Với tính cách tàn bạo của Thiết Hùng cùng cây búa sắt khổng lồ nặng trăm cân rèn từ sắt thô, hắn chắc chắn sẽ dẫn đại quân san bằng ngôi làng Sồi nghèo này để truy sát gã.
"Chúng ta phải di tản ngay trong đêm... đưa A Sương và dân làng lánh nạn," Vô Trần chống tay trái xuống giường, cố gắng ngồi dậy.
Nhưng ngay khi gã vừa đặt chân phải xuống nền đất đóng băng, một cơn đau nhói buốt thấu xương tủy đột ngột bộc phát từ cổ chân què phải vẹo vọ của gã. Kinh mạch chân què bị hoại tử nhẹ do khí lạnh bão tuyết tràn về, khiến toàn bộ xương cốt cứng đờ, không thể chịu nổi sức nặng của cơ thể. Gã đổ sụp xuống giường tre, ho ra một ngụm máu tươi rực đỏ trên nền tuyết lạnh.
"Sư sư...!" A Sương kinh hoàng ú ớ, vội vàng đỡ lấy sư phụ.
"Đã bảo là nằm yên!" Bạch Diệp tức giận ấn vai Vô Trần xuống. "Chân què của ngươi bị hàn khí thâm nhập nghiêm trọng, xương cốt đang bị viêm nhức dữ dội. Dưới trời tuyết lạnh thế này, ngươi đi chưa đầy mười bước đã tự gãy chân! Muốn đi thì ít nhất cũng phải đợi đến sáng mai, khi thuốc bình mạch ngấm sâu vào gân cốt!"
Vô Trần đành bất lực nằm im, lòng dâng lên một cảm giác lo âu nghẹt thở. Gã nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm cả rừng sồi cổ thụ, linh cảm về một hiểm họa tột cùng đang lầm lũi tiến sát ngôi làng.
***
Nỗi linh cảm của Vô Trần hoàn toàn chính xác, nhưng hiểm họa ập đến đêm nay không phải là Thiết Hùng của Đúc Kiếm Đường, mà là một bóng ma thù hận khủng khiếp hơn gấp vạn lần từ quá khứ gia tộc.
Tại trung tâm thành trấn biên cảnh Nhạn Môn Quan sầm uất nhưng lạnh giá, những đốm lửa đuốc chập chờn chiếu sáng cả một góc phố tuyết phủ. Tiếng vó ngựa dẫm mạnh lên băng đá vang lên dồn dập: "Cộc! Cộc! Cộc!", phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm đông.
Thẩm Gia Kiếm Đội biên thùy do anh vợ của Vô Trần là Thẩm Thanh Phong dẫn đầu đã chính thức tiến sát Nhạn Môn Quan.
Thẩm Thanh Phong cưỡi trên một con chiến mã màu xám đậm, mặc trường bào kiếm thủ màu xanh lam thêu hoa văn sóng cuộn sắc nét, hông đeo thanh Phong Phong Kiếm rèn từ thép ròng tinh khiết biên cảnh. Gương mặt hắn trung niên tuấn lãng nhưng trầm uất, đôi mắt ngập tràn oán hận u buồn sâu sắc. Hắn mang theo lệnh bài truy sát màu đỏ rực của Thẩm gia, quyết tâm lùng sục khắp vùng biên giới để lấy đầu Diệp Vô Trần – kẻ mà hắn tin rằng đã cố tình sát hại người em gái yêu quý Thẩm Thanh Tuyết của mình.
"Trưởng toán! Có tin tức mật từ chợ đen Nhạn Môn Quan!"
Một kiếm thủ trẻ tuổi khôi ngô mặc y phục xanh lam đậm phi ngựa tới sát bên Thẩm Thanh Phong. Đó là Thẩm Lục Vân, một thiên tài kiếm thủ trẻ tuổi mang nặng căm ghét hận thù dành cho Vô Trần. Y dâng lên một cuộn giấy da thêu chỉ đỏ:
"Mật thám báo cáo, ban chiều tại quán trà đầu làng Sồi có xuất hiện một gã què tiều phu lầm lì hèn nhát, hông đeo một thanh mộc kiếm gỗ sồi thường. Gã què đó chỉ dùng một chiêu kiếm gỗ đã nhẹ nhàng bẻ gãy gươm sắt của toán tuần tra Đúc Kiếm Đường để bảo vệ một bà lão phàm nhân."
Thẩm Thanh Phong nghe vậy, đôi mắt sắc lẹm đột ngột co rụt lại. Hắn siết chặt dây cương ngựa, giọng khàn đặc đầy sát khí:
"Gã què dùng mộc kiếm... kiếm ý vô hình bẻ gãy gươm sắt... Đúng là hắn rồi! Diệp Vô Trần! Năm xưa sau đêm mưa thảm kịch, hắn đã tự bẻ gãy xương chân phải để tự phế bỏ khinh công kiêu ngạo của mình rồi biến mất. Không ngờ hắn lại trốn ở cái xó xỉnh cằn cỗi này!"
"Trưởng toán, chúng ta có nên điều động toàn bộ kiếm đội tiến vào san bằng ngôi làng Sồi để bắt gã không?" Thẩm Lục Vân háo hức hỏi, bàn tay y đã đặt sẵn lên chuôi thanh Sương Vân Kiếm sắc bén.
"Không vội. Diệp Vô Trần dù phế mạch vẫn là một cựu kiếm thánh cực kỳ nguy hiểm. Hơn nữa, nơi biên giới này Đúc Kiếm Đường đang kiểm soát nghiêm ngặt các mỏ sắt lậu, chúng ta không nên gây ra động tĩnh quá lớn làm kinh động đến quan phủ triều đình," Thẩm Thanh Phong lạnh lùng phân tích. Ánh mắt hắn hướng về phía rừng sồi cổ thụ mịt mù sương tuyết phía xa. "Lục Vân, ngươi dẫn theo năm kiếm thủ tinh nhuệ lặng lẽ phong tỏa khu rừng sồi vòng ngoài. Treo giải thưởng bạc vụn khắp Nhạn Môn Quan để mua thông tin về gã què mang kiếm gỗ. Ta sẽ điều động lực lượng khóa chặt bến phà sông Nhạn, tuyệt đối không để hắn có đường trốn thoát sang Tuyết Sơn phương Bắc!"
"Tuân lệnh!" Thẩm Lục Vân vung roi ngựa, dẫn đầu toán truy binh tinh nhuệ phóng vút đi trong đêm bão tuyết, hướng thẳng về phía làng Sồi Nghèo.
Thẩm Thanh Phong đứng lặng trên lưng ngựa giữa phố tuyết hoang vắng. Hắn rút từ trong ngực áo ra một bức mật thư nặc danh mà hắn nhận được từ kinh thành cách đây một tháng. Bức thư viết bằng nét chữ sắc lẹm của Vũ Văn Kiếp, xuyên tạc rằng Diệp Vô Trần cố ý sát hại Thanh Tuyết để cướp đoạt Vô Ảnh Kiếm Phổ gia truyền của Thẩm gia.
"Vô Trần... em gái ta Thanh Tuyết kết tóc với ngươi, yêu thương ngươi hơn cả mạng sống. Vậy mà ngươi lại tàn nhẫn dùng kiếm sắt rực lửa xuyên qua lồng ngực nàng!" Thẩm Thanh Phong gầm lên trong đau đớn oán hận, tiếng gầm bị tiếng gió bão tuyết gào thét nuốt chửng. "Huyết hải thâm thù này, Thẩm gia ta thề phải dùng máu của ngươi để tế linh vị em gái!"
***
Trong khi Thẩm Gia Kiếm Đội đang ráo riết phong tỏa Nhạn Môn Quan, tại ngôi nhà tranh dột nát rìa rừng sồi, không khí căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm.
Tiếng hú dài sắc lạnh của một con sói hoang vọng lại từ phía bìa rừng, kéo theo những tiếng bước chân dẫm mạnh lên tuyết xốp dồn dập từ xa tiến lại gần.
"Sột... sột... rắc..."
Đó là tiếng cành sồi khô bị bẻ gãy dưới gót giày da thú.
"Có người mang theo sát khí đang tiến sát ngôi nhà tranh! Số lượng khoảng sáu người, di chuyển bằng khinh công nhanh nhẹn!" Vô Trần đang nằm trên giường bỗng mở trừng mắt, thính giác Thính Phong Biện Vị nhạy bén của gã lập tức định vị chính xác khoảng cách và số lượng kẻ thù đang áp sát.
Bạch Diệp kinh hoàng biến sắc, vội vàng thu dọn bộ kim châm bạc ròng vào hòm thuốc gỗ. Từ lão bản cũng run rẩy giấu túi thảo dược Tuyết Sâm vào hốc tường tranh dột nát.
"Là Thẩm Gia Kiếm Đội! Họ đã tìm đến đây nhanh như vậy sao?" Bạch Diệp thầm thì trong hoảng sợ.
"Không... không phải Thanh Phong. Đây là toán truy binh vòng ngoài của Thẩm Lục Vân," Vô Trần khẽ lắc đầu. Gã cố gắng dùng tay trái dẻo dai chống xuống giường để ngồi dậy, nhưng cổ chân què phải bị rạn xương nhẹ từ trận trước đột ngột nhói lên một cơn đau buốt buốt tận xương tủy, khiến gã không thể di chuyển nổi nửa bước.
"Sư phụ..." A Sương lo lắng nắm lấy tay gã, đôi mắt nàng tràn đầy sự kiên định không sợ hãi.
"A Sương, Bạch Diệp, Từ lão bản... nghe ta nói," Vô Trần hạ thấp giọng, ánh mắt gã trở nên vô cùng cẩn trọng và quyết đoán. "Tay phải của ta hiện đang bị liệt tạm thời, chân phải không thể di chuyển di tản ngay trong đêm bão tuyết này. Thẩm Gia Kiếm Đội chỉ lùng sục những kẻ phát ra hơi thở nội kình võ học thâm hậu. Ta sẽ dùng Quy Tức Giấu Hơi Thở để ẩn nấp dưới hốc đá ngầm sâu dưới đống củi khô sau nhà."
Gã nhìn thẳng vào mắt đồ đệ câm: "A Sương, con ở lại trên nhà. Hãy giả vờ như một đứa trẻ câm nghèo khổ đang thản nhiên chẻ củi sưởi ấm cho nhà tranh. Bạch Diệp, Từ lão bản, hai vị hãy đóng vai những người thầy thuốc nghèo đi khám bệnh qua đường dừng chân lánh nạn. Tuyệt đối không được để lộ bất kỳ kình lực võ học nào."
"Nhưng còn ngươi... dưới hốc đá ngầm cực kỳ lạnh lẽo, phế mạch của ngươi sẽ bị hoại tử nặng hơn!" Bạch Diệp lo lắng ngăn cản.
"Không còn cách nào khác. Đây là cách duy nhất để bảo vệ mạng sống cho tất cả chúng ta," Vô Trần kiên định nói. Gã kéo lê chiếc chân què phải vẹo vọ, khó nhọc bò xuống giường tre, luồn qua cánh cửa sau nhà tiến về phía đống củi sồi khô chất cao ngất.
Dưới đống củi khô là một hốc đá ngầm tự nhiên nhỏ hẹp, ẩm ướt và lạnh buốt thấu xương tủy. Vô Trần thu mình nằm gọn vào trong hốc đá, tay trái ôm chặt lấy thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh bị rạn nứt sâu dọc thân kiếm. Gã lập tức vận Quy Tức Giấu Hơi Thở – môn công pháp bế khí, ngưng tim ngắn hạn cực hạn của phật môn.
Trong chốc lát, nhịp tim của Vô Trần chậm dần, chậm dần rồi dừng lại hoàn toàn ở mức một nhịp mỗi phút. Hơi thở gã hoàn toàn biến mất, cơ thể gã lạnh ngắt như một thây ma phàm nhân què quặt không tấc sắt, hòa hợp hoàn hảo với bóng tối và cái lạnh của đá băng xung quanh. Luồng chân khí nội môn thâm hậu của cựu kiếm thánh hoàn toàn bị biến mất khỏi thế gian.
A Sương nhanh chóng phủ củi sồi khô che kín miệng hốc đá ngầm. Nàng hít một hơi thật sâu để nén lại sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Nàng bước ra sân trước, tay cầm chiếc rìu sắt rỉ sét nhỏ bé của cha nuôi quá cố Diệp Hồng Sơn, thản nhiên quỳ xuống tuyết lạnh bên đống củi sồi khô nhỏ.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng rìu bổ thẳng tắp chẻ đôi từng khúc củi sồi khô vang lên đều đặn giữa đêm đông, nương theo nhịp rơi của những bông tuyết trắng dột nát.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ sồi đơn sơ của ngôi nhà tranh bị một cú đá tàn bạo đạp bay văng ra ngoài, đập mạnh vào bức tường tranh dột nát phát ra tiếng kêu răng rắc.
Thẩm Lục Vân vung thanh Sương Vân Kiếm sắc bén dẫn đầu năm kiếm thủ tinh nhuệ của Thẩm gia xông vào bên trong. Ánh kiếm sáng loáng phản chiếu ánh đuốc lạnh lùng chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Bạch Diệp và Từ lão bản đang ngồi run rẩy bên bếp than củi ẩm ướt.
"Kẻ nào? Đêm hôm khuya khoắt dám đột nhập vào nhà tranh của dân nghèo?" Từ lão bản giả vờ hoảng sợ hét lên, ôm chặt lấy bộ kim châm cứu bằng bạc ròng như một lão già nhát gan bảo vệ tài sản.
Thẩm Lục Vân không thèm nhìn lão già nghèo khổ. Đôi mắt sắc lẹm đầy kiêu ngạo của y lướt nhanh khắp gian phòng chật hẹp dột nát, rà soát từng góc tối hòng tìm kiếm một luồng chân khí nội lực của võ giả Nhất Lưu.
"Chỉ có hai lão già yếu ớt và một hòm thuốc nam rẻ tiền," một kiếm thủ tinh nhuệ sau khi lục soát nhanh báo cáo. "Không phát hiện ra bất kỳ luồng nội kình hay vũ khí sắt thép nào của cựu kiếm thánh."
Thẩm Lục Vân hừ lạnh một tiếng, y bước ra sân trước, nơi cô bé câm A Sương vẫn đang thản nhiên quỳ trên tuyết lạnh chẻ củi sồi.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng rìu bổ củi sồi của A Sương vẫn đều đặn vung lên nương theo tự nhiên vân gỗ, không hề có một chút run rẩy hay sơ hở của kẻ biết võ công. Đôi mắt nàng to tròn, trong sáng ngước lên nhìn Thẩm Lục Vân với vẻ ngơ ngác, hoảng sợ của một đứa trẻ câm nghèo khổ dưới đáy xã hội.
Thẩm Lục Vân bước tới sát bên A Sương. Y cúi người xuống, vung thanh Sương Vân Kiếm gác nhẹ lưỡi kiếm sắt lạnh buốt lên bả vai gầy gò của nàng. Luồng kiếm khí lạnh lẽo từ lưỡi kiếm rạch gió sượt qua làn da cổ mỏng manh của cô bé, khiến nàng khẽ rùng mình run lên nhẹ.
"Con ranh con câm! Ngươi có biết gã què tiều phu mang mộc kiếm thường ẩn náu ở đâu không?" Thẩm Lục Vân lạnh lùng quát hỏi.
A Sương ú ớ vài tiếng khàn đặc không rõ nghĩa, đôi tay nhỏ bé nhem nhuốc bụi than run rẩy chỉ vào đống củi sồi khô nhỏ bên cạnh, rồi chỉ vào bếp than củi ẩm ướt bên trong nhà tranh, ra hiệu rằng nàng đang chẻ củi để sưởi ấm cho hai người thầy thuốc nghèo chữa bệnh.
Thẩm Lục Vân nheo mắt nghi ngờ. Y vung Sương Vân Kiếm chém mạnh một đường kiếm khí ngang dọc cực kỳ sắc bén nhắm thẳng vào đống củi sồi khô chất cao ngất sau nhà tranh – nơi Vô Trần đang ẩn nấp sâu dưới hốc đá ngầm.
"Vút! Bùm!"
Đống củi khô bị kiếm khí chém đứt đôi văng tung tóe khắp sân tuyết lạnh. Lưỡi kiếm sắt chỉ còn cách đỉnh đầu Vô Trần ẩn nấp dưới hốc đá ngầm chưa đầy một gang tấc.
Dưới đáy hốc đá ẩm ướt lạnh buốt thấu xương tủy, Vô Trần vẫn nhắm nghiền mắt, cơ thể lạnh ngắt không phát ra một tiếng đập tim hay hơi ấm nhỏ nhoi nào. Quy Tức Giấu Hơi Thở hoàn mỹ của gã đã triệt tiêu hoàn toàn luồng chân khí nội môn thâm hậu, biến gã thành một phần của đá tảng tự nhiên vô tri vô giác.
Tuy nhiên, việc phải duy trì Quy Tức quá lâu trong đêm đông lạnh giá, dưới tác động của chướng khí độc rỉ sắt âm thầm tàn phá, đã khiến kinh mạch phổi của Vô Trần bị thâm hụt nặng nề. Gã phải cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau thắt lồng ngực dữ dội đang điên cuồng cào xé phế mạch hoại tử của mình, nuốt ngược ngụm máu tươi rỉ ra từ khóe miệng vào trong để không phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Thẩm Lục Vân nhìn đống củi sồi khô bị chém nát tung tóe, không phát hiện ra bất kỳ hơi ấm hay hơi thở võ giả nào dưới hốc đá ẩm ướt. Y thu kiếm vào bao da, hậm hực phun một ngụm nước bọt xuống tuyết lạnh:
"Mẹ kiếp! Chỉ là một ngôi nhà tranh rách nát của phàm nhân nghèo khổ! Gã què tiều phu kia chắc chắn đã di tản trốn chạy sang bến phà sông Nhạn từ chiều rồi!"
"Trưởng toán Thẩm Thanh Phong đã phong tỏa toàn bộ bến phà sông Nhạn, gã què đó dù có khinh công khổng lồ cũng không thể bay qua sông được!" Một kiếm thủ tinh nhuệ nói.
"Đi! Quay trở lại Nhạn Môn Quan báo cáo cho trưởng toán điều động kiếm đội truy quét diện rộng bến phà sông Nhạn!" Thẩm Lục Vân ra lệnh. Y quay người nhảy lên lưng chiến mã, dẫn đầu toán truy binh tinh nhuệ phóng vút đi trong đêm bão tuyết mịt mù, tiếng vó ngựa xa dần rồi biến mất hoàn toàn sau bức màn sương lạnh.
***
Khi tiếng vó ngựa của Thẩm Lục Vân hoàn toàn biến mất ở cuối con đường mòn rừng sồi, A Sương vội vàng gạt đống củi khô bị chém nát ra, khóc nức nở gọi sư phụ:
"Sư... sư... khục!"
Bạch Diệp và Từ lão bản cũng lao ra sau nhà tranh, nhanh tay đỡ Diệp Vô Trần ra khỏi hốc đá ngầm ẩm ướt.
Khi Vô Trần vừa thoát khỏi trạng thái Quy Tức, lồng ngực gã lập tức co thắt dữ dội. Gã quỳ sụp xuống tuyết lạnh, ho liên tục ra những ngụm máu đen kịt dính đầy bột rỉ sắt độc hại. Kinh mạch tay phải quấn dải băng vải xám run rẩy bần bật, vết sẹo hình chữ thập lồi lõm của cựu kiếm thánh lừng lẫy ẩn hiện dưới lớp vải quấn sờn rách nay rỉ máu đỏ tươi từ bên trong kinh mạch bị đứt gãy do ép xung khí Quy Tức quá lâu.
"Nguy rồi! Phế mạch của gã bị thâm hụt nội thương nghiêm trọng rồi!" Bạch Diệp kinh hoàng thốt lên khi chạm tay vào cổ tay Vô Trần. Y vội vàng rút kim châm bạc ròng châm liên tiếp ba cây vào huyệt đạo vai phải để tạm thời phong tỏa cơn đau thắt kinh mạch.
Từ lão bản đỡ Vô Trần nằm lại giường tre dột nát, đắp tấm áo choàng vải thô dày dặn lên người gã để giữ ấm tự nhiên:
"Vô Trần, Thẩm Gia Kiếm Đội đã phong tỏa toàn bộ Nhạn Môn Quan và bến phà sông Nhạn. Thẩm Thanh Phong là một kiếm thủ xuất sắc Nhất Lưu, hắn quen thuộc từng chiêu thức kiếm pháp của ngươi năm xưa. Ngươi hiện đang bị thương nặng phế mạch, mộc kiếm sồi thường lại bị rạn nứt sâu, làm sao có thể đối đầu với thanh Phong Phong Kiếm rèn từ thép ròng của hắn?"
Vô Trần nằm lặng trên giường tre, tay trái gã khẽ nắm chặt lấy Ngọc Bội Thẩm Thanh Tuyết bị nứt góc cất giấu kỹ trong ngực áo vải thô xám. Nỗi đau u buồn khắc cốt ghi tâm về cái chết của thê tử lại dâng lên nghẹn ngào, nhưng ánh mắt gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không hề có một chút oán hận hay sát niệm nào:
"Thẩm gia truy sát ta... là nhân quả mà ta phải gánh chịu để chuộc tội. Nhưng ta không thể để A Sương và dân làng Sồi vô tội bị cuốn vào huyết hải thâm thù này..."
Gã nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bão tuyết đang gầm rú dữ dội phủ trắng xóa cả rừng sồi cổ thụ. Gã biết rõ, Thẩm Thanh Phong sau khi lục soát Nhạn Môn Quan không bắt được gã, chắc chắn sẽ sử dụng một thủ đoạn tàn độc và thâm hiểm hơn để ép gã phải lộ diện.
Tại một mật thất kiên cố của Thẩm gia đặt tại biên giới Nhạn Môn Quan, Thẩm Thanh Phong đang đứng trước linh vị giả của em gái Thẩm Thanh Tuyết thắp một nén hương thơm ấm. Gương mặt hắn trầm uất đầy oán hận u buồn sâu sắc dưới ánh nến chập chờn.
"Trưởng toán... gã què tiều phu vẫn ẩn nấp trốn tránh rất kỹ, chúng ta không thể tìm ra hành tung của gã trong rừng sồi sương mù," Thẩm Lục Vân cúi đầu báo cáo.
Thẩm Thanh Phong cắm nén hương vào lư hương đất nung, đôi mắt hắn sắc lẹm lộ ra một tia sáng lạnh lùng, quyết đoán tột cùng:
"Hắn trốn tránh vì hắn muốn bảo vệ đứa trẻ câm và dân làng Sồi nghèo khổ kia. Diệp Vô Trần là một kẻ mang nặng lời thề mộc kiếm chuộc tội từ bi vô chiêu... Hắn thà chịu chết chứ không bao giờ để linh vị của Thanh Tuyết bị xúc phạm."
Hắn quay ngoắt người lại, giọng nói khàn đặc chứa đựng một sức ép nghẹt thở:
"Lục Vân! Truyền lệnh của ta! Lập một cái linh vị giả của Thanh Tuyết tại khu nghĩa trang biệt lập của Thẩm gia ở biên giới Nhạn Môn Quan. Cho người loan tin khắp giới hắc đạo biên cảnh: Thẩm gia sẽ dùng linh vị của Thẩm Thanh Tuyết để làm mồi nhử tế vong hồn em gái. Ta muốn xem... đệ nhất kiếm thánh ẩn thế Diệp Vô Trần... liệu có dám trốn tránh mãi dưới cái danh gã què tiều phu hèn nhát nữa hay không!"
Gió tuyết ngoài hiên Nhạn Môn Quan rít gào dữ dội liên tục không ngừng nghỉ, mang theo luồng khí lạnh buốt xương tủy bốc lên từ lòng sông Nhạn chảy xiết, báo hiệu một trận giông bão thù hận tàn khốc, nghẹt thở sắp sửa đổ ập xuống đầu vị cựu kiếm thánh quy ẩn bên rừng sồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!