Kịch Độc Giếng Nước
Bóng tối như một tấm lụa đen khổng lồ, nặng nề đổ ụp xuống vùng biên viễn Nhạn Môn Quan. Gió bấc rít gào qua những tán sồi cổ thụ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và những bông tuyết đầu mùa lác đác rơi.
Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân phải què quặt, từng bước khó nhọc bước đi trên con đường mòn dẫn về Làng Sồi Nghèo. Tiếng bước chân gã khập khiễng, cô độc vang lên giữa đêm tĩnh mịch: “Sột... sột... xoạch...”. Bên hông gã, thanh mộc kiếm gỗ sồi thường giắt trong bao da thú cũ kỹ khẽ va chạm vào đùi. Vết rạn nứt nhỏ ở phần tay cầm từ trận chiến với toán tuần tra của Độc Nhãn Long ban chiều vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành trên thân gỗ mộc mạc. Mỗi nhịp bước đi, lồng ngực Vô Trần lại nhói lên một cơn đau buốt buốt xương tủy. Phế mạch bị hoại tử của gã đang râm ran bỏng rát, luồng chân khí hỗn loạn liên tục dội ngược lên cổ họng, bắt gã phải nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong.
Đi bên cạnh gã, cô bé câm A Sương lặng lẽ ôm chặt lấy giỏ tre đựng vài nhánh củi khô. Đôi mắt nàng to tròn, chất chứa nỗi lo âu tột cùng khi nhìn thấy vạt áo vải thô xám của sư phụ lại lấm tấm những vệt máu tươi mới ho ra. Nàng khẽ kéo vạt áo gã, ú ớ vài tiếng không rõ âm nghĩa, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy chỉ vào ngôi làng phía trước.
Ở phía cuối con đường sương mù, Làng Sồi Nghèo hiện ra không có vẻ yên bình như mọi khi. Thay vào đó là những tiếng khóc than, tiếng la hét thất thanh phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm đông. Những đốm lửa đuốc chập chờn như những con ma trơi di chuyển hỗn loạn quanh khu vực giếng nước duy nhất ở trung tâm ngôi làng.
“A Sương, đi nhanh lên,” Vô Trần thầm thì, giọng gã khàn đặc.
Gã quên đi cơn đau nhói ở cổ chân què, mượn lực của Thính Phong Bộ để lướt nhanh hơn. Khi hai thầy trò tiến vào sân giếng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt họ. Hàng chục dân làng nghèo khổ đang nằm la liệt trên mặt đất đóng băng. Có người co quắp, hai tay ôm chặt lấy bụng, miệng sùi bọt mép đen ngòm; có người đau đớn gào khóc, những đường gân xanh đen nổi lên cuồn cuộn trên cổ và mặt như những con giun đất bò lổm ngổm.
Bà lão bán trà đầu làng – người vẫn thường cho Vô Trần những củ ngô nướng ấm áp – đang nằm thoi thóp trong vòng tay của Lý Tam Nương. Gương mặt phúc hậu của bà cụ giờ đây xám ngoét, đôi môi tím tái rỉ ra dòng máu đen kịt.
“Vô Trần... cứu... cứu lấy mọi người...” Lý Tam Nương ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt lam lũ.
Ở trung tâm giếng nước, y sĩ trẻ Bạch Diệp đang mồ hôi nhễ nhại, đôi tay run rẩy châm liên tiếp những cây kim bạc vào các huyệt đạo trên người một gã thợ mỏ trẻ tuổi. Đứng bên cạnh y, lão già tốt bụng Từ lão bản – chủ tiệm thuốc nam duy nhất của vùng biên ải – đang liên tục bốc các vị thảo dược từ hòm gỗ, nghiền nát rồi đổ vào miệng người bệnh, nhưng nước thuốc vừa đổ vào đã bị cơ thể nạn nhân co giật nôn thốc nôn tháo ra ngoài.
“Không xong rồi! Đây không phải là dịch bệnh thông thường!” Bạch Diệp ngẩng đầu lên khi thấy Vô Trần xuất hiện, giọng y lạc đi vì bất lực và hoảng sợ. “Kinh mạch của họ đang tự co rút, gân ruột thối rữa dữ dội. Kim bạc của ta vừa châm vào huyệt vị đã bị nhuộm đen kịt. Đây là kịch độc tột cùng!”
Từ lão bản run rẩy cầm một gáo nước múc từ giếng lên, đưa sát mũi ngửi rồi kinh hoàng thốt lên: “Là Thất Nhật Đoạn Trường Tán! Nguồn nước giếng đã bị hạ độc! Loại độc này làm từ bột huyền thiết Tuyết Sơn pha trộn với nhựa cây độc biên giới. Không có thuốc giải gốc, nội trong ba ngày, toàn bộ dân làng sẽ thối ruột mà chết!”
Vô Trần bước tới cạnh giếng nước. Gã cúi người, khẽ chạm ngón tay trái quấn băng vào làn nước giếng lạnh buốt. Dưới ánh đuốc chập chờn, một lớp màng mỏng màu xanh rêu nhạt, không mùi nhưng phát ra thứ hàn khí độc địa, đang lững lờ trôi nổi trên bề mặt nước.
Gã lập tức nhớ đến cuộn giấy da mật hàm mà gã đoạt được từ Độc Nhãn Long ban chiều. Kẻ đứng sau âm mưu tàn độc này chính là Ngô Độc – chưởng quản độc dược của Đúc Kiếm Đường biên cảnh. Hắn đã thực hiện lời đe dọa hạ độc nguồn nước để ép buộc dân làng phải giao nộp “gã tiều phu què biết võ công” và độc chiếm toàn bộ quặng Thiết Mộc dẻo dai của vùng Sồi Lâm.
“Bạch Diệp, Từ lão bản,” Vô Trần đứng thẳng dậy, ánh mắt u buồn của gã đột nhiên trở nên sắc lạnh như một lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ. “Dùng kim bạc châm cứu vào các huyệt đạo phụ quanh phế mạch của họ để tạm thời giữ lại một nhịp thở. Tuyệt đối không được để họ uống thêm một giọt nước nào từ giếng này. Ta đi tìm thuốc giải.”
“Tìm thuốc giải? Ngươi đi đâu tìm?” Bạch Diệp kinh ngạc hỏi. “Loại kịch độc này chỉ có kẻ hạ độc mới giữ giải dược gốc!”
“Trạm gác Đúc Kiếm Đường biên cảnh,” Vô Trần thản nhiên nói, giọng gã nhẹ tênh nhưng chứa đựng một sức nặng khiến người nghe không dám nghi ngờ.
A Sương nghe vậy liền chạy tới, hai tay ghì chặt lấy vạt áo vải thô xám của sư phụ. Nàng lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi. Nàng biết rõ trạm gác biên cảnh là hang ổ của hàng trăm quân tuần tra hung hãn được trang bị kiếm sắt sắc bén và cung tên dày đặc. Sư phụ nàng lại đang mang trọng thương phế mạch, tay phải gần như tàn phế, làm sao có thể đột nhập vào nơi nguy hiểm như vậy?
Vô Trần cúi người xuống, nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay nhỏ bé của đồ đệ ra. Gã khẽ xoa đầu nàng, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và từ bi: “A Sương, ngoan ngoãn ở lại giúp Bạch Diệp ca ca chăm sóc mọi người. Sư phụ hứa với con, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ta đi rồi sẽ về ngay.”
Gã quay lưng, kéo lê chiếc chân què phải vẹo vọ bước đi. Bóng áo xám của gã nhanh chóng hòa vào màn sương mù dày đặc và bão tuyết đang gầm rú ngoài kia, hướng thẳng về phía pháo đài bằng đá kiên cố của Đúc Kiếm Đường.
***
Trạm gác Đúc Kiếm Đường biên cảnh nằm sừng sững trên một vách đá dựng đứng, lối vào duy nhất được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những bức tường đá tảng xám xịt và hàng rào gỗ sồi cắm chông sắt nhọn hoắt. Dưới ánh đuốc rực lửa dọc bờ tường, hàng chục tên lính tuần tra mặc giáp da thú, tay cầm thiết thương rèn từ sắt ròng liên tục qua lại canh phòng.
Bóng tối và tiếng bão tuyết gào thét là bức bình phong hoàn hảo nhất. Vô Trần nép mình dưới bóng của một cây sồi cổ thụ lớn sát bờ tường đá. Gã khép hờ hai mắt, tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén vô song của Thính Phong Biện Vị để lắng nghe chuyển động bên trong pháo đài. Tiếng xích sắt va chạm lách cách của tù nhân đào quặng dưới hầm sâu dội lên, tiếng bước chân nặng nề của lính canh dẫm lên tuyết xốp, và cả tiếng rít của gió qua các khe hở đá tảng.
Gã khẽ nhún chân, vận khinh công Thính Phong Bộ dẻo dai. Thân ảnh gã lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá sồi khô bị gió cuốn, không để lại một tiếng động nhỏ rột rẹt nào trên nền tuyết lạnh. Gã mượn lực nhảy vọt lên một nhô đá nhô ra trên bức tường đá, khéo léo lách qua khe hở của hàng rào chông sắt, đột nhập vào bên trong trạm gác mà không làm động động đến một chiếc chuông gió cảnh báo nào.
Theo tấm sơ đồ hầm mỏ mà gã đã định hình trong đầu, mật thất bào chế độc dược của Ngô Độc nằm sâu trong một góc khuất của pháo đài đá, nơi nồng nặc mùi lưu huỳnh, nhựa thông và mùi gỉ sắt độc hại của lò rèn đúc.
Vô Trần di chuyển áp sát vách đá ẩm ướt, luồn qua những hành lang tối tăm chật hẹp. Khi gã tiếp cận cánh cửa gỗ sồi đen dày dặn của mật thất, gã nghe thấy tiếng cười khành khạch quỷ dị vang lên từ bên trong.
“Khành khạch... Độc tính của Thất Nhật Đoạn Trường Tán lần này thật hoàn hảo. Chỉ cần ba ngày, nguồn nước giếng làng Sồi sẽ biến thành nấm mồ chôn cất lũ phu mỏ ngu ngốc kia. Để xem gã què tiều phu đó có dám không xuất đầu lộ diện!”
Vô Trần không chần chừ thêm một nhịp thở. Gã đưa bàn tay trái ra, khẽ đẩy nhẹ cánh cửa gỗ sồi. Cửa gỗ không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào nhờ lực đẩy ôn hòa nương theo thớ gỗ tự nhiên của gã.
Bên trong mật thất, không gian chật hẹp và ngột ngạt vô cùng. Giữa phòng là một lò than rực đỏ, trên đó đặt một chiếc vạc đồng đang sôi sùng sục, bốc lên những luồng khói màu xanh rêu nồng nặc mùi rỉ sắt độc hại. Khắp các kệ gỗ xung quanh bày la liệt những lọ gốm nhỏ, thảo dược độc và xương thú rỉ máu.
Đứng cạnh lò than là Ngô Độc – một nam tử gầy gò nhợt nhạt mặc y phục màu xanh rêu rách nát bẩn thỉu. Đôi bàn tay hắn đeo găng tay da thú mỏng tẩm độc đen ngòm, đang cầm một chiếc muỗng đồng lớn khuấy đều dung dịch độc dược. Bên hông hắn giắt một thanh kiếm mỏng sắc bén và một chiếc bình gốm nhỏ màu đen xám thắt dải lụa đỏ – đó chính là Hắc Thủy Độc Đan, giải dược gốc duy nhất có thể hóa giải kịch độc giếng nước.
“Ngô chưởng quản, độc tính của ngươi tuy mạnh, nhưng mang nặng oán khí sát sinh quá mức,” một giọng nói khàn đặc, tĩnh lặng đột ngột vang lên từ cửa mật thất.
Ngô Độc giật nảy mình, gã quay ngoắt người lại. Khi nhìn thấy bóng dáng gã tiều phu què mặc áo vải thô xám, hông đeo thanh kiếm gỗ đơn sơ đứng lù lù giữa cửa phòng, đôi mắt ti hí của hắn co rụt lại đầy kinh ngạc và nghi kỵ.
“Ngươi... ngươi là gã què tiều phu? Làm sao ngươi có thể vượt qua hàng trăm quân canh gác để đột nhập vào đây?” Ngô Độc lắp bắp hỏi, nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng biến thành một nụ cười quỷ quyệt lạnh lùng. “Khành khạch! Hóa ra ngươi tự mình đến nộp mạng! Đã vậy thì đừng hòng rời khỏi mật thất này!”
Hai bàn tay Ngô Độc khẽ rung lên. Hắn vung tay cực nhanh, ném ra hàng loạt bột độc Thất Nhật Đoạn Trường Tán màu xanh rêu nhắm thẳng vào mặt Vô Trần. Luồng bột độc mịn màng vạch gió bay đi với tốc độ cực nhanh, có sức tàn phá ăn mòn da thịt và gây mù mắt ngay lập tức khi tiếp xúc.
Trong không gian chật hẹp tối tăm, Vô Trần không hề hoảng loạn. Gã khép chặt hai mắt, vận dụng năng lực đặc thù Thính Phong Biện Vị. Tai gã khẽ động theo nhịp gió rít nhẹ của những hạt bột độc li ti đang rạch gió bay tới. Gã nghiêng nhẹ bả vai trái, mượn lực của Thính Phong Bộ để lướt nhẹ thân hình sang bên phải nửa bước, tránh thoát hoàn toàn luồng bột độc mù mắt trong gang tấc. Luồng bột độc bay sượt qua vạt áo vải thô của gã, đập mạnh vào bức tường đá sau lưng phát ra tiếng “xèo xèo” ăn mòn ghê rợn.
“Cái gì? Tránh được bột độc của ta?” Ngô Độc kinh hoàng hét lên. Hắn không ngờ một gã què lại có phản xạ nhanh nhẹn như quỷ mị như vậy.
Hắn lập tức rút thanh độc kiếm mỏng sắc bén bên hông ra. Lưỡi kiếm mỏng rèn từ sắt lạnh tẩm kịch độc rắn xanh lấp lánh ánh sáng xanh lè quỷ dị. Ngô Độc vung kiếm, thi triển độc kiếm pháp nhanh quỷ dị đâm thẳng vào yết hầu Vô Trần tầm gần hòng lấy mạng đối thủ chỉ sau một sát chiêu.
Vô Trần muốn kết thúc trận đấu thật nhanh để mang thuốc giải về cứu dân làng. Gã vung thanh mộc kiếm gỗ sồi thường ra khỏi bao da thú cũ kỹ. Gã định dùng mộc kiếm gạt nhẹ để tước chiếc bình Hắc Thủy Độc Đan giắt bên hông Ngô Độc từ khoảng cách xa để tránh tiếp xúc với độc kiếm.
Nhưng ngay khi đầu mộc kiếm gỗ sồi của Vô Trần vừa chạm khẽ vào dải lụa đỏ thắt chiếc bình gốm, luồng khí độc rỉ sắt nồng nặc bốc lên từ chiếc vạc đồng đang sôi sùng sục đã âm thầm ăn mòn bề mặt gỗ sồi thường của thanh kiếm mộc. Thớ gỗ sồi thường vốn đã bị rạn nứt nhẹ từ trận chiến trước, nay gặp phải độc tính axit rỉ sắt ăn mòn, lập tức phát ra tiếng “xèo xèo” và xuất hiện một vết rạn nứt sâu dọc theo thân kiếm mộc.
“Khục...”
Cùng lúc đó, việc hít phải một ít chướng khí độc hại trong mật thất chật hẹp đã kích thích phế mạch bị tổn thương sâu rộng của Vô Trần. Luồng chân khí hỗn loạn đột ngột thắt chặt lồng ngực gã, gây ra một cơn đau nhói buốt thấu tim gan khiến tay phải quấn dải băng vải xám của gã run lên bần bật, suýt làm rơi thanh mộc kiếm xuống đất đá.
“Khành khạch! Kiếm gỗ đòi đấu với độc kiếm của ta sao? Chết đi gã què!” Ngô Độc nhận thấy đối thủ bị nhói đau dừng lại, mắt lộ ra tia sáng khát máu tột cùng. Hắn vung độc kiếm đâm mạnh hơn, mũi kiếm sắc lạnh chỉ còn cách yết hầu Vô Trần một tấc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, Vô Trần không hề thối lui. Gã nghiến chặt răng nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong, dùng ý chí bảo vệ dân làng nghèo khổ làm mỏ neo sinh mệnh cuối cùng để vượt qua nỗi đau đớn thể xác.
Gã chuyển thanh mộc kiếm bị rạn nứt sang tay trái dẻo dai. Không dùng kình lực nội môn cưỡng ép, gã hoàn toàn hòa mình vào phản xạ tự nhiên của Vô Chiêu Cảnh Giới. Gã khẽ nghiêng người tránh mũi độc kiếm sượt qua cổ áo vải thô, đồng thời vung tay trái điểm nhẹ đầu mộc kiếm gỗ sồi vào huyệt Dương Trì trên cổ tay phải đeo găng da của Ngô Độc.
Cú đập khẽ bằng đầu mộc kiếm mộc mạc đi thong thả nhưng chứa đựng sự chuẩn xác tuyệt đối vào nút thắt gân cốt cổ tay đối thủ.
“Cộc!”
Một luồng kình lực ôn hòa, dẻo dai truyền qua đầu mộc kiếm chấn động nhẹ vào gân tay Ngô Độc.
“Á!”
Ngô Độc hét lên một tiếng đau đớn. Gân cổ tay phải của hắn co rút dữ dội tự động buông lỏng lực nắm, khiến thanh độc kiếm sắc bén rơi rụng cắm chặt xuống nền đá mật thất.
Vô Trần không dừng lại nửa nhịp. Tay trái gã lướt nhanh như chớp, khẽ gạt nhẹ đầu mộc kiếm để móc lấy dải lụa đỏ, đoạt lấy chiếc bình gốm chứa Hắc Thủy Độc Đan thắt bên hông Ngô Độc về tay mình một cách hoàn mỹ.
“Ngươi... ngươi đã phế bỏ lực tay của ta!” Ngô Độc ôm chặt lấy cổ tay phải đang tê liệt hoàn toàn gân cốt, lùi lại mấy bước đập mạnh lưng vào kệ gỗ, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng nhìn gã tiều phu què trước mặt.
“Độc tính của ngươi đã bị hóa giải, Đúc Kiếm Đường biên cảnh cũng sẽ không thể áp bức dân lành được nữa,” Vô Trần cất chiếc bình gốm giải độc vào ngực áo vải thô xám, thản nhiên nói, giọng gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Ngô Độc nhìn thanh độc kiếm bị rơi, nhìn chiếc bình giải dược bị đoạt, biết rõ bản thân đã hoàn toàn bại trận dưới tay gã què mang kiếm gỗ. Hắn cười điên cuồng, đôi mắt ti hí lộ ra tia sáng tàn độc tột cùng:
“Khành khạch... Ngươi đoạt được thuốc giải thì đã sao? Ngươi nghĩ ngươi cứu được lũ phu mỏ nghèo khổ kia sao? Nhìn lại đi!”
Hắn dùng tay trái lén rút từ trong ngực ra một chiếc ống đồng nhỏ thêu hình bồ câu đỏ – mật hiệu truyền tin khẩn cấp của Đúc Kiếm Đường. Trước khi Vô Trần kịp ra tay ngăn chặn, Ngô Độc đã dùng răng cắn chặt chốt giật, bóp nát chiếc ống đồng.
“Vút!”
Một con bồ câu truyền tin mang theo một ống tre nhỏ chứa mật thư đỏ rực vạch gió bay vọt ra ngoài cửa sổ mật thất, biến mất vào màn sương mù dày đặc và bão tuyết đang gầm rú hướng thẳng về phía tổng đàn của phó chưởng quản Thiết Hùng.
“Ta đã gửi thư báo cáo... khành khạch... Thiết Hùng đại nhân sẽ biết có kẻ dùng kiếm gỗ có kiếm ý mộc nhân vô địch bẻ gãy gươm sắt... Đại búa sắt trăm cân của ngài ấy sẽ san bằng làng Sồi... Tất cả các ngươi... đều phải chết!”
Dứt lời, Ngô Độc điên cuồng cắn nát viên độc dược giấu trong răng nanh tự sát để tránh bị tra tấn khảo hỏi. Khóe miệng hắn trào ra dòng máu đen kịt, cơ thể gầy gò ngã sụp xuống đất cát bụi mật thất, đôi mắt trợn ngược đầy sự oán hận u uất.
Vô Trần đứng lặng nhìn thi thể của kẻ thủ ác, lòng trĩu nặng một nỗi u buồn thanh thản. Gã không sát sinh, nhưng dã tâm tàn bạo của kẻ thù tự gieo nhân nào gặt quả nấy.
Gã nhanh chóng giắt thanh mộc kiếm bị rạn nứt sâu vào bao da thú, kéo lê chiếc chân què phải vội vã rời khỏi trạm gác Đúc Kiếm Đường, mượn khinh công Thính Phong Bộ lướt đi chớp nhoáng giữa bão tuyết để mang thuốc giải về cứu dân làng.
***
Khi Vô Trần trở lại sân giếng Làng Sồi Nghèo, trời đã rạng sáng mờ mờ. Bão tuyết đã ngớt, để lại một lớp tuyết mỏng trắng xóa bao phủ lên những mái nhà tranh dột nát.
Tại sân giếng, hàng chục dân làng vẫn đang thoi thóp nằm co quắp. Bạch Diệp và Từ lão bản gương mặt phờ phạc dính đầy bụi tuyết, đôi bàn tay run rẩy liên tục châm kim bạc giữ lại nhịp thở cuối cùng cho bà cụ đầu làng.
“Sư phụ!” A Sương là người đầu tiên nhìn thấy bóng áo xám khập khiễng của Vô Trần xuất hiện từ màn sương lạnh. Nàng ú ớ khóc nấc lên, chạy nhào tới ôm chặt lấy chân què của gã.
Vô Trần khẽ vỗ vai đồ đệ câm, gã rút chiếc bình gốm chứa Hắc Thủy Độc Đan từ ngực áo ra, giao cho Bạch Diệp:
“Bạch Diệp, Từ lão bản. Hòa tan độc đan này vào nước suối sạch sạch, phân phát cho dân làng uống ngay lập tức. Độc tính sẽ được hóa giải hoàn toàn.”
Bạch Diệp nhận lấy chiếc bình gốm, mừng rỡ tột cùng. Y lập tức cùng Từ lão bản nghiền nát độc đan, hòa vào gáo nước sạch rồi đổ vào miệng bà cụ đầu làng và các thợ mỏ nghèo khổ.
Chỉ sau nửa canh giờ, một phép màu đã xảy ra. Những đường gân xanh đen nổi lồi lõm trên cổ và mặt dân làng bắt đầu lặn dần, sắc mặt xám ngoét của bà cụ đầu làng dần hồng hào trở lại. Họ không còn co giật gào khóc đau đớn nữa, nhịp thở trở nên đều đặn và ôn hòa dẻo dai hơn.
“Cứu được rồi! Toàn bộ dân làng đều được cứu sống rồi!” Bạch Diệp thốt lên, nước mắt rưng rưng vì vui sướng tột cùng.
Dân làng nghèo khổ sau khi tỉnh dậy, nhận ra gã tiều phu què lầm lì hằng ngày chính là ân nhân cứu mạng vĩ đại của họ, đồng loạt quỳ sụp xuống tuyết lạnh, dập đầu cảm tạ Vô Trần trong sự tôn kính và biết ơn sâu sắc.
Nhưng Vô Trần không hề lộ ra một nụ cười nào. Gã đứng lặng bên gốc sồi cổ thụ đầu làng, tay trái khẽ chạm vào thanh mộc kiếm gỗ sồi thường bị rạn nứt sâu giắt bên hông.
Gã biết rõ, đây mới chỉ là sự khởi đầu của giông bão tàn khốc sắp tới. Ngô Độc trước khi chết đã kịp gửi mật thư báo cáo về kiếm ý mộc nhân của gã cho phó chưởng quản Thiết Hùng – kẻ sở hữu cây búa sắt khổng lồ nặng trăm cân rèn từ sắt thô có sức tàn phá cực mạnh đối với phòng ngự vật lý thông thường.
Mối thù bẻ gãy gươm sắt tuần tra của Độc Nhãn Long và việc phế bỏ võ công độc dược của Ngô Độc chắc chắn sẽ khiến Thiết Hùng đem đại quân tàn bạo san bằng ngôi làng nghèo khổ này để truy lùng gã đến cùng trời cuối đất. Thanh mộc kiếm cũ kỹ của gã giờ đây đã bị độc tố ăn mòn rạn nứt sâu rộng, liệu có thể chống chịu được sức nặng trăm cân của đại búa sắt tàn bạo kia hay không?
Gió bấc lại rít gào qua những tán sồi cổ thụ, mang theo luồng khí lạnh buốt xương tủy phương Bắc thổi tới, báo hiệu một trận huyết chiến sinh tử tàn khốc đang cận kề đầu làng Sồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!