Nhất Kiếm Chẻ Củi
Sương mù tràn ngập khắp Rừng sồi cổ thụ bao quanh làng, dày đặc và trắng xóa như một tấm liệm khổng lồ nuốt chửng những lối mòn quen thuộc. Trời biên cảnh về chiều tối càng lúc càng lạnh buốt, gió rít gào qua những cành sồi khô khốc tựa như tiếng than khóc oán hận của đất đai biên thùy.
Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân què bên phải, từng bước khó nhọc dẫm lên lớp lá sồi rụng dày. Tiếng bước chân của gã khô khốc và đứt quãng: “sột... sột... xoạch...”. Trên lưng gã, cô bé câm A Sương mười hai tuổi đang áp chặt gương mặt nhỏ nhắn vào tấm vai rộng nhưng gầy guộc của sư phụ. Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng bấu chặt lấy vạt áo vải thô xám dính đầy bụi tro của Vô Trần, không hề phát ra một tiếng động nào. Đứa trẻ câm ấy có một sự nhẫn nại vượt xa tuổi tác, đôi mắt to tròn đen lánh nhìn đăm đăm vào màn sương xám xịt phía sau, cảnh giác lắng nghe mọi biến động.
“A Sương... ôm chặt lấy ta,” Vô Trần khẽ thầm thì, giọng gã khàn đặc và trầm uất như tiếng thớ gỗ bị xé rách.
Gã khẽ đưa bàn tay trái ra sau đỡ lấy hạ bộ của đồ đệ, trong khi tay phải quấn chặt dải băng vải xám tro tì sát vào chuôi thanh mộc kiếm sồi mộc mạc giắt hông. Vết sẹo hình chữ thập lồi lõm của cựu kiếm thánh ẩn hiện dưới lớp vải quấn sờn rách, khẽ giật nhẹ theo từng nhịp thở khó nhọc. Phế mạch trong ngực gã lại nhói lên một cơn đau buốt buốt xương tủy, luồng chân khí hỗn loạn từ khí hải hoại tử dâng lên cổ họng, buộc gã phải nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong.
Từ phía sau màn sương mù dày đặc, tiếng chó săn sủa ran vang dội cả một góc rừng, xen lẫn tiếng xích sắt va chạm lách cách và tiếng hò hét hung hãn của toán tuần tra Đúc Kiếm Đường. Độc Nhãn Long sau khi bại trận thảm hại ở quán trà đầu làng đã không chịu nuốt trôi cơn nhục nhã. Hắn lập tức quay trở lại trạm gác mỏ sắt lân cận, điều động thêm mười tên thuộc hạ tinh nhuệ được trang bị giáp da thú dày dặn, lưới sắt và cung tên thép hòng lùng sục bằng được gã què tiều phu.
“Đuổi theo hướng này! Chân gã bị què, lại cõng theo đứa con nít câm, không thể chạy xa được!” Tiếng Độc Nhãn Long gầm rống từ khoảng cách trăm bước chân vọng lại, tràn đầy sát khí tàn tợn.
Vô Trần biết rõ nếu gã độc hành, việc lẩn trốn trong rừng sồi hiểm trở này dễ như trở bàn tay. Nhưng hiện tại, gã đang gánh trên vai sinh mạng của đứa trẻ mồ côi vô tội. Lòng từ bi của gã không cho phép gã bỏ rơi nàng, và lời thề huyết thệ mộc kiếm năm xưa trước linh vị thê tử Thanh Tuyết lại càng thắt chặt tâm can gã: không bao giờ rút kiếm sắt sát sinh, dùng kiếm gỗ để hộ sinh chứ không phải sát lộ.
“Vút! Vút! Vút!”
Đột nhiên, ba mũi tên sắt rạch gió lao xé màn sương, nhắm thẳng vào lưng Vô Trần mà bắn tới.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vô Trần không hề quay đầu lại. Tai gã khẽ động theo nhịp gió rít qua kẽ lá sồi. Gã vận dụng khinh công Thính Phong Bộ dẻo dai, nương theo luồng gió thổi ngược chiều để lướt nhẹ thân hình sang bên trái nửa bước. Bước chân què của gã đặt chính xác lên một rễ cây sồi mục nát, mượn lực đàn hồi tự nhiên của thớ gỗ để đẩy cả cơ thể lướt đi như một bóng ma xám xịt không để lại tiếng động rột rẹt trên lá khô.
“Phập! Phập! Phập!”
Ba mũi tên sắt cắm ngập vào thân cây sồi cổ thụ ngay sát bên hông Vô Trần, đuôi tên còn rung lên bần bật phát ra tiếng vo vo lạnh lẽo.
“Ở đằng kia! Ta thấy bóng áo xám của gã rồi! Bắn lưới sắt!”
Tiếng gầm của Độc Nhãn Long vừa dứt, hai tấm lưới sắt nặng nề có gắn đinh gai nhọn hoắt được toán tuần tra tung mạnh ra từ hai phía vách đá, quét rộng một khoảng không gian mười trượng hòng bao vây hoàn toàn lối thoát duy nhất của thầy trò Vô Trần.
Vô Trần khẽ cắn răng, nhãn quan trận pháp nhạy bén lập tức nhìn thấu tử huyệt của tấm lưới sắt đang ụp xuống. Gã định vận dụng kình lực nội môn thi triển khinh công thượng thừa nhảy vọt qua ngọn cây sồi cổ thụ phía trên để thoát khỏi vòng vây. Nhưng ngay khi gã vừa nhún chân, xương cổ chân què phải bị tàn phế vĩnh viễn đột ngột phát ra tiếng “khục” khô khốc, một cơn đau buốt thấu tim gan dội ngược lên đại não khiến gã mất thăng bằng, buộc phải đáp xuống đất cát bụi.
“Khốn kiếp...” Vô Trần khẽ rên rỉ, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng u buồn. Cái giá của việc tự phế bỏ khinh công tàn bạo năm xưa là gã vĩnh viễn không thể bay nhảy tự do như thời còn là kiếm thánh vô địch.
Tấm lưới sắt gai góc chỉ còn cách đỉnh đầu gã ba thước. A Sương trên lưng gã khẽ ú ớ một tiếng khàn khàn, bàn tay nhỏ bé run rẩy nhưng vẫn cố gắng che chắn cho vai của sư phụ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vô Trần vung thanh mộc kiếm gỗ sồi thường ra khỏi bao da thú cũ kỹ. Gã không dùng kình lực hộ thể mạnh mẽ, chỉ mượn lực xoay tròn của cổ tay trái dẻo dai để vẽ một đường vòng cung mộc mạc giữa không trung. Đầu mộc kiếm gỗ sồi chạm khẽ vào mắt lưới sắt đang rơi xuống. Bằng chiêu thức Nhu Kiếm Hóa Kình tá lực đả lực, gã nương theo đà rơi nặng nề của tấm lưới, khẽ hất nghiêng thân kiếm mộc để bẻ cong quỹ đạo bay của nó, khiến tấm lưới sắt gai góc bay chệch hướng, phủ sập xuống một tảng đá tảng bên đường đèo.
“Rầm!”
Tảng đá tảng bị lưới sắt siết chặt vỡ vụn, bắn ra những mảnh đá vụn sắc nhọn sượt qua vạt áo vải của Vô Trần. Gã không dừng lại nửa nhịp, lập tức cõng A Sương lướt nhanh vào một khe núi chật hẹp khuất sau những bụi cây sồi gai góc.
Nhưng Độc Nhãn Long cùng toán thuộc hạ tinh nhuệ đã bám sát nút sau lưng. Ba tên tuần tra hung hãn mặc giáp da thú dày dặn, tay cầm gươm sắt sắc bén vọt ra từ trong sương mù, lập tức dàn trận thế hình chữ V vây kín lối thoát duy nhất của khe núi hẹp.
“Gã què! Ngươi không còn đường chạy nữa đâu! Khôn hồn thì buông đứa con nít câm xuống, tự bẻ gãy tay chân rồi theo ta về Đúc Kiếm Đường chịu tội!” Độc Nhãn Long đứng sau lưng ba tên thuộc hạ, mắt chột lóe lên tia sáng quỷ quyệt đầy đắc ý. Hắn vung vẩy thanh sắt kiếm mỏng tẩm độc rắn, nhưng tuyệt đối không dám tiến lên hàng đầu vì vẫn còn kinh sợ kiếm ý vô hình của Vô Trần từ trận chiến trước.
Vô Trần nhẹ nhàng đặt A Sương xuống sau một hốc đá ấm áp, ra hiệu cho nàng bịt tai lại. Cô bé câm ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt to tròn dán chặt vào bóng lưng rộng lớn nhưng u buồn của sư phụ, tay nắm chặt thanh mộc kiếm nhỏ tự gọt bằng gỗ sồi thường của mình để phòng thủ.
Vô Trần quay người lại, đối diện với ba tên tuần tra đang áp sát. Gã kéo lê chiếc chân què phải vẹo vọ, bước đi thong thả nhưng vững chãi trên đất đá đóng băng. Thanh mộc kiếm gỗ sồi thường cầm hờ bên tay trái, dải băng xám quấn tay phải khẽ run rẩy theo từng nhịp gió tuyết thổi mạnh.
“Sắt thép của các ngươi mang nặng oán khí của phàm nhân nghèo khổ. Hãy buông kiếm xuống, ta sẽ không làm thương tổn gân cốt của các ngươi,” Vô Trần thản nhiên nói, giọng nói khàn đặc nhưng vang vọng khắp khe núi hẹp như tiếng chuông chùa thanh tịnh.
“Nói nhảm nhí! Giết gã què này cho ta!” Tên chỉ huy tuần tra vạm vỡ gầm lên.
Ba tên tuần tra cùng lúc vung gươm sắt chém chéo tạo thành một lưới kiếm sắc bén cực hạn tầm gần, khóa chặt hoàn toàn mọi góc né tránh của Vô Trần. Những lưỡi gươm sắt rèn từ quặng thô Đúc Kiếm Đường vạch gió rít gào, mang theo kình lực cương mãnh sa trường chém thẳng xuống đầu gã tiều phu què.
Vô Trần nhắm hờ hai mắt, tâm cảnh hoàn toàn tĩnh lặng như nước hồ thu của Vô Sát Tâm Cảnh bao trùm không gian chiến đấu. Gã dùng tai nghe tiếng rít của gió rạch qua kẽ lá sồi để đoán chính xác quỹ đạo của ba đường gươm sắt đang chém tới.
Nương theo quy tắc chẻ củi của cha nuôi Diệp Hồng Sơn năm xưa: “Muốn chẻ một khúc củi cứng nhất, không phải dùng lực mạnh đập phá, mà phải tìm ra vân gỗ tự nhiên, nương theo thớ gỗ mỏng nhất mà bổ xuống.”
Kiếm đạo cũng vậy. Ba thanh gươm sắt chém chéo tuy cương mãnh tàn bạo, nhưng tại điểm giao nhau giữa các lưỡi kiếm luôn tồn tại một khe hở mỏng nhất, nơi kình lực của ba người tự triệt tiêu lẫn nhau.
Vô Trần vung thanh mộc kiếm sồi thường thực hiện chiêu thức Nhất Kiếm Chẻ Củi – một cú bổ thẳng tắp chuẩn xác tuyệt đối từ trên xuống, không có một chút chiêu thức hoa mỹ nào, mộc mạc và dứt khoát như một gã tiều phu bổ rìu chẻ củi hằng ngày hằng giờ.
“Cộc!”
Đầu mộc kiếm gỗ sồi đâm chính xác vào điểm giao nhau mỏng nhất của ba lưỡi gươm sắt ròng rực lửa.
Một luồng kình lực chấn động tần số cao vô hình truyền từ mộc kiếm dội thẳng vào thân gươm sắt đối thủ. Đây chính là Kiếm Ý Vô Hình (Rung chấn phá thép) mà Vô Trần đã ngộ ra sau nhiều năm khổ luyện chẻ củi. Luồng rung chấn vô hình rạch qua thớ thép nguội, phá hủy hoàn toàn liên kết phân tử của kim loại rèn lỗi.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Ba thanh gươm sắt ròng của toán tuần tra đồng loạt xuất hiện những vết rạn nứt sâu dọc theo sống kiếm, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét rơi rụng đầy trên tuyết trắng đóng băng. Kình lực phản chấn dữ dội dội ngược qua chuôi kiếm, ép gân cốt cổ tay của ba tên tuần tra co rút kịch liệt, khiến chúng hét lên đau đớn và tự động buông rơi chuôi kiếm gãy, quỳ sụp xuống đất cát bụi ôm chặt bàn tay tê dại.
“Cái... cái gì? Kiếm gỗ bẻ gãy gươm sắt?” Độc Nhãn Long đứng sau chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, hai chân run rẩy lập cập, thanh sắt kiếm mỏng tẩm độc rắn trên tay suýt chút nữa rơi xuống tuyết.
“Khục...”
Vô Trần khẽ ho nhẹ, một ngụm máu tươi rực đỏ lại trào ra nơi khóe miệng u buồn. Thanh mộc kiếm gỗ sồi thường của gã cũng xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ ở phần tay cầm do chịu lực phản chấn cực đại của sắt thép. Gã nhẫn nhịn cơn đau thắt phế mạch dữ dội, dắt tay A Sương bước qua ba tên tuần tra đang quỳ sụp đau đớn, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào Độc Nhãn Long.
“Ngươi... ngươi đừng qua đây! Ta là người của Đúc Kiếm Đường biên cảnh! Đường chủ Lôi Thiên Hành sẽ không tha cho ngươi đâu!” Độc Nhãn Long hoảng sợ tột cùng, gã không dám vung kiếm chiến đấu nữa, lập tức quay đầu điên cuồng chạy trốn vào màn sương mù dày đặc cùng toán thuộc hạ tàn phế gươm sắt.
Trong lúc hoảng loạn tháo chạy qua đống đổ nát, Độc Nhãn Long vô tình đánh rơi một chiếc túi vải thô chứa đồ đạc cá nhân và một cuộn giấy da nhỏ dán niêm phong mật lệnh.
Không gian khe núi hẹp trở lại sự yên tĩnh lạnh giá của rừng sồi. Gió tuyết vẫn rít gào qua những cành cây khô khốc, thổi bay những mảnh sắt gãy rỉ sét trên nền tuyết trắng xóa.
Vô Trần kéo lê chân què bước tới, cúi người nhặt cuộn giấy da nhỏ bị rơi dưới đất lên. Gã dùng ngón tay trái quấn băng khẽ gạt bỏ lớp sáp niêm phong màu đỏ sậm của Đúc Kiếm Đường biên cảnh, mở cuộn giấy ra đọc.
Ánh mắt gã tiều phu què đột nhiên co rụt lại, nét u buồn trên gương mặt phong trần bỗng chốc chuyển sang một sự phẫn nộ lạnh lùng tột độ.
Bên trong cuộn giấy da là một mật hàm viết bằng mực đỏ rỉ máu của chưởng quản độc dược Ngô Độc gửi cho toán tuần tra biên giới: “...Đã chuẩn bị xong kịch độc Thất Nhật Đoạn Trường Tán rèn từ huyền thiết Tuyết Sơn. Đúng ngày đông chí, tiến hành hạ độc vào giếng nước duy nhất của làng Sồi Nghèo để ép phu mỏ phàm nhân giao nộp toàn bộ quặng Thiết Mộc và tiêu diệt gã tiều phu què ẩn thế...”
“Sư phụ...” A Sương bước ra từ hốc đá, khẽ ú ớ nắm lấy vạt áo Vô Trần, đôi mắt to tròn tràn đầy lo lắng khi nhìn thấy sát khí lạnh buốt hiếm hoi bộc phát từ cơ thể gã.
Vô Trần khẽ thở dài một tiếng trầm buồn, gập cuộn giấy mật hàm giấu kỹ vào ngực áo vải thô xám, sát bên cạnh mảnh Ngọc Bội Thẩm Thanh Tuyết bị nứt góc. Gã dắt tay đồ đệ câm bước đi thong thả trên con đường mòn đầy sương mù hướng về làng Sồi Nghèo.
Mối hiểm họa tàn bạo của Đúc Kiếm Đường không còn là những cuộc bắt bớ phu dịch thông thường nữa. Chúng chuẩn bị dùng kịch độc tàn sát toàn bộ sinh mạng phàm nhân vô tội của ngôi làng nghèo khổ để độc chiếm nguồn nước. Lời thề mộc kiếm chuộc tội của gã một lần nữa bị đặt trước một thử thách tàn khốc vô cùng: gã phải làm sao dùng thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ này để chặn đứng âm mưu hạ độc tàn tợn của kẻ ác bá, cứu sống bá tánh phàm nhân mà không làm tổn thương sát sinh?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!