Kiếm Ý Tịnh Hóa
Hơi nước bốc lên từ thác nước Nhạn Tử gặp phải luồng khí nóng hừng hực lập tức hóa thành những làn sương mù nóng bỏng, bao trùm lấy lối vào Thạch động ẩn cư. Ngọn lửa hỏa dược bám dính rực lên một màu đỏ gai người, liếm láp dọc theo những vách đá ẩm ướt, tỏa ra mùi lưu huỳnh và dầu hỏa tinh luyện nồng nặc. Khói độc đen kịt, đậm đặc và khét lẹt bắt đầu cuộn theo luồng gió bấc, luồn qua những khe đá hẹp để tràn vào bên trong hang tối.
Từ sâu trong thạch động, tiếng ho sặc sụa của hàng trăm dân Làng Sồi Nghèo vang lên dồn dập. Tiếng khóc thét của trẻ nhỏ xen lẫn tiếng la hét hoảng loạn của những người phụ nữ lam lũ tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, nghẹt thở. Lý Tam Nương đang ôm chặt lấy đứa con nhỏ, gương mặt nhem nhuốc bụi than, bất lực nhìn làn khói độc đang dần lấn át chút dưỡng khí cuối cùng. Trương Đại Ngưu vung chiếc đòn gánh tre, cố gắng quạt bớt khói nhưng vô hiệu, luồng khói đen như một con quái thú vô hình cứ thế lầm lũi bò vào.
Trên lưng Diệp Vô Trần, cô bé câm A Sương run rẩy kịch liệt. Nàng sặc khói nhẹ, hai bàn tay nhỏ nhắn nứt nẻ vì sương giá bấu chặt lấy bả vai gầy của sư phụ. Vô Trần khẽ nghiêng đầu, ánh mắt gã dừng lại nơi cổ áo sờn rách của đồ đệ. Vết xước nhẹ rỉ máu trên cổ A Sương – vệt đỏ mảnh do lưỡi gươm sắt của Chu Sát để lại – đã đông cứng dưới cái lạnh buốt của bão tuyết, nhưng nó như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can gã. Ký ức về đêm mưa bão định mệnh năm xưa, nơi Thẩm Thanh Tuyết ngã xuống dưới mũi kiếm sắt rực lửa của chính gã trong cơn tẩu hỏa nhập ma, lại một lần nữa trỗi dậy dữ dội.
“Sư... phụ...” A Sương ú ớ khàn đặc, đôi mắt to tròn đỏ hoe vì khói độc nhưng vẫn ngập tràn sự lo lắng dành cho gã. Nàng cảm nhận được cơ thể sư phụ đang run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn đau nhói từ phế mạch hoại tử đang tàn phá thể xác gã.
Vô Trần cắn chặt răng, nỗ lực nuốt ngược ngụm máu tanh nồng đang dâng lên cổ họng. Cổ chân què phải của gã sưng tấy nặng nề, đau nhức nhối đến mức từng bước đi khập khiễng trên nền đá nóng bỏng đều như đạp trên bàn chông rực lửa. Cánh tay phải của gã hoàn toàn liệt, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng vải thô xám, lớp dải băng xám quấn tay đã bị tàn lửa chém sém một góc, để lộ vệt da thịt rỉ máu thâm đen.
“A Sương, xuống đây.” Vô Trần ôn tồn thầm thì, giọng gã khàn đặc nhưng điềm tĩnh lạ thường. Gã nhẹ nhàng đặt đồ đệ xuống một hốc đá ẩm ướt, khuất sau tảng đá lớn bên ngoài phạm vi của khói độc. “Hãy ở yên đây. Ta phải dập tắt ngọn lửa này.”
Từ trên tảng đá cao đối diện, Liệt Hỏa đạo nhân nhìn xuống gã tiều phu què bằng ánh mắt đầy khinh miệt. Lão đạo sĩ gầy gò mặc đạo bào đỏ rực cười sằng sặc, tay vẫn lắc lư chiếc bình đồng chứa dầu hỏa tinh luyện: “Ha ha ha! Gã què hèn mọn! Ngọn lửa hỏa dược bám dính của bần đạo được luyện từ quặng huyền thiết độc hại, một khi đã cháy thì nước suối lạnh cũng đừng hòng dập tắt! Hôm nay, cả ngôi làng này sẽ là lò thiêu của các ngươi!”
Vô Trần không đáp. Gã bước lên một bước, chiếc chân què kéo lê trên đá tạo nên tiếng sột soạt cô độc. Gã đứng chắn trước lối vào thạch động, đối mặt trực diện với bão lửa cuồng bạo đang ngùn ngụt bốc cao hơn trượng. Sức nóng kinh hoàng liếm qua vạt áo choàng vải thô của gã, khiến không khí xung quanh vặn vẹo, mờ ảo.
Nhận thấy ngọn lửa đang tiến sát lối vào, Vô Trần quyết định hành động. Gã vung tay trái, mượn lực dẻo dai của thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh mới đúc để tạt một luồng nước suối lạnh từ thác nước Nhạn Tử vào ngọn lửa (failed attempt). Thế nhưng, đúng như lời Liệt Hỏa đạo nhân đe dọa, nước suối lạnh vừa chạm vào ngọn lửa hỏa dược bám dính liền lập tức bốc hơi thành những luồng hơi nước nóng bỏng thấu xương, không những không dập được lửa mà còn khiến làn khói độc bốc lên dữ dội hơn, tràn vào hang đá nhanh hơn.
“Khụ... khụ...!” Tiếng ho từ trong thạch động càng lúc càng tuyệt vọng. Thời gian của dân làng không còn nhiều.
Vô Trần ngửi thấy mùi dầu hỏa tinh luyện đặc thù hòa lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc. Gã nhận ra ngọn lửa này không phải là tà hỏa thông thường, mà là một loại hỏa công tàn bạo hoạt động dựa trên sự bám dính của dầu hỏa và không khí dồi dào của thung lũng lộng gió. Muốn dập tắt nó, không thể dùng nước, mà phải triệt tiêu nguồn sống của nó: không khí xung quanh.
Gã khép hờ đôi mắt u buồn. Gã đưa bàn tay trái thô ráp thọc vào ngực áo, khẽ chạm vào mảnh Ngọc Bội Thẩm Thanh Tuyết bị nứt góc. Hơi lạnh từ mảnh ngọc bội như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm trí đang giằng xé của gã. Gã cần sự tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng tuyệt đối để tiến vào Vô Sát Tâm Cảnh.
“Kiếm đạo không phải để sát sinh, mà để hộ sinh.” Lời dạy năm xưa của Vô Danh Thiền Sư trong cuốn di thư rách nát vang vọng trong tâm thức Vô Trần. Gã hít vào một hơi thật sâu, mặc cho khói độc làm bỏng rát buồng phổi tổn thương. Gã buông bỏ hoàn toàn sát niệm, buông bỏ sự phẫn nộ trước tội ác của Đúc Kiếm Đường. Tâm cảnh của gã dần trở nên tĩnh lặng, phẳng lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu vĩnh viễn.
Vô Trần nâng thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh bằng tay trái. Chuôi kiếm gỗ sồi đen bóng dẻo dai nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của gã. Gã bắt đầu vận khí ôn hòa, không dùng nội lực cương mãnh rực rỡ, mà ép xung kình lực đi qua những kinh mạch phế hoại ở bả vai trái.
“Ưm...” Vô Trần khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt xương tủy truyền đến từ phế mạch tổn thương, khiến trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh. Dải băng xám quấn tay phải của gã rỉ máu đậm hơn, thấm qua thớ vải thô. Nhưng gã vẫn kiên định đứng vững.
Gã vung mộc kiếm.
Đường kiếm đi thong thả, mộc mạc và giản dị như cú bổ củi hàng ngày của gã tiều phu què. Thế nhưng, khi mũi mộc kiếm sồi sét đánh vạch ra một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung trước lối vào thạch động, một tiếng o o thanh mảnh, vô hình bắt đầu vang lên. Đó là kình lực Kiếm Ý Tịnh Hóa Sát Niệm rung chấn tần số cao được truyền vào thân mộc kiếm dẻo dai.
Vòng tròn kiếm ý tĩnh lặng bao trùm lấy không gian chiến đấu. Lực rung chấn vô hình từ mộc kiếm phát ra, nương theo luồng gió bấc thổi từ sông Nhạn, tạo nên một áp lực không khí cực lớn. Sức rung chấn tần số cao này không tàn phá vật lý, mà nó liên tục đẩy lùi và triệt tiêu luồng không khí dồi dào xung quanh ngọn lửa hỏa dược bám dính, tạo ra một vùng chân không ngắn hạn ngay trước lối vào thạch động.
Ngọn lửa đỏ rực đang gầm rú bỗng chốc khựng lại. Thiếu đi dưỡng khí để duy trì, ngọn lửa tàn bạo của Liệt Hỏa đạo nhân bắt đầu lụi tàn một cách nhanh chóng. Những tia lửa bám dính trên vách đá ẩm ướt tắt lịm, để lại những vệt tro xám tro thanh tịnh.
Liệt Hỏa đạo nhân trợn tròn mắt, gương mặt tà ác đầy vẻ kinh hoàng: “Không thể nào! Tà hỏa của ta... làm sao một thanh kiếm gỗ có thể dập tắt được tà hỏa rực cháy này? Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì?”
Vô Trần không đáp lời. Gã dồn chút kình lực cuối cùng vào vòng kiếm ý, vung mộc kiếm gạt mạnh một đường ngang. Luồng gió chân không từ kiếm ý bộc phát, thổi bay toàn bộ làn khói độc đen kịt ra ngoài thung lũng, trả lại bầu không khí trong lành, ẩm ướt cho lối vào Thạch động ẩn cư.
“Bá tánh... được cứu rồi...” Từ trong thạch động, Trương Đại Ngưu mừng rỡ reo lên khi nhìn thấy ánh sáng ban ngày lọt vào hang mà không còn khói độc. Hàng trăm dân làng nghèo ùa ra cửa động, quỳ sụp xuống tuyết trắng, đồng loạt dập đầu lạy tạ gã tiều phu què với lòng biết ơn vô hạn.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho màn tịnh hóa kiếm ý cực hạn này là quá lớn. Vô Trần quỳ sụp một gối xuống nền đá đóng băng, Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng. Phế mạch bị tổn thương sâu rộng của gã thắt nghẹn dữ dội. Gã ho ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng dưới chân. Dải băng xám quấn tay phải của gã bị cháy sém thêm một mảng lớn, máu từ vết thương cũ rỉ ra ướt đẫm gạc vải.
“Sư phụ!” A Sương khóc nấc lên, lao ra khỏi hốc đá ôm chặt lấy cánh tay trái run rẩy của gã.
Đúng lúc này, một luồng áp lực cương mãnh, nặng nề như núi đá đổ ập xuống thung lũng Nhạn Tử. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát dẫm lên lớp tuyết xốp rầm rầm vang dội từ phía lối mòn rừng sồi.
Từ trong màn sương khói xám tro, một lão giả quắc thước bước ra. Y mặc giáp sắt thêu hình rồng đất vàng rực rỡ, hông đeo một thanh đại kiếm khổng lồ nặng năm mươi cân tỏa ra kình lực cương mãnh cực đại. Đó chính là Lôi Thiên Hành – Đường chủ Đúc Kiếm Đường biên cảnh Nhạn Môn Quan, cha của Lôi Báo.
Lôi Thiên Hành nhìn vũng máu tươi của Vô Trần trên tuyết, rồi nhìn sang ngọn lửa đã bị dập tắt hoàn toàn trước lối vào thạch động. Ánh mắt y đầy oán hận u uất, khí thế hiên ngang rực lửa dâng cao tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!