Biển Lửa Sồi Lâm
Bão tuyết từ phương Bắc vẫn cuộn xoáy điên cuồng trên bến phà sông Nhạn, trút xuống vạn vật thứ sương muối lạnh buốt như kim châm. Diệp Vô Trần quỳ sụp trên nền tuyết xốp, tay trái siết chặt lấy bả vai gầy gò của cô bé câm A Sương. Dưới ánh sáng mờ đục của trời đông chí, gã nhìn thấy vết xước nhẹ rỉ máu trên cổ A Sương, vệt đỏ mảnh như sợi chỉ rỉ ra từ vết cứa của thanh gươm sắt mà Chu Sát đã kề vào cổ nàng trước đó. Vết máu nhỏ ấy đã đông cứng lại thành một hạt hồng ngọc lạnh lẽo trên làn da nhợt nhạt của đứa trẻ. Tim Vô Trần thắt lại. Nỗi ân hận tột cùng về thảm kịch ngộ sát thê tử năm xưa lại như một bóng ma tà ác trỗi dậy, cào xé tâm can gã. Năm năm trước gã đã không bảo vệ được Thanh Tuyết, hôm nay gã suýt chút nữa lại để mất đi đứa đồ đệ câm tội nghiệp này.
“Sư... phụ...”
A Sương khẽ ú ớ trong cổ họng, đôi môi tím tái vì lạnh run bần bật. Nàng không màng đến vết thương trên cổ mình, chỉ dùng đôi bàn tay nhỏ bé, nứt nẻ vì sương giá để vuốt ve cánh tay phải đang buông thõng vô lực của Vô Trần. Dưới lớp gạc vải xám quấn chặt từ lòng bàn tay lên đến khuỷu tay gã, máu tươi vẫn âm thầm rỉ ra, thấm qua thớ vải thô xám thành những vệt đỏ sẫm. Trận chiến chớp nhoáng tại bến phà với Chu Sát đã ép gã phải vận dụng kình lực nội môn vượt qua giới hạn của phế mạch hoại tử. Cổ chân què phải của gã lúc này sưng tấy nặng nề, đau nhức nhối đến mức gã phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc chân trái lành lặn mới có thể đứng vững.
“Ta không sao, A Sương. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.” Vô Trần trầm giọng, giọng gã khàn đặc, nỗ lực nuốt ngược ngụm máu tanh nồng đang dâng lên cổ họng. Gã giắt thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh mới đúc vào bao da thú cũ kỹ bên hông. Thanh mộc kiếm dẻo dai cứng như thép nguội ấy là vật bảo mệnh duy nhất của gã lúc này, nhưng bề mặt của nó đã xuất hiện những vết trầy xước nhẹ sau cú đỡ trực diện thiết thương của Chu Sát.
Đột nhiên, từ phía nam rừng sồi cổ thụ, một luồng ánh sáng đỏ rực kỳ dị vạch đôi màn đêm sương mù. Đó không phải là ánh bình minh, mà là một quầng lửa khổng lồ đang ngùn ngụt bốc lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời biên ải. Sức nóng vô hình từ xa dội lại, mang theo mùi lưu huỳnh và dầu hỏa tinh luyện nồng nặc, lấn át cả hương tuyết lạnh của sông Nhạn.
Trong gió bão, tiếng ngựa hí điên cuồng và tiếng gào thét của Lôi Vô Cực từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng cười sằng sặc đầy tà khí của một kẻ khác. Hỏa tín hiệu báo động đỏ từ mỏ sắt Đúc Kiếm Đường bị phá hủy trước đó đã kích hoạt một cuộc báo thù tàn khốc hơn gấp bội. Lôi Vô Cực sau khi tháo chạy khỏi bến phà đã lập tức dẫn theo Liệt Hỏa đạo nhân – kẻ cuồng sát chuyên dùng hỏa công của Đúc Kiếm Đường – tiến thẳng về phía rừng sồi.
“Liệt Hỏa đạo nhân! Đốt! Đốt sạch cái rừng sồi này cho ta! Ta muốn xem gã què đó trốn ở đâu khi cả ngọn núi này biến thành tro bụi!” Giọng Lôi Vô Cực rít lên qua kẽ răng, chứa đựng sự uất hận tột cùng của kẻ vừa bị bẻ gãy Thiết Quyền Giáp.
“Ha ha ha! Thiếu chủ yên tâm! Dầu hỏa tinh luyện của bần đạo một khi đã bám vào thớ gỗ sồi dẻo dai thì nước sông Nhạn cũng đừng hòng dập tắt!”
Tiếng cười điên cuồng của Liệt Hỏa đạo nhân vừa dứt, hàng loạt bình hỏa pháo bằng đồng nổ tung tầm trung. Những quầng lửa đỏ rực mang theo hỏa dược bám dính dữ dội bắt đầu bắn văng khắp nơi. Rừng sồi cổ thụ bao quanh làng quanh năm sương mù bao phủ, nay bỗng chốc trở thành một lò bát quái khổng lồ. Ngọn lửa tàn bạo liếm qua những tán lá sồi khô, thiêu rụi lớp vỏ cây dẻo dai chống chịu gió tuyết biên thùy suốt trăm năm qua. Tiếng lửa cháy lép bép, tiếng thân cây nứt toác rầm rầm vang dội cả một vùng thung lũng.
“Không... Ngôi nhà tranh...” Vô Trần thầm thì, ánh mắt gã run lên khi nhìn về hướng rìa rừng sồi phía tây. Ngôi nhà tranh dột nát dột nát bên rìa rừng sồi, nơi gã sống ẩn dật chẻ củi và gọt mộc kiếm suốt năm năm qua để chuộc tội, lúc này đã bị ngọn lửa tàn bạo bao vây hoàn toàn.
Gã cắn răng, cõng A Sương lên lưng. Dù cổ chân què phải bị chấn thương xương đau đớn dữ dội vẹo vọ, gã vẫn vận dụng khinh công Thính Phong Bộ Pháp lướt đi trên nền tuyết nóng bỏng sụt lún. Gã nương theo tiếng gió rít gào của ngọn lửa để lách qua những cành sồi cháy sập đang trút xuống như mưa lửa.
Khi Vô Trần tiếp cận ngôi nhà tranh, một luồng hỏa lực nóng bỏng từ gian chẻ củi tạt thẳng vào mặt gã. Liệt Hỏa đạo nhân đã ném hũ dầu hỏa trực tiếp vào đống củi sồi khô sau nhà. Lửa hỏa dược rực đỏ bùng cháy bám dính dữ dội trên bề mặt gỗ sồi dẻo dai dội lực. Vô Trần định vung mộc kiếm để dạt bớt tàn lửa hòng xông vào cứu lấy vài kỷ vật đơn sơ của thê tử quá cố (failed attempt). Thế nhưng, ngọn lửa hỏa dược quá mạnh, nhiệt độ cực cao lập tức thiêu rụi toàn bộ gian chẻ củi trong chốc lát, khiến vách tranh đổ sụp rầm rầm. Khói đen kịt bốc lên ngột ngạt làm phế mạch của gã thắt nghẹn, gã ho sặc sụa, khóe miệng rỉ ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm.
“Sư phụ! Ú... ú...!” A Sương trên lưng gã khóc nấc lên, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ gã, chỉ tay về phía ngôi làng nghèo phía dưới thung lũng.
Nhận thấy việc cố chấp cứu ngôi nhà tranh đã vô vọng, Vô Trần nén nỗi đau thương vào lòng. Gã đưa ra quyết định dứt khoát của một vị cựu kiếm thánh: bỏ lại toàn bộ đồ đạc đơn sơ, xoay người lướt về phía làng Sồi Nghèo. Lúc này, tính mạng của hàng trăm phàm nhân vô tội mới là điều gã cần bảo vệ.
Làng Sồi Nghèo hiện ra như một địa ngục trần gian giữa biển lửa. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng kêu cứu thất thanh của những người phụ nữ lam lũ hòa lẫn tiếng gầm rú của ngọn lửa. Lôi Vô Cực cùng toán tuần tra Đúc Kiếm Đường đã dàn trận bao vây đường rút lui duy nhất của dân làng. Chúng vung gươm sắt sắc bén chặn đứng lối thoát, trong khi Liệt Hỏa đạo nhân liên tục ném các bình hỏa pháo vào nhà dân.
“Bắn tên lửa! Kẻ nào dám chạy trốn, bắn chết không tha!” Lôi Vô Cực ra lệnh tàn bạo. Đôi mắt gã đỏ sọc vì điên cuồng, gã muốn dùng máu của dân làng để rửa sạch nỗi nhục bại trận dưới tay gã tiều phu què.
Hàng loạt tên lửa rực cháy bay vút qua không trung, tạo thành một lưới lửa không kẽ hở bao vây đoàn người tị nạn nghèo khổ. Bà cụ bán trà đầu làng, Trương đồ tể, Lý Tam Nương cùng hàng trăm phu mỏ vừa được giải thoát đang co cụm lại giữa sân giếng nước, bất lực nhìn vòng vây lửa dần khép chặt.
“Lũ súc sinh!” Trương đồ tể vung thanh đao mổ heo rỉ sét định liều mạng xông lên (failed attempt), nhưng lập tức bị một loạt tên lửa bắn găm dưới chân, ép gã phải lùi lại.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng xám khập khiễng lướt gió lao tới. Diệp Vô Trần đáp xuống ngay trước mặt đoàn người tị nạn. Tà áo choàng vải thô của gã đã bị cháy sém vài chỗ, gương mặt phong trần u buồn đầy những vệt tro đen, nhưng đôi mắt gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu.
“Gã què! Ngươi rốt cuộc cũng chịu xuất đầu lộ diện!” Lôi Vô Cực cười gằn đầy đắc ý. “Hôm nay, ta sẽ thiêu rụi cả ngươi lẫn lũ phàm nhân rác rưởi này!”
Liệt Hỏa đạo nhân vung chiếc bình đồng chứa dầu hỏa tinh luyện, vận Hỏa Vân Thần Công phun ra một luồng lửa đỏ rực rạch đôi màn sương tuyết, lao thẳng về phía Vô Trần và dân làng. Sức nóng kinh hoàng khiến tuyết xốp dưới chân lập tức bốc hơi thành những làn khói trắng xóa.
Vô Trần đứng thẳng trên chiếc chân trái lành lặn, tay trái nắm chặt chuôi Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai. Gã không hề vận dụng nội lực cương mãnh rực rỡ (tuyệt đối tuân thủ luật cấm), mà khép hờ mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít gào của ngọn lửa bằng Thính Phong Biện Vị. Gã nhận ra luồng hỏa lực của Liệt Hỏa đạo nhân tuy bá đạo nhưng di chuyển theo quỹ đạo cong nương theo chiều gió bấc thổi từ sông Nhạn.
Gã xuất chiêu chớp nhoáng.
Đường mộc kiếm vung lên mộc mạc, thẳng tắp như cú bổ củi hàng ngày dưới Vô Chiêu Cảnh Giới. Gã xoay nghiêng thân kiếm gỗ, dùng nhu kình dẻo dai của linh mộc sét đánh để cuộn lấy luồng hỏa lực đang lao tới, tá lực đả lực bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo phun lửa của Liệt Hỏa đạo nhân, hướng luồng lửa rực cháy ngược trở lại phía toán tuần tra của Đúc Kiếm Đường.
“Á...!”
Ba tên tuần tra đứng gần đó không kịp né tránh, bị chính ngọn lửa hỏa công thiêu rụi giáp da, la hét thảm thiết tháo chạy.
“Bắn tên! Bắn chết gã què cho ta!” Lôi Vô Cực hoảng sợ gầm lên.
Hàng chục cung thủ Đúc Kiếm Đường đồng loạt buông dây cung. Loạt tên lửa bắn vây quét tầm trung lao vun vút nhắm thẳng vào ngực Vô Trần và dân làng sau lưng. Vô Trần không hề lùi bước. Gã vung Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai với tốc độ nhanh chớp nhoáng. Thân mộc kiếm vẽ nên những đường vòng tròn nhu kình vô hình, tạo thành một lá chắn dẻo dại cản phá toàn bộ mưa tên lửa bắn tới. Những mũi tên sắt chạm vào mộc kiếm phát ra tiếng “bộp bộp” khô khốc, toàn bộ lực kình của tên bị hấp thụ hoàn toàn và rơi rụng vô hại xuống tuyết nóng.
“Đại Ngưu! Dẫn dân làng rút lui về phía tây bắc, đi theo con đường mòn bí mật dẫn lên Thạch động ẩn cư dưới thác nước!” Vô Trần trầm giọng ra lệnh, giọng gã khàn đặc nhưng vang dội át cả tiếng lửa cháy.
Trương Đại Ngưu – người thợ săn khỏe mạnh quen thuộc từng gốc cây hốc đá – lập tức hiểu ý. Anh vung chiếc cung gỗ sồi tự chế bắn trả hai mũi tên cản đường, rồi lớn tiếng hô hào: “Dân làng! Đi theo tôi! Đừng hoảng loạn!”
Đoàn người tị nạn nghèo khổ dìu dắt nhau chạy trốn nương theo đường mòn bí mật trong rừng sâu dưới sự che chở của Vô Trần. Vô Trần kéo lê chân què phải đau đớn dữ dội, tay trái vung mộc kiếm liên tục cản phá các đợt tên lửa bắn truy kích từ phía sau để bảo vệ vòng ngoài cho dân làng di tản.
Lôi Vô Cực và Liệt Hỏa đạo nhân điên cuồng đuổi theo sát nút sau lưng. Ngọn lửa hỏa hoạn do chúng phóng hỏa tàn phá diện rộng đang lan rộng với tốc độ chóng mặt, thiêu rụi toàn bộ rừng sồi cổ thụ và tiến sát về phía thung lũng đá tây bắc.
Sau nửa canh giờ rượt đuổi nghẹt thở giữa biển lửa, đoàn người tị nạn cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào của Thạch động ẩn cư – hang đá tự nhiên khuất sau thác nước nhỏ ẩm ướt kín đáo. Thác nước Nhạn Tử đổ thẳng xuống hồ đá buốt giá, hơi nước ẩm ướt tạm thời ngăn chặn sự bén lửa của rừng sồi lân cận.
“Mau! Vào trong động ẩn nấp!” Trương Đại Ngưu đẩy bà cụ bán trà và Lý Tam Nương vào trong lối vào hang đá chật hẹp.
Thế nhưng, Liệt Hỏa đạo nhân với khinh công nhanh nhẹn đã vượt lên trước một bước. Lão đạo sĩ gầy gò mặc đạo bào đỏ rực đáp xuống một tảng đá cao ngay phía trên lối vào thạch động. Khuôn mặt lão vặn vẹo đầy tà ác dưới ánh lửa.
“Ha ha ha! Muốn trốn vào hang đá sao? Để bần đạo nướng chín toàn bộ lũ kiến hôi các ngươi bên trong!”
Nói rồi, Liệt Hỏa đạo nhân vung mạnh tay phải, ném thẳng ba bình hỏa pháo chứa đầy dầu hỏa tinh luyện cực kỳ dễ cháy vào vách đá ngay trước lối vào duy nhất của Thạch động ẩn cư.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Ba tiếng nổ lớn vang dội cả thung lũng đá. Hỏa dược bám dính bùng cháy dữ dội bùng phát, ngọn lửa đỏ rực bốc khói đen kịt lập tức bao vây phong tỏa hoàn toàn lối vào duy nhất của Thạch động ẩn cư. Khói độc ngột ngạt bắt đầu tràn vào bên trong hang đá tối tăm chật hẹp, đe dọa gây ngạt thở cho hàng trăm dân làng đang mắc kẹt bên trong.
Tiếng khóc than thảm thiết của trẻ nhỏ và tiếng kêu cứu tuyệt vọng từ trong hang đá dội ra, hòa lẫn tiếng cười điên cuồng của Liệt Hỏa đạo nhân và tiếng bước chân truy sát đang áp sát của Lôi Vô Cực, đặt tính mạng của toàn bộ phàm nhân và lời thề mộc kiếm của Vô Trần vào một tình thế hiểm nghèo cực hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!