Bẫy Rập Bến Phà
Luồng sáng đỏ rực từ hỏa tín hiệu của Tần Hổ vẫn còn âm ỉ nhuộm một sắc đỏ gai người lên những bông tuyết đang cuộn xoáy giữa trời đêm Nhạn Môn Quan. Tiếng còi báo động rít lên từng hồi liên tục, xé rách màn đêm lạnh giá của thung lũng đá. Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân què vẹo vọ, tay trái nắm chặt chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai, nhanh chóng dẫn dắt Đại Tráng cùng hàng trăm phu mỏ phàm nhân nghèo khổ thoát ra khỏi lối hốc thông gió phía tây rừng sồi.
Gió bấc gào rú như vạn con dã thú đói mồi, trút xuống lồng ngực Vô Trần những luồng khí lạnh buốt xương tủy. Khí hải lạnh ngắt, phế mạch tay phải hoại tử của gã lại nhói lên một cơn đau buốt nhói dữ dội, luồng chân khí hỗn loạn dội ngược lên cổ họng, buộc gã phải nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong. D dải băng vải xám tro quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải đã thấm đẫm vài vệt máu đỏ tươi mới rỉ ra từ kinh mạch đứt gãy.
“Thiếu chủ, người mau đi đi! Đám quan binh của Nhạn Môn Quan Tuần Phòng Doanh chắc chắn sẽ phong tỏa lối này!” Đại Tráng vừa ho sặc sụa vừa khẩn khoản van nài, lưng gã vẫn rỉ máu từ những vết roi da tẩm muối tàn bạo của Tần Hổ.
“Các ngươi hãy ẩn nấp sâu vào Thạch động ẩn cư dưới thác nước. Bạch Diệp và dân làng đang đợi ở đó. Tuyệt đối không được lộ diện.” Vô Trần trầm giọng dặn dò, giọng gã khàn đặc nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển.
Sau khi chắc chắn đoàn thợ mỏ đã khuất bóng sau màn sương mù dày đặc của rừng sồi cổ thụ, Vô Trần mới khập khiễng quay trở về ngôi nhà tranh dột nát bên rìa rừng. Gã cần đưa cô bé câm A Sương di tản khẩn cấp. Thế nhưng, khi bước chân què của gã vừa chạm vào khoảng sân đầy tuyết xốp, tim gã đột ngột thắt lại.
Cánh cửa tre của ngôi nhà tranh đã bị đập phá tan tành, vỡ vụn thành những mảnh dăm gỗ rải rác trên nền tuyết. Chiếc giỏ tre đựng củi khô của A Sương đổ nhào bên thềm, những nhánh sồi khô gã nhặt cho nàng vương vãi khắp nơi. Không có bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé câm.
Trên nền tuyết trắng xóa, in hằn hàng chục dấu chân thô bạo của quan binh ngự lâm giáp sắt và một vệt máu kéo dài. Vô Trần cúi người, bàn tay trái run rẩy nhặt lên một mảnh vải xám rách nát từ chiếc áo vá của A Sương. Ngay bên cạnh mảnh vải, cắm ngập một thanh đoản thương rỉ sét, cán thương quấn một mảnh giấy da thú viết vội bằng vết máu đỏ tươi:
*“Muốn cứu con câm, mang mộc kiếm đến Bến phà sông Nhạn. Nếu chậm một canh giờ, ta sẽ ném nó xuống sông Nhạn làm mồi cho cá.”*
Phía dưới dòng chữ ký tên: *Chu Sát - Chỉ huy sứ Nhạn Môn Quan Tuần Phòng Doanh.*
Nỗi đau u buồn tột cùng dâng lên trong đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu của Vô Trần. Ký ức về đêm mưa bão định mệnh năm xưa, khi gã tẩu hỏa nhập ma ngộ sát thê tử Thẩm Thanh Tuyết, lại ập về như một cơn ác mộng. Gã đã thề trước vong linh nàng sẽ dùng mộc kiếm để chuộc tội, tuyệt đối không bao giờ rút kiếm sắt sát sinh, dùng lòng từ bi để bảo vệ người vô thế. A Sương là đồ đệ câm duy nhất của gã, là người thân duy nhất còn lại bên gã suốt năm năm qua. Gã không thể để bi kịch lặp lại.
“A Sương...” Vô Trần thầm thì, giọng gã nghẹn ngào trong gió lạnh.
Gã khẽ chạm tay vào mảnh Ngọc Bội Thẩm Thanh Tuyết bị nứt góc giấu kỹ trong ngực áo để tịnh hóa sát tâm đang trỗi dậy trong lồng ngực. Gã siết chặt chuôi Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh mới đúc, kéo lê chiếc chân què phải đau nhức nhối, mượn lực của khinh công Thính Phong Bộ để lướt đi trong bão tuyết, hướng thẳng về phía bắc biên giới hoang vu.
Bến phà sông Nhạn nằm hoang vắng ở cuối hạ lưu sông Nhạn, nơi dòng nước cuồn cuộn chảy xiết dữ dội giữa những tảng đá ngầm trập trùng. Bão tuyết mịt mù bao phủ toàn bộ bến phà, tiếng sóng vỗ gầm rú hòa lẫn tiếng gió rít buốt lạnh tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Dưới ánh đuốc dầu hỏa chập chờn, Chu Sát mặc giáp quan binh màu xám đậm thắt lưng thêu hoa văn quân đội triều đình, đang đứng sát mép bến phà gỗ đóng băng trơn trượt. Tay gã đang cầm một thanh gươm sắt sắc lạnh, lưỡi gươm kề sát vào cổ họng nhỏ bé của cô bé câm A Sương. A Sương bị trói chặt hai tay, gương mặt gầy gò nhem nhuốc đầy nước mắt đã đóng thành băng lạnh, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên cường nhìn thẳng, tuyệt đối không phát ra một tiếng ú ớ nào để tránh làm sư phụ phân tâm.
Đứng ngay sau Chu Sát là Lôi Vô Cực - thiếu chủ Đúc Kiếm Đường. Gã đeo đôi Thiết Quyền Giáp nặng nề rèn từ sắt ròng biên cảnh rực cháy Hỏa Lô Chân Khí nóng bỏng, đôi mắt ti hí đầy vẻ kiêu ngạo tàn bạo.
“Diệp Vô Trần! Ngươi rốt cuộc cũng vác cái xác què đến đây rồi!” Lôi Vô Cực gầm lên khi nhìn thấy bóng dáng khập khiễng của Vô Trần xuất hiện từ màn sương tuyết.
Vô Trần dừng bước cách bến phà mười trượng. Gã đứng lặng trong gió tuyết, tà áo choàng vải thô xám tung bay. Tay trái gã nắm hờ thanh mộc kiếm sồi sét đánh, dải băng xám quấn tay phải vẫn rỉ máu tươi.
“Chu Sát, ngươi là chỉ huy sứ triều đình, lại cấu kết với Đúc Kiếm Đường bắt cóc một đứa trẻ câm vô tội. Ngươi không sợ luật pháp hoàng gia sao?” Vô Trần điềm tĩnh hỏi, ánh mắt gã khóa chặt vào lưỡi gươm đang kề cổ A Sương.
“Luật pháp?” Chu Sát cười rộ lên đầy gian trá. “Ở cái biên ải Nhạn Môn Quan này, Đúc Kiếm Đường chính là luật pháp! Ngươi phá hủy mỏ sắt, giải thoát phản tặc, tội đáng muôn chết! Hôm nay, nếu ngươi không tự tay bẻ gãy thanh mộc kiếm này và chịu trói, ta sẽ cắt đứt yết hầu của con câm này ngay lập tức!”
Nói rồi, Chu Sát khẽ ấn nhẹ lưỡi gươm sắt lạnh. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da cổ mỏng manh của A Sương. Cô bé khẽ nhíu mày đau đớn nhưng vẫn cắn chặt môi.
Lòng Vô Trần đau nhói như bị ngàn mũi kim đâm. Gã âm thầm quan sát địa hình xung quanh. Gã định cúi xuống nhặt vài viên đá vụn dưới chân tuyết để ném lạc hướng (failed attempt), thế nhưng Lôi Vô Cực vô cùng cảnh giác. Thân hình vạm vỡ giáp sắt hổ đói của gã lập tức bước lên một bước, dùng đôi Thiết Quyền Giáp che chắn hoàn toàn góc ném của Vô Trần, phong tỏa mọi khả năng dùng ám khí tầm xa.
“Đừng giở trò khôn lỏi! Bẻ kiếm ngay, hoặc con câm này sẽ chết!” Lôi Vô Cực quát lớn.
Vô Trần khép hờ mắt lại. Gió sông Nhạn rít gào dữ dội, nước sông chảy xiết rầm rầm dưới chân bến phà gỗ đóng băng. Gã biết thể chất của mình lúc này đang ở giới hạn cực hạn, phế mạch tay phải liệt hoàn toàn, chân què phải đau đớn nhức nhối không thể mượn lực di chuyển nhanh. Gã chỉ còn một cơ hội duy nhất.
Gã vận dụng năng lực đặc thù Thính Phong Biện Vị.
Trong bóng tối của tâm cảnh, tiếng gió bão gào rú biến mất, tiếng nước sông cuồn cuộn lùi xa. Chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập đầy sợ hãi của A Sương, nhịp thở có phần dồn dập kiêu ngạo của Chu Sát, và đặc biệt là tiếng rít gió cực nhỏ phát ra từ lưỡi gươm sắt mỏng đang run nhẹ trong tay Chu Sát dưới sức ép của gió bão sông Nhạn.
*“Ba bước... gió thổi hướng đông bắc... nhịp thở của Chu Sát sẽ trễ một nhịp sau mỗi lần gã quát lên...”* Vô Trần âm thầm tính toán chiến thuật.
“Diệp Vô Trần! Ta đếm đến ba! Một... Hai...” Chu Sát gầm lên đầy tàn nhẫn.
Đúng lúc gã vừa dứt tiếng hét “Hai”, một luồng gió bão cực mạnh thốc thẳng từ lòng sông Nhạn lên bến phà, cuốn theo một màn tuyết trắng xóa làm mờ mắt Chu Sát trong một tích tắc cực ngắn.
Chính là lúc này!
Vô Trần xuất chiêu chớp nhoáng. Gã dùng khinh công Thính Phong Bộ lướt nhẹ trên tuyết xốp không để lại tiếng động rột rẹt. Thân ảnh gã như một bóng ma xám lướt qua màn tuyết trắng.
Tay trái gã vung Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dứt khoát. Đường kiếm mộc mạc không có chiêu thức cố định, nương theo phản xạ tự nhiên của cơ thể dưới Vô Chiêu Cảnh Giới. Đầu mộc kiếm sồi dẻo dai đâm thẳng tới tầm gần, chính xác như một mũi tên điểm thẳng vào huyệt Dương Trì trên cổ tay phải đang cầm gươm của Chu Sát.
“Phập!”
Đầu kiếm gỗ chạm khẽ vào huyệt đạo phát ra một luồng kình lực ôn hòa triệt tiêu hoàn toàn lực nắm. Chu Sát thét lên một tiếng đau đớn, gân cốt co rút tự động buông thanh gươm sắt rơi xuống bến phà gỗ đóng băng.
Nhanh như chớp, Vô Trần xoay nhẹ cổ tay trái, dùng thân mộc kiếm dẻo dai gạt phăng thanh gươm sắt rơi thẳng xuống dòng sông Nhạn chảy xiết, đồng thời tay trái gã kéo mạnh sợi dây thừng trói A Sương, ôm gọn cô bé câm lùi lại ba bước an toàn.
“Con câm phản tặc!”
Chu Sát tức giận điên cuồng khi bị tước vũ khí chớp nhoáng trước mặt thuộc hạ. Gã vung cánh tay trái còn lại, rút thanh đại thiết thương nặng hai mươi cân rèn từ sắt ròng giắt bên hông chiến mã, thi triển Khai Sơn Thương Pháp cương mãnh đâm nổ tung phòng thủ tầm trung nhắm thẳng vào ngực Vô Trần hòng lấy mạng gã chuộc nhục.
Thế nhưng, Vô Trần dẫu bị nhói đau dữ dội phế mạch tay phải do bộc phát lực quá đột ngột, vẫn điềm tĩnh vung Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đón đỡ trực diện. Thân mộc kiếm sồi mới đúc dẻo dại dội lực cực tốt, uốn cong mềm mại triệt tiêu hoàn toàn kình lực đâm cương mãnh của thiết thương.
Gã rung nhẹ mộc kiếm, truyền kình lực Rung Chấn Phá Thép vô hình phá hủy liên kết kim loại của đầu thương sắt. Tiếng “rắc rắc” vang lên, đầu thiết thương của Chu Sát vỡ vụn thành từng mảnh sắt vụn rải rác trên tuyết xốp.
Lực chấn động dội ngược cực mạnh từ mộc kiếm đẩy Chu Sát mất thăng bằng trên nền bến phà gỗ đóng băng trơn trượt. Gã trượt chân, văng thẳng qua lan can bến phà, rơi xuống dòng sông Nhạn chảy xiết dữ dội bên dưới.
“Á...!” Tiếng hét của Chu Sát bị tiếng sóng gầm rú nuốt chửng hoàn toàn dưới dòng nước đóng băng lạnh buốt.
Lôi Vô Cực đứng sau chứng kiến toàn bộ cảnh tượng chỉ huy sứ triều đình bị phế võ công thương pháp rơi xuống sông chỉ trong vòng hai chiêu kiếm gỗ, mặt gã lập tức cắt không còn giọt máu. Đôi Thiết Quyền Giáp rực lửa Hỏa Lô Chân Khí của gã bỗng chốc nguội lạnh.
“Ngươi... gã què... ngươi chờ đó! Đúc Kiếm Đường sẽ không tha cho ngươi! Ta sẽ gọi Liệt Hỏa đạo nhân mang hỏa dược tàn bạo thiêu rụi toàn bộ rừng sồi và cái làng rách của ngươi!”
Lôi Vô Cực hoảng sợ gào thét, lập tức xoay người nhảy lên chiến mã, điên cuồng thúc ngựa tháo chạy vào màn sương tuyết mù mịt để trốn chạy.
Vô Trần không đuổi theo. Gã quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh bên cạnh A Sương, tay trái ôm chặt lấy đồ đệ câm đang run rẩy. Một ngụm máu tươi đỏ thẫm tràn qua khóe môi gã, nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa rực lên một màu đỏ gai người dưới ánh trăng lạnh.
“A Sương... con không sao chứ...” Vô Trần khó nhọc hỏi, giọng khàn đặc.
A Sương lắc đầu liên tục, nước mắt rơi lã chã. Nàng dùng đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào vết xước nhẹ rỉ máu trên cổ mình, rồi lại lo lắng ôm chặt lấy cánh tay phải đang rỉ máu dưới gạc vải xám của sư phụ. Nàng hiểu rằng, Nhạn Môn Quan này không còn an toàn nữa. Giông bão tàn độc của Đúc Kiếm Đường sắp sửa đổ ập xuống đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!