Đại Chiến Hầm Ngầm
Bóng đêm Nhạn Môn Quan đổ sụp xuống nhanh như một nhát rìu chém vào thân gỗ mục. Cơn bão tuyết từ phương Bắc vẫn rít gào liên hồi qua những tán sồi cổ thụ, thế nhưng khi Diệp Vô Trần tiến sâu vào hốc thông gió phía tây rừng sồi, tiếng gió rít buốt lạnh ấy bắt đầu bị lấn át bởi một thứ âm thanh trầm đục, nóng hầm hập dội lên từ lòng đất.
Đó là tiếng búa nện thình thịch, tiếng xích sắt va chạm lách cách và mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi gỉ sắt độc hại bốc ra từ hầm ngầm chứa quặng Thiết Mộc. Nơi đây là mật thất sâu dưới lòng đất của Đúc Kiếm Đường, một pháo đài ngầm kiên cố bằng đá tảng, nơi hàng ngàn phàm nhân đang bị nô dịch đào quặng cho đến chết.
Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân què vẹo vọ bước đi trong lòng hốc thông gió chật hẹp. Cổ chân què phải của gã – vết thương cũ do chính gã tự bẻ gãy xương cốt năm xưa để tự phế bỏ khinh công tàn bạo – nay lại nhói lên từng cơn đau buốt xương tủy do độ ẩm thấp và khí lạnh thâm nhập. Cánh tay phải hoàn toàn liệt buông thõng vô lực bên hông, lớp dải băng xám quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi thấm qua thớ vải thô sờn rách. Khí hải của gã lạnh ngắt, phế mạch bị tàn phá sau trận chiến với Bạch Vô Thường đêm trước đang nhói lên từng cơn đau buốt nhói.
Nhưng tay trái gã vẫn nắm chặt chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai. Thanh kiếm gỗ thô mộc mạc ấy giắt bên hông bao da thú cũ kỹ tẩm dầu thảo mộc bảo quản, là thần binh mộc nhân đầu tiên của gã, biểu tượng cho lời thề chuộc tội không bao giờ rút kiếm sắt sát sinh để bảo vệ người vô thế.
Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức. Ánh sáng đỏ lòm từ những lò rèn đúc và đuốc dầu hỏa hắt lên những vách đá ẩm ướt, vẽ nên những chiếc bóng méo mó như quỷ dữ. Vô Trần khẽ nương theo Thính Phong Bộ Pháp để di chuyển không tiếng động. Đôi tai gã khẽ động dưới làn tóc đen dài buộc hờ, vận dụng thính giác nhạy bén vô song để định vị vị trí tuần tra của đám cai ngục Đúc Kiếm Đường.
“Rầm! Bốp!”
“A... xin quan lớn tha mạng! Tôi thực sự không thở nổi nữa... khục...”
Một tiếng roi da quất xé gió vang dội từ một góc hầm tối tăm, kèm theo tiếng khóc than thảm thiết của một phu mỏ phàm nhân nghèo khổ. Vô Trần khẽ dừng bước sau một tảng đá lớn. Nhìn qua khe đá, gã chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng tàn độc.
Giữa một khoảng sân ngầm rộng lớn chứa đầy những hòm quặng Thiết Mộc dán niêm phong mật lệnh hoàng gia của Vũ Văn Kiếp, hàng chục thợ mỏ trần truồng gầy gò trơ xương đang bị xích chân vào nhau. Khắp lưng họ lở loét những vết thương rỉ máu đỏ tươi do roi da quất. Đứng trước họ là cai ngục tàn bạo Tần Hổ, một nam tử vạm vỡ dữ tợn mặc áo da thú rách nát, mặt đầy sẹo ngang dọc. Tay gã đang cầm một chiếc roi da trâu tẩm muối gia cố bằng đinh sắt nhỏ ở đầu roi, liên tục quất thẳng tay vào lưng một lão nông tị nạn đang ho rũ rượi.
“Lười biếng này! Không thở nổi cũng phải đào! Mật lệnh hoàng gia đã ban xuống, nếu tháng này không nộp đủ quặng Thiết Mộc dẻo dai cho triều đình, toàn bộ các ngươi sẽ bị ném vào lò đúc làm cốt thép!” Tần Hổ gầm lên, đôi mắt ti hí hung hãn đầy tàn nhẫn.
Chiếc roi da trâu tẩm muối rỉ máu lại vung lên, vẽ một đường vòng cung chết chóc trong không khí chật hẹp. Lão nông tị nạn nhắm mắt chờ đợi nhát roi chí mạng tiếp theo.
“Chát!”
Thế nhưng, tiếng da thịt rách nát không hề vang lên.
Tần Hổ kinh ngạc nhận thấy chiếc roi da trâu nặng nề của mình đã bị chặn đứng giữa chừng. Một thanh kiếm gỗ màu nâu đen bóng bẩy, mộc mạc không có lưỡi sắc nhưng dẻo dai vô cùng, đang đỡ xiên lấy sợi roi da. Thân kiếm mộc uốn cong mềm mại nương theo lực quật của roi, triệt tiêu hoàn toàn lực chấn động nóng bỏng mà không hề bị trầy xước.
Từ trong bóng tối ẩm ướt của hầm đá, một gã tiều phu què mặc áo choàng vải thô xám rách nát thong thả bước ra. Gương mặt phong trần u buồn của Diệp Vô Trần hiện rõ dưới ánh đuốc đỏ lòm, ánh mắt gã tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào mắt tên cai ngục tàn bạo.
“Kẻ nào? Gã què chẻ củi hèn nhát kia... ngươi làm sao đột nhập vào đây được?” Tần Hổ giật mình hét lên, lập tức nhận ra gã tiều phu què thường chẻ củi mưu sinh rìa rừng sồi.
“Sắt thép rèn ra là để bảo vệ bờ cõi, không phải để nô dịch đồng bào phàm nhân vô tội.” Giọng Vô Trần trầm uất, khàn đặc vang vọng trong lòng hầm ngầm tối tăm. “Ngươi dùng roi da tẩm muối tàn hại người vô thế, đã vi phạm luật trời. Hãy buông roi xuống, ta sẽ cho ngươi một con đường sám hối.”
“Ha ha ha! Một gã què mang thanh kiếm gỗ mục nát mà dám dạy đời ta sao?” Tần Hổ cười rộ lên điên cuồng, cơ bắp vạm vỡ cuồn cuộn nổi gân guốc. Gã rít mạnh một hơi, vung chiếc roi da trâu tẩm muối quất liên tiếp tạo tiếng rít gió dữ dội trong hầm hẹp, nhắm thẳng vào yết hầu của Vô Trần.
Vô Trần định dùng khinh công Thính Phong Bộ để lướt nhanh ra sau lưng Tần Hổ nhằm kết thúc trận đấu chớp nhoáng, thế nhưng trần hầm mỏ đá tảng quá thấp, không gian chật hẹp khiến gã không thể nhảy cao. Đầu thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh va chạm nhẹ vào một khối đá tảng nhô ra phía trên phát ra tiếng “cốp” nhỏ, làm lộ tiếng động di chuyển.
Tần Hổ vốn là kẻ có thể chất khỏe mạnh thích nghi với bóng tối hầm ngầm, lập tức nghe tiếng động phản xạ vung roi da quét ngang vây sát chân què của Vô Trần. Những gai sắt nhỏ trên đầu roi rít lên xé gió đầy tàn độc.
Không thể né tránh tầm rộng, Vô Trần bình tĩnh dùng tay trái vung Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đỡ xiên trực diện. Thân mộc kiếm sồi dẻo dại dội lực cực tốt, khi va chạm với roi da trâu tẩm muối liền uốn cong mềm mại như một sợi tơ, cuộn chặt lấy sợi roi da của đối thủ vào thân kiếm gỗ.
Tần Hổ cười gằn, nghĩ rằng thanh kiếm gỗ dẫu dẻo dai đến đâu cũng sẽ bị sức mạnh cơ bắp của gã kéo gãy vụn. Gã dồn toàn bộ kình lực ngoại công Tam Lưu dồi dào vào hai cánh tay, giật mạnh roi hòng kéo gãy mộc kiếm gỗ sồi của Vô Trần.
“Gãy đi cho ta!” Tần Hổ hét lớn.
Thế nhưng, khuôn mặt gã lập tức chuyển từ ngạo mạn sang kinh hoàng. Thanh mộc kiếm sồi sét đánh dẻo dai cứng như thép nguội không hề có dấu hiệu nứt gãy. Trái lại, Vô Trần vận dụng nhu kình mộc kiếm tá lực đả lực, nương theo lực kéo mạnh bạo của đối thủ để đẩy ngược đầu kiếm gỗ xoay tròn một vòng tròn hoàn mỹ trong không khí.
Lực đàn hồi dội ngược cực mạnh của linh mộc sét đánh đẩy ngược sợi roi da quấn ngược quanh cổ tay phải của chính Tần Hổ, khóa chặt khớp ngón tay của gã vào cán roi sắt.
Trước khi Tần Hổ kịp định thần để tháo gỡ, Vô Trần đã kéo lê chân què áp sát đối thủ trong phạm vi ba bước chân. Tay trái gã di chuyển chớp nhoáng như một tia chớp vô hình, thi triển Điểm Huyệt Đoạt Binh Thuật vào khớp vai và huyệt Dương Trì trên cổ tay phải của Tần Hổ.
“Phập! Phập!”
Đầu mộc kiếm sồi chạm khẽ vào huyệt đạo phát ra một luồng kình lực ôn hòa triệt tiêu hoàn toàn lực nắm. Tần Hổ cảm thấy toàn bộ cánh tay phải tê dại, gân cốt co rút tự động buông roi da trâu rơi xuống đất đá. Gã đau đớn dữ dội, lùi lại vài bước rồi quỳ sụp dưới đất đá ẩm ướt, ánh mắt đầy sự kinh hoàng nhìn gã tiều phu què đứng trước mặt.
“Ngươi... ngươi sử dụng tà thuật gì? Tay của ta... không thể cử động được nữa...” Tần Hổ run rẩy gào thét.
Cùng lúc đó, việc hít phải khí độc rỉ sắt và bụi lưu huỳnh nồng nặc dưới hầm sâu chật hẹp khiến phế mạch bị tàn phá của Vô Trần bị thắt nghẹn dữ dội. Một cơn ho dữ dội ập đến, gã đưa tay trái lên che miệng, khóe miệng rỉ ra một ngụm máu nhỏ đỏ tươi nhuộm đỏ một góc dải băng xám quấn tay phải.
“Thiếu chủ!” Từ trong cũi sắt gần đó, những gia nhân cũ của Diệp gia và hàng trăm thợ mỏ phàm nhân vô tội đồng loạt reo hò rớm nước mắt khi thấy tên cai ngục tàn bạo bị đánh bại.
Vô Trần nén cơn đau thắt phổi, điềm tĩnh tiến về phía cũi sắt. Gã vung thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh gõ nhẹ vào xích sắt khóa chặt cửa cũi, truyền kình lực Rung Chấn Phá Thép tần số cao phá hủy liên kết phân tử của kim loại. Tiếng “rắc rắc” vang lên, gông cùm xích sắt vỡ vụn thành từng mảnh vụn, giải thoát hoàn toàn cho phàm nhân nghèo khổ.
“Các ngươi hãy đi theo lối hốc thông gió phía tây rừng sồi để thoát ra ngoài bến phà, Bạch Diệp và dân làng đang đợi ở Thạch động ẩn cư an toàn tạm thời.” Vô Trần chỉ dẫn ôn tồn.
Thế nhưng, đúng lúc hàng trăm thợ mỏ đang dìu nhau thoát ra ngoài, Tần Hổ đang quỳ sụp dưới đất đá bỗng nở một nụ cười điên cuồng tàn độc. Gã dùng cánh tay trái còn lại không bị liệt, hoảng hốt thọc sâu vào trong lớp áo da gấu rách nát, bóp nát một ống đồng nhỏ chứa hỏa dược tinh luyện.
“Bùm! Xèo xèo xèo...”
Một tia lửa đỏ rực rỡ nổ tung, bắn thẳng lên trần hầm đá tảng tạo thành một luồng khói đỏ bốc cháy dữ dội. Đó là hỏa tín hiệu báo động đỏ tối cao của Đúc Kiếm Đường biên cảnh.
“Ha ha ha! Gã què... ngươi dẫu có thần thông quảng đại cũng không thoát nổi đâu! Hỏa tín hiệu đã phát, toàn bộ quân lực tuần tra của Đúc Kiếm Đường biên cảnh do đường chủ Lôi Thiên Hành dẫn đầu sẽ san bằng nơi này!” Tần Hổ điên cuồng gào thét.
Tiếng còi báo động rít lên vang dội cả một vùng thung lũng đá mỏ sắt lậu, tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm tuần tra mang kiếm sắt đang áp sát từ các lối đi ngầm, dồn gã tiều phu què cùng đoàn người tị nạn vào tình thế hiểm nghèo nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!