Nhạc nềnSakuya2

Chân Tướng Mỏ Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm Nhạn Môn Quan đổ sụp xuống nhanh như một nhát rìu chém vào thân gỗ mục. Cơn bão tuyết từ phương Bắc vẫn rít gào liên hồi qua những tán sồi cổ thụ, mang theo cái lạnh buốt xương tủy luồn lách qua từng khe hở của ngôi nhà tranh dột nát rìa Sồi Lâm. Đây là nơi Diệp Vô Trần đã chọn để quy ẩn suốt năm năm qua, gặm nhấm nỗi ân hận tột cùng sau thảm kịch ngộ sát thê tử Thẩm Thanh Tuyết. Ngôi nhà tranh chỉ có một gian chẻ củi dính đầy mùn cưa và một chiếc giường tre đơn sơ, thế nhưng đêm nay, nó không còn giữ được vẻ tĩnh lặng thường nhật.


Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân què vẹo vọ bước vào trong, tay trái gã vẫn nắm chặt chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai. Cổ chân què phải của gã – vết thương cũ do chính gã tự bẻ gãy xương cốt năm xưa để tự phế bỏ khinh công tàn bạo – nay lại sưng tấy lên nặng nề dưới tác động của khí lạnh biên thùy. Cánh tay phải hoàn toàn liệt buông thõng vô lực bên hông, lớp dải băng xám quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay vẫn còn rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi thấm qua thớ vải thô sờn rách. Khí hải của gã lạnh ngắt, phế mạch bị tàn phá sau trận chiến với Bạch Vô Thường đêm trước đang nhói lên từng cơn đau buốt nhói.


“Sư... phụ...”


Cô bé câm A Sương mười hai tuổi gầy gò vội vàng chạy ra đón. Đôi mắt nàng to tròn đầy vẻ lo âu khi nhìn thấy vạt áo vải xám của Vô Trần lấm tấm những vệt máu tươi mới ho ra. Nàng nhanh nhẹn đỡ lấy giỏ tre đựng củi khô sau lưng gã, rồi quay sang giúp y sĩ trẻ Bạch Diệp đặt hòm thuốc gỗ xuống đất. Bạch Diệp khẽ thở dài, nhanh chóng nhóm lên đống lửa nhỏ giữa gian nhà, rồi dùng Lá Sồi Khô Lôi Tích pha một ấm trà nóng đưa cho Vô Trần để xoa dịu phế mạch đang thắt nghẹn.


“Tiền bối, người lại vận khí rồi.” Bạch Diệp vừa nói vừa bắt mạch cho Vô Trần, gương mặt nho nhã hiện lên vẻ bất lực. “Mẫu máu đen bốc mùi gỉ sắt độc hại mà Bạch Vô Thường để lại trên nền tuyết miếu hoang đêm qua chính là minh chứng. Đó là độc tính rỉ sắt cực mạnh chỉ có ở các mỏ huyền thiết Tuyết Sơn. Người dính phải độc này, kinh mạch sẽ bị ăn mòn dần cho đến khi hoại tử hoàn toàn. Thể trạng của người hiện tại dẫu có kim châm cứu bình mạch của ta hỗ trợ, cũng không thể chịu đựng thêm bất kỳ cú ép xung kình lực nào nữa.”


Vô Trần khẽ nhấp một ngụm trà đắng ngắt, ánh mắt u buồn nhìn ngọn lửa bập bùng: “Ta biết... Nhưng Đúc Kiếm Đường biên cảnh ngày càng tàn bạo. Chúng không chỉ lùng sục sắt thép mà còn bắt bớ phàm nhân vô tội làm phu dịch. Độc tính này... chắc chắn bắt nguồn từ mỏ sắt lậu của chúng.”


Đột nhiên, từ ngoài cửa có tiếng động lớn. Một tiếng đổ sụp nặng nề nện thẳng vào cánh cửa tre xộc xệch. Chú chó săn trung thành Tiểu Nhị lập tức nhe răng gầm gừ, bộ lông xám tro dựng ngược lên cảnh giác.


“Có người gục ngã!” Bạch Diệp cảnh giác đứng bật dậy.


Vô Trần khẽ phẩy tay ra hiệu cho A Sương lùi lại phía sau giường tre, rồi dùng tay trái đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Ánh trăng lạnh lẽo của đêm đông tràn vào phòng, rọi sáng một bóng người đang nằm sấp trên nền tuyết trắng xóa ngay trước ngưỡng cửa. Người đó mặc một bộ y phục rách rưới dính đầy bụi than đen nhẻm, cơ thể vạm vỡ nhưng gầy gò trơ xương, khắp lưng trần nổi lên những vết roi da tẩm muối rỉ máu đã đóng băng khô khốc. Gã đang co giật liên hồi, hơi thở rít lên từng tiếng khò khè đứt quãng như một ống bễ lò rèn bị rách.


“Đại Tráng!” Vô Trần thốt lên, giọng khàn đặc chấn động.


Gã cúi xuống, dùng tay trái dẻo dai của mình đỡ lấy bả vai đen nhẻm của gã khổng lồ. Đại Tráng vốn là gia nhân cũ trung thành của Diệp gia năm xưa, người đã mất tích sau thảm kịch diệt môn mười lăm năm trước. Không ngờ gã lại xuất hiện ở đây, trong tình trạng thê thảm như một thây ma bước ra từ địa ngục.


Bạch Diệp vội vàng cùng Vô Trần dìu Đại Tráng vào sát đống lửa. Khi lớp áo rách rưới dính đầy than củi được cởi bỏ, cả gian nhà tranh nồng nặc mùi lưu huỳnh và mùi gỉ sắt hôi thối bốc ra từ các vết thương lở loét. Bạch Diệp nhanh chóng dùng kim bạc châm cứu vào các huyệt đạo quanh ngực Đại Tráng để lưu thông hơi thở, thế nhưng sắc mặt của y sĩ trẻ ngày càng trở nên nghiêm trọng.


“Phổi của anh ta... hỏng rồi.” Bạch Diệp run rẩy nói, tay áp vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Đại Tráng. “Bản chất độc tính của quặng huyền thiết đang tàn phá phổi của anh ta. Bụi quặng sắt lạnh tích tụ lâu ngày trong phế quản đã đông cứng lại thành các tinh thể rỉ sắt, ăn mòn từng thớ thịt từ bên trong. Đây là chứng hoại tử phổi vĩnh viễn không thể cứu chữa. Thể chất khỏe mạnh cũ của anh ta đã hoàn toàn bị hủy hoại.”


Đại Tráng khó nhọc mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì tụ máu nhìn thấy gương mặt phong trần u buồn của Vô Trần. Gã run rẩy nắm chặt lấy vạt áo vải thô xám của thiếu chủ cũ, nước mắt hòa lẫn bụi than đen nhẻm chảy dài trên má: “Thiếu... thiếu chủ... cuối cùng cũng tìm được người... Tôi... tôi trốn thoát từ mỏ sắt Đúc Kiếm Đường... dưới lòng thung lũng đá...”


“Đại Tráng, đừng cử động. Hãy dưỡng khí.” Vô Trần ôn tồn trấn an, tay trái gã khẽ chạm vào vết roi da tẩm muối hằn sâu trên lưng Đại Tráng. Mỗi vết sẹo lồi lõm ấy như một nhát búa nện thẳng vào lương tri của gã. Diệp gia năm xưa từng là thế gia đúc kiếm lừng lẫy, nhưng chính sự sùng bái binh khí sắt thép tàn sát đã dẫn đến bi kịch diệt môn và nỗi đau ngộ sát thê tử của gã. Giờ đây, những người phàm nhân vô tội, những gia nhân cũ của gã lại tiếp tục bị xích xiềng nô dịch dưới đáy mỏ tối tăm chỉ để rèn đúc những lưỡi kiếm khát máu.


“Không... tôi không còn nhiều thời gian...” Đại Tráng ho ra một ngụm máu đen đặc bốc mùi rỉ sắt tà ác. Gã dùng hết sức tàn, thọc bàn tay chai sạn vào trong lớp lót giày rách nát, rút ra một mảnh bản đồ hầm mỏ lén vẽ bằng than thô trên một mảnh da thú cũ kỹ. “Thiếu chủ... Đúc Kiếm Đường biên cảnh thực chất chỉ là chi nhánh ngầm... Sự thật về mỏ Thiết Mộc... chúng khai thác quặng Thiết Mộc dẻo dai lậu dưới lòng đất... theo mật lệnh của Vũ Văn Kiếp...”


Cái tên “Vũ Văn Kiếp” thốt ra từ miệng Đại Tráng như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí Diệp Vô Trần. Đôi mắt gã co thắt lại, dải băng xám quấn tay phải khẽ giật mạnh. Vũ Văn Kiếp – đệ nhất kiếm tông triều đình, kẻ đứng sau vụ thảm sát Diệp gia mười lăm năm trước, kẻ đã đầu độc tâm trí gã trong đêm mưa định mệnh dẫn đến thảm kịch ngộ sát Thanh Tuyết.


“Vũ Văn Kiếp cấu kết với Đúc Kiếm Đường?” Giọng Vô Trần lạnh buốt như băng tuyết ngoài hiên.


“Phải...” Đại Tráng khò khè thở dốc, lồng ngực đau đớn co rút. “Hắn muốn dùng quặng Thiết Mộc dẻo dai cực kỳ quý hiếm này... để đúc một loại giáp sắt hoàng gia đặc biệt cho quân đội triều đình... chuẩn bị cho cuộc tàn sát vây quét toàn bộ kiếm giới Trung Nguyên... Cai ngục Tần Hổ... gã tàn bạo lắm... gã dùng roi da trâu tẩm muối đánh chết hàng chục thợ mỏ mỗi ngày để ép tiến độ... Các gia nhân cũ của Diệp gia... vẫn còn bị giam giữ dưới hầm ngầm chứa quặng Thiết Mộc...”


Nghe đến đây, Bạch Diệp phẫn nộ đứng bật dậy: “Thật là tàn độc! Ép buộc hàng ngàn phàm nhân đào quặng độc hại cho đến chết chỉ để phục vụ cho dã tâm vương quyền! Tiền bối, ta phải lén vào mỏ sắt đưa thuốc giải độc cho họ!”


“Không được.” Vô Trần lập tức dùng tay trái ngăn Bạch Diệp lại. “Trạm gác Đúc Kiếm Đường canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, phàm nhân không thể tự ý tiếp cận. Ngươi không có võ công, vào đó chỉ có đường chết. Đúc Kiếm Đường bóc lột phàm nhân, độc chiếm nguồn nước, nay lại nô dịch gia nhân cũ của ta dưới mầm độc quặng huyền thiết. Lời thề mộc kiếm của ta là để bảo vệ người vô tội, không phải để trốn tránh thế sự.”


Gã đứng dậy, kéo lê chân què tiến về phía góc nhà tranh, nơi đặt chiếc hộp gỗ sồi nhỏ đựng linh vị của Thanh Tuyết. Gã dùng tay trái tháo dải băng vải xám quấn chặt cánh tay phải tàn phế của mình ra. Vết sẹo hình chữ thập lồi lõm của cựu kiếm thánh hiện rõ dưới ánh lửa bập bùng. Gã khẽ chạm vào mảnh ngọc bội nứt góc của thê tử treo bên hông, lòng dâng lên một sự tịnh hóa võ học sâu sắc. Sức mạnh của kiếm đạo không nằm ở việc rèn đúc những thần binh sắt thép tàn sát để tranh quyền đoạt lợi, mà nằm ở lòng nhân từ hộ sinh, dùng kiếm gỗ để bẻ gãy dã tâm khát máu.


“Thanh Tuyết... năm xưa ta dùng kiếm sắt sát sinh gây ra huyết hải thâm thù.” Vô Trần thầm thì trước linh vị, giọng gã trầm uất nhưng kiên định tột cùng. “Nay ta thề trước linh vị của nàng, đêm nay ta sẽ dùng thanh mộc kiếm này để chấm dứt sự tàn bạo của Đúc Kiếm Đường, giải thoát cho những phàm nhân vô tội khỏi xích xiềng nô dịch.”


Gã quấn lại dải băng xám thật chặt quanh tay phải để cố định lực nắm, rồi quay lại nhìn tấm bản đồ bằng than thô của Đại Tráng. Nhãn quan trận pháp nhạy bén của cựu kiếm thánh lập tức hoạt động. Gã nhận thấy Đúc Kiếm Đường bố trí quân lực tuần tra dày đặc ở lối vào chính diện của thung lũng đá mỏ sắt, thế nhưng ở phía tây rừng sồi, nơi có các hốc thông gió ngầm dẫn thẳng vào hầm ngầm chứa quặng Thiết Mộc, canh phòng lại vô cùng lỏng lẻo.


“Lối vào hốc thông gió phía tây rừng sồi chính là tử huyệt phòng thủ của chúng.” Vô Trần chỉ tay vào một ký hiệu nhỏ trên mảnh da thú. “Đêm nay bão tuyết lớn, tiếng gió rít sẽ che giấu hoàn toàn hơi thở của ta. Ta sẽ đột nhập từ hướng này.”


Đại Tráng nghe vậy, cố gắng gượng dậy nhưng phổi hoại tử khiến gã lập tức đổ sụp xuống đệm rơm, lịm đi trong cơn mê sảng. Bạch Diệp vội vàng châm cứu ổn định khí huyết cho gã. Áp lực của trận chiến sắp tới đè nặng lên gian nhà tranh. Cai ngục tàn bạo Tần Hổ chắc chắn đang ráo riết truy lùng Đại Tráng trốn trại, và tính mạng của hàng trăm thợ mỏ phàm nhân dưới hầm sâu đang bị đe dọa từng khắc.


Diệp Vô Trần giắt thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai ra sau lưng bao da thú cũ kỹ. Gã dắt tay đồ đệ câm A Sương, ánh mắt u buồn nhưng tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn ra màn đêm bão tuyết cuồng bạo ngoài cửa sổ. Chân tướng mỏ sắt tà ác đã phơi bày, và gã tiều phu què sẽ phải dấn thân vào hầm tối ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!