Kiếm Độc Phục Kích
Bóng đêm Nhạn Môn Quan đổ sụp xuống nhanh như một nhát rìu chém vào thân gỗ mục. Gió bấc rít gào qua những kẽ đá tai mèo, mang theo cái lạnh buốt xương tủy của vùng biên thùy hoang lạnh thổi thông thốc vào gian miếu Thổ Địa hoang phế. Ngôi miếu cổ nằm cô độc sâu trong rừng sồi cổ thụ phía đông làng, bốn bề vách đất đã nứt nẻ, mái ngói đổ nát để lộ ra khoảng trời đêm đen kịt lấm tấm vài ngôi sao lạnh lẽo. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, len qua những khoảng trống trên mái miếu, phủ một lớp sương trắng mỏng lên bức tượng đất nung sứt sẹo và chiếc bàn thờ gỗ mục nát.
Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh giá, lưng tựa hờ vào một cột gỗ sồi nứt nẻ. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng vô lực dưới lớp áo vải thô xám rách nát, được quấn chặt từ lòng bàn tay lên đến khuỷu tay bằng lớp gạc vải xám tro tẩm thuốc bình mạch. Thế nhưng, lớp gạc ấy lúc này đã thấm đẫm những vệt máu đỏ thẫm rỉ ra từ những thớ thịt co rút. Phế mạch tay phải của gã đang trải qua một cơn khủng hoảng tột cùng. Áp lực từ việc vận dụng kình lực liên tục để thi triển kiếm ý trong trận đấu với Thẩm Lục Vân ở chợ biên giới ban sáng đã khiến kinh mạch vốn đã hoại tử của gã bị tổn thương sâu sắc. Từng luồng chân khí lạnh buốt như băng nhọn liên tục đâm xuyên qua khí hải, dội ngược lên lồng ngực khiến gã khó thở, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Khục...”
Vô Trần khẽ ho khan một tiếng, tay trái run rẩy đưa lên che miệng. Một ngụm máu tươi đỏ thẫm tràn qua kẽ ngón tay chai sần, nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa trước mặt gã, rực lên một màu đỏ gai người dưới ánh trăng lạnh. Cổ chân què phải vẹo vọ của gã cũng sưng tấy lên nặng nề, đau nhức nhối đến mức gã không thể mượn một chút lực nào để đứng dậy.
“Tiền bối! Người lại vận khí rồi!”
Từ sau bức tượng đất nung đổ nát, y sĩ trẻ Bạch Diệp vội vã bước ra. Gương mặt y nho nhã nhưng lúc này đã phờ phạc, đôi mắt đầy vẻ lo âu tột cùng. Bạch Diệp đeo hòm thuốc gỗ sồi sau lưng, vội vàng quỳ xuống bên cạnh Vô Trần, tay trái lấy ra một chiếc khăn vải sạch để lau vết máu nơi khóe miệng gã, tay phải nhanh chóng bắt lấy mạch cổ tay trái của cựu kiếm thánh.
“Kinh mạch hoại tử hoàn toàn bị đảo lộn, khí hải lạnh ngắt như băng đá.” Giọng Bạch Diệp run lên vì lo sợ. “Độc Cô sư phụ đã cảnh báo thế nào? Phế Mạch Giới Hạn của người đã chạm đến ngưỡng cực hạn rồi! Nếu người còn cưỡng ép bộc phát nội lực nội môn để chiến đấu, không chỉ cánh tay phải này phế bỏ vĩnh viễn, mà cả cơ thể người cũng sẽ bị bại liệt, kinh mạch đứt gãy mà chết!”
Vô Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt u buồn nhìn vào khoảng không tối tăm ngoài cửa miếu, giọng khàn đặc u uất: “Ta biết... Nhưng Thẩm gia kiên quyết truy sát, ta không thể đứng nhìn A Sương gặp nguy hiểm. Chỉ tiếc là... thanh mộc kiếm này...”
Gã khẽ liếc nhìn thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đang đặt bên cạnh đùi trái. Thân kiếm gỗ sồi đen bóng do chính tay gã gọt từ khúc linh mộc sét đánh dẻo dai vô cùng, thế nhưng sau trận quyết chiến với thanh Sương Vân Kiếm sắc bén cực hạn của Thẩm Lục Vân ban sáng, trên bề mặt dẻo dai của nó đã xuất hiện những vết trầy xước nhẹ, ám một màu xám xịt của kiếm khí lạnh. Gã biết, thanh kiếm này dẫu cứng cáp ngang thép nguội nhưng gân cốt của gã lúc này đã không còn đủ lực để nâng đỡ nó nữa.
Đột nhiên, Vô Trần khựng lại. Đôi tai gã khẽ động dưới làn tóc đen dài buộc hờ.
Nhờ thính giác nhạy bén vô song từ Thính Phong Biện Vị, vượt qua tiếng gió tuyết rít gào ngoài kia, gã nghe thấy một tiếng động cực nhỏ. Đó không phải là tiếng gió thổi qua kẽ lá sồi, cũng không phải tiếng tuyết rơi dập dềnh. Đó là tiếng rít cực nhẹ của một lưỡi kiếm mỏng rạch qua không khí lạnh, không hề phát ra một tiếng bước chân nào.
“Có sát khí.” Vô Trần thầm thì, sắc mặt nhợt nhạt lập tức ngưng tụ.
Gã vội vàng vận Quy Tức Giấu Hơi Thở, phong bế toàn bộ lỗ chân lông và thu hẹp nhịp tim xuống mức tối thiểu, cố gắng hòa mình vào bóng tối của ngôi miếu hoang để ẩn nấp hành tung. Thế nhưng, đúng lúc gã vừa bế khí, một cơn đau nhói buốt đột ngột thắt chặt lấy phế mạch phổi, khiến lồng ngực gã co thắt dữ dội.
“Khục! Nguy rồi...”
Vô Trần không thể nhẫn nhịn được nữa, gã ho ra một ngụm máu đen, tiếng ho vang lên phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của ngôi miếu cổ. Hành tung hoàn toàn bị lộ.
“Vút!”
Ngay trong khoảnh khắc tiếng ho vừa dứt, một bóng người mặc y phục màu trắng tuyết dột nát, gương mặt hóa trang nhợt nhạt lạnh lùng như một con quỷ đói lướt ra từ bóng tối phía sau cánh cửa gỗ đổ nát. Kẻ đó chính là sát thủ kiếm độc Bạch Vô Thường. Y thi triển Tịch Mịch Khí Quyết triệt tiêu hoàn toàn hơi thở, vung thanh kiếm mỏng rèn từ sắt lạnh tẩm kịch độc rắn xanh ở lưỡi kiếm đâm thẳng vào yết hầu của Vô Trần.
Đường kiếm đi nhanh quỷ dị, không để lại tàn ảnh, mang theo một luồng hàn khí độc hại vô hình khiến những bông tuyết xung quanh mũi kiếm lập tức chuyển sang màu xanh rêu tà ác.
Vô Trần bị liệt tạm thời tay phải, cổ chân què sưng tấy đau đớn không thể mượn lực di chuyển bộ pháp. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, gã chỉ có thể dùng chút hơi tàn còn lại, nghiêng đầu né tránh sang bên trái trong gang tấc.
“Xoẹt!”
Mũi độc kiếm mỏng dính sượt sát qua cổ họng Vô Trần, chém đứt vài sợi tóc đen của gã. Luồng khí độc lạnh buốt từ lưỡi kiếm tỏa ra khiến vùng da cổ của gã lập tức tê dại, nổi lên những vết mẩn đỏ tà ác. Bạch Vô Thường xoay cổ tay cực nhanh, biến chiêu chém ngang nhắm thẳng vào bả vai trái của Vô Trần hòng cắt đứt gân tay còn lại của gã.
“Không được chạm vào tiền bối!”
Bạch Diệp đứng phía sau bàn thờ đất nung thấy cảnh tượng nguy kịch liền hét lên một tiếng dũng cảm. Y không hề có võ công cao cường, nhưng lòng chính trực cứu người không cho phép y lùi bước. Bạch Diệp liều mình vác chiếc hòm thuốc gỗ sồi nặng nề sau lưng ném mạnh thẳng vào đường kiếm của sát thủ.
“Rầm! Rắc!”
Thanh độc kiếm mỏng dính của Bạch Vô Thường chém đôi chiếc hòm thuốc gỗ sồi làm đôi trong chớp mắt. Các loại linh dược quý hiếm, bình sứ đựng thuốc và kim châm cứu bạc ròng bắn tung tóe khắp nền đất lạnh giá, khói thuốc bay mù mịt che khuất tầm nhìn của sát thủ trong một nhịp thở. Sự cản phá liều mạng của Bạch Diệp đã tạo ra một khoảng trống vô giá.
“Bạch Diệp! Lui lại!” Vô Trần thét lên khàn đặc.
Thế nhưng Bạch Diệp không lui. Y lợi dụng màn khói thuốc che mắt, nhào tới bên cạnh Vô Trần dưới ánh trăng lạnh. Đôi bàn tay y run rẩy dữ dội nhưng chuẩn xác vô song, y nhặt nhanh ba cây kim châm cứu bằng bạc ròng rơi trên đất tuyết, vận dụng Châm Cứu Bình Mạch Pháp đâm thẳng vào ba huyệt đạo phụ quanh bả vai trái và cổ của Vô Trần.
“Bập! Bập! Bập!”
Ba cây kim bạc cắm sâu vào huyệt đạo. Vô Trần lập tức cảm nhận được một luồng khí nóng ấm dồi dào như lửa đốt bùng cháy từ mũi kim, lưu thông khắp các kinh mạch bị tắc nghẽn ở cánh tay trái. Sức mạnh của tay trái gã được kích hoạt cực hạn trong chốc lát, triệt tiêu hoàn toàn cảm giác tê liệt do khí độc gây ra.
“Chết đi!”
Bạch Vô Thường gầm lên một tiếng lạnh lùng sau làn khói thuốc. Y nhận diện ra vị trí của Vô Trần, vung độc kiếm đâm thẳng vào ngực trái gã với tốc độ nhanh chớp nhoáng của Độc Kiếm Pháp.
Vô Trần không thể né tránh thêm nữa. Gã vung bàn tay trái vừa được kích hoạt kình lực, nắm chặt lấy chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dẻo dai. Ánh mắt gã u buồn bỗng chốc trở nên sắc lạnh như một vị kiếm thánh tái thế. Gã nhận thấy Bạch Vô Thường chuyên ám sát tầm gần bằng độc thuật tốc độ cao, nhưng hạ bàn của y lại thiếu vững chắc khi vung kiếm tay phải do quá nôn nóng dồn lực về phía trước.
Vô Trần xuất chiêu tay trái chớp nhoáng, vung mộc kiếm sồi vẽ một đường cong mộc mạc nương theo chiều gió bấc thổi mạnh vào miếu hoang. Thanh mộc kiếm gỗ sồi va chạm trực tiếp với thân độc kiếm mỏng dính của sát thủ.
“Keng! O o o...”
Một tiếng rung động tần số cao phát ra từ thân mộc kiếm gỗ sồi sét đánh dẻo dại. Vô Trần vận dụng kình lực Kiếm Ý Vô Hình, truyền rung chấn cực mạnh chạy dọc theo lưỡi kiếm sắt lạnh của đối thủ. Luồng rung chấn vô hình phá hủy hoàn toàn liên kết phân tử của kim loại từ bên trong.
“Rắc! Rắc! Choảng!”
Thanh kiếm mỏng tẩm độc kịch độc của Bạch Vô Thường lập tức bị rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh vụn sắt rỉ rớt đầy trên nền tuyết trắng, phát ra những tiếng vang thanh mảnh lạnh lẽo. Lực chấn động dội ngược từ mộc kiếm khiến kinh mạch cánh tay phải của Bạch Vô Thường bị chấn nứt, y phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt hóa trang nhợt nhạt của y càng thêm xám ngoét vì kinh hoàng.
“Ngươi... kiếm ý vô hình phá thép!” Bạch Vô Thường ôm ngực lùi lại ba bước, đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ khiếp đảm nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ sồi nguyên vẹn trong tay trái Vô Trần. Y biết mình đã thất bại hoàn toàn, không thể lấy mạng vị cựu kiếm thánh này được nữa.
“Vút!”
Bạch Vô Thường cắn răng, vung tay ném ra một quả bom khói độc màu xanh rêu hòng che mắt, rồi mượn khinh công lướt nhanh ra ngoài cửa miếu hoang, biến mất vào màn bão tuyết mịt mù của rừng sồi cổ thụ.
Ngôi miếu hoang trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió bấc rít gào qua kẽ ngói đổ nát. Vô Trần quỳ sụp xuống đất, thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng. Gã ho liên tục, máu tươi đỏ thẫm nhuộm sẫm lớp tuyết trắng dưới chân. Kinh mạch tay phải gã càng thêm tổn thương nặng nề, dải băng xám quấn tay rỉ máu đẫm tấy.
Bạch Diệp kiệt sức ngồi bệt xuống đất, nhìn hòm thuốc gỗ sồi bị chẻ đôi và các loại thảo dược quý hiếm bị phá hủy một phần mà lòng đau xót. Thế nhưng, ánh mắt y chợt khựng lại khi nhìn thấy trên nền tuyết xốp nơi Bạch Vô Thường vừa quỳ sụp phun máu.
Giữa những mảnh vụn sắt rỉ của thanh độc kiếm bị bẻ gãy, có một vũng máu đen sậm bốc lên mùi gỉ sắt độc hại nồng nặc—loại kịch độc rỉ sắt đặc thù chỉ có ở các mỏ huyền thiết tà ác vùng Tuyết Sơn phương bắc lạnh giá vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!