Nhạc nềnSakuya2

Khiêu Khích Công Khai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ở Nhạn Môn Quan chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp. Những dải sương muối xám xịt từ phương Bắc tràn về, phủ một lớp màng mỏng, lạnh buốt lên những mái lều gỗ ọp ẹp của khu chợ biên giới. Tiếng vó lừa gõ móng lộc cộc trên nền đá dăm lẫn tuyết xốp hòa cùng tiếng rao khàn khàn của những thương nhân sa cơ thất thế tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng nhếch nhác. Mùi quặng sắt rỉ sét từ các sạp phế phẩm quyện vào mùi hành nướng hăng nồng, xộc thẳng vào mũi lữ khách qua đường.


Diệp Vô Trần kéo lê chiếc chân phải vẹo vọ, từng bước một khập khiễng đi qua những lối mòn chật hẹp giữa các gian hàng. Cổ chân phải của gã – vết thương cũ từ trận quyết chiến với Hắc Sơn Quỷ ngày hôm trước – giờ đây sưng tấy nặng nề, nóng rát như có hàng vạn cây kim độc đang cắm sâu vào xương tủy. Mỗi khi gã dậm chân xuống nền tuyết lạnh, một cơn đau nhói buốt ngược lên đỉnh đầu khiến gã phải khẽ khựng lại, bờ vai gầy dưới lớp áo choàng vải thô xám sờn rách run lên nhè nhẹ.


Cánh tay phải của Vô Trần hoàn toàn liệt, buông thõng một cách vô lực dọc hông. Toàn bộ gân cốt và kinh mạch từ bả vai xuống đến ngón tay đã bị hoại tử nhẹ do áp lực ép xung kình lực liên tục từ những trận chiến trước. Để cố định khớp xương và che giấu vết sẹo kiếm thánh đặc trưng, gã phải dùng dải băng vải xám tro quấn chặt nhiều vòng quanh cổ tay phải, giấu kín nó dưới ống tay áo rộng dính đầy bụi tro rừng sồi. Gã chỉ còn biết nương tựa vào bàn tay trái duy nhất để dắt cô bé câm A Sương bước đi.


A Sương mười hai tuổi gầy gò, đi bên cạnh sư phụ với dải khăn len mỏng quấn quanh đôi má đỏ hồng vì lạnh. Nàng mang chiếc giỏ tre cũ kỹ sau lưng, bên trong chỉ có vài nhánh củi khô và thanh mộc kiếm nhỏ tự gọt thô sơ. Đôi mắt nàng to tròn, sáng ngời đầy nghị lực nhưng chứa đựng sự lo lắng tột cùng mỗi khi nhìn thấy vạt áo vải thô xám của Vô Trần lại lấm tấm những giọt máu tươi vừa ho ra nơi khóe miệng. Nàng khẽ kéo nhẹ vạt áo gã, ú ớ vài tiếng không rõ âm nghĩa, chỉ vào một sạp quần áo cũ nát ở góc chợ.


Vô Trần dừng bước, khẽ ho khan một tiếng để nuốt ngược ngụm máu tanh nồng dâng lên cổ họng. Gã dùng tay trái thô ráp xoa đầu đồ đệ, giọng nói khàn đặc u buồn nhưng ấm áp: 'A Sương, con lạnh rồi phải không? Ta mua cho con chiếc áo bông xám này nhé.'


Lão phụ bán hàng gầy gò, gương mặt đầy nếp nhăn khổ cực nhìn gã tiều phu què bằng ánh mắt thương cảm. Bà lấy xuống một chiếc áo bông thô màu xám tro dày dặn, khẽ nói: 'Này tráng sĩ, Nhạn Môn Quan năm nay lạnh sớm lắm, tuyết rơi đầy đèo rồi. Chiếc áo này chỉ lấy ngươi ba đồng tiền kẽm thôi.'


Vô Trần mỉm cười u uất, tay trái lần vào ngực áo vải thô xám, lách qua mảnh Ngọc Bội Thẩm Thanh Tuyết bị nứt góc đang lạnh buốt sát da thịt để lấy ra vài đồng tiền kẽm rỉ sét. Gã khẽ đặt tiền vào lòng bàn tay chai sần của lão phụ, đón lấy chiếc áo bông ấm áp để khoác lên bờ vai gầy của A Sương. Thế nhưng, khi ngón tay gã vừa chạm vào mép áo, một luồng sát khí rực lạnh đột ngột tràn tới từ phía sau, khiến những bông tuyết đang rơi giữa không trung như bị ngưng tụ lại thành băng giá.


Tiếng xôn xao náo nhiệt của khu chợ biên giới bỗng chốc im bặt. Đám đông phàm nhân và thương nhân nghèo khổ hoảng hốt dạt ra hai bên đường, để lộ một khoảng trống rộng lớn giữa lối đi đầy tuyết xốp.


Từ phía đầu chợ, một toán kiếm sĩ mặc y phục màu xanh lam đậm, thắt lưng thêu hoa văn sóng cuộn đặc trưng của Thẩm Gia Kiếm Đội biên thùy rầm rộ tiến vào. Đi đầu toán truy binh là một nam tử trẻ tuổi khôi ngô, mày kiếm mắt ngôi sao nhưng gương mặt đầy oán hận u uất. Y chính là Thẩm Lục Vân – thiên tài trẻ tuổi của Thẩm gia, người đang mang nặng thù hận mù quáng dành cho gã tiều phu què trước mặt.


'Diệp Vô Trần! Ngươi thực sự trốn ở Nhạn Môn Quan này để làm một gã tiều phu què hèn nhát sao?' Thẩm Lục Vân gầm lên một tiếng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu căm phẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng xám của Vô Trần. 'Lôi Vô Cực thiếu chủ đã gửi thư chỉ điểm hành tung của ngươi! Hôm nay, ta phải dùng thanh Sương Vân Kiếm này chém đứt thủ cấp của ngươi để tế vong hồn Thanh Tuyết tỷ!'


Vô Trần đứng lặng yên bên sạp áo bông, tay trái gã khẽ ôm chặt lấy bả vai run rẩy của bé câm A Sương. Gã không xoay người lại, ánh mắt u buồn lảng tránh đi chỗ khác, giọng nói khàn đặc trầm uất dội lại: 'Lục Vân... Thanh Tuyết quá cố đã đi năm năm rồi. Ta không muốn vung kiếm sát sinh nữa. Các ngươi hãy quay về đi.'


'Câm miệng! Ngươi không có tư cách nhắc đến tên tỷ tỷ!' Thẩm Lục Vân tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Y vung tay phải, tuốt thanh Sương Vân Kiếm ra khỏi bao. Tiếng thép ròng rít lên một âm thanh thanh cao vút xé rách gió lạnh, lưỡi kiếm mỏng dính sắc bén cực hạn tỏa ra luồng hàn khí lạnh buốt của Huyền Băng Khí Quyết, làm đóng băng cả những hạt sương muối rụng quanh chân y.


'Sát nhân đền mạng! Thẩm gia chúng ta truy sát ngươi suốt năm năm qua, thề không đội trời chung! Rút kiếm sắt của ngươi ra quyết đấu đi!' Thẩm Lục Vân thét lớn, vung kiếm lao tới chém ra liên hoàn kiếm chiêu Triều Tịch Kiếm Pháp tàn bạo.


Kiếm thế của y liên miên bất tuyệt như sóng triều bão bùng đổ ập xuống từ vách đá. Ánh kiếm sáng loáng vạch gió tạo ra tiếng rít xé gió liên tục, lưới kiếm khí sắc bén bao phủ hoàn toàn không gian chật hẹp xung quanh Vô Trần, ép gã vào góc tường gỗ của sạp quần áo cũ.


Vô Trần không hề rút thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh giắt sau lưng bao da thú. Gã kéo lê chiếc chân què phải bị bong gân sưng tấy đau đớn dữ dội, mượn khinh công Thính Phong Bộ Pháp lướt nhẹ nương theo chiều gió tuyết thổi mạnh để né tránh sát nút. Thân ảnh gã uyển chuyển lách qua từng đường kiếm sắc lẹm như một chiếc lá sồi khô vạch qua kẽ hở của bão tuyết.


“Keng! Xoẹt!”


Mũi kiếm của Thẩm Lục Vân chém sượt qua vạt áo choàng xám của Vô Trần, chẻ đôi một cột gỗ sạp hàng thành ngàn mảnh dăm gỗ bắn tung tóe. Một đường kiếm sắc bén sượt sát qua vai gã, để lại một vết rách nhỏ trên lớp áo vải thô xám sờn rách, nhưng Vô Trần đã khéo léo dùng tay trái đẩy A Sương vào hốc đá an toàn phía sau, tự mình chịu đựng lực phản chấn của kiếm khí lạnh buốt.


'Tại sao ngươi không rút kiếm sắt? Ngươi khinh thường kiếm pháp của ta sao?' Thẩm Lục Vân điên cuồng tấn công, kiếm chiêu càng lúc càng nhanh và tàn bạo hơn. Y không thể chấp nhận được việc một gã què khập khiễng lại có thể dùng bộ pháp kỳ quặc để né tránh toàn bộ liên hoàn sát chiêu của mình mà không cần rút vũ khí.


Đám đông bá tánh Nhạn Môn Quan vây quanh xem lo lắng tột cùng. Họ nhận ra gã tiều phu què hiền lành thường ngày chính là người đã dùng mộc kiếm cứu sống họ trước đó, giờ đây đang bị truy binh thế gia dồn vào đường cùng nguy hiểm.


'Ta đã thề trước linh vị của Thanh Tuyết, suốt đời này tuyệt đối không bao giờ rút kiếm sắt sát sinh nữa.' Vô Trần khẽ ho ra một ngụm máu tươi khóe miệng, giọng khàn đặc nhưng kiên định cực hạn. 'Kiếm gỗ của ta chỉ dùng để hộ sinh, không dùng để tranh đấu.'


'Vậy thì ngươi hãy dùng kiếm gỗ đó mà xuống suối vàng chuộc tội với tỷ tỷ đi!' Thẩm Lục Vân hét lên, dồn toàn bộ kình lực Huyền Băng Khí Quyết vào chiêu cuối cùng. Y đâm thẳng mũi Sương Vân Kiếm sắc bén cực hạn nhắm thẳng vào vai trái Vô Trần hòng ép gã phải vung mộc kiếm đối đầu trực diện.


Đường kiếm đi cực nhanh, mang theo luồng kiếm khí lạnh buốt đóng băng cả không khí xung quanh. Vô Trần nhận thấy Thẩm Lục Vân tuy có ngộ tính kiếm thuật xuất sắc nhưng tâm cảnh quá nôn nóng và hận thù mù quáng làm hỗn loạn nhịp thở ở chiêu đâm này. Khoảng cách di chuyển và nhịp thở của y lộ ra một sơ hở mỏng dính ở cổ tay phải.


Không thể né tránh được nữa khi đám đông vây quá kín không còn không gian rộng, Vô Trần buộc phải xuất thủ. Gã dùng bàn tay trái dẻo dai rút thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đen bóng ra khỏi bao da thú tẩm dầu gấu.


“Keng!”


Một tiếng va chạm đanh thép vang lên giữa chợ lạnh. Thanh mộc kiếm gỗ sồi sét đánh dẻo dai vô cùng, hấp thụ hoàn toàn lực phản chấn cực mạnh từ thanh kiếm sắt ròng rực lạnh mà không hề bị mẻ lưỡi hay nứt gãy. Vô Trần thi triển Nhu Kiếm Hóa Kình, khẽ gạt nghiêng lưỡi kiếm sắt nương theo kình lực đâm tới của đối thủ, làm chệch quỹ đạo bay của mũi Sương Vân Kiếm sang một bên trong gang tấc.


Ngay trong chớp mắt khi hai thân kiếm trượt sạt qua nhau, Vô Trần áp sát chớp nhoáng, xoay ngược chuôi mộc kiếm sồi sét đánh bằng tay trái. Gã thi triển kỹ năng Điểm Huyệt Đoạt Kiếm, đâm chính xác đầu mộc kiếm gỗ sồi thô mộc vào huyệt Dương Trì trên cổ tay phải của Thẩm Lục Vân.


Một luồng kình lực ôn hòa vô hình truyền qua thân kiếm gỗ, đánh thẳng vào nút thắt gân cốt cổ tay đối phương.


'Á!'


Thẩm Lục Vân thét lên một tiếng đau đớn. Toàn bộ gân tay phải của y lập tức bị co rút tê dại hoàn toàn, ngón tay trống rỗng mất đi lực nắm gươm. Thanh danh kiếm Sương Vân Kiếm sắc bén cực hạn tuột khỏi tay y, rơi thẳng xuống nền tuyết xốp trắng xóa phát ra tiếng vang lách cách rồi cắm chặt lưỡi kiếm xuống đất cát rỉ sét.


Toàn bộ toán kiếm thủ Thẩm Gia Kiếm Đội biên thùy chứng kiến cảnh tượng đó đều kinh hoàng trợn tròn mắt. Họ không thể tin nổi thiên tài trẻ tuổi kiêu ngạo của gia tộc, sử dụng danh kiếm sắt ròng sắc bén, lại bị một gã què dùng mộc kiếm tước vũ khí chỉ trong vòng ba chiêu chớp nhoáng mà không hề bị thương tổn một sợi gân cốt nào.


Thẩm Lục Vân ôm lấy cổ tay phải tê dại run rẩy, lùi lại vài bước đầy tủi hổ và căm hận nhìn chằm chằm vào gã tiều phu què. Y muốn vồ lấy thanh kiếm dưới tuyết nhưng kình lực tê liệt ở tay vẫn chưa thể khôi phục.


Vô Trần thu mộc kiếm sồi sét đánh vào bao da thú cũ kỹ sau lưng bằng tay trái, dắt tay đồ đệ câm A Sương quay người bước đi thong thả giữa bão tuyết mịt mù, để lại đám đông bá tánh đang chấn động xôn xao bàn tán khắp chợ biên giới.


Từ xa, trên lầu cao của một quán trà nghèo nát bên rìa chợ Nhạn Môn Quan, một nam tử trung niên tuấn lãng mặc thanh y kiếm thủ đứng lặng yên quan sát toàn bộ trận đấu từ đầu đến cuối. Ánh mắt y co rút lại đầy chấn động, tay phải nắm chặt chuôi Phong Phong Kiếm rèn từ thép ròng rít lên từng tiếng kêu nhẹ.


Y chính là Thẩm Thanh Phong – anh vợ truy sát của Vô Trần. Nhìn quỹ đạo tước kiếm nhu hòa, dẻo dai và vô ảnh vừa rồi của thanh mộc kiếm gỗ sồi, lồng ngực y phập phồng thở dốc dữ dội, nhận ra một manh mối võ học kinh hoàng thầm lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!