Đột Kích Hắc Sơn
Sương mù buổi sớm tại Nhạn Môn Quan chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Lớp tuyết mỏng dẫm dưới chân lạo xạo, lạnh buốt qua lớp đế giày rách nát của Diệp Vô Trần. Gã tiều phu què kéo lê chiếc chân phải vẹo vọ, từng bước một khập khiễng đi lên con đường độc đạo dẫn lên núi Hắc Sơn hoang vu hiểm trở. Cổ chân gã sưng tấy nặng nề, từng nhịp bước là một cơn đau nhói buốt tận xương tủy dội thẳng lên đỉnh đầu, nhưng gương mặt phong trần của cựu kiếm thánh vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu không một gợn sóng.
Bên hông gã, thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh đen bóng nằm im lìm trong bao da thú cũ kỹ tẩm dầu gấu dẻo dai. Dù bề mặt gỗ sồi có vài vết trầy xước nhẹ sau những trận chiến khốc liệt trước đó, thanh kiếm vẫn tỏa ra một luồng kiếm ý tự nhiên nhu hòa, như dòng nước ấm áp xoa dịu đi phần nào những cơn đau co thắt đang hành hạ phế mạch rách nát của gã. Cánh tay phải của Vô Trần hoàn toàn liệt, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng vải thô xám sờn rách, rỉ máu thấm đỏ lớp dải băng xám quấn chặt từ lòng bàn tay lên đến khuỷu tay. Gã chỉ còn biết nương tựa vào bàn tay trái duy nhất để nắm giữ chuôi kiếm gỗ.
Núi Hắc Sơn vách đá dựng đứng, sương độc màu xám xịt bao phủ quanh năm khiến tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn. Nơi đây là cấm địa hiểm trở, sào huyệt của băng nhóm Hắc Sơn Thảo Khấu – lũ lâu la chuyên nhận tiền bảo kê của Đúc Kiếm Đường để cướp bóc phàm nhân. Khi Vô Trần đi qua một khúc cua hẹp sát vách đá cheo leo, tiếng gió rít gào bỗng nhiên thay đổi tần số.
Nhờ thính giác nhạy bén vô song từ Thính Phong Biện Vị, Vô Trần khẽ động đôi tai dưới làn tóc đen dài buộc hờ. Gã nghe thấy tiếng xích sắt va chạm lách cách từ trên đỉnh vách đá dốc đứng, ngay sau đó là tiếng đá tảng nứt rạn rầm rầm.
“Kích hoạt bẫy! Đè bẹp gã què đó cho ta!” Một tiếng gầm rú hung hãn của toán sơn tặc tuần tra vang lên từ trên cao.
Hàng loạt khối đá tảng khổng lồ nặng hàng trăm cân lăn xối xả xuống từ đỉnh dốc, cuốn theo tuyết xốp và cát bụi mù mịt đổ ập xuống đầu Vô Trần. Sức tàn phá vật lý của bẫy đá cực kỳ khủng khiếp, có thể nghiền nát bất kỳ cao thủ ngoại gia võ học nào thành thịt vụn.
Vô Trần nhắm nghiền mắt lại. Trong bóng tối của tâm cảnh, gã không sử dụng nội kình cưỡng ép phế mạch để tránh né, mà vận dụng khinh công Thính Phong Bộ Pháp lướt nhẹ nương theo chiều gió tuyết đang thổi mạnh. Chiếc chân què phải nhói đau dữ dội khi gã dậm chân lấy đà, nhưng gã khéo léo nương theo thớ đá trơn trượt, thân ảnh uyển chuyển lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá sồi khô vạch qua kẽ hở của bão đá.
“Ầm! Rầm rầm!”
Những tảng đá khổng lồ đâm sầm xuống mặt đường mòn, vỡ vụn thành ngàn mảnh đá dăm bắn tung tóe. Một khối đá lớn sạt sát qua vạt áo choàng xám của Vô Trần, để lại một vết rách nhỏ, nhưng gã đã an toàn đáp xuống một bệ đá khuất gió phía sau. Gã khẽ ho khan một tiếng, nuốt ngược ngụm máu tươi tanh nồng vừa dâng lên cổ họng vào trong, tay trái vẫn nắm chặt chuôi mộc kiếm sồi sét đánh.
Bọn thảo khấu canh gác trên vách núi kinh hoàng nhìn xuống. Chúng không hiểu bằng cách nào một gã què khập khiễng lại có thể di chuyển ảo diệu như bóng ma giữa trận mưa đá tảng. Không đợi chúng kịp định thần, Vô Trần đã dùng mộc kiếm gạt nhẹ những mũi tên sắt tẩm độc hại bắn tới từ bụi rậm, bước nhanh qua cổng trại bằng gỗ sồi kiên cố của Sào huyệt Hắc Sơn Quỷ.
Bên trong sân trại gỗ rộng lớn dính đầy vết máu khô, cảnh tượng ngột ngạt và tàn tợn hiện ra dưới ánh nắng sớm nhợt nhạt. Hơn hai mươi tên thảo khấu hung hãn vung đao sắt rỉ sét vây kín xung quanh. Ở giữa sân, cô bé Tiểu Mễ – bạn thân nhất của đồ đệ câm A Sương – cùng hai đứa trẻ mồ côi khác đang bị nhốt trong một chiếc cũi gỗ sồi thô kệch, gương mặt hoảng sợ tột cùng, nước mắt lã chã rơi. Cạnh đó là những bao lương thực cướp bóc của dân làng Sồi, bao gồm cả bao gạo rách nát của Lý Tam Nương.
“Ha ha ha! Gã què! Ngươi thực sự dám một mình lên núi nộp mạng sao?”
Hắc Sơn Quỷ bước ra từ đại sảnh trại gỗ, ngực trần vạm vỡ nổi đầy cơ bắp sần sùi và vết sẹo đao chém ghê rợn. Hắn vác trên vai thanh đại đao rỉ sét rèn từ sắt thô nặng ba mươi cân, ánh mắt đầy tham lam và tàn bạo nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ sồi đen bóng của Vô Trần. Hắn cười gằn: “Lôi Vô Cực thiếu chủ đã dặn, chỉ cần lấy được thủ cấp của ngươi và thanh mộc kiếm kỳ lạ này, Đúc Kiếm Đường sẽ ban thưởng cho ta mười hòm quặng Thiết Mộc dẻo dai và trăm lượng bạc vụn! Chết đi!”
Hắc Sơn Quỷ gầm lên một tiếng như dã thú, vung đại đao chém liên hoàn sát chiêu Cuồng Phong Đao Pháp tàn bạo tầm gần. Luồng đao khí thô lậu mang theo sức nặng vật lý cực lớn xé rách màn sương lạnh, chém một cú sấm sét nhắm thẳng vào chân què phải của Vô Trần hòng cắt đứt đường rút lui của gã.
Vô Trần đứng lặng yên bên chiếc cũi gỗ. Cổ chân què nhói đau dữ dội khiến gã không thể di chuyển bộ pháp linh hoạt trên băng trơn. Gã khép hờ mắt, lắng nghe tiếng đao vạch gió rột rạt từ Thính Phong Biện Vị.
Trong khoảng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vô Trần vung tay trái đưa Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh lên đỡ xiên đòn chém. Gã không dùng lực đối kình trực diện, mà uốn cong thân mộc kiếm dẻo dai nương theo hướng tấn công của đại đao để triệt tiêu hoàn toàn lực chém cương mãnh, tá lực đả lực đẩy lệch quỹ đạo đao sắt rỉ sang bên hông.
“Keng! Xoẹt!”
Lưỡi đại đao chém sạt qua thân cây sồi già bên cạnh, chẻ đôi vỏ cây xù xì. Hắc Sơn Quỷ bị nhu kình dội ngược làm tê rần cả hai cánh tay, lùi lại hai bước đầy kinh ngạc. Hắn gầm lên điên cuồng, xoay người chém ngang một nhịp cực mạnh nhắm thẳng vào yết hầu Vô Trần.
Vô Trần định dùng Điểm Huyệt Đoạt Kiếm để tước đao nhanh, nhưng bão cát bụi đá sạt lở từ trận bẫy đá trước đó vẫn còn mù mịt trong không khí làm nhòa tầm nhìn nhạy bén của gã. Gã buộc phải thay đổi chiến thuật, dùng mộc kiếm chấn gãy đao sắt để dứt điểm trận đấu.
Nhãn quan tinh tế của Vô Trần nhận thấy thanh đại đao ba mươi cân tuy nặng nề nhưng được rèn từ sắt thô rẻ tiền, bề mặt có nhiều vết rạn rỉ sét sâu do thiếu bảo dưỡng lâu ngày. Đó chính là tử huyệt cấu trúc của vũ khí đối phương.
Vô Trần vung Nhất Kiếm Chẻ Củi – cú bổ thẳng tắp từ trên xuống bằng tay trái với tốc độ cực nhanh và lực đạo chuẩn xác tuyệt đối. Đường kiếm gỗ đi thong thả mộc mạc nhưng nhắm chính xác vào đúng vết rạn rỉ sét lớn nhất trên sóng lưng đao sắt của Hắc Sơn Quỷ. Gã truyền một luồng kình lực rung chấn vô hình tần số cao qua thân mộc kiếm dẻo dai.
“Rắc... Đoàng!”
Một tiếng nổ giòn giã vang lên giữa tuyết lạnh. Thanh đại đao rỉ sét nặng ba mươi cân của Hắc Sơn Quỷ nứt rạn hoàn toàn rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rụng rớt xuống tuyết xốp trắng xóa. Cánh tay phải lực lưỡng của tên trại chủ bị chấn động dội ngược cực mạnh làm rách nát kinh mạch, xương cổ tay bị rạn nứt đau đớn dữ dội khiến hắn thét lên một tiếng kinh hoàng rồi quỳ sụp xuống đất.
Bọn thảo khấu xung quanh kinh hãi nhìn chuôi đao trơ trọi trên tay đại ca của mình, toàn bộ dã tâm chiến đấu lập tức sụp đổ. Chúng vứt bỏ vũ khí rào rào, quỳ rạp xuống đất xin tha mạng. Vô Trần khẽ ho khan, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng thấm đỏ dải băng xám quấn tay phải, cổ chân què phải bị lực phản chấn dội ngược đau nhức nhối vẹo vọ hơn, nhưng gã vẫn đứng vững hiên ngang như một vị thần bảo hộ.
Gã dùng đầu mộc kiếm sồi khẽ nâng cằm Hắc Sơn Quỷ đang run rẩy lên, giọng nói khàn đặc u buồn vang lên: “Thả bọn trẻ ra, trả lại lương thực cho dân làng. Ta không sát sinh.”
“Tha... tha mạng! Ta thả ngay! Ta thả ngay!” Hắc Sơn Quỷ lạy lục như tế sao, vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ mở cũi giải thoát cho Tiểu Mễ và bọn trẻ, đồng thời gom trả toàn bộ bao gạo rách của Lý Tam Nương.
Khi Tiểu Mễ òa khóc ôm chặt lấy chân Vô Trần để tạ ơn cứu mạng, Hắc Sơn Quỷ run rẩy quỳ sụp dưới đất bỗng ngước lên nhìn vết sẹo hình chữ thập lồi lõm ẩn hiện dưới dải băng xám quấn cổ tay phải của Vô Trần. Hắn hoảng hốt trợn tròn mắt, mấp máy môi run rẩy: “Vết sẹo này... ngươi... ngươi chính là Diệp Vô Trần... cựu kiếm thánh Diệp gia năm xưa...”
Vô Trần không trả lời, ánh mắt u uất khẽ lảng tránh đi chỗ khác. Thế nhưng, Hắc Sơn Quỷ dường như chợt nhớ ra điều gì đó cực kỳ khủng khiếp, hắn vội vàng dập đầu rầm rầm xuống tuyết lạnh, giọng run rẩy tiết lộ một tin động trời:
“Kiếm thánh tha mạng! Ta có một tin mật muốn dâng lên để chuộc tội! Lôi Vô Cực thiếu chủ của Đúc Kiếm Đường thực chất không chỉ thuê chúng ta quấy nhiễu làng Sồi. Ba ngày trước, hắn đã lén gửi một mật thư chỉ điểm hành tung quy ẩn của ngươi cho Thẩm Gia Kiếm Đội biên thùy! Anh vợ của ngươi – Thẩm Thanh Phong đang dẫn đầu toàn bộ toán kiếm thủ tinh nhuệ rầm rộ tiến về làng Sồi để truy sát ngươi rửa hận cho Thanh Tuyết!”
Lời nói của Hắc Sơn Quỷ như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí u buồn của Diệp Vô Trần. Mảnh ngọc bội nứt góc của Thanh Tuyết cất giấu trong ngực áo gã bỗng nhiên lạnh buốt, gợi lại ký ức thảm kịch ngộ sát đêm mưa bão năm xưa rỉ máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!