Nhạc nềnSakuya2

Thảo Khấu Quấy Nhiễu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc rít gào qua những tán sồi cổ thụ của Làng Sồi Nghèo, mang theo cái lạnh buốt xương tủy của đêm đông chí Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những mái tranh nghèo nát và những vạt đất đá nứt nẻ xung quanh sân giếng nước trung tâm. Thế nhưng, ngay lúc này, toàn bộ cái lạnh giá của trời đất dường như bị thiêu rụi bởi một luồng nhiệt lượng cuồng bạo, đỏ rực như nham thạch vừa đi qua. Dư âm của trận chiến phá nát đôi Thiết Quyền Giáp của Lôi Báo vẫn còn âm ỉ trong từng hơi thở buốt giá của dân làng, nhưng sự bình yên ấy quá đỗi ngắn ngủi.


Bên trong ngôi nhà tranh dột nát rìa rừng sồi, Diệp Vô Trần ngồi lặng lẽ trên chiếc giường tre đơn sơ. Căn phòng tối tăm chỉ được sưởi ấm bởi một đống lửa nhỏ củi sồi đang cháy lép bép. Gương mặt gã tiều phu phong trần u buồn, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt như chứa đựng cả một trời giông bão giang hồ đã qua. Cánh tay phải của gã hoàn toàn tê liệt, buông thõng một cách vô lực dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Dù đã được quấn chặt bằng dải băng xám tro để cố định khớp xương, nhưng từng thớ thịt dưới lớp gạc vẫn giật lên liên hồi, truyền đến những cơn đau buốt nhói tận tâm can. Phế mạch của gã đã bị hoại tử nhẹ sau khi ép xung kình lực quá mức để thi triển Kiếm Ý Vô Hình trong trận đấu trước.


“Sư... phụ...”


Một tiếng ú ớ nghẹn ngào vang lên. Cô bé câm A Sương mười hai tuổi gầy gò, hai tay ôm chặt lấy vạt áo choàng sờn rách của Vô Trần, đôi mắt to tròn đỏ hoe ngập tràn nước mắt. Nàng nhìn xuống cổ chân què phải vẹo vọ đang sưng tấy nặng nề của gã – vết thương cũ bị rạn nhẹ do chịu lực phản chấn dội ngược từ đất đá vẫn chưa hề khép miệng. Nàng lắc đầu liên tục, ra hiệu van xin gã đừng cử động. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy nâng chén trà nóng làm từ Lá Sồi Khô Lôi Tích đưa lên miệng sư phụ. Vô Trần khẽ mỉm cười u uất, đón lấy chén trà bằng tay trái, nhấp một ngụm nhỏ để xoa dịu cơn ho thắt phổi đang chực chờ bùng phát.


Lâm Thiết Chủy đứng bên cạnh bếp lửa, ngực trần vạm vỡ đầy những vết sẹo bỏng lò rèn, đôi mắt mù hướng về phía cửa sổ đón gió lạnh. Lão thở dài, giọng trầm đục: “Lôi Báo tuy đã bị ngươi phế bỏ võ công Thiết Quyền và đuổi đi, nhưng Đúc Kiếm Đường biên cảnh là một lũ sói đói không biết chùn bước. Lôi Vô Cực – đứa con trai ngạo mạn của đường chủ Lôi Thiên Hành – chắc chắn sẽ không cam chịu nhục nhã này. Ta e rằng giông bão thực sự vẫn chưa tới.”


Lời nói của lão thợ rèn mù vừa dứt, từ phía đầu làng Sồi bỗng vang lên những tiếng la hét thảm thiết, tiếng chó sủa ran và tiếng vó ngựa dẫm đạp hỗn loạn lên lớp tuyết xốp. Những đốm lửa đuốc đỏ rực như những con ma trơi di chuyển chập chờn, xé rách màn đêm sương mù dày đặc. Tiếng khóc than của phụ nữ và trẻ em dội thẳng vào vách đất của ngôi nhà tranh, khiến bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng nghẹt thở.


“Chúng đến rồi!” Lâm Thiết Chủy siết chặt cây búa rèn nặng năm mươi cân trong tay, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay lực lưỡng.


Vô Trần không nói một lời. Gã đặt chén trà xuống, tay trái thò ra ngoài áo choàng, nắm lấy chuôi thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh dắt bên hông bao da thú cũ kỹ. Thanh kiếm gỗ sồi sét đánh đen bóng, dẻo dai vô cùng, dù bề mặt có chút trầy xước nhẹ sau va chạm với găng sắt của Lôi Báo nhưng vẫn toát ra một luồng kiếm ý tự nhiên tĩnh lặng. Gã kéo lê chiếc chân què, khó nhọc bước từng bước ra khỏi cửa nhà tranh, hướng về phía trung tâm ngôi làng.


Tại sân giếng nước đầu làng Sồi Nghèo, cảnh tượng hỗn loạn và tàn bạo đang diễn ra dưới ánh đuốc bập bùng. Hơn hai mươi tên thảo khấu hung hãn, mặt mũi bặm trợn, mặc áo da thú rách nát bẩn thỉu đang điên cuồng đập phá nhà cửa, cướp bóc lương thực của dân làng nghèo khổ. Kẻ cầm đầu bọn chúng là Hắc Sơn Quỷ – tên trại chủ của băng nhóm thảo khấu núi Hắc Sơn. Hắn là một nam tử trung niên thô kệch vạm vỡ, mặt đầy vết sẹo lớn do đao chém, tay lăm lăm thanh đại đao rỉ sét rèn từ sắt thô nặng ba mươi cân.


“Đưa hết lương thực ra đây! Đứa nào dám giấu một hạt gạo, ta sẽ chém đứt đầu!” Hắc Sơn Quỷ gầm rú, vung đại đao chém sạt một góc hàng rào tre của nhà Lý Tam Nương.


Hắn bước tới giật phăng bao gạo cuối cùng trên tay Lý Tam Nương – người góa phụ nghèo khổ đang khóc lóc thảm thiết ôm chặt lấy chân hắn van xin: “Xin đại ca thương xót! Đây là bao gạo cuối cùng để nuôi con nhỏ qua mùa đông lạnh giá này! Xin đại ca...”


“Cút ra!” Hắc Sơn Quỷ tàn nhẫn đá văng Lý Tam Nương xuống nền tuyết lạnh, vác bao gạo lên vai cười sằng sặc. Bọn thuộc hạ của hắn cũng cười hô hố, tiếp tục dồn dân làng vô tội vào một góc sân giếng để cướp bóc quần áo ấm và những đồng tiền kẽm ít ỏi.


“Dừng tay.”


Một giọng nói trầm uất, khàn đặc vang lên từ trong màn sương tuyết mù mịt. Diệp Vô Trần kéo lê chân què vẹo vọ, điềm tĩnh bước vào sân giếng. Gã đứng lặng bên gốc sồi cổ thụ lớn, tay trái nắm hờ chuôi mộc kiếm sồi sét đánh. Mái tóc đen dài buộc hờ bằng dây thừng nhỏ bay nhẹ trong gió lạnh, gương mặt phong trần u buồn lộ rõ vẻ nghiêm nghị trước tội ác của lũ thảo khấu.


Hắc Sơn Quỷ xoay người lại, ti hí đôi mắt sắc lẹm nhìn gã tiều phu què đáng thương trước mặt. Hắn cười khẩy, vung đại đao rỉ sét chỉ thẳng vào mặt Vô Trần: “Ha ha! Hóa ra đây chính là ‘gã tiều phu què’ đã phế bỏ Thiết Quyền của phó chưởng quản Lôi Báo sao? Trông ngươi chẳng khác nào một con chó hoang sắp chết đói dưới trời tuyết này. Hôm nay, ta nhận lời ủy thác của thiếu chủ Lôi Vô Cực Đúc Kiếm Đường, đến đây để lấy cái đầu què của ngươi về lập công!”


Ngay lập tức, mười tên thảo khấu vung đao sắt sắc bén vây quanh Vô Trần, tạo thành một vòng vây chết chóc đầy sát khí. Dân làng Sồi nghèo khổ nín thở lo sợ, quỳ sụp dưới đất cầu nguyện cho vị ân nhân cứu mạng của mình.


Từ phía sau gốc sồi, cô bé câm A Sương lao ra, hai bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy vạt áo choàng của Vô Trần. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ngập tràn sự lo âu tột cùng. Nàng lắc đầu liên tục, ra hiệu van xin gã đừng rút kiếm sắt sát sinh, đừng phá vỡ lời thề huyết thệ chuộc tội với thê tử quá cố Thanh Tuyết. Nàng biết, mỗi lần sư phụ vận dụng kình lực để chiến đấu là một lần phế mạch hoại tử của gã bị tàn phá thêm nghiêm trọng.


Vô Trần khẽ vỗ nhẹ lên vai đồ đệ câm, ánh mắt dịu dàng xoa dịu nỗi sợ hãi của nàng. Gã thầm thì: “A Sương, lùi lại phía sau. Sư phụ sẽ không sát sinh.”


“Chết đi gã què!”


Một tên thảo khấu hung hãn từ phía sau bất ngờ lao tới, vung thanh sắt kiếm mỏng chém trộm một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào bả vai trái của Vô Trần. Đường kiếm đi nhanh dứt khoát, mang theo sát khí lạnh buốt của kẻ quen nghề giết chóc.


Nhờ thính giác nhạy bén vô song từ Thính Phong Biện Vị, Vô Trần nghe thấy tiếng gió rít rạch qua kẽ lá tuyết, phán đoán chính xác quỹ đạo tấn công của đối thủ. Gã không hề quay đầu lại, tay trái vung thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh chớp nhoáng vẽ một đường cong mộc mạc giữa không trung. Đầu mộc kiếm chạm khẽ vào thân lưỡi kiếm sắt nương theo kình lực của đối thủ để gạt nhẹ đòn đánh sang một bên.


“Keng!”


Một tiếng va chạm thanh mảnh vang lên. Thanh mộc kiếm sồi dẻo dai vô cùng, hấp thụ hoàn toàn kình lực phản chấn từ thanh sắt kiếm mà không hề bị mứt gãy. Vô Trần khẽ rung nhẹ mộc kiếm, truyền một luồng kình lực dẻo dai tự nhiên vô hình qua thân kiếm gỗ dội thẳng vào cổ tay của tên thảo khấu chém trộm.


“A!”


Tên thảo khấu thét lên một tiếng kinh hoàng. Gã cảm thấy cả cánh tay phải tê rần, gân cốt co rút tự động buông rơi thanh sắt kiếm xuống tuyết xốp. Luồng kình lực dẻo dai từ thanh kiếm gỗ sồi sét đánh mới khiến gã hoảng sợ tột cùng, vội vàng lùi lại phía sau không dám tiến lên.


“Đồ vô dụng! Để ta!”


Hắc Sơn Quỷ gầm lên, vung đại đao rỉ sét chém một cú sấm sét nhắm thẳng vào chân què của Vô Trần hòng triệt tiêu khinh công di chuyển của gã. Cú chém mang theo sức tàn phá vật lý khổng lồ, vạch một đường rãnh sâu trên tuyết xốp.


Vô Trần nương theo tiếng gió rít để nghiêng người né tránh sát nút bằng Thính Phong Bộ. Thế nhưng, cổ chân què phải bị chấn thương xương nghiêm trọng từ trận chiến trước đột ngột nhói lên một cơn đau dữ dội buốt tận xương tủy. Gã bị chậm nửa nhịp di chuyển, buộc phải vung mộc kiếm sồi đỡ trực diện cú chém của đại đao.


“Ầm!”


Lực va chạm kịch liệt khiến tuyết xốp xung quanh bay mù mịt. Thanh mộc kiếm sồi sét đánh uốn cong mềm mại dưới sức nặng của đại đao, hóa giải hoàn toàn lực chém cương mãnh bằng nhu kình đàn hồi dẻo dai. Vô Trần cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh nồng vào trong để giữ cho chiếc chân què không bị quỵ xuống.


Hắc Sơn Quỷ bị chấn lui ba bước trên băng trơn, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc nhìn thanh kiếm gỗ không hề sứt mẻ trước đại đao sắt nặng nề của mình. Hắn nhận ra kình lực dẻo dai của gã què này quá đỗi thâm sâu, liền hoảng sợ ra hiệu cho thuộc hạ rút lui: “Rút! Mau rút lui về sào huyệt!”


Bọn thảo khấu hoảng loạn tháo chạy theo tên trại chủ, nhưng trước khi đi, chúng đã nhanh tay bắt cóc ba đứa trẻ mồ côi con của các thợ mỏ quá cố trong làng (trong đó có cả cô bé Tiểu Mễ – bạn thân nhất của A Sương) vác lên lưng ngựa chạy trốn.


“Tiểu Mễ! Cứu... ú...” A Sương khóc không thành tiếng, bất lực chạy theo hướng vó ngựa thảo khấu khuất dần vào màn sương tuyết mù mịt phía nam.


Hắc Sơn Quỷ từ trên ngựa gào vọng lại lời đe dọa tàn bạo cuối cùng: “Gã què! Nếu muốn cứu mạng lũ ranh con này, ngày mai một mình ngươi phải lên núi Hắc Sơn nộp mạng! Nếu dám mang theo người ngoài hoặc chậm trễ, ta sẽ chém đứt đầu từng đứa một ném xuống vực sâu!”


Tiếng vó ngựa xa dần, để lại một khoảng lặng đau thương bao trùm sân giếng nước Làng Sồi Nghèo. Lý Tam Nương và các bà mẹ mất con quỳ sụp dưới đất khóc than thảm thiết, tiếng khóc xé lòng hòa lẫn tiếng gió bấc rít gào lạnh buốt.


Diệp Vô Trần đứng lặng bên gốc sồi già. Tay trái gã nắm chặt thanh mộc kiếm sồi sét đánh bị trầy xước nhẹ bề mặt, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng nhỏ giọt xuống tuyết trắng rực đỏ. Cổ chân què phải bị sưng tấy nặng nề, đau đớn nhức nhối do lực phản chấn dội ngược từ cú đỡ đại đao nặng nề. Gã cúi đầu nhìn dải băng xám quấn tay phải bị rỉ máu đỏ tươi từ bên trong kinh mạch đứt gãy, lòng dâng lên nỗi u buồn sám hối tột cùng.


“Sư phụ... cứu Tiểu Mễ... cứu bọn họ...” A Sương quỳ bên chân gã, đôi bàn tay nhỏ bé viết vội vàng lên tuyết trắng những nét chữ run rẩy đầy van xin.


Vô Trần khẽ cúi người, đỡ đồ đệ câm đứng dậy. Gã dùng tay trái thô ráp lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhem nhuốc của nàng. Ánh mắt gã u buồn nhưng kiên định, thầm thì: “A Sương, đừng khóc. Sư phụ sẽ mang bọn trẻ trở về an toàn.”


Gã xoay người nhìn về phía ngọn núi Hắc Sơn hoang vu hiểm trở phía nam, nơi con đường độc đạo dẫn lên sào huyệt của thảo khấu đang chực chờ giông bão. Quyết tâm bảo vệ người cô thế vô tội một lần nữa bùng cháy trong tâm can cựu kiếm thánh, vượt qua mọi nỗi đau đớn thể xác phế hoại.


Đêm đông chí lạnh giá trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Vô Trần dành cả đêm để tịnh tâm ngồi thiền sám hối tại Miếu Thổ Địa hoang phế, uống Lá Sồi Khô Lôi Tích để ổn định phế mạch đang rách nát. Gã quấn chặt lại dải băng xám mới quanh cổ tay phải, chuẩn bị hành trang độc hành cứu người.


Sáng hôm sau, khi bão tuyết vừa ngớt, Diệp Vô Trần một mình kéo lê chân què vẹo vọ bước đi trên con đường tuyết trắng hướng về phía nam biên giới Nhạn Môn Quan. Gã không cho A Sương hay Lâm Thiết Chủy đi theo để tránh nguy hiểm chí mạng cho họ.


Tại chân núi Hắc Sơn hiểm trở, con đường độc đạo dẫn lên đỉnh núi dựng đứng trơn trượt bị bao phủ bởi sương mù độc hại dày đặc quanh năm. Vô Trần đứng lặng nhìn lên vách đá cheo leo hoang vu, tay trái nắm chặt chuôi Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh giắt bên hông bao da thú cũ kỹ.


Gã khẽ bước những bước chân khập khiễng đầu tiên lên con đường độc đạo dẫn lên sào huyệt Hắc Sơn Quỷ, đối mặt với hàng loạt cơ quan bẫy đá hiểm trở đang chực chờ phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!